Học Pháp thực tu, giảng chân tướng cứu người
Bài viết của Đệ tử Đại Pháp tại Nội Mông Cổ
[MINH HUỆ, 19-3-2026] Năm 1997, tôi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Dưới đây tôi xin viết ra thể hội tu luyện của bản thân, để báo lên Sư phụ, và giao lưu cùng các đồng tu. Chỗ nào chưa thỏa đáng, xin đồng tu từ bi chỉ rõ.
1. Đắc Pháp, tu tâm
Trước khi bước vào tu luyện, tôi bị bệnh viêm khớp dạng thấp, mùa hè cũng phải mặc quần dài giữ nhiệt bên trong. Lúc đó tôi bán quần áo ở cửa hàng quốc doanh, cửa hàng chúng tôi đều có tình trạng dùng phiếu ưu đãi giá do xưởng trưởng phê duyệt để hưởng khoản tiền chênh lệch dư ra, toàn bộ nhân viên cửa hàng chia nhau. Sau khi tu luyện, tôi biết được cách làm này là không đúng, tôi liền không tham gia vào những việc như vậy nữa, nên thu nhập giảm đi hai phần ba.
Tôi làm theo yêu cầu của Đại Pháp, đã vượt qua được khảo nghiệm. Khi đó đang đối mặt với cải cách doanh nghiệp nhà nước, giám đốc thường hay nói: “Sau này tôi mà tự làm, nếu có thuê người thì chỉ thuê người như cô.” Trong quá trình không ngừng thực tu, Sư phụ đã tịnh hóa thân thể cho tôi, bệnh viêm khớp của tôi không cánh mà bay, không còn phải mặc áo quần che chắn kín mít suốt bốn mùa trong năm nữa.
2. Thực tu, giảng chân tướng cứu người
Sau khi ĐCSTQ bức hại Pháp Luân Đại Pháp vào ngày 20 tháng 7 năm 1999, vì kiên trì tu luyện, tôi bị giam giữ phi pháp nửa tháng. Năm 2000, vì dán tài liệu chân tướng, tôi lại bị bắt cóc đến trại lao động cưỡng bức bức hại hai năm, trong thời gian đó đã trải qua sự tra tấn tàn khốc và bức hại ép buộc “chuyển hóa” của cảnh sát.
Sau khi tôi về nhà, đồn cảnh sát đến nhà sách nhiễu, tôi cùng chị gái (cũng là đồng tu) phải lưu lạc xứ người hai năm. Trong thời gian làm thuê ở Bắc Kinh, tôi làm công nhân lao động tại một công trường thi công, ăn ở ngay tại công trường. Khi tôi vừa mới tới, nơi đó vô cùng bẩn thỉu và lộn xộn, hành lý, đồ dùng sinh hoạt vứt lung tung. Tôi nghĩ mình là đệ tử Đại Pháp, đi đến nơi đâu hoàn cảnh cũng nên có sự thay đổi. Thế là tôi chủ động bắt đầu dọn dẹp phòng ốc, dọn dẹp ký túc xá cho đồng nghiệp, nấu ăn… công trường trở nên sạch sẽ ngăn nắp, các kỹ sư đều nói hoàn cảnh nơi này đã thay đổi rồi.
Sự phó xuất vô tư của tôi đã làm cảm động các đồng nghiệp, tôi nói với họ rằng tôi là người học Đại Pháp. Sau khi giảng rõ chân tướng, mỗi tối sau khi họ ăn cơm xong, tôi liền đọc cuốn “Chuyển Pháp Luân” cho họ nghe, điều này trở thành một thói quen. Tôi chăm chỉ chịu khó, đối xử chân thành với mọi người, nhận được sự tôn trọng của các công nhân viên công ty xung quanh và ông chủ đơn vị mình. Tôi nói với họ tôi là người tu luyện Đại Pháp, vì bị bức hại nên mới phải lưu lạc xa quê. Nhờ những việc làm của tôi, họ đều có nhận thức chính diện về Đại Pháp, đều công nhận Đại Pháp. Có người nói: “Nếu không gặp cô, chúng tôi thật không biết những người tập Pháp Luân Công ngồi từng xe từng xe đến sân vận động, còn không biết những người đến Bắc Kinh làm gì?!”
