Bài viết của Vũ Chân, đệ tử Đại Pháp tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc

[MINH HUỆ 22-03-2026] Thầy giáo dạy toán hồi cấp ba của tôi đã 88 tuổi và là một trong số ít những người thuộc thế hệ của ông có bằng đại học. Sau khi dạy khóa chúng tôi năm đó, thầy được chuyển về huyện làm việc, rồi sau đó thầy lại dạy ở một trường đại học trong thành phố. Thầy là một trong những người đầu tiên của thành phố được thăng chức danh cao cấp thời điểm đó, và khi nghỉ hưu thầy giữ cấp bậc giáo sư.

Là một giáo viên toán rất được kính trọng, thầy đã dạy rất nhiều lứa học trò, trong đó có người là hiệu trưởng trường đại học, có người là cục trưởng, giám đốc ngân hàng,… Mỗi khi nhắc đến, thầy thường kể về những học trò xuất sắc mình từng dạy một cách rành rọt như kể về báu vật trong nhà vậy, niệm tự hào hiện rõ trên nét mặt. Thầy thường nói với tôi: “Em là một trong số ít những học trò xuất sắc nhất mà thầy từng dạy.”

Năm đó, tôi tặng thầy một máy nghe nhạc, giới thiệu để thầy nghe một lượt ghi âm các bài giảng Pháp của Sư phụ. Nghe xong, thầy vô cùng khâm phục nói với tôi: “Sư phụ của con thực sự quá tài ba, nhất định phải là người có văn hóa rất cao, thiên văn, địa lý, … lĩnh vực gì cũng đều biết cả. Kiến thức mà Ngài giảng quả thực quá cao thâm.”

“May mà em bảo thầy không tiêm vắc-xin”

Vợ thầy qua đời trước khi phong tỏa vì dịch bệnh COVID, và thầy sống một mình. Tôi quan tâm, lo lắng cho thầy, thường xuyên mua cho thầy những đồ dùng sinh hoạt thiết yếu, ngũ cốc, trái cây, rau củ,…

Tôi cũng mang cho thầy tài liệu giảng chân tướng và bùa hộ mệnh chân tướng Đại Pháp, và dặn thầy thường xuyên niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Tôi đã giúp thầy làm tam thoái (thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc và các tổ chức liên đới của nó) từ nhiều năm trước.

Tôi còn khuyên thầy đừng tiêm vắc-xin COVID, vắc-xin có vấn đề, không tốt cho thân thể người già. Sau đó, người ở đơn vị của thầy năm lần bảy lượt giục thầy đi tiêm, nhưng thầy đều kiên quyết không tiêm, sức khỏe của thầy vẫn luôn rất tốt. Năm nay, khi thấy một số người xung quanh xuất hiện nhiều di chứng do tiêm vắc-xin, thầy nói với tôi: “May mà em bảo thầy không tiêm vắc-xin, thầy tin em nên đã kiên quyết không tiêm, hiện tại sức khỏe của thầy vẫn luôn rất tốt.”

“Em là người mà thầy tin tưởng nhất”

Năm trước, một hôm, thời tiết vẫn còn lạnh nên tôi gọi điện hỏi thăm thầy. Thầy nói:“Thầy mọi việc đều ổn, nhưng có việc này muốn nhờ em giúp.” Tôi đáp: “Vâng ạ, thầy cứ nói đi ạ.” Thầy bảo: “Em đến đây một chuyến, giúp thầy rút tiền ở ngân hàng ra nhé.”

Khi đến nơi, thầy lấy ra ba thẻ ngân hàng, đồng thời đưa cho tôi một tờ giấy trên đó ghi số tài khoản và mật khẩu ngân hàng rồi nói: “Thầy nghĩ đi nghĩ lại, chỉ tin tưởng mỗi mình em, em là người thầy tin tưởng nhất.” Tôi đáp lại: “Cảm ơn thầy đã tin tưởng. Em nhất định sẽ làm tốt việc này cho thầy.”

