Đi cứu độ người hữu duyên với chúng ta
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc
[MINH HUỆ 16-03-2026] Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1997. Ngày 20 tháng 7 năm 1999, sau khi Giang ma đầu lợi dụng Trung Cộng để điên cuồng phá hoại Đại Pháp, bức hại đệ tử Đại Pháp, chúng ta từ tu luyện cá nhân chuyển sang tu luyện chính Pháp, lấy chứng thực Đại Pháp và cứu người làm căn bản. Hướng đến thế nhân giảng thanh chân tướng là điều tôi cần phải đối mặt và cần phải làm được: Thứ nhất, giảng chân tướng cho nhân viên công ty; thứ hai, giảng chân tướng cho những người từ bên ngoài đến công ty làm việc và những nhân viên bên ngoài khác; thứ ba, giảng chân tướng cho bạn bè người thân và những người tiếp xúc trong xã hội. Quá trình Chính Pháp của Sư phụ đang diễn ra tấn tốc, hiệu quả giảng chân tướng cũng càng ngày càng tốt, khiến tuyệt đại đa số nhân viên minh bạch chân tướng, được Đại Pháp cứu độ. Bản thân tôi thể hội rằng Sư phụ vĩ đại, Pháp vĩ đại, mỗi bước đi, mỗi bước đề cao của chúng ta đều không thể thiếu sự bảo hộ của Sư phụ.
1. Sư phụ an bài con đường tu luyện chính Pháp cho tôi
Tôi là nhân viên văn phòng, làm công việc kế toán trong công ty. Nhớ lại năm 2002, công ty cải cách, giám đốc của chúng tôi đã có tuổi, không muốn làm nữa, nên yêu cầu sáp nhập vào tổng công ty.
Từ khi sáp nhập cho đến nửa cuối năm 2003, tất cả chúng tôi bị sắp xếp đến các vị trí công việc ở các phân xưởng sản xuất của tổng công ty. Khi đó, tôi đã gần 50 tuổi, đã làm kế toán hơn 20 năm, hiện giờ đột nhiên phải đến phân xưởng. Nhưng rồi tôi nghĩ: Đến phân xưởng chẳng phải là cơ hội tốt để giảng chân tướng cho những công nhân mà tôi tiếp xúc sao? Bình thường có công nhân mà tôi vẫn chưa tiếp xúc được! Tôi đến phân xưởng rồi, ngoài việc làm tốt công việc ra, khi có cơ hội tôi sẽ giảng chân tướng cho mọi người, giúp những công nhân này đều minh bạch chân tướng, ghi nhớ Pháp Luân Đại Pháp hảo.
Ba tháng sau, trước khi tan làm, tôi nhận được thông báo của công ty: Sau khi tan làm, tất cả nhân viên làm công việc liên quan đến số liệu (bao gồm cả nhân viên đang làm hoặc không còn làm vị trí đó) trực tiếp đến phòng đào tạo nhân viên để tham gia kiểm tra, để họ căn cứ vào kết quả kiểm tra mà sắp xếp lại mới. Mấy ngày sau đã có kết quả, tổng giám đốc rất hài lòng với kết quả của tôi, ít ngày sau công ty đã đưa lệnh xuống, để tôi đến bộ phận kế toán của công ty. Chuyện này rất nhanh đã lan truyền khắp công ty. Khi tôi tan làm, đi tới đầu đường lớn, đầu đường có rất nhiều người, nhân viên bảo vệ nhìn thấy tôi thì hỏi: “Có phải họ định chuyển chị sang bộ phận kế toán của công ty không?” Tôi nói: “Đúng vậy, buổi chiều tôi mới nhận được lệnh điều động, ngày mai tôi sẽ đến điểm danh.” Anh ấy vừa nghe được thì vui mừng giơ tay lên hô lớn: “Pháp Luân Đại Pháp hảo!” còn nói: “Người luyện Pháp Luân Công đều có phúc.” Từ nội tâm, tôi vui mừng vì anh ấy đã minh bạch chân tướng.
Trải qua việc này, tôi cũng hiểu rõ rằng, Sư phụ thời thời khắc khắc đều đang bảo hộ đệ tử. Vì từ khi thành lập công ty đến nay, chưa từng có loại sự việc công khai kiểm tra để chọn người ưu tú vào vị trí làm việc. Trước đây đều phải mời ăn, tặng quà, và dựa vào quan hệ để được sắp xếp. Tôi biết Sư phụ đã san bằng con đường cho tôi, tôi càng biết rằng, đến tổng công ty là mang theo trách nhiệm trọng đại, ở đó có nhiều nhân viên công ty hơn và rất nhiều nhân viên của các công ty đối tác cần phải cứu độ, đưa phúc âm và chân tướng của Đại Pháp truyền cấp cho họ, giúp họ đều có thể đắc được sự cứu độ của Đại Pháp.
