Tôi thật may mắn khi đắc được Pháp Luân Đại Pháp
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 01-10-2025] Trước khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, cuộc đời tôi đầy rẫy khổ đau và gian nan. Tôi mắc nhiều bệnh và bị chồng cùng gia đình chồng ngược đãi cả về thể xác lẫn tinh thần. Tôi khổ sở đến mức chỉ muốn chết cho hết khổ. Sư phụ đã cứu tôi và cho tôi thấy ý nghĩa đích thực của sinh mệnh. Sư phụ và Pháp Luân Đại Pháp đã cải biến con người tôi.
Cuộc đời khốn khổ của tôi trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp
Khi còn nhỏ, tôi đã trải nghiệm một điều vô cùng kỳ diệu. Một đêm nọ, tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Đột nhiên, một con mắt lớn màu vàng kim xuất hiện ngay phía trước tôi, thậm chí còn chớp chớp. Tôi sợ hãi trùm chăn kín đầu, nhưng không thể trốn khỏi nó. Tôi vẫn nhìn thấy con mắt đó một cách rõ ràng. Ngay sau đó, mọi đồ đạc và vật dụng trong phòng đều biến mất. Một bánh xe xoay chuyển màu vàng kim xuất hiện và ngày càng lớn hơn. Các bức tường biến mất, rồi cả ngôi nhà biến mất, chỉ còn lại bánh xe vàng kim đang xoay chuyển trong vũ trụ.
Đó là một cảnh tượng tráng lệ và để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi. Sau đó, tôi có thể nhìn thấy một số điều kỳ diệu. Đôi khi tôi thấy những người mặc trang phục cổ trang, hoặc những người mặc quần áo hiện đại. Khi bước về phía họ, tôi không hề chạm vào họ. Tôi chưa bao giờ kể chuyện này với ai vì nghĩ rằng ai cũng nhìn thấy như vậy.
Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, đông con gái. Bố mẹ không có tiền đóng học phí nên tôi bị phạt đứng ở góc lớp. Hằng ngày tôi cõng em gái đi bộ đến trường rồi lại đi bộ về. Chúng tôi không bao giờ có tiền mua sách giáo khoa, nên tôi mượn sách của bạn khi các bạn không dùng và chép lại bài để học. Sự nghèo khó bao trùm tuổi thơ của tôi.
Sau khi tốt nghiệp, tôi tìm được việc làm tại một ngôi trường, tại đây tôi thường gặp những người theo đạo Phật, đạo Thiên Chúa, cũng như những người tập các môn khí công khác nhau. Họ nhiệt tình giới thiệu đức tin của mình cho tôi và cố gắng thuyết phục tôi theo họ. Nhưng tôi luôn nhớ đến chiếc bánh xe xoay chuyển màu vàng kim mà tôi đã thấy khi còn nhỏ. Trong thâm tâm, tôi biết những gì họ tin không phải là điều tôi đang tìm kiếm—tôi muốn tìm Phật Pháp chân chính.
Tôi không ngờ cuộc sống hôn nhân lại khó khăn và khổ sở đến thế. Chồng tôi lạnh lùng, xa cách và không quan tâm đến tôi. Mẹ chồng và chị chồng thường xuyên đánh đập, lăng mạ tôi, nói xấu tôi trước mặt chồng và xúi giục anh ấy đánh tôi. Ngay cả khi tôi mang thai, chồng tôi vẫn đấm đá tôi, khiến mặt tôi sưng húp, mồm mũi chảy máu. Mẹ chồng còn bắt anh ấy đi công tác ngay trước ngày tôi sinh. Tôi đã phải trải qua cơn chuyển dạ, sinh nở và ở cữ một mình.
Mẹ con tôi bị suy dinh dưỡng vì tôi không có tiền mua thức ăn tẩm bổ. Sức khỏe của tôi sa sút đến mức không thể làm việc được nữa. Con tôi cũng ốm yếu, bệnh tật. Hai mẹ con thường xuyên phải đi bệnh viện, uống thuốc và tiêm thuốc đều đặn. Từ Đông y, Tây y đến các bài thuốc dân gian, tôi chạy chữa khắp nơi nhưng càng chữa sức khỏe càng tệ. Tình cảnh của tôi tuyệt vọng đến mức tôi chỉ mong được chết. Đã bao lần tôi gào lên trong tuyệt vọng: “Ai có thể cứu tôi đây?!”
