Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 22-03-2026] Tôi là một nữ đệ tử Đại Pháp đắc Pháp năm 1996, năm nay 64 tuổi. Năm 1999, tà đảng Trung Cộng bức hại Đại Pháp, vu khống Sư phụ. Tôi kiên tín vào Sư phụ, kiên tín vào Đại Pháp, dưới sự bảo hộ của Sư phụ, tôi đã vượt qua từng quan từng nạn.

Tôi xin kể lại những việc giảng chân tướng cứu người của tôi trong trại tạm giam để báo cáo lên Sư tôn từ bi vĩ đại, và chia sẻ cùng các đồng tu để cùng nhau tinh tấn, có điểm nào chưa đúng kính mong được từ bi chỉ chính.

Tới ngọn núi ở một khu danh lam thắng cảnh để treo biểu ngữ chân tướng, dán đề-can

Nửa đầu năm 2014, tôi cùng một số đồng tu tới ngọn núi ở một khu danh lam thắng cảnh để treo biểu ngữ chân tướng và dán đề-can. Mấy hôm đó, chân tôi rất đau, leo núi vô cùng gian nan, mỗi bước tiến lên phía trước đều rất khó khăn, suốt chặng đường tôi liên tục nhẩm Pháp của Sư phụ để tăng cường chính niệm.

Dưới sự gia trì của Sư phụ, chúng tôi đã treo biểu ngữ Đại Pháp và dán đề-can từ dưới chân núi lên đến đỉnh núi. Biểu ngữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo” dưới ánh nắng chiếu rọi tỏa ánh vàng kim lấp lánh, vô cùng đẹp mắt.

Dù ở đâu cũng không quên cứu người

Hơn một năm sau, việc tôi lên núi treo biểu ngữ đã bị tà ác điều tra ra. Một buổi chiều nửa cuối năm 2015, khi tôi đang ở nhà trông cháu ngoại, đột nhiên một đám người xông vào, bắt cóc tôi đến Cục An ninh Nội địa, rồi còng tay tôi vào ghế sắt suốt một ngày, sau đó đưa tôi đến trại tạm giam. Ở trại tạm giam, tôi không học thuộc nội quy phòng giam, lính canh bắt tôi ngồi xổm để nói chuyện, tôi không phải là phạm nhân nên tôi không ngồi xổm. Sau đó, toàn bộ người trong phòng giam đều ngồi xổm khi ăn cơm, chỉ có mình tôi là ngồi ăn. Tôi không học thuộc nội quy, lính canh bèn không cho tôi mua đồ ăn, vậy thì tôi không mua. Những người trong phòng giam nói: “Bà chỉ ăn thế này thì không có dinh dưỡng, bà có chịu nổi không?” Tôi cười và nói với họ: “Không sao, người luyện công không cần những thứ đó.”

Tôi nghĩ, đã đến đây rồi thì tương kế tựu kế, giảng chân tướng cho những người có duyên, họ cũng là người thân của Sư phụ. Về cơ bản, ngày nào tôi cũng tiễn người đi, khuyên thoái được một người thì người đó rời đi, rồi lại có người mới được đưa đến. Cho đến khi tôi về nhà, tôi đã khuyên thoái được tổng cộng hơn 30 người.

Một hôm, trưởng buồng giam yêu cầu mỗi người tự báo cáo lai lịch, tức là vì sao lại vào đây. Đến lượt tôi, tôi liền đứng dậy dõng dạc nói: “Tôi là người luyện Pháp Luân Công, đang ở nhà trông cháu gái thì bị cảnh sát Cục An ninh Nội địa bắt cóc đến đây.” Những người trong phòng giam đều cười ồ lên: “Cái xã hội gì thế này, người luyện công cũng bị bắt vào đây.” Trưởng buồng giam muốn tìm cách giữ thể diện, cô ta liền gọi tên tôi và nói: “Bà vẫn chưa học thuộc nội quy, bà có học không?” Tôi kiên định đáp: “Không học, tôi không phải là phạm nhân. Pháp Luân Công là chân chính nhất, tốt đẹp nhất.” Trưởng buồng giam không ngờ tôi lại trả lời như vậy, hết cách, cô ta bảo tôi đi dọn dẹp nhà vệ sinh. Trong tâm tôi nói rằng cô nói không tính.