Sau khi đến bộ phận kế toán của công ty, có những đồng nghiệp trước đây tôi đã giúp làm tam thoái, có người chưa thoái cũng rất nhanh đã làm tam thoái, đều đã ghi nhớ Pháp Luân Đại Pháp hảo. Còn nhớ khi đó một vị phó trưởng phòng, email của cô ấy nhận được phần mềm vượt tường lửa do đồng tu ở hải ngoại gửi tới, cô ấy thử lên mạng mở Minh Huệ Net, và gọi tôi nhanh đến xem. Khi tôi nhìn thấy Minh Huệ Net, tâm tình rất cảm động, cứ như đã thấy được gia viên của đệ tử Đại Pháp. Cảm ơn sự phó xuất của đồng tu hải ngoại, cảm tạ sự bảo hộ của Sư phụ. Từ nay, kinh văn và giảng Pháp của Sư phụ hễ được đăng, chúng tôi sẽ có thể kịp thời đọc được, in ra và đưa đến tay các đồng tu.
Vài năm sau, vì tình hình kinh tế đi xuống, bên trong công ty đã xuất hiện tình trạng, sản phẩm ứ đọng, nguồn vốn gián đoạn, dẫn đến công ty bị phá sản. Không lâu sau, bạn bè giới thiệu cho tôi đến một công ty tư nhân để quản lý tài chính. Tôi nghĩ nếu đã đến công ty này, thì các nhân viên ở đây chính là người hữu duyên với tôi, cũng là người thân của tôi, cần dùng thiện tâm và lòng yêu thương để giảng thanh chân tướng cho họ, đắc được sự cứu độ của Đại Pháp. Đồng thời, tôi cũng nắm bắt thời gian học Pháp, không ngừng đề cao tâm tính.
Sau khi sang công ty này, tôi đến sớm về muộn, dùng tiêu chuẩn của người tu luyện nghiêm khắc để yêu cầu bản thân, làm việc nghiêm túc, có trách nhiệm. Công tác quản lý tài chính của công ty này khá yếu kém. Sau một thời gian nỗ lực, tôi đã giúp công tác quản lý tài chính và quản lý vật tư của công ty đi vào chính quy, và có được sự công nhận của tổng giám đốc, mối quan hệ với mọi người khá hòa hợp, đã khai sáng được điều kiện để tôi giảng chân tướng. Từ giám đốc, nhân viên quản lý cấp trung đến công nhân viên mà tôi có thể tiếp xúc, tuyệt đại đa số đều đã minh bạch chân tướng và làm tam thoái, họ đã lựa chọn tương lai tốt đẹp cho bản thân.
Chưa đến một năm, công ty cũ của tôi bị đơn vị khác tiếp quản, họ muốn chúng tôi quay lại sắp xếp công việc ở công ty, vì nơi làm việc quá xa, tôi bèn chọn nghỉ việc. Giám đốc cũ của tôi biết chuyện, chạy đến bảo tôi quay về. Tôi nghĩ: Duyên đã kết, vẫn có nhiều thế nhân đang đợi tôi cứu. Vậy nên tôi đã khéo léo từ chối.
2. Từ đó, Phòng 610 không còn tìm tôi nữa
Sau đó, tôi đã sang một công ty khác. Tôi nghĩ đây chính là con đường tu luyện chính Pháp mà Sư phụ an bài cho tôi! Vì thế, cho dù ở đâu tôi đều sẽ dùng tiêu chuẩn của người tu luyện để yêu cầu bản thân, dùng diện mạo của đệ tử Đại Pháp để triển hiện trước thế nhân, giảng chân tướng, chứng thực Pháp và cứu thế nhân.
Công ty này không nhiều người, nhưng có một số nhân viên bị đầu độc rất sâu bởi những lời dối trá của Trung Cộng. Trở lực khi tôi bắt đầu giảng chân tướng rất lớn. Nhân viên Phòng 610 yêu cầu cục phát triển kinh tế tiếp quản bộ phận bảo vệ của công ty chúng tôi để can nhiễu tôi, tâm sợ của tôi cũng nổi lên. Tôi nghĩ: Vì sao lại như vậy? Nhất định là đã có vấn đề. Khi gặp vấn đề, đầu tiên phải tìm ở bản thân mình, tôi liền tĩnh tâm xuống hướng nội tìm.
