Tôi bước trên con đường phản bổn quy chân
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tỉnh Hắc Long Giang
[MINH HUỆ 25-12-2025] Tháng 8 năm 1996, tôi đã may mắn đắc Pháp, khi đó tôi mới 48 tuổi, nhưng sức khỏe rất kém, tôi mắc mười mấy căn bệnh như bệnh thấp tim, viêm thận, bệnh thận, trĩ nội, trĩ ngoại, rách hậu môn, bệnh lòi ron, khiến cho mắt tôi cả ngày sưng húp, sáng sớm ngủ dậy mắt sưng như một đường kẻ, chân sưng ấn vào lõm một vết lớn. Từ sau khi tôi tu luyện Đại Pháp, Sư phụ đã tịnh hóa thân thể cho tôi, khiến tôi đạt đến trạng thái toàn thân nhẹ nhàng vô bệnh. Bác sỹ ở bệnh viện đều cảm thấy rất khó tin. Đó là Sư phụ đã cứu tôi, và cho tôi một thân thể khỏe mạnh.
1. Học thuộc Pháp và giảng chân tướng cứu người
Năm 2004, tôi đã về hưu, nhưng được công ty mời trở lại làm việc, mãi đến năm 2008, tôi mới chính thức về hưu. Năm 2006, tôi bắt đầu học thuộc Pháp, khi đó tôi còn đi làm, có một hôm, một đồng tu trong công ty nói với tôi: “Chúng ta học thuộc Pháp nhé!” Tôi nói: “Tôi không có thời gian, đi làm bận thế này, còn phải học Pháp luyện công, làm việc nhà, đâu có thời gian!” Đồng tu nói: “Chúng ta dành ra thời gian nhé, dù một ngày học thuộc một trang cũng được, Sư phụ bảo chúng ta học thuộc Pháp, vì sao lại không học chứ?” Sau khi nghe đồng tu nói, tôi nghĩ: Đúng vậy, chẳng phải là Sư phụ mượn miệng của đồng tu điểm hóa mình, bảo mình học thuộc Pháp sao?
Vì vậy, kể từ hôm đó, tôi đã bắt đầu học thuộc Pháp, tôi đã học thuộc lượt đầu tiên trong vòng một năm, về sau thì nhanh hơn một chút, hiện tại tôi đã học thuộc 102 lượt, tôi không chỉ học thuộc “Chuyển Pháp Luân”, mà còn học thuộc “Hồng Ngâm”, mỗi lần Sư phụ cho đăng “Hồng Ngâm”, tôi đều sẽ nhanh chóng học thuộc để chỉ dẫn bản thân tu luyện. Hiện tại, mỗi tuần tôi học thuộc “Hồng Ngâm”, “Hồng Ngâm II” và “Hồng Ngâm III” vào thứ Hai, thứ Tư và thứ Sáu, học thuộc “Hồng Ngâm IV” vào thứ Ba, thứ Năm và thứ Bảy, học thuộc “Hồng Ngâm V” vào Chủ nhật, học thuộc “Hồng Ngâm VI” vào những thời gian phân tán hàng ngày. Trong lúc học thuộc Pháp, mới đầu tôi không thể tĩnh lại, dần dần học thuộc Pháp sâu hơn, tôi đã có thể tĩnh lại, đôi khi có trạng thái tốt, lúc học thuộc Pháp cảm thấy mọi thứ xung quanh đều không tồn tại, chỉ có mình tôi học thuộc Pháp thôi, quả thực không thể hình dung cảm giác đó. Lúc học thuộc Pháp, tôi đã hiểu rõ rất nhiều Pháp lý, đã trừ bỏ một số tâm chấp trước, trong lúc học thuộc Pháp, hiệu quả giảng chân tướng cứu người rất tốt.