Một năm sau, tôi và chị gái trở về nhà. Mẹ tôi ở nhà giúp tôi chăm sóc con trai đang học cấp hai, tôi đến điểm in ấn tài liệu ở địa phương tham gia in tài liệu, mỗi tuần chỉ về nhà hai ngày. Sau khi đồng tu ở điểm in tài liệu bị bức hại, tôi về nhà tự làm tài liệu, cho đến năm 2019.
Sau khi các điểm in tài liệu nở rộ khắp nơi, tôi bắt đầu đi ra ngoài giảng chân tướng. Trong thời gian đó, tôi đã trải qua rất nhiều chuyện thần kỳ.
Người hàng xóm ở tầng dưới nhà tôi là một huấn luyện viên võ thuật, một hôm, chú ấy ngáp một cái rồi không thể cử động được nữa. Vợ chú tìm người đến châm cứu xoa bóp đều không có tác dụng. Tôi đi ngang qua nhà chú nên ghé vào xem, thấy chú ấy đang quỳ ở đó, luôn miệng kêu “ôi, ôi”. Tôi nói: “Tôi có một cách này, chú hãy niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’.” Hai vợ chồng đồng thanh nói: “Thế thì không được đâu!” Tôi nói: “Tôi thấy chú khó chịu quá nên tôi mới nói cho chú biết. Mẹ tôi đến nhà cậu tôi, cháu ngoại của cậu tôi bị bệnh nặng, nói là phải đưa lên thành phố chữa trị, mẹ tôi bảo cháu niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’, mẹ của cháu bé nói cháu còn quá nhỏ không biết niệm, mẹ tôi bảo người lớn niệm ở bên cạnh cháu cũng được. Niệm một lúc, đứa bé ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau người lớn định đưa đứa bé đi khám bệnh, nên dậy từ sớm nấu cơm. Nấu cơm xong bước vào nhà xem thử, thấy đứa bé đang chơi trên mặt đất, đã khỏi bệnh rồi. Tôi nói cho chú biết nhé, chú cũng niệm thử xem.” Hai người họ đồng ý niệm. Chồng tôi ở ngoài cửa nói cho tôi biết, con trai chú ấy làm ở cục công an.
Ngày hôm sau khi tôi đi lên lầu, đúng lúc nhà chú mở cửa ra, ba người trong nhà đang chuẩn bị đi ra ngoài. Tôi hỏi chú: “Chú khỏi rồi à?” Chú nói: “Khỏi rồi, có thể đứng lên được rồi, nhưng mà vẫn chưa thẳng lưng lên được.” Tôi nói: “Chú tiếp tục niệm đi.” Chú nói khẳng định: “Được. Tôi tiếp tục niệm.” Hai, ba ngày sau gặp lại chú, chú đang tiễn khách ra ngoài, lưng đã thẳng, không còn vấn đề gì nữa. Về sau chú nhìn thấy tôi đều chào hỏi vô cùng khách sáo, nếu thấy chúng tôi cần giúp đỡ thì sẽ chủ động giúp.
Nhóm học Pháp của chúng tôi trường kỳ kiên trì học Pháp tập thể, mỗi tối học đến 10 giờ kết thúc, cứ như vậy đã được bảy, tám năm rồi. Một hôm, tôi học Pháp xong đi về ngang qua lối đi bộ, nhìn thấy một bà lão nhặt ve chai đang cõng một đống hộp giấy rất lớn, bà đẩy đống hộp giấy qua lan can, tôi liền tiến lên giúp đỡ, đỡ lấy hộp giấy, giúp bà ấy đặt xuống đất. Tôi nói: “Bà để lên xe của cháu đi, cháu chở về giúp bà.” Bà ấy nói: “Không cần đâu.” Tôi nói: “Cháu giúp bà chở về.” Chúng tôi vừa đi, tôi vừa giảng chân tướng Đại Pháp cho bà ấy, tôi đưa bà ấy về tận cửa nhà. Về sau tôi gặp lại bà ấy vài lần, đều giúp đưa bà ấy về nhà.