Sáng hôm sau, loa giám sát gọi tên tôi, bảo thu dọn đồ đạc về nhà. Mọi người trong phòng giam đều vui mừng nhảy cẫng lên, có người đến ôm tôi, có người khóc, tất cả đều mừng cho tôi. Tôi chắp tay hợp thập với họ và nói: “Hãy nhớ kỹ Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo, hy vọng các vị sớm được về nhà.”

Sư phụ an bài cho tôi bước ra khỏi hang ổ hắc ám

Cảnh sát Cục An ninh Nội địa không cho tôi về nhà mà lại đưa tôi đến lớp tẩy não để tiếp tục bức hại. Tại lớp tẩy não, tôi đã giảng chân tướng Đại Pháp cho một nhân viên “trợ giáo”, nói với cô ấy rằng Pháp Luân Công là chính pháp, Đảng Cộng sản vu khống Đại Pháp. Năm 2000, Bộ Công an đã công khai ban hành văn bản “Thông báo về một số vấn đề liên quan đến việc xác định và cấm các tổ chức tà giáo” (Công Thông Tự [2000] số 39), trong đó nêu rõ 14 tổ chức tà giáo, và Pháp Luân Công không nằm trong số đó. Tôi bảo cô ấy lên máy tính tìm xem “Tàng tự thạch” được phát hiện năm 2002 tại làng Chưởng Bố, huyện Bình Đường, tỉnh Quý Châu, trên đó có sáu chữ lớn “Trung Quốc Cộng sản Đảng vong”. Đó là một tảng đá lớn nứt ra từ 500 năm trước, là Ông Trời đang cảnh báo thế nhân, Trời muốn diệt Trung Cộng. Tôi khuyên cô ấy mau chóng thoái xuất khỏi các tổ chức của tà đảng, sẽ được Trời ban cho hạnh phúc bình an. Cô ấy đồng ý thoái xuất khỏi các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội của tà đảng Trung Cộng, còn nhờ tôi thoái luôn Đảng, Đoàn, Đội cho chồng và con trai cô ấy. Tôi bảo cô ấy rằng cô phải bảo chồng và con trai nhất định phải đồng ý thì mới được, và bảo họ nhất định phải nhớ kỹ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”.

Đến ngày thứ ba, Sư phụ diễn hóa giả tướng nghiệp bệnh cho tôi. Vừa ăn tối xong, tôi đau bụng đến mức lăn lộn trên giường, tay chân lạnh toát, toàn thân co giật, khiến những người ở lớp tẩy não sợ khiếp vía. Đội trưởng lớp tẩy não gọi cấp cứu 120 đưa tôi đến bệnh viện, rồi gọi điện thoại cho Cục An ninh Nội địa kể lại tình trạng của tôi, bảo họ mau đưa đến bệnh viện. Qua kiểm tra, bệnh viện nói tôi bị sỏi mật dạng bùn, nhưng bệnh viện bảo không có giường bệnh nên từ chối nhận. Họ vẫn không cho tôi về nhà mà đưa tôi đến bệnh viện do họ chỉ định. Họ tìm bác sỹ kê đơn thuốc cho tôi, tôi liền nói với bác sỹ rằng tôi bắt đầu tu luyện từ năm 1996, cho đến nay chưa từng uống một viên thuốc nào, người luyện công không có bệnh, là họ đang bức hại tôi. Sau đó, họ bảo tôi ra ngoài, không biết họ đã nói gì với bác sỹ? Bác sỹ liền kê thuốc uống và cả chai truyền dịch, định truyền nước cho tôi. Tôi nói: “Tôi là người luyện công, chưa từng uống thuốc hay tiêm thuốc bao giờ.” Bác sỹ hỏi tôi: “Luyện công gì?” Tôi đáp: “Pháp Luân Công.” Bác sỹ không nói lời nào, quay đầu bỏ đi.