Sau khi tôi về hưu vào năm 2008, với sự gia trì của Sư phụ, và sự giúp đỡ của đồng tu B, tôi đã giảng chân tướng trực diện, trợ Sư chính Pháp, cứu độ thế nhân, mãi cho đến hôm nay. Bất kể xuân hạ thu đông, thời tiết lạnh lẽo hay nóng bức, bất chấp những ngày mưa gió, chúng tôi đều kiên trì giảng chân tướng trực diện, kết duyên với rất nhiều người hữu duyên, trong đó có người đã trở thành bạn bè, có người nhiệt tình chào hỏi, có người gặp mặt liền hô lớn “Pháp Luân Đại Pháp hảo”. Đồng tu B giảng chân tướng giảng rất nhiều chân tướng cơ bản như Đại Pháp hồng truyền, Đại Pháp là gì, vẻ đẹp của Đại Pháp, sự tà ác của Trung Cộng, vụ tự thiêu Thiên An Môn.
2. Người hữu duyên hiểu rõ sự thật và được cứu
Ví dụ thứ nhất: Khi tôi mới bước ra giảng chân tướng trực diện, tôi không biết nói thế nào, nên tôi theo học đồng tu B. Ngày đầu tiên bước ra, đồng tu B giảng chân tướng cho ba bà lão, tôi ở kế bên nghe, tôi rất sợ, cứ nhìn đông ngó tây. Lúc này, có một bé gái khoảng 7, 8 tuổi nói với tôi: “Các cô còn nói nữa, cháu đã báo cảnh sát rồi, một lúc nữa là 110 đến bắt các cô đấy!” Lúc này, tôi vô cùng sợ hãi, muốn kêu đồng tu B đừng nói nữa. Nhưng vừa nhìn thì thấy đồng tu B giống như không nghe thấy gì, vẫn tiếp tục giảng chân tướng, và giảng rất nghiêm túc. Tôi thấy trạng thái của đồng tu B lại nhớ đến bài “Phạ xá” trong “Hồng Ngâm II” của Sư phụ, khi này tâm sợ hãi của tôi cũng biến mất, đồng tu B giảng xong chân tướng, đồng thời đã giúp họ làm tam thoái (thoát ly các tổ chức Đảng, Đoàn và Đội của Trung Cộng).
Ví dụ thứ hai: Không lâu sau khi tôi và đồng tu B giảng chân tướng trực diện, vào một ngày mùa đông lạnh giá, sau khi chúng tôi tạm biệt nhau, tôi nhìn thấy một chiếc xe ba bánh ở ven đường, chủ xe là một người đàn ông trung niên, tôi đã tiến tới chào hỏi: “Em trai, chị thấy em là người lương thiện, chị cho em một cuốn sách bình an, em đọc thử nhé!” Cậu ta đã nhận sách, nói: “Em rất tốt bụng, hàng ngày em thấy người già gặp khó khăn thì em chở họ về nhà và không nhận tiền, mỗi ngày phải có gần 4, 5 người. Vì em là người tu Phật.” Tôi nói: “Em trai, chị tu Pháp Luân Đại Pháp.”
Tôi đã giảng chân tướng cho cậu ấy, tôi nói Pháp Luân Đại Pháp tốt thế nào, cậu ấy cũng công nhận, tôi lại nói Trung Cộng hủ bại thế nào, nhiều cuộc vận động của nó đã hại chết 80 triệu người Trung Quốc, cậu ấy cũng không phản đối, nhưng khi tôi bảo cậu ấy làm tam thoái, cậu nói cậu là lính xuất ngũ, là Đảng viên, nhưng không muốn tam thoái, tôi lại giảng tiếp vì sao tôi bảo cậu ấy làm “tam thoái”, tôi nói: “Em trai, em tin Phật, chính là thuyết hữu thần, nhưng em vào Đảng, Đoàn và Đội, nó thực là tổ chức vô thần đấy! Lúc vào Đảng, Đoàn và Đội, em giơ tay phát lời thề độc, cống hiến cả đời mình cho tà đảng, mà nó từng làm nhiều việc xấu đến thế, đã hại chết nhiều người tốt đến thế, một cá nhân giết một người đều phải đền mạng, em nghĩ ông trời sẽ tha cho nó sao? Khi trời diệt Trung Cộng, em không thoát ly nó thì em là một thành viên của nó, chẳng phải em bị chôn theo nó rồi sao? Thật đáng tiếc phải không? Có đáng vậy không? Em có thể nghĩ: Phật mà em tin sẽ bảo hộ em, nhưng chị nói sẽ không như thế, tại sao? Vì em còn mang theo những thứ của thuyết vô thần, không thoát ly Đảng, Đoàn và Đội thì em là một thành viên của nó, Phật không thể bảo hộ em, Phật chỉ bảo hộ người một lòng thành kính tin Ngài.”
