Đắm mình trong hồng ân của Đại Pháp
Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 04-06-2026]
Tôi năm nay đã ngoài 70 tuổi và bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào đầu năm 1998. Nhân dịp Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới đang đến gần, tôi xin chia sẻ lại câu chuyện bản thân và người nhà được thụ ích từ Đại Pháp, qua đó kiến chứng hồng ân của Sư phụ và ân trạch của Đại Pháp.
1. Trong tuyệt vọng tìm được lối thoát, thân tâm thụ ích
Từ nhỏ tôi đã ốm yếu nhiều bệnh, nào bệnh dạ dày, bệnh trĩ, v.v. Hơn 10 tuổi, tôi đã phải rời xa cha mẹ, về vùng nông thôn cách xa hàng ngàn dặm để lao động, đi một mạch 10 năm. Sau khi trở về thành phố, sức khỏe của tôi càng kém hơn. Do cuộc sống gian truân, trắc trở, đến khi ngoài 40 tuổi thì bệnh tật quấn thân; khi đó bệnh dạ dày đeo bám mấy chục năm nghiêm trọng đến mức tôi không thể ăn đồ sống, lạnh, cứng, ngọt, chua; vì trào ngược dạ dày nên tối ngủ không thể nằm nghiêng, lại thêm bệnh thận nặng gây đau lưng, đi tiểu nhiều, mang đến vô vàn phiền toái cho cuộc sống sinh hoạt hàng ngày. Ngoài ra, tôi còn bị tăng sinh tuyến vú nghiêm trọng, bệnh tim, bệnh thoái hóa đốt sống cổ, viêm mạch máu, v.v. Những bệnh này ở bệnh viện đều không chữa khỏi.
Lúc bấy giờ, cơ quan của chúng tôi chuyển đi nơi khác, họ giải quyết cho chúng tôi nghỉ hưu sớm, mỗi tháng lương hưu chỉ được 200 tệ, chồng tôi lại thất nghiệp, con gái đang học lớp 11. Khi đó tôi hoàn toàn tuyệt vọng, thầm nghĩ những ngày tháng sau này biết sống sao đây?
Không lâu sau, tôi gặp một dì. Biết được hoàn cảnh của tôi, dì liền hồng dương Pháp Luân Đại Pháp cho tôi. Dì nói: Bệnh này của cháu không tính là chuyện lớn gì, Đại Pháp mang đến hiệu quả kỳ diệu trong việc trừ bệnh khỏe thân. Tôi lập tức quyết định sẽ học. Cuốn sách Đại Pháp đầu tiên dì cho tôi xem là “Đại Viên Mãn Pháp”. Tôi nóng lòng mở sách ra, hình ảnh đầu tiên nhìn thấy là Pháp tượng của Sư phụ, đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rõ mình đã vô cùng xúc động, nước mắt trào dâng, giống như gặp lại người thân bao năm xa cách. Nhưng tôi cũng không biết là chuyện gì, sau này nghe đồng tu nói đó là do tôi có duyên phận lớn với Đại Pháp. Tôi liền tự học theo các động tác trong sách và bắt đầu luyện công.
Hai ngày sau, dì đồng tu lại thỉnh cuốn bảo thư “Chuyển Pháp Luân” mang đến cho tôi. Có được sách, tôi liền đọc ngay, đọc một mạch từ hơn 3 giờ chiều đến tận đêm khuya, hết toàn bộ cuốn sách. Cảm xúc khi đó trong nội tâm tôi thật khó có thể diễn tả bằng lời, có cảm giác vô cùng nuối tiếc vì gặp được quá muộn. Từ đó, việc đọc sách “Chuyển Pháp Luân” đã trở thành việc quan trọng nhất trong cuộc đời tôi.
Vài ngày sau khi đọc sách, tôi dậy sớm, đến điểm luyện công để luyện công, đồng thời buổi tối tham gia nhóm học Pháp, còn xem video Sư phụ giảng Pháp. Chỉ trong vòng chưa đầy một tháng, bệnh tật trên thân tôi đã khỏi lúc nào không hay, toàn thân nhẹ nhàng vô bệnh. Tôi liền vứt bỏ đống thuốc lớn ở nhà, toàn bộ thân tâm tôi đã có sự thay đổi thoát thai hoán cốt.