Cảnh sát Cục An ninh Nội địa vẫn bắt tôi uống thuốc, tôi nói: “Các người viết cho tôi một tờ giấy cam đoan đi, nếu tôi uống thuốc mà xảy ra vấn đề gì thì ai trong các người dám chịu trách nhiệm.” Không ai trong số họ dám viết, cũng không nói thêm gì nữa. Lớp trưởng Vương của lớp tẩy não gọi điện cho con gái tôi nói: “Mẹ cô hiện đang ở bệnh viện X, cô hãy tìm Cục An ninh Nội địa để đón mẹ về nhà.” Ngày hôm sau, con gái tôi và bố cháu đến bệnh viện đòi người, họ nói với con gái tôi: “Bệnh của mẹ cô rất nặng, kê thuốc cho bà ấy bà ấy không uống, truyền dịch cũng không chịu.” Con gái tôi nói: “Mẹ tôi từ khi luyện Pháp Luân Công bao nhiêu năm nay chưa từng phải uống thuốc, tôi sẽ đón mẹ tôi về nhà, tôi sẽ khuyên bà ấy.” Cảnh sát Cục An ninh Nội địa liền làm thủ tục giám sát nơi cư trú. Dưới sự an bài xảo diệu của Sư phụ từ bi, tôi đã bước ra khỏi hang ổ hắc ám.

Dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, hữu kinh vô hiểm

Nhớ có một lần, tôi cùng đồng tu ra ngoài gửi tin nhắn MMS, tôi lái chiếc ô tô nhỏ, đồng tu ngồi trong xe dùng thiết bị để gửi tin nhắn, mỗi lần có thể gửi tin nhắn cho hàng trăm người. Chúng tôi đi qua đường lớn ngõ nhỏ, không biết bị xe cảnh sát bám theo từ lúc nào, xe cảnh sát cứ bám sát ngay phía sau chúng tôi. Tôi vội bảo đồng tu tắt máy, phát chính niệm, và nói rằng xe cảnh sát đang ở ngay phía sau. Tôi liền lái xe vào một con hẻm nhỏ, vì tôi rất quen thuộc đoạn đường trong hẻm này nên cứ rẽ ngang rẽ dọc, rất nhanh đã cắt đuôi được xe cảnh sát. Dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, quả thực là hữu kinh vô hiểm, con xin cảm tạ Sư phụ.

Dùng tiền chân tướng để cứu độ chúng sinh

Tiền chân tướng là do Sư phụ công nhận. Những năm qua, bất luận mua đồ dùng gì, tôi đều dùng tiền chân tướng, tôi còn đổi tiền chân tướng cho những người làm ăn buôn bán, mỗi lần đổi tiền lẻ chân tướng cho họ đều là vài nghìn Nhân dân tệ. Những năm qua, số tiền chân tướng tiêu ra từ tay tôi ước chừng khoảng vài trăm nghìn Nhân dân tệ. Trên tiền chân tướng đều viết “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, “Trung Cộng là tà giáo”, “Trung Cộng là ma quỷ”, “Trung Cộng không đồng nghĩa với Trung Quốc”, v.v., để thế nhân minh bạch thị phi, phân biệt thiện ác, sớm ngày thoát khỏi tà giáo Trung Cộng, con ma quỷ này, để có một tương lai tốt đẹp.

Mỗi ngày khi ra ngoài cứu người giảng chân tướng, trước khi xuất phát tôi đều dâng hương lên Sư phụ, xin Sư phụ gia trì chính niệm cho đệ tử, hôm nay sẽ đi đến những nơi nào, cầu xin Sư phụ giúp đệ tử thanh lý trường không gian, thanh trừ cựu thế lực, loạn thần, tà linh cộng sản cản trở chúng sinh đắc cứu ở những nơi đệ tử đi qua, cầu xin Sư phụ hạ lồng bàn bảo hộ cho đệ tử, không cho phép bất kỳ tà ác nào tiến nhập vào trường không gian của đệ tử. Sau khi xuất phát, trên suốt chặng đường tôi đều nhẩm bài thơ “Chính niệm chính hành” trong “Hồng Ngâm II” của Sư phụ:

“Đại Giác bất úy khổ,
Ý chí kim cương chú,
Sinh tử vô chấp trước,
Thản đãng Chính Pháp lộ.”

Lời kết

Sư phụ dắt tay tôi bước trên con đường của Thần, thực hiện thệ ước tiền sử của mình. Tôi nghe lời Sư phụ làm tốt ba việc, theo kịp tiến trình Chính Pháp, cứu thêm nhiều người, trực diện khuyên tam thoái. Bất luận đi đến đâu cũng đều có những người có duyên mà tôi cần cứu, đều là môi trường để tôi cứu người, khuyên họ tam thoái. Đệ tử sẽ không quên sứ mệnh, cứu thêm nhiều người để viên mãn theo Sư phụ trở về nhà.

(Phụ trách biên tập: Trịnh Niên)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/22/507993.html