Một người bạn gợi ý: “Hay là cậu thử tập Pháp Luân Đại Pháp xem? Môn này rất tốt cho sức khỏe. Các bài giảng cũng có thể giúp gia đình hòa thuận hơn. Môn này hoàn toàn miễn phí và tất cả đều do các tình nguyện viên đảm nhiệm.” Tôi nghĩ: “Sao lại một món hời như vậy?” Bạn tôi dẫn tôi đến điểm luyện công, đúng lúc người phụ đạo viên đang bật video bài giảng Pháp của Sư phụ Lý Hồng Chí. Ngay khi nhìn thấy Sư phụ trên màn hình, tôi cảm thấy như đã quen biết Ngài từ trước. Sau đó tôi nhìn thấy một Pháp Luân đang xoay chuyển, tôi sững sờ. Nó giống hệt chiếc bánh xe vàng kim mà tôi đã thấy hồi nhỏ. Tôi cảm thấy cuối cùng mình đã tìm được người có thể dẫn dắt mình!
Đại Pháp đã ban cho tôi một cuộc đời mới
Bạn tôi đưa cho tôi một cuốn Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính của Pháp Luân Đại Pháp. Tôi đọc sách bất cứ khi nào có thời gian và hoàn toàn bị cuốn hút bởi những nguyên lý thâm sâu của Đại Pháp. Thế giới quan của tôi hoàn toàn thay đổi và tôi biết rằng ý nghĩa thực sự của sinh mệnh là phản bổn quy chân thông qua tu luyện. Khi tôi học Pháp và luyện công, bệnh tật của tôi đều biến mất. Ngay cả con tôi cũng trở thành một tiểu đồng tu khỏe mạnh và tinh tấn.
Tôi cố gắng sống theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn của Pháp Luân Đại Pháp. Khi hiểu rằng phúc phận trong đời của một người là do đức của người đó quyết định, tôi không còn oán hận chồng vì cách đối xử của anh ấy nữa. Tôi đối xử tốt với anh, quan tâm đến nhu cầu của anh và chăm sóc anh. Gia đình tôi trở nên hòa thuận và mọi người đều khỏe mạnh. Tôi có thể tập trung vào sự nghiệp và nhận được nhiều giải thưởng nhờ thành tích xuất sắc trong công việc. Cấp trên, đồng nghiệp, học sinh và phụ huynh đều thấy Đại Pháp tuyệt vời như thế nào. Hơn mười hai đồng nghiệp của tôi đã bắt đầu đọc Chuyển Pháp Luân và tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
Ban giám hiệu nhà trường nhận thấy sự cải thiện rất lớn về sức khỏe và đạo đức của chúng tôi. Chúng tôi làm việc chăm chỉ không phàn nàn, điều này giúp công việc của họ thuận lợi hơn nhiều. Ban giám hiệu ủng hộ chúng tôi tu luyện và cho phép chúng tôi học Pháp trong phòng truyền thông cũng như luyện công trong sân trường. Pháp Luân Đại Pháp được chào đón tại trường tôi và các nhân viên là học viên đều được khen ngợi và tôn trọng.
Ma nạn củng cố đức tin của tôi
Cựu lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), Giang Trạch Dân, đã ra lệnh cấm môn tu luyện và phát động cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp trên toàn quốc vào mùa hè năm 1999. Ông ấy ra lệnh nhắm vào các học viên bằng chính sách: “Bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính và hủy hoại thân thể.” Các học viên bị bắt giữ, giam cầm, kết án tù hoặc bị cưỡng bức lao động. Vì kiên định vào đức tin của mình, họ bị ngược đãi và tra tấn, dẫn đến thương tích, tàn tật, thậm chí tử vong. Vô số gia đình tan nát. Họ mất việc làm và cuộc sống bị thay đổi vĩnh viễn.
Giống như mọi học viên Pháp Luân Đại Pháp khác, tôi đến Bắc Kinh với thiện ý giải thích cho chính phủ rằng họ đã phạm sai lầm khủng khiếp. Tôi đã bị bắt và bị áp giải về quê. Sau khi được thả, tôi quyết định phải [giảng chân tướng] để nhiều người hơn nữa biết rằng Đại Pháp rất tốt. Vì nói chuyện với mọi người về Đại Pháp, tôi đã bị bắt nhiều lần, bị tống giam và bị cưỡng bức lao động.