Điều quan trọng nhất là Đại Pháp đã khiến nhân sinh quan và tư tưởng của tôi phát sinh biến hóa long trời lở đất. Đại Pháp giúp tôi minh bạch được rằng sở dĩ trước đây mình mắc nhiều bệnh như thế là có liên quan đến tâm thái của bản thân. Khi đó tôi rất tự tư, tâm địa hẹp hòi, luôn oán trời trách đất, tự cho rằng ông trời bất công với mình, số khổ, v.v. Sau khi học Pháp, tôi đã hiểu nửa đời trước của mình sao lại gian nan đến thế, đó là do những việc không tốt tôi đã làm trong đời trước gây ra, nợ nghiệp thì phải trả. Tôi còn minh bạch được mục đích nhân sinh chân chính là phản bổn quy chân.
Từ đó, tôi như biến thành một người khác, mỗi ngày tâm tình đều thư thái, thân thể tràn đầy năng lượng, nhìn nhận vấn đề đều bằng tâm thái tích cực. Bởi vì Đại Pháp yêu cầu chúng ta làm người phải phù hợp với đặc tính tối cao của vũ trụ Chân-Thiện-Nhẫn, nên Chân-Thiện-Nhẫn đã trở thành chuẩn tắc trong cuộc sống và công việc của tôi, hành xử chiểu theo chuẩn mực này, bất kể gặp phải chuyện gì, quan nạn hay rắc rối nào, v.v. đều có thể giải quyết dễ dàng.
2. Gia đình hòa thuận, người thân thụ ích
Từ khi tôi tu luyện Đại Pháp, những người thân bên cạnh tôi đều nhận được phúc trạch của Đại Pháp.
1. Con gái tôi
Trước tiên nói một chút về con gái tôi. Trong khoảng thời gian sức khỏe tôi kém nhất, áp lực về mọi mặt đối với con gái đều rất lớn. Khi đó cháu đang học cấp ba, học tập căng thẳng, lại phải gánh vác một phần việc nhà, chủ yếu nhất là lo lắng về việc học đại học trong tương lai, bởi vì tình hình kinh tế gia đình lúc bấy giờ căn bản không thể chi trả học phí cho cháu. Không ngờ sau khi tôi tu luyện Đại Pháp, sức khỏe nhanh chóng hồi phục, tôi liền tìm được một công việc tạm thời với mức lương 700 tệ mỗi tháng. Hơn nữa do sức khỏe tốt, không phải xin nghỉ ốm, trong công việc tôi chiểu theo yêu cầu của Chân-Thiện-Nhẫn mà làm việc cẩn thận, chăm chỉ và nghiêm túc, rất được ông chủ công nhận, vì vậy tôi đã làm việc ở đó suốt tám năm. Năm 1999, con gái tôi thi đỗ đại học, vấn đề học phí theo đó cũng được giải quyết đâu vào đó.
Con gái luôn rất xúc động nói rằng chính Đại Pháp đã giúp cháu thực hiện được giấc mơ đại học, là Đại Pháp đã cứu cả gia đình chúng tôi. Vì vậy từ tận đáy lòng cháu ủng hộ tôi tu luyện, ngay cả khi Trung Cộng bức hại điên cuồng nhất, cháu vẫn trước sau như một, hơn nữa Chân-Thiện-Nhẫn cũng đã cắm rễ trong tâm cháu, trong công việc và cuộc sống cháu đều hành xử chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn. Hiện tại, cháu cũng đã bước vào tu luyện Đại Pháp.