Tôi chưa kịp nói xong, cậu ấy đã nói: “Chị, em thấy trên ấn đường của chị có hoa sen, chị tu rất tốt đấy, cố gắng tu nhé, xem ra Pháp Luân Công quả thực là công pháp Phật gia! Chị nói có lý, em thoát ly Đảng, Đoàn và Đội!”
Lại có một sinh mệnh nữa được cứu! Chúng tôi đứng trên nền tuyết, trò chuyện hơn nửa tiếng, tuy chân tôi đông cứng, nhưng lòng tôi ấm áp, một Phật tử, một Đảng viên của tà đảng đã hiểu rõ sự thật và được cứu, lúc tôi rời đi, cậu ấy nói: “Chị, em rất cảm ơn chị, chúc chị tu thành.”
Ví dụ thứ ba: Khi tôi và đồng tu B giảng chân tướng trực diện, gặp một người đàn ông năm mươi mấy tuổi, chúng tôi đã giảng chân tướng Pháp Luân Công cho anh, anh không những không đón nhận, mà còn nói một số lời phản đối Đại Pháp, chúng tôi giảng chân tướng cho anh, nhưng anh không nghe, còn đuổi chúng tôi đi, vì không còn cách nào nên chúng tôi đành rời đi. Chúng tôi đi về trước, anh kia đi theo sau, chúng tôi giảng chân tướng cho người khác, thì anh quấy nhiễu. Nhưng chúng tôi không bỏ rơi anh, [vì] anh cũng từng là thân nhân của Sư phụ! Về sau có mấy lần gặp anh, đồng tu B đều giảng cho anh, còn tôi phát chính niệm, thái độ của anh lần sau tốt hơn lần trước, đến lần cuối cùng anh đã hiểu rõ, mặc dù anh không vào Đảng, Đoàn và Đội, không cần làm “tam thoái”, nhưng anh đã hiểu rõ sự thật, biết Pháp Luân Đại Pháp là tốt, và cũng biết sự tà ác của Trung Cộng, từ đầu anh bám theo chúng tôi, quấy nhiễu chúng tôi giảng chân tướng cứu người, cho đến sau này gặp mặt thì chủ động và nhiệt tình chào hỏi, anh đã được cứu.
3. Điểm hóa trong mộng
Tôi đã có rất nhiều giấc mơ sau khi tu luyện, tuy không rõ thời gian, nhưng chúng hết sức chân thật, cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ rất rõ, sau đây tôi chỉ nêu ra hai giấc mơ.
Giấc mơ thứ nhất
Một ngày nọ, tôi và đồng tu B ra ngoài giảng chân tướng. Đi mãi đi mãi, đột nhiên tôi nhìn thấy trước mặt xuất hiện một tòa nhà giống như cung điện thời xưa rất lớn, rất cao và rất đẹp, nhưng so với cung điện, nó còn tốt hơn biết bao nhiêu lần, cung điện không thể sánh được. Lúc này, đồng tu B nói: “Tôi tới nhà rồi.” Nói xong, đồng tu đi vào trong, và tôi cũng theo vào. Sau khi vào trong, đồng tu B biến thành một đứa trẻ khoảng 7, 8 tuổi, còn tôi biến thành đứa trẻ khoảng 10 tuổi, có vẻ tôi lớn hơn chị hai tuổi, nhưng trên thực tế, ở người thường chị lớn hơn tôi hai tuổi.
Sau khi vào trong, tôi thấy ở bên đó rất tốt, nguy nga lộng lẫy, không thể diễn tả bằng ngôn ngữ ở người thường, tôi nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ trông như hoàng thượng, và một phụ nữ mặc đồ trông như hoàng hậu, đồng tu B nói: “Thưa cha mẹ, con về rồi.” Lúc này, có mười mấy người giống như cung nữ vây quanh đồng tu B, nói: “Công chúa, hãy mau kể chuyện cô ở bên kia trong những năm qua cho chúng tôi nghe.” Và đồng tu B đã kể cho họ nghe. Tôi ở bên này có mấy người trông như cung nữ đang thết đãi tôi giống như thết đãi khách, có một người mang đến cho tôi một loại trái cây giống như quả nho, nhưng nó to hơn quả nho một chút, nó trong suốt, trông rất đẹp. Họ bảo tôi ăn, nhưng tôi không nỡ ăn, vì họ nhất quyết bảo tôi ăn, nên tôi đã ăn hai quả.
