Trân quý cơ duyên tu luyện, tranh thủ cứu độ thế nhân
Bài viết của đệ tử Đại Pháp Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 01-01-2026] Tôi là một đệ tử Đại Pháp lâu năm, đã tu luyện 29 năm, và trải qua biết bao khó khăn đi đến hôm nay. Trước đó thân thể tôi đã từng rất yếu, không thể làm bất cứ việc gì, từng mắc bệnh viêm gan, bệnh tim, thận, tỳ tạng và dạ dày đều có bệnh. Trong lòng tôi khi đó rất bồn chồn, tôi đã chuẩn bị thuốc an thần để tự vẫn. Lúc này, một người họ hàng từng mắc bệnh nan y đã hồi phục khỏe mạnh sau khi tu luyện Đại Pháp, nói với tôi: “Chị cũng học Pháp Luân Công nhé. Pháp lý của Pháp Luân Công dạy người hướng thiện, làm người tốt theo Chân-Thiện-Nhẫn.”
Tôi bán tín bán nghi bắt đầu luyện Pháp Luân Công. Nhưng thật thần kỳ, từ ngày đầu tiên, tôi cảm thấy thân thể đặc biệt nhẹ nhàng, tôi vui mừng đến nỗi cả đêm không ngủ. Chưa tới vài ngày, Sư phụ đã thanh lý thân thể cho tôi, bệnh tật trên thân đã sạch sẽ. Kể từ đó, tôi đã bước trên con đường tu luyện Đại Pháp.
Còn nhớ có một lần vượt quan tâm tính, tôi đã làm việc một chập ngoài ruộng, lúc về tới nhà nhìn thấy chồng đang ngủ, và anh cũng không nấu cơm cho tôi, trong tâm tôi bắt đầu ấm ức, tôi ngồi trên bậc thang ngoài sân vừa nói vừa cãi, sau đó tôi muốn đứng dậy, nhưng không thể đứng dậy. Sư phụ giảng:
“‘tìm bên trong’ là một Pháp bảo” (Giảng Pháp tại Pháp hội quốc tế Washington DC năm 2009)
Tôi vội vàng hướng nội tìm, biết đó là tâm oán hận đang tác quái, sau khi tìm thấy nó, tôi lập tức có thể đứng dậy ngay. Hướng nội tìm quả thực là một Pháp bảo.
Từ sau khi tà đảng bức hại Đại Pháp, người nhà tôi đặc biệt rất sợ, không cho tôi luyện công, và cũng không cho tôi tiếp xúc với những đồng tu khác. Tôi chèo chống áp lực trong gia đình, dẫn con gái vào thị trấn giảng chân tướng cho mọi người. Một lần nọ, tôi bị nhân viên chính quyền bắt cóc đến nhà khách nhốt trong hai ngày, còn bị bắt chẹt một ngàn nhân dân tệ. Sau khi về nhà, chồng không cho tôi ra khỏi nhà.
Có một lần, tôi phải đi tham gia buổi giao lưu tâm đắc tu luyện, chồng ở ngoài cửa lớn trông, thế rồi có một con gà con ở nhà đã đánh lạc hướng anh. Và tôi đẩy xe đạp đi ra. Bây giờ nhớ lại, hết thảy đều là Sư phụ an bài tốt cả rồi. Nếu không có Sư phụ giúp đỡ, thì đệ tử quả thực rất khó vượt qua.
Trong quá trình giảng chân tướng và khuyên tam thoái, tôi phối hợp với đồng tu giảng chân tướng và khuyên tam thoái ở địa phương của chúng tôi, gặp phải người không tiếp nhận chân tướng và người nói lời khó nghe, chúng tôi cũng không tức giận, vẫn tiếp tục giảng chân tướng. Chúng tôi còn đến những làng khác tặng tài liệu. Một đêm nọ, trời còn đổ mưa, tôi nhét tài liệu trong lòng áo, đi bộ đến nhà đồng tu gửi tài liệu.
Còn có một lần khác, một mình tôi đi đến cây cầu ở một làng nọ để treo biểu ngữ chân tướng, vì dưới sông cạn nước, nên tôi lội qua sông, sau đó leo lên cầu để treo biểu ngữ, trong lúc còn chưa treo xong thì có xe cảnh sát đến, tôi vội vã nấp dưới gầm cầu, chờ xe cảnh sát đi qua rồi treo tiếp, cứ như vậy, tôi đi tới đi lui mấy lần mới treo xong biểu ngữ. Quả thực là có sợ nhưng không gặp nguy hiểm, tôi biết đó là Sư phụ giúp mình, cảm tạ Sư phụ vĩ đại.
Còn có một đêm nọ, tôi và hai đồng tu đến trước cửa Cục công an ở thị trấn để treo biểu ngữ, trời vẫn còn mưa, nhìn thấy có xe cảnh sát chạy qua thì chúng tôi nấp vào lề đường, chờ xe cảnh sát đi qua, tôi và đồng tu ra treo biểu ngữ chân tướng ở trước cổng lớn của Cục công an. Lúc ra về, tuy trời rất tối, nhưng đường rất sáng, chúng tôi nhìn thấy rất rõ những hạt mưa rơi xuống mặt đường, tuy quần áo ướt sũng, nhưng chúng tôi lại không cảm thấy lạnh, chúng tôi biết đó là Sư phụ đang giúp mình, cảm tạ Sư phụ đã giúp chúng con làm mọi việc.
Đến nay tôi vẫn bình ổn bước trên con đường cứu người mà Sư phụ an bài.
(Phụ trách biên tập: Đỗ Nhân)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/1/1/珍惜修煉機緣-抓緊救度世人-503633.html