Mặc dù bị nhắm đến và phải trải qua những [ma nạn] lớn, tôi không hề dao động trước nghịch cảnh và vẫn kiên định với đức tin của mình. Với sự bảo hộ từ bi của Sư phụ và uy lực phi thường của Đại Pháp, tôi tiếp tục nói cho mọi người biết về sự tuyệt vời của Pháp Luân Đại Pháp.
Tu luyện bản thân
Tôi đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được 29 năm. Tuy nhiên, bất cứ khi nào gặp vấn đề, phản ứng đầu tiên của tôi vẫn là hướng ngoại thay vì hướng nội tìm ở bản thân. Tôi đã gửi danh sách những người đồng ý thoái khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới. Tôi cũng vào trang web Minh Huệ mỗi ngày để tải Tuần báo Minh Huệ, các tài liệu [giảng chân tướng] mới xuất bản và các bài chia sẻ kinh nghiệm tu luyện của các đồng tu.
Năm ngoái, một đồng tu kỹ thuật thông báo với tôi rằng hệ điều hành của tôi cần được nâng cấp. Tôi mang máy tính xách tay đến chỗ anh ấy và sớm nhận được thông báo đến lấy máy. Tuy nhiên, với hệ thống đã nâng cấp, tôi không còn đăng nhập được vào trang web Minh Huệ nữa. Tôi phát chính niệm nhưng không có tác dụng.
Đó là ngay trước Tết Trung thu và trong thời gian gửi bài tham dự Pháp hội trực tuyến, nhiều đồng tu nhờ tôi gửi lời chúc tới Sư phụ và các bài chia sẻ của họ. Tôi trở nên lo lắng và [quan niệm người thường] của tôi nổi lên. Tôi quay lại chỗ đồng tu kỹ thuật nhưng anh ấy đã đi vắng. Tôi không làm gì được ngoài việc đợi anh ấy về. Tôi nghĩ vấn đề chắc chắn là do nâng cấp hệ thống vì tôi đã phát chính niệm, hướng nội và làm mọi cách có thể. Tôi quyết định nhờ đồng tu kỹ thuật giúp cài lại phiên bản cũ.
Khi anh ấy về, đồng tu kỹ thuật bảo tôi rằng máy tính của anh ấy cũng không hoạt động. Anh ấy nói nhiều đồng tu cũng gặp vấn đề tương tự, bất kể hệ điều hành đã nâng cấp hay chưa. Tôi vẫn khăng khăng đòi anh ấy cài lại hệ điều hành cũ. Anh ấy đã đồng ý và hướng dẫn tôi từng bước thực hiện.
Cài đặt được một nửa thì có thông báo thao tác thất bại, vài giây sau, hệ thống bị sập. Chúng tôi thử khởi động lại nhưng không có phản hồi. Máy tính đã chết. Đồng tu gợi ý có thể do lỗi phần cứng nhưng tôi thấy không hợp lý. Cách đây vài ngày, tôi vẫn dùng máy tính bình thường, đó cũng là một chiếc máy tính mới. Tôi không nghĩ là lỗi phần cứng nhưng không hiểu sao nó không thể bật lên được.
Rồi tôi chợt nhận ra. Chắc chắn có điều gì đó trong tu luyện của tôi không phù hợp với đặc tính của vũ trụ. Đó không phải là vấn đề kỹ thuật mà là vấn đề tu luyện và tâm tính. Mấy ngày qua tôi cứ tìm giải pháp bên ngoài. Tôi chờ đợi và dựa dẫm vào đồng tu kỹ thuật để giải quyết vấn đề của mình.
Sư phụ đã giảng rất nhiều lần và bằng nhiều cách trong Pháp, nhưng mỗi khi gặp khó khăn hay trở ngại, tôi vẫn coi đó là chuyện xấu và cảm thấy không vui. Tôi không coi đó là cơ hội để đề cao bản thân. Điều này cho thấy tôi vẫn còn kém xa so với tiêu chuẩn mà Sư phụ đặt ra cho các đệ tử.