Hễ tìm thì vấn đề thật sự không ít: Một là nghĩ rằng công ty ít người, dễ giảng chân tướng, nên không chú trọng phát chính niệm. Hai là buông lơi học Pháp, chính niệm không đủ, dẫn đến tà ác dùi vào sơ hở để can nhiễu. Do đó, tôi liền tranh thủ thời gian học Pháp, đề cao trong Pháp. Đồng thời phát chính niệm nhiều hơn, thanh trừ trường không gian của bản thân và hết thảy các nhân tố tà ác, sinh mệnh tà ác, vật chất tà ác ngoại lai cản trở tôi làm ba việc. Tôi mang theo thiện tâm chân chính là vì để tốt cho họ mà nhiều lần giảng chân tướng cho họ. Toàn bộ nhân viên đều đã minh bạch chân tướng và làm tam thoái, cả gia đình giám đốc kinh doanh của công ty đều đã làm tam thoái, đều đã lựa chọn một tương lai tốt đẹp.
Vài tháng sau, vào một ngày, người tiếp quản phòng bảo vệ của công ty tôi gọi điện thoại cho tôi báo rằng Phòng 610 muốn tìm tôi nói chuyện. Tôi nghĩ: Nếu họ đã muốn tìm tôi, cho dù họ mang theo mục đích gì, thì đây cũng là cơ hội để họ nghe được chân tướng, họ cũng là sinh mệnh cần cứu độ! Tôi rất thản nhiên đồng ý. Khi đó, tôi phát ra chính niệm cường đại về phía họ, thanh trừ hết thảy tà linh cộng sản và hắc thủ lạn quỷ phía sau họ, để họ không phạm tội với Đại Pháp, lưu lại cho bản thân họ lối thoát. Đồng thời, tôi cũng xin Sư phụ gia trì.
Không lâu sau, người của Cục Phát triển Kinh tế dẫn người của Phòng 610 và cả người của phòng bảo vệ đến tìm tôi, nói chuyện với tôi trong một phòng không có người ở công ty của họ. Tôi biết Sư phụ đang ở bên cạnh, tôi không sợ, trong tâm rất bình thản, chỉ là cảm thấy họ đáng thương, tôi không ngừng phát chính niệm hướng vào họ.
Sau khi ngồi xuống, người của Phòng 610 muốn tôi nói một chút về tình huống hiện tại. Tôi đã kể về tình trạng sức khỏe của tôi trước khi tu luyện và những biến hóa như thân thể nhẹ nhàng vô bệnh và sự tốt đẹp do Đại Pháp mang lại sau khi tu luyện.
Sau đó tôi đã kể cho họ ba câu chuyện chân thực: Ở thành phố của tôi, có một phó đội trưởng đồn cảnh sát khu vực tham gia bức hại Pháp Luân Công, một đệ tử Đại Pháp bị họ đánh chết. Kết quả chưa đến mấy năm, vị phó đội trưởng đột nhiên mắc bệnh ung thư mà chết. Trước đây, chúng tôi rất thân thiết, chỉ là rất lâu không có liên lạc, tôi không biết anh ấy lại làm loại chuyện này, nếu không, tôi nhất định đã thuyết phục anh ấy, ngăn cản anh ấy làm như vậy. Tôi thật sự đau lòng cho anh ấy, khoảng 50 tuổi đã bỏ lại vợ và con trai mà rời đi. Chuyện thứ hai là giám đốc trại tạm giam ở thành phố tôi, vì rất hăng hái bức hại đệ tử Đại Pháp, vì quá hung ác nên tạo nghiệp quá lớn, rồi bỗng nhiên đột tử. Câu chuyện thứ ba chính là cấp trên phụ trách của các anh, phó bí thư thành ủy, đã bị kết án. Tôi nói: “Những chuyện này các anh đều biết, cũng đều có thể biết rõ, đây không phải là gặp báo ứng sao?”
Họ đều im lặng nghe. Cuối cùng tôi nói: “Vì sinh mệnh của bản thân các anh, vì hạnh phúc của người nhà các anh, tuyệt đối đừng làm việc phá hoại Đại Pháp hay bức hại đệ tử Đại Pháp. Tôi thật tâm muốn tốt cho các anh.” Có vẻ họ đã nghe hiểu, nên không nói gì nữa, một trường bức hại đã kết thúc như vậy. Từ đó, họ không còn tìm tôi nữa.