Bẵng đi mấy năm, một hôm tôi đi công viên giảng chân tướng thì gặp lại bà, bà cũng đang ở công viên. Tôi hỏi: “Sao bà không đi nhặt hộp giấy nữa?” Bà nhìn thấy tôi, liền nói: “Ây da, tôi không nhặt nữa, tôi kể cho cô nghe một chuyện kỳ lạ nhé: Hôm đó tôi đi ra ngoài bị xe tông, bánh xe còn cán qua người tôi, lúc đó có một âm thanh nói với tôi ‘Đừng ăn vạ người ta’. Lúc này tài xế đưa tôi đến bệnh viện, tôi nhớ đến âm thanh bảo đừng ăn vạ kia, tôi liền nghĩ mình cũng không ăn vạ người ta, tôi thực sự không ăn vạ. Tôi đi về nhà, không bị làm sao cả. Từ đó trở đi, ông nhà tôi cũng không cho tôi đi nhặt ve chai nữa. Tôi không có việc gì làm, nên ra công viên đi dạo.” Tôi nói: “Đó chính là vì bà đã hiểu được chân tướng và nhận được phúc báo rồi, lúc rảnh rỗi bà hãy tiếp tục niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ nhé.”
Em trai của chồng tôi lúc đầu đến nhà chúng tôi, tôi liền giảng chân tướng cho chú ấy, chú ấy không tin, tôi vẫn cứ tiếp tục giảng. Chú ấy mua một chiếc xe taxi để chạy, lại quen một người bạn gái. Khi chú ấy đang lái xe trên đường cao tốc, cô bạn gái gọi điện thoại đến, kết quả là điện thoại từ trên kệ rơi xuống sàn xe. Lúc chú ấy cúi xuống nhặt điện thoại, tay lái bị ngoặt đi, chiếc xe lao theo đường cao tốc đâm thẳng vào trụ chắn bên lề đường, rồi lao xuống khỏi đường cao tốc, tông gãy một cái cây, chiếc xe lộn mấy vòng, xe bị hỏng hoàn toàn.
Những công nhân đang thi công ở đó đều chạy tới, chú ấy bò từ trong xe ra, trên đầu đầy mảnh kính vỡ. Thấy chú ấy không sao, những người xung quanh nói: “Hẳn là nhà cậu chắc đã thắp nhang cầu nguyện rồi, có người bảo hộ đấy.” Về nhà, chú ấy vẫn còn sợ hãi run bần bật, kể lại chuyện đã trải qua cho tôi nghe, đồng thời lấy ra một tờ tài liệu chân tướng nhặt được trong giỏ xe. Tôi nói: “Chú cầm về nhà đọc kỹ đi.” Chú ấy về nhà đọc xong, đã khóc.
Ngày hôm sau chú ấy gặp tôi và nói: “Lần này thực sự là Đại Pháp đã bảo hộ em rồi.” Chú ấy đã hoàn toàn hiểu rõ được chân tướng, chú chủ động xin tôi thẻ chân tướng bình an, còn đem ra ngoài phát, treo trước cửa nhà hàng xóm. Sau này chú ấy đến làm việc tại công ty điện báo, trên đường đi làm nhìn thấy có đồng tu phát lịch để bàn chân tướng, chú ấy cũng xin mấy cuốn rồi ở mỗi văn phòng chú đều đặt một cuốn. Đồng nghiệp hỏi: “Cậu lấy ở đâu ra vậy?” Chú ấy nói: “Tôi thấy trên đường có người phát, tôi thấy đẹp quá nên lấy mấy cuốn.”
Một hôm, chú ấy lái xe bán tải vượt lên trước, phía đối diện có một chiếc xe tải lớn đi tới, đâm thẳng trực diện vào chú ấy, khiến chiếc xe của chú ấy bị đè bẹp cuộn dồn lại với nhau, chỉ còn chừa lại một không gian nhỏ chỗ buồng lái, tai chú ấy bị rách, ngực bị va đập một chút. Tài xế xe tải lớn vội vàng gọi điện thoại báo cho cảnh sát giao thông, cảnh sát giao thông đến hiện trường, thấy em chồng tôi không sao. Cảnh sát giao thông nói: “Đâm nhau với xe tải lớn, thường không có một ai sống sót đâu, xem cậu vẫn còn tỉnh táo thế này.”