2. Người thân bên nhà mẹ đẻ tôi
Lại nói về người thân bên nhà mẹ đẻ tôi. Năm tôi 17 tuổi, cha tôi do các cuộc vận động chính trị, đặc biệt là sự bức hại thời Cách mạng Văn hóa, đã mắc bệnh ung thư gan rồi qua đời. Mẹ tôi một mình nuôi nấng mấy anh em chúng tôi thật không dễ dàng. Tôi có ba người anh trai, sau khi lập gia đình các anh đều không hiếu thuận với mẹ lắm, anh em với nhau cũng không hòa thuận. Tôi là con gái lớn, đã cùng em gái góp tiền góp sức, chia sẻ khó khăn với mẹ. Sau khi mẹ qua đời, bà để lại vài gian nhà, ba người anh trai đã chia nhau, không có phần của con gái chúng tôi. Lúc đó tôi không tranh giành với họ, nhưng trong tâm thấy bất bình, oán hận. Từ đó tôi không qua lại nhiều với các anh, đặc biệt với anh ba, mâu thuẫn nhiều hơn một chút nên lại càng không gặp mặt.
Sau khi tu luyện Đại Pháp, tôi hiểu ra rằng giữa người với người đều có quan hệ nhân duyên, những ân oán giữa các anh và mẹ đều có nguyên nhân, hơn nữa khi đó tôi cũng có chỗ làm chưa đúng. Hiện tại tôi đã tu luyện rồi, nên khoan dung độ lượng, còn phải giữ gìn truyền thống, tôn trọng anh cả. Cứ như vậy, Đại Pháp đã hóa giải sự oán giận và bất mãn trong tâm tôi đối với các anh. Tôi chủ động mua quà đến nhà anh ba, xin lỗi anh ba và chị dâu, hóa giải hết những hiểu lầm trước đây. Tôi nói với họ rằng tôi đã học Đại Pháp, là Đại Pháp đã cải biến tôi, họ đều rất tán đồng Đại Pháp. Sau này, nhà anh ba hai lần vay tiền chúng tôi, chúng tôi không ngần ngại lập tức cho nhà anh ba vay.
Có một lần, anh ba được điểm hóa trong giấc mơ, liền bảo tôi thỉnh sách Đại Pháp cho anh, anh còn học năm bài công pháp. Từ đó anh ấy như biến thành một người khác; trước đây mở miệng là chửi bới, tính tình nóng nảy, chị dâu suýt nữa thì ly hôn với anh. Từ khi tiếp xúc với Đại Pháp, anh ba trở nên ôn hòa, không bao giờ chửi bới nữa, gánh vác phần lớn việc nhà, khiến chị dâu vô cùng vui mừng.
Năm 2009, khi anh hai mua nhà cần tiền gấp để trả khoản thanh toán đợt đầu, đã mượn chúng tôi 100.000 tệ. Khi đó con gái tôi đã đi làm được vài năm, trong nhà cũng chỉ tiết kiệm được 100.000 tệ, hơn nữa cũng phải tích cóp nhiều năm mới có. Lúc đó chúng tôi không nói hai lời, lập tức rút toàn bộ 100.000 tệ duy nhất của cả gia đình từ ngân hàng rồi chuyển khoản cho anh. Vì tiền của chúng tôi là tích cóp nhiều năm, nên tiền lãi bị tổn thất gần 10.000 tệ. Khi đó 10.000 tệ đối với gia đình chúng tôi cũng không phải là con số nhỏ. Sau đó anh hai nói với tôi: Thật không ngờ các em lại lập tức cho anh vay, mà hơn nữa chắc chắn đã chịu tổn thất không ít tiền lãi. Xem ra em học Pháp Luân Công này không uổng phí rồi. Tôi nói: Anh hai à, nếu em không tu luyện Đại Pháp, quả thực em sẽ không cho anh mượn tiền đâu, em còn phải giữ lại để bản thân đi khám bệnh nữa chứ.