3. Người hữu duyên với chúng ta cần được chúng ta đi cứu độ
Sư phụ giảng:
“Ở hoàn cảnh sở tại trong tu luyện của bản thân chư vị mà cứu độ những sinh mệnh mà chư vị nên cần cứu độ, từ nơi con người mà giải thoát những sinh mệnh mà bản thân chư vị muốn cần giải thoát, hoàn thành trách nhiệm đệ tử Đại Pháp” (Giảng Pháp vào ngày Kỷ niệm 20 năm truyền Pháp, Giảng Pháp tại các nơi XI).
Trước đây, tôi chưa có nhận thức sâu về Pháp của Sư phụ, hơn hai năm trở lại đây, thông qua không ngừng học Pháp, tôi đã có nhận thức mới. Những người nào bạn nên cứu độ? Người nhà, bạn bè người thân, nhân viên công ty và người tiếp xúc trong xã hội, rất có thể đều là hữu duyên với tôi, cứu độ họ là trách nhiệm và sứ mệnh của tôi.
Trước đây, tôi nhớ có người ngày thường không tiếp xúc, còn có người đã nghỉ hưu nhiều năm không tiếp xúc mà rất có duyên phận với tôi, tôi biết nên giảng chân tướng cho họ. Lại nghĩ: Tuy tôi không qua lại với họ nhưng có thể có đệ tử Đại Pháp khác đã giảng cho họ rồi. Thông qua học Pháp giúp tôi thêm minh xác trách nhiệm của bản thân. Tôi nghĩ những người hữu duyên với tôi là cần tôi đi làm, không thể đẩy cho người khác. Bởi vậy, tôi liền chú ý tìm kiếm thông tin của họ. Sư phụ thấy được tâm cứu người của tôi, nên đã trải đường sẵn cho tôi rồi.
Trước dịp tết năm ngoái, tôi tình cờ nghe nói sức khỏe một thầy giáo của tôi hồi cấp hai rất không tốt, không thể xuống tầng. Trước kia, ông ở làng chúng tôi, sau đó được điều vào trong thành phố làm hiệu trưởng một trường trung học, hiện nay ông đã 86 tuổi. Dịp Tết mấy năm trước, ông cũng về quê chúc Tết, và tôi vẫn gặp ông ấy ở quê, tôi cũng từng giảng chân tướng cho ông, nhưng lần đó, ông không tiếp nhận. Đã nhiều năm không gặp, cũng không biết ông đã làm tam thoái chưa, tôi phải đi thăm ông ấy. Thế là, tôi mua sẵn món quà, rồi gọi điện hỏi địa chỉ hiện tại của ông. Vợ của ông nhấc máy, nghe nói tôi muốn đi thăm thì họ rất vui vẻ.
Khi tôi đến nhà ông, thì thấy ông đang chống nạng vất vả đứng ở cửa chờ tôi, cứ như là đã trông mong lâu lắm rồi. Sau khi ngồi xuống, trước hết, tôi hỏi thăm tình hình sức khỏe của hai vợ chồng họ, sức khỏe của vợ ông vẫn rất tốt, còn thầy giáo không được khỏe, vì đã cao tuổi nên không đi lại, cũng không xuống tầng được, trong tâm rất thống khổ. Thấy sự thống khổ của ông, tôi cũng rất ái ngại, bèn hỏi ông: “Đã có ai nói với thầy về tam thoái bảo bình an chưa?” Ông nói chưa có ai. Sau đó, tôi liền bắt đầu giảng chân tướng cho hai người họ. Tôi giảng từ việc sự ra đời của chính quyền Trung Cộng, giảng về bản chất tà ác của nó, giảng về sự hồng truyền của Đại Pháp, ma đầu Giang vì sao bức hại Pháp Luân Công, vụ tự thiêu giả trên Quảng trường Thiên An Môn là lừa người và những chân tướng khác. Tôi nói với họ, Đại Pháp là đến cứu người, Trung Cộng là hại người. Vì để bức hại Pháp Luân Công mà khiến đạo đức xã hội tiêu vong, quan chức tham ô hủ bại, đủ loại thảm họa đã ập xuống. Hiện giờ, Trời muốn diệt nó, tất cả thành viên của đảng đều có dấu ấn, đều là đối tượng bị thanh lý. Tôi nói: “Thầy là đảng viên, thầy hãy thanh minh thoái từ trong tâm, xóa đi ấn ký kia để có được bình an.” Ông ấy rất vui vẻ đồng ý, còn vợ ông không gia nhập gì cả. Cuối cùng, tôi nói với hai người họ nhất định hãy ghi nhớ: Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo!