Máy tính của tôi không hoạt động, nhưng tôi không thể chậm trễ việc gửi bài chia sẻ của các đồng tu và lời chúc tới Sư phụ thông qua trang web Minh Huệ. Tôi đã liên lạc với một nữ đồng tu, cô ấy nhiệt tình chào đón và giúp tôi gửi mọi thứ. Mấy ngày sau tôi đến chỗ cô ấy nhiều lần để gửi danh sách những người đồng ý thoái đảng và các tổ chức liên đới. Rõ ràng cô ấy đã nghĩ rằng tôi bịa ra những cái tên đó vì danh sách rất dài, rồi nghiêm khắc nhắc nhở tôi: “Dù sao chị cũng là đệ tử Đại Pháp!” Tôi thầm nghĩ: “Mình đâu có làm gì sai. Cô ấy thực sự nghĩ mình gian dối sao? Đây có phải là để mình tu ‘Nhẫn’ không?” Tôi không hề giải thích hay tranh cãi.
Vài ngày sau tôi lại đến thăm đồng tu đó và đồng tu kỹ thuật cũng ở đó. Trong khi hỏi đồng tu kỹ thuật về một ứng dụng mà tôi chưa cài trên điện thoại, anh ấy bảo nữ đồng tu cho tôi mượn điện thoại của cô ấy. Nhưng cô ấy không tin tôi và nói gay gắt: “Chị ấy có mà. Tôi biết chị ấy có. Tôi nhìn thấy trên điện thoại của chị ấy rồi. Sao anh lại định lấy của tôi?”
Lời nói của cô ấy đã kích động [quan niệm người thường] của tôi, tôi đáp lại: “Nếu tôi có thì tôi phiền đồng tu kỹ thuật làm gì?” Tôi cảm thấy mình đúng, còn nữ đồng tu kia thật kém cỏi. Tôi chấp trước vào cái “tôi” đến mức luôn muốn người khác phải đồng tình với mình.
Những ngày sau đó, tôi cứ nghĩ mãi về chuyện đã xảy ra và nảy sinh tâm oán hận đối với nữ đồng tu kia. Tôi biết nếu việc này động đến tâm tôi thì chắc chắn là [quan niệm người thường] của tôi đang khởi tác dụng. Sơ hở này rất dễ bị cựu thế lực dùi vào. Tôi hướng nội tìm ở bản thân và tìm thấy tâm tranh đấu, tâm tật đố, tâm danh, tâm ích kỷ—tôi cảm thấy mình hơn người khác và không nghĩ cho người khác. Tôi không muốn những quan niệm này vì chúng không đại diện cho con người thật của tôi. Tôi đã phát chính niệm để thanh trừ chúng.
Khi tôi nỗ lực loại bỏ các chấp trước và quan niệm của mình, tôi ngày càng thấy rõ rằng cả hai sự việc xảy ra đều là để giúp tôi đề cao trong tu luyện. Thay vì cảm thấy cay đắng và oan ức, tôi thực sự nên cảm ơn các đồng tu từ tận đáy lòng.
Cả gia đình tôi đắm mình trong Phật quang
Trong gần ba thập kỷ tôi tu luyện, cả gia đình tôi đã chứng kiến vẻ đẹp và uy lực phi thường của Đại Pháp thông qua sự cải biến của tôi. Họ đã biết chân tướng về Đại Pháp và chọn thoái xuất khỏi ĐCSTQ cùng các tổ chức liên đới của nó. Họ tin rằng Đại Pháp hảo và đã có được phúc báo lớn lao. Mọi người đều khỏe mạnh, con cháu học hành giỏi giang và tìm được công việc tốt. Dường như bất cứ khi nào họ gặp khó khăn trong cuộc sống, tình thế lại xoay chuyển theo hướng thuận lợi.
Cháu gái tôi kết hôn mấy năm mà khó mang thai. Bác sĩ bảo vấn đề nằm ở chồng cháu. Sau khi chồng cháu biết chân tướng về Đại Pháp và đồng ý thoái khỏi ĐCSTQ, mọi chuyện đã thay đổi. Cháu gái tôi đã sớm mang thai. Cả gia đình vui mừng khôn xiết.