Không lâu sau, anh hai cũng bảo tôi thỉnh sách Đại Pháp cho anh, còn học các động tác luyện công. Hai anh trai trước đây quan hệ căng thẳng, gặp mặt là cãi nhau, sau khi tiếp xúc với Đại Pháp, trong tâm có Chân-Thiện-Nhẫn, mối quan hệ của họ đã trở nên hòa hợp. Từ đó, cả gia đình chúng tôi chung sống rất hòa thuận, thường xuyên tụ họp, hơn nữa sức khỏe đều rất tốt. Cha mẹ tôi đều qua đời vì bệnh ung thư ở tuổi 60, hai anh em họ đều nói: Không ngờ rằng, chúng ta đã sắp 80 tuổi rồi mà vẫn sống khỏe mạnh như vậy. Họ đều được thụ ích từ Đại Pháp.
3. Cháu gái tôi (con của em gái)
Lại nói về cháu gái tôi (con của em gái). Khi cháu học trung cấp, vì trường học cách nhà em gái tôi rất xa, nên cháu đã ở nhà chúng tôi ba năm. Khi đó con gái tôi học năm nhất đại học, vì trường không thể sắp xếp chỗ ở nội trú, nên cũng ở nhà. Nhà tôi ở là hai gian nhà cấp bốn nhỏ, liền để hai chị em ngủ chung một chiếc giường tầng. Khi đó tôi vẫn đang đi làm thuê bên ngoài, mỗi ngày đi làm về, phải nấu cơm, làm việc nhà. Em gái thỉnh thoảng đưa cho tôi chút tiền, có lúc lại không đưa, tôi đều không oán thán một lời.
Cháu gái rất hiểu chuyện, cháu biết tôi nhờ tu Đại Pháp, sức khỏe tốt lên, nên mới có thể nhận cháu đến ở, chăm sóc cháu, vì vậy cháu rất tán đồng và cảm tạ Đại Pháp. Đôi khi ở trường bị chèn ép, bị bạn học bắt nạt, cháu về nhà kể lể với tôi, tôi liền giảng cho cháu nghe những đạo lý làm người mà tôi học được trong Đại Pháp. Tôi bảo cháu làm người phải chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn mà làm, phải học cách chịu thiệt, bao dung, độ lượng. Cháu cũng đã hiểu được chân tướng việc Đại Pháp bị bức hại.
Có một lần, cháu phát hiện trên bài thi có câu hỏi liên quan đến việc vu khống Đại Pháp, lúc đó cháu là lớp trưởng, cháu liền bảo các bạn trong lớp đừng trả lời câu hỏi đó, kết quả là rất nhiều bạn đã không trả lời. Về nhà, cháu kể với tôi chuyện này, tôi liền khen ngợi cháu: Cháu làm rất tốt, đã lựa chọn một tương lai tốt đẹp cho bản thân và các bạn học.
Quả đúng là “Một niệm thiện đãi Đại Pháp, Trời ban hạnh phúc bình an”, hành động thiện của cháu gái đã mang lại phúc báo cho cháu; vì cháu học chuyên ngành tài chính kế toán, khi tốt nghiệp trong lớp chỉ có một suất vào làm ở ngân hàng, do thành tích học tập của cháu tốt, nhân phẩm lại tốt, nên giáo viên đã đề cử cháu vào ngân hàng. Rất nhanh chóng cháu đã được ngân hàng nhận vào làm. Tôi nói với cháu gái: Cháu biết không? Đây là do cháu tin tưởng Đại Pháp, ủng hộ Đại Pháp nên được phúc báo đó. Cháu vô cùng vui mừng.
Sau này khi tôi bị bức hại từ hang ổ hắc ám trở về, nhìn thấy tôi, cháu liền ôm chầm lấy tôi, còn mua cho tôi rất nhiều đồ ăn ngon, và vui vẻ nói với tôi rằng, một học sinh trung cấp như cháu đã được chuyển sang làm nhân viên chính thức rồi, cháu còn nói: Cháu lại được phúc báo rồi.