Em chồng tôi được đưa đến bệnh viện, truyền dịch hai ngày. Chú ấy nói: “Mình nhặt lại được một cái mạng, không thể ăn vạ người ta được.” Thế là xuất viện. Bác sĩ đều không hiểu nổi, nói: “Người ta tông trúng anh, chủ động chữa trị cho anh, sao anh không ở lại thêm mấy ngày.” Chú ấy nói: “Tôi cũng không sao cả, không thể ăn vạ được.” Tôi nói: “Đây đều là Đại Pháp đã bảo hộ chú đấy!” Chú ấy nói: “Quá thần kỳ! Đúng lúc chừa lại một không gian nhỏ chỗ em ngồi là không bị đè bẹp.”
3. Thay đổi trạng thái phát chính niệm
Một hôm tôi đang học Pháp ở nhóm học Pháp, thì có một đồng tu đến giao lưu. Đồng tu ấy nhờ mấy người trong nhóm học Pháp chúng tôi đến nhà một đồng tu khác đang có giả tướng nghiệp bệnh để học Pháp, phát chính niệm hỗ trợ, và giúp chăm sóc một chút, tôi lập tức nhận lời. Nhưng lúc này, một đồng tu trong nhóm học Pháp đã ở nhà đồng tu nghiệp bệnh kia một thời gian lại không cho tôi đi, tôi không hiểu vì sao, cuối cùng bà ấy nói với tôi: “Bởi vì khi cô phát chính niệm bị đổ tay.” Tôi tủi thân bật khóc.
Sau khi từ nhóm học Pháp về nhà, tôi nghĩ mình hãy ở nhà điều chỉnh một chút vậy. Trong thời gian đó, tôi đến nhà một đồng tu khác học Pháp, bà ấy bị tai nạn xe hơi đã mười mấy ngày rồi. Con gái bà ấy nhìn thấy tôi thì không vui lắm vì sợ buổi tối còn phải đưa tôi về nhà. Tôi nói với cô ấy: “Mọi người cứ đi đi, tôi ở lại đây.” Cô ấy nghe vậy, thái độ lập tức thay đổi.
Buổi tối tôi và đồng tu bị tai nạn đó cùng nhau luyện công, phát chính niệm. Lúc đầu đồng tu không nhấc nổi cánh tay lên để luyện động tác xung quán, hết ngày thứ nhất thì đỡ hơn rất nhiều. Mỗi ngày cứ tối là tôi đến rồi ở lại đó, cứ thế ba ngày liên tiếp. Trong ba ngày đó, từng động tác của năm bộ công pháp đã được điều chỉnh chuẩn xác, thân thể đồng tu chuyển biến tốt rõ rệt, đã có thể tự mình đi vệ sinh. Cháu ngoại của bà ấy nói với tôi: “Bà ơi, giá như bà cứ ở mãi nhà cháu thì tốt biết mấy.” Sau khi đồng tu chuyển biến tốt rõ rệt, tôi liền về nhà.
Tôi hạ quyết tâm thay đổi trạng thái phát chính niệm của bản thân. Tôi cầu xin Sư phụ, hướng nội tìm, tìm ra tâm oán hận, tâm tủi thân, tâm cầu danh, tâm không thiện với đồng tu và người nhà. Tôi soi gương để sửa trạng thái phát chính niệm. Sau khi chuyển biến tốt, tôi cảm thấy mình vẫn phải đến nhà đồng tu có giả tướng nghiệp bệnh kia, bên đó đang thiếu người, đồng tu cũng cần tôi.
Mới sáng sớm tôi đã đến nhà một đồng tu nhờ người ấy đưa tôi đến nhà đồng tu đang chịu nghiệp bệnh kia. Những thành viên của nhóm học Pháp chúng tôi lại tề tựu đông đủ, còn có rất nhiều đồng tu khác cũng đến. Chúng tôi cùng nhau học Pháp, phát chính niệm, phối hợp với nhau rất ăn ý. Sự vô tư và phó xuất của đệ tử Đại Pháp đã làm cảm động hàng xóm và người nhà của đồng tu đang chịu nghiệp bệnh, họ đều đã minh bạch chân tướng Đại Pháp.
Đệ tử từ nay về sau nhất định sẽ thực tu, chân tu, cùng các đồng tu cộng đồng tinh tấn.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/3/19/507026.html