Trong những lần tôi bị bắt giữ, giam cầm, ngồi tù và bị cưỡng bức lao động, bố mẹ luôn sát cánh và ủng hộ tôi cùng việc tu luyện của tôi. Ông bà chăm sóc các con tôi, đưa đón chúng đi học và giúp chúng làm bài tập về nhà. Ông bà bảo vệ sách Đại Pháp và ảnh của Sư phụ. Khi cảnh sát đến lục soát nhà tôi, bố tôi đã chặn cửa không cho họ vào. Mẹ tôi từng đứng chắn trước xe cảnh sát và không để họ bắt tôi đi. Khi tôi bị giam giữ, bố mẹ tôi đã vô số lần đến các cơ quan chính quyền và hành pháp khác nhau để thỉnh nguyện yêu cầu họ thả tôi.
Mỗi lần được trả tự do, sức khỏe tôi rất yếu do điều kiện khắc nghiệt và bị tra tấn. Bố mẹ đã chăm sóc tôi. Ông bà bồi dưỡng cho tôi hồi phục sức khỏe và tôi sớm quay lại [giảng chân tướng] và trợ Sư cứu độ chúng sinh.
Lòng tốt của bố mẹ tôi đã được đền đáp bằng những phúc báo to lớn. Khi tôi còn nhỏ, mẹ tôi lúc nào cũng ốm đau. Bà thậm chí còn nói mình chỉ sống được đến 40 hoặc 50 tuổi thôi. Sau khi biết chân tướng về Đại Pháp, bà thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo” bất cứ khi nào có thời gian. Bà cũng nghe các bài giảng Pháp của Sư phụ. Bà bảo tôi rằng Sư phụ đã ban cho bà thêm tuổi thọ. Gần đây bố tôi bắt đầu đọc Chuyển Pháp Luân và không thể đặt sách xuống. Ông biết đó là một cuốn thiên thư. Ông đọc hết cả cuốn sách chỉ trong vài ngày và bỏ hẳn thói quen hút thuốc, uống rượu suốt mấy chục năm qua. Ông cũng không còn xem TV và lướt điện thoại suốt cả ngày. Bố tôi thực sự đã bước vào tu luyện Đại Pháp và vô cùng biết ơn sự cứu độ từ bi của Sư phụ.
Có lần anh rể tôi đi xuống cầu thang và định ra khỏi tòa nhà qua lối cửa chính thì nghe thấy một giọng nói: “Nguy hiểm. Đừng ra ngoài.” Anh ấy khựng lại và ngay lúc đó nghe thấy một tiếng động lớn bên ngoài. Một tấm kính lớn rơi từ trên tòa nhà xuống, vỡ tan tành. Anh ấy đẩy cửa ra, mặt tái mét trước cảnh tượng đó. Hôm đó trời gió to. Một cửa sổ bằng kính không hiểu sao bị tuột ra khỏi khung và rơi xuống. Nếu không có giọng nói bí ẩn đó, anh ấy có thể đã bị thương nặng hoặc tệ hơn.
Anh rể tôi quay lại để cảm ơn người đã cảnh báo mình nhưng không thấy ai ở đó. Anh ấy lập tức nhận ra chính Sư phụ đã bảo hộ mình. Anh rể tôi biết chân tướng về Đại Pháp và đã đọc sách Đại Pháp. Anh ấy rất ủng hộ Đại Pháp và thường giúp đỡ các học viên. Lòng tốt của anh ấy đã mang lại cho anh phúc báo lớn. Sư phụ đã bảo hộ anh ấy trong tình huống nguy hiểm và anh ấy đã bình an vô sự.
Đây chỉ là một vài ví dụ về việc người thân của tôi nhận được phúc báo. Còn rất nhiều câu chuyện như vậy xảy ra với những người xung quanh tôi, những người ủng hộ Đại Pháp.
Lời kết
29 năm tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vừa qua là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi. Các Pháp lý thâm sâu đã xua tan bóng tối và sự mê mờ trong tâm tôi. Sư phụ luôn ân cần dõi theo và dẫn dắt tôi để tôi có thể đề cao và thăng hoa trong Pháp. Tôi đã thay đổi từ một người trầm cảm và ích kỷ đầy nghiệp lực thành một đệ tử Đại Pháp tự hào trên con đường trở thành một sinh mệnh thần thánh. Ngôn từ không thể diễn tả hết lòng biết ơn của tôi đối với Sư phụ. Chỉ có thực tu bản thân một cách vững chắc và tinh tấn tiến về phía trước, tôi mới có thể báo đáp ơn cứu độ của Sư phụ.
Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/10/1/497739.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/12/17/231732.html