3. Giảng rõ chân tướng, thế nhân thụ ích
Tu luyện Pháp Luân Đại Pháp đã giúp tôi có được cuộc đời mới, lòng biết ơn đó khó có thể diễn tả bằng lời. Kể từ khi Đại Pháp gặp nạn, rất nhiều thế nhân bị đầu độc bởi những lời dối trá. Để giúp thế nhân thoát khỏi những lời dối trá, những người được thụ ích từ Đại Pháp như chúng tôi, đã dùng trải nghiệm của chính bản thân mình để nói cho thế nhân biết sự mỹ hảo của Đại Pháp, chân tướng về cuộc bức hại tà ác. Vì vậy khi gặp người hữu duyên, tôi liền truyền cho họ phúc âm của Đại Pháp, chân tướng cuộc bức hại. Dưới đây xin kể hai câu chuyện nhỏ.
1. “Tôi nhìn rõ chị rồi”
Có một lần, tôi ngồi trên băng ghế ở trạm xe buýt đợi xe, bên cạnh là một phụ nữ, chúng tôi liền trò chuyện với nhau. Hóa ra chị ấy vừa đi khám bệnh về, nói đến việc bệnh viện bây giờ rất nhiều nơi đều là lừa người, bệnh của chị ấy mãi cũng không chữa khỏi. Chị ấy còn nói với tôi rằng mắt chị ấy cũng không nhìn rõ mọi thứ, vô cùng chán nản. Nhìn trạng thái của chị ấy, tôi nhớ ra trước khi tu luyện Đại Pháp chẳng phải mình cũng như vậy sao? Thậm chí còn không bằng chị ấy, tôi rất đồng cảm với chị. Tôi liền kể một cách thân tình với chị ấy về sự mỹ hảo của Đại Pháp và những thay đổi của tôi trước và sau khi tu Đại Pháp, chị ấy nghe xong rất hứng thú. Lúc này xe đến, hai chúng tôi tình cờ lên cùng một chuyến xe. Sau khi lên xe, tôi không ngồi cùng chị ấy, tôi liền nghĩ phải tìm cách để chị ấy hiểu rõ chân tướng. Tình cờ chị ấy xuống xe ở ngay trước trạm xe của tôi, tôi liền cùng chị ấy xuống xe. Chúng tôi lại ngồi trên băng ghế ở trạm xe trò chuyện. Tôi bảo chị ấy hãy thường xuyên niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo!” và tặng chị ấy một tấm bùa hộ mệnh, chị ấy nói: Không được rồi, tôi nhìn không rõ! Tôi liền nói: Để tôi dạy chị nhé. Tôi liền hưỡng dẫn chị ấy đọc từng chữ từng chữ một. Ai ngờ vừa niệm được ba lần “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo!” chị ấy đột nhiên trở nên vui sướng, nói lớn: “Tôi nhìn rõ chị rồi”, và ôm chầm lấy tôi. Lúc đó tôi cũng rất xúc động, nói với chị ấy: “Chị đúng là người có duyên, Sư phụ Đại Pháp đã quản chị rồi.”
Chị ấy lập tức xin tấm bùa hộ mệnh. Tôi lại giảng cho chị ấy chân tướng Đại Pháp bị bức hại và khuyên chị làm “tam thoái bảo bình an”, chị ấy nghe xong minh bạch, vui vẻ làm tam thoái. Nhìn bóng dáng chị ấy rời đi, trong tâm tôi muôn phần cảm tạ Sư phụ, lại một sinh mệnh đáng quý nữa được đắc cứu.