Một trưởng phòng trước đây của tôi đã nghỉ hưu hơn 30 năm, năm nay đã hơn 90 tuổi. Vào khoảng năm 2000, ông ấy đã trở về quê sống. Sau khi biết tin, tôi muốn liên lạc với ông, nhưng không có thông tin liên hệ. Chỉ cần bạn muốn làm, Sư phụ liền có thể giúp bạn. Một hôm, tôi đến cửa hàng xem đồ điện gia đình, sau khi người bán hàng giới thiệu xong sản phẩm, hỏi tôi sống ở khu vực nào? Tôi nói với cô ấy, cô ấy nói chị dâu của cô ấy cũng từng sống ở đó. Tôi hỏi: “Cô ấy tên là gì?” Người bán hàng đã nói với tôi. Tôi vừa nghe, trùng hợp là con gái của trưởng phòng cũ! Tòa nhà nơi cô ấy từng ở bị phá dỡ từ nhiều năm trước và không còn sống ở đó nữa. Tôi vội hỏi: “Chị có số điện thoại của cô ấy không?” Cô ấy nói có. Tôi nói: “Mau nói cho tôi đi, tôi đang muốn thăm người cha già của cô ấy, nhưng không liên lạc được.” Tôi ghi nhớ số điện thoại, tâm trạng xúc động khó mà biểu đạt thành lời, Sư phụ đã lợi dụng đủ loại phương thức để tôi có thể liên lạc được với trưởng phòng cũ, trong tâm đệ tử chỉ có cảm ân.
Vào dịp Tết, tôi liên lạc với con gái của trường phòng cũ, hỏi được địa chỉ cụ thể, mang theo quà và lái xe đến nhà của ông ấy ở quê. Con gái của ông ấy cũng về, con trai cũng ở nhà, trưởng phòng cũ nhìn thấy tôi cũng rất cảm động. Thấy ông đã 91 tuổi mà vẫn khỏe mạnh, trong tâm tôi rất vui mừng. Chúng tôi nói một chút về tình hình hiện tại của ông ấy, lại nói đến xã hội hiện nay xuất hiện các loại thảm họa, công nhân bị sa thải thất nghiệp, quan chức hủ bại. Khi đó tôi nói: “Có một việc quan trọng tôi muốn hỏi, ông có biết tam thoái bảo bình an không?” Ông ấy nói không biết. Tôi liên giảng cho họ chân tướng Đại Pháp, giảng Trung Cộng chính là hại người, Đại Pháp là đến cứu người, hãy thoái khỏi tổ chức đảng đã gia nhập, bảo bình an. Ông ấy rất nhanh liền đồng ý. Con gái và con trai ông ấy đều là đảng viên, cũng đã minh bạch chân tướng và cùng làm thoái. Tôi còn nói với họ nhất định hãy ghi nhớ: “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân Thiện Nhẫn hảo! Tôi thật sự vui mừng vì họ đã lựa chọn tương lai tốt đẹp.
Trong hai năm này, tôi đã gặp được không ít những người mà bình thường rất khó gặp mặt như đồng nghiệp cũ, bạn học cũ, người quen cũ, đại bộ phận vẫn chưa làm tam thoái, điều này có thiếu sót. Tôi muốn những người hữu duyên với chúng ta sẽ được chúng ta tới giảng chân tướng cứu độ họ, phía mặt minh bạch của họ đang lo lắng đợi chúng ta đến cứu độ! Đây là trách nhiệm của chúng ta, không thể dựa vào người khác.
Nhớ lại hành trình tu luyện chính Pháp hơn 20 năm qua, con xin cảm tạ Sư phụ từ bi vô lượng đã bảo hộ đệ tử đi đến hôm nay. Trong thời khắc tối hậu khi chân tướng đại hiển, đệ tử chỉ có tinh tấn thực tu, không ngừng quy chính bản thân, dùng thiện niệm và lòng yêu thương để cứu nhiều người hơn, đoái hiện thệ ước, không phụ Sư ân.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/16/507526.html