Sau khi tỉnh mộng, tôi nghĩ: “Sư phụ điểm hóa mình điều gì nhỉ?” Và tôi đã hiểu ra, vì tôi quá coi trọng ngôi nhà ở bên này, nên nó ảnh hưởng đến tôi tu luyện, nếu muốn trở về ngôi nhà chân chính, thì phải tinh tấn thực tu, buông bỏ danh-lợi-tình của người thường, và trở về ngôi nhà chân chính.
Giấc mơ thứ hai
Một đêm nọ, tôi nằm mơ thấy mình tham gia kỳ thi, trên đường đến trường thi, cảm thấy thời gian không đủ, nên tôi đã chạy, trong tay còn cầm một chai giấm, khi đến phòng thi, tôi đặt chai giấm lên bàn, và bắt đầu làm bài, tôi cảm thấy đề thi không khó, chỉ một lúc là làm xong. Giám khảo đã xem bài thi của tôi, gật gật đầu, và nói rất tốt. Tôi ngồi trên ghế chờ thời gian thi kết thúc. Lúc này, một thí sinh ở bên cạnh tôi nói: “Bạn cho tôi dùng nắp chai của bạn nhé.” Tôi hỏi bạn ấy làm gì? Bạn nói: “Mình vẽ vòng tròn.” Tôi nói: “Vẽ vòng tròn gì á, sao tôi không có câu hỏi này.” Bạn nói: “Nó ở mặt sau.” Tôi đã lật bài thi lại xem, đúng là mặt sau có câu hỏi, là câu vẽ vòng tròn, sau khi bạn ấy trả lại nắp chai cho tôi, tôi cũng dùng nắp vẽ một vòng tròn, nhưng vì vẽ không tròn, nên tôi vẽ lại lần nữa.
Giấc mơ này khiến tôi nhận ra mình tu rất kém, còn cách viên mãn rất xa, tôi nhất định phải tinh tấn thực tu, không thể chỉ làm “ba việc” trên bề mặt thì cho là được rồi, là viên mãn rồi. Tôi tự hỏi bản thân: Mình học Pháp luyện công đã nhập tâm chưa? Nhập tĩnh chưa? Đã tu tâm chưa? Tâm chấp trước đã bỏ được bao nhiêu? Đã buông bỏ danh-lợi-tình chưa? Mục đích phát chính niệm là gì? Mình có thể giống như những đồng tu tinh tấn kiên trì phát bốn lần chính niệm toàn cầu, phát chính niệm lúc 7 giờ, 8 giờ và 9 giờ tối chưa? Giảng chân tướng cứu người đã thật sự làm được trợ Sư chính Pháp, cứu độ chúng sinh chưa? Đã nghiêm túc dùng thiện tâm giảng rõ chân tướng cứu người chưa? Về những việc này, tôi đã không làm theo yêu cầu của Pháp mà Sư phụ giảng, đã cắt xén, nghĩ đến đây, tôi thấy sợ, toàn thân toát mồ hôi lạnh, tôi có phải là đệ tử Đại Pháp thời kỳ Chính Pháp không? Tôi có xứng với Sư phụ từ bi vĩ đại đã cứu tôi không? Tôi có thể viên mãn không? Tôi còn cách rất xa, tôi phải nhanh chóng tinh tấn lên, thật sự làm được tín Sư tín Pháp, bước đi cho chính, làm tốt ba việc, viên mãn theo Sư phụ trở về ngôi nhà chân chính.
Đây là bài chia sẻ tu luyện cá nhân, nếu có chỗ nào không dựa trên Pháp, thì mong các đồng tu từ bi chỉ rõ.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2025/12/25/我走在返本歸真的路上-498071.html