2. Một phụ nữ phiền não đã biết đặt mình vào vị trí người khác
Hôm đó tôi thấy trên chiếc ghế dài trong công viên có một phụ nữ mặc áo khoác màu xanh nước biển, đội chiếc mũ rộng vành cũng màu xanh nước biển, tôi liền bước tới ngồi xuống bên cạnh chị ấy. Tôi nói với chị ấy: Quần áo và mũ của chị phối rất đẹp! Chị ấy nghe xong rất vui, chúng tôi liền bắt chuyện một cách rất tự nhiên. Chị ấy nói sức khỏe của mình không tốt, đặc biệt là chân đau rất dữ dội, rồi lại nói với tôi: Nhìn chị rất khỏe mạnh. Tôi nói: Đúng vậy, tôi vừa đi dạo một vòng quanh hồ mà không hề thấy mệt. Chị ấy rất ngưỡng mộ hỏi tôi sao sức khỏe lại tốt như vậy? Tôi liền kể cho chị ấy nghe về những thay đổi của mình trước và sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
Chị ấy nghe xong vô cùng hứng thú, chị ấy nói hiện tại vì luôn xảy ra mâu thuẫn với con gái, nhìn con gái thế nào cũng thấy chướng mắt, khiến tâm trạng luôn rất u uất, bực dọc, thông tin trên điện thoại thì đều là những thứ tiêu cực, càng xem càng thấy phiền não. Tôi nói với chị ấy: Thực ra lợi ích lớn nhất của việc luyện Pháp Luân Công là giúp con người hành xử chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn, dạy con người phải bao dung, tâm ngực rộng mở, biết đặt mình vào vị trí của người khác, khi gặp mâu thuẫn thì nhìn nhiều hơn vào thiếu sót của bản thân. Chị ấy nghe tôi nói những lời này, giống như phích cắm được thông điện vậy, lập tức trầm tư nói: Tôi hiểu rồi, không phải là vấn đề của con gái, là do tôi quá không thấu hiểu cháu, tôi cũng có rất nhiều chỗ làm chưa đúng, tôi phải sửa đổi. Nghe chị ấy nói vậy, tôi khen chị: Ngộ tính của chị thật tốt, nghĩ như vậy là đúng rồi.
Lúc đó trong tâm tôi xúc động nghĩ: Uy lực của Đại Pháp thật quá lớn, nhanh như vậy đã cải biến được một con người. Tôi lập tức lấy ra một tấm thẻ nhỏ trên đó có dòng chữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” đưa cho chị ấy, bảo chị ấy sau này hãy thường xuyên niệm chín chữ này. Chị ấy nói, lần này thì tốt rồi, tôi nhất định sẽ niệm, tôi cũng sẽ chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn. Có thể thấy chị ấy vui mừng từ tận đáy lòng. Ngay sau đó, tôi lại giảng cho chị ấy chân tướng việc Đại Pháp bị bức hại và những bức hại mà chính bản thân tôi đã trải qua. Cuối cùng tôi giảng cho chị ấy vì sao phải “tam thoái”, chị ấy rất dứt khoát thoái xuất khỏi tổ chức Đoàn, Đội của Trung Cộng, lựa chọn cho mình một tương lai tốt đẹp.
Lúc đó đã là buổi trưa, chúng tôi cùng nhau đi về phía cổng công viên. Chị ấy vừa đi vừa nói với tôi, vì tâm trạng không tốt, vốn dĩ hôm nay tôi định đi ngắm hoa ở nơi khác, không hiểu sao lại đi vào công viên này. Tôi nói với chị ấy: Đây là Thần an bài cho chị đến để nghe chân tướng Đại Pháp đấy, bởi chị là người thiện lương. Chị hãy đem những điều nghe được hôm nay nói cho người nhà biết, để họ cũng có nhận thức đúng đắn về Đại Pháp, điều đó rất có lợi cho họ. Chị ấy nói tôi nhất định sẽ làm vậy. Hơn nữa chị ấy còn nói với tôi: Bây giờ tâm trạng tôi rất thoải mái, tôi được thụ ích quá nhiều! Cảm ơn chị! Tôi nói: Đừng cảm ơn tôi, chị hãy mau cảm ơn Sư phụ Đại Pháp đi! Chị ấy mau chóng nói một cách vui vẻ: Cảm tạ Sư phụ Đại Pháp!
Khi tạm biệt, chị ấy liên tục vẫy tay chào tôi, khuôn mặt tràn ngập nụ cười. Chứng kiến sự thay đổi của chị ấy, tâm tôi cũng rất vui mừng, đồng thời thầm nói trong tâm: Con xin cảm tạ Sư phụ! Con xin cảm tạ Sư phụ!
(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/4/510318.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/11/234672.html