Tôi đi xe máy lần lượt đến ba ngân hàng, rút ​​tiền và đưa tận tay cho thầy. Thầy rất vui mừng, luôn miệng nói: “Em xử lý mọi việc nhanh nhẹn, khiến người ta rất yên tâm.” Tôi biết sở dĩ thầy tin tưởng tôi là vì thầy nhìn thấy ở tôi hình ảnh một đệ tử Đại Pháp hành xử theo Chân-Thiện-Nhẫn, làm việc gì cũng nghĩ cho người khác, không bao giờ tham lợi của người khác.

“Thầy muốn tặng em 10.000 nhân dân tệ”

Những năm qua, tôi thường đến thăm thầy, lần nào cũng mua những thứ thầy cần. Khi không có thời gian đến, cứ cách vài ngày tôi lại gọi điện cho hỏi thăm. Vào dịp lễ tết, tôi đều gửi tin nhắn chúc mừng và lần nào cũng nhận được phản hồi từ thầy.

Thấy lần nào tôi cũng mang đồ đến, thầy thấy ngại nên liền lấy đồ trong nhà ra cho tôi, nhưng tôi thường khéo léo từ chối. Lâu dần, thầy biết tôi thực lòng quan tâm và muốn tốt cho thầy. Những năm qua, số tiền tôi chi tiêu cho thầy cũng không nhỏ, thậm chí còn hơn cả cho họ hàng của mình (họ hàng thường một năm chỉ có hai dịp lễ lớn, đến thăm hai, ba lần). Trong năm tôi cũng thường xuyên đến thăm thầy, vì thế mà thầy rất cảm động.

Có lần tôi gọi điện hỏi thăm sức khỏe của thầy, thầy nói mấy hôm trước bị ngã. Tôi liền lấy sữa tươi từ nhà, rồi ra siêu thị mua một vài loại rau tươi ngon, trong đó có một loại rau giá hơi cao, bình thường bản thân tôi cũng không dám mua loại rau đắt như vậy, nhưng tôi nghĩ: “Loại rau này thầy thích ăn, mà hầm lên sẽ mềm, thầy dễ ăn.” Vậy nên tôi mua không chút do dự. Nhân tiện, tôi còn mua bánh hành chiên, mỗi gói có năm chiếc, thầy có thể để tủ lạnh, lấy ra hâm nóng lại là được, rất tiện lợi.

Ra khỏi siêu thị, tôi đến một quán cháo nổi tiếng, sạch sẽ và đồ ăn chất lượng, nên được mọi người rất yêu thích, tất nhiên giá cả cũng cao hơn một chút. Tôi nghĩ không để tâm những thứ đó nữa, chỉ cần phù hợp với thầy là được, tôi gọi cháo bát bảo, trứng hấp, bánh bao, bánh nướng, rồi đi thẳng đến nhà thầy.

Thầy rất cảm động, nói: “Em quan tâm đến thầy như vậy, còn hơn cả con ruột của thầy. Em như con gái của thầy vậy.” Lúc tôi chuẩn bị về, thầy nói: “Em đối xử với thầy tốt như vậy, lần nào cũng mua cho thầy bao nhiêu đồ ăn ngon, thầy muốn tặng em 10.000 nhân dân tệ (1.447 USD).” Tôi khéo từ chối, nói: “Thầy khách sáo quá rồi. Em không nhận tiền của thầy đâu ạ.”

Nếu không tu luyện Đại Pháp, tôi sẽ không làm được như vậy. Trong xã hội chạy theo vật chất như hiện nay, có bao nhiêu người có thể không màng báo đáp, nhiều năm quan tâm, chăm sóc một ông lão trên tuổi 80 như vậy? Nếu không có sự chỉ đạo của các Pháp lý của Đại Pháp, tôi sẽ không bao giờ có thể làm được như vậy.

Chỉ có Sư phụ Đại Pháp mới có thể thành tựu nên những đệ tử như vậy, mới có thể tạo nên những sinh mệnh vĩ đại vô tư vị tha, tốt hơn cả những người tốt như vậy! Tôi chỉ là một trong hàng trăm triệu đệ tử Đại Pháp, tôi biết còn có rất nhiều người làm tốt hơn tôi.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/22/506218.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/2/233501.html