Cả gia đình đắm mình trong Phật ân của Đại Pháp
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 16-03-2026] Tôi là bà mẹ một thân một mình nuôi hai con, chồng tôi đã mất sớm, cũng không thể để lại gì cho chúng tôi, đến học phí của con cũng thường xuyên không đóng nổi, nhờ sự giúp đỡ của người thân và các đồng tu, chúng tôi mới có thể gian nan sống qua ngày ở thành phố này. Mỗi khi nhớ đến những việc trải qua trong hơn 20 năm qua, nếu không có sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, tôi thật không thể đi đến hôm nay, trong tâm tràn ngập lòng biết ơn cảm ân đối với Đại Pháp và Sư tôn. Nay tôi xin viết ra vài mẩu chuyện về việc gia đình tôi được đắm mình trong Phật ân của Đại Pháp, để cùng chia sẻ với các đồng tu.
Tôi may mắn đắc Pháp vài tháng trước khi xảy ra bức hại ngày 20 tháng 7 năm 1999. Hồi đó, sức khỏe của tôi rất không tốt, toàn thân phù thũng, thường xuyên sốt nhẹ, mãi không trị khỏi, uống thuốc thì lại sinh bệnh tim, lúc ấy tôi không biết phải sống ra sao. Sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, toàn thân nhẹ nhàng vô bệnh, nhưng khi ấy bức hại rất nghiêm trọng. Từ năm 1999 đến 2011, tôi căn bản đều trong trạng thái độc tu. Sau đó, vì áp lực cuộc sống, tôi phải chuyển đến sống ở một thành phố khác. Rồi một hôm, tôi nhặt được một số tài liệu chân tướng của Pháp Luân Công, khiến tôi vui mừng quá đỗi. Dưới sự an bài từ bi của Sư phụ, cuối cùng, tôi đã tìm được đồng tu địa phương, và chân chính bước vào tu luyện.
Giảng chân tướng cho khách trong cửa hàng
Tôi thuê nhà ở nơi này và mở một cửa hàng nhỏ, làm chút việc buôn bán để duy trì cuộc sống, mỗi khi khách hàng đến cửa hàng, tôi liền nắm bắt cơ hội giảng chân tướng cho họ. Người đồng hương của tôi sau khi minh bạch chân tướng, chốc chốc lại chạy đến nhà tôi ngồi một lúc, cũng không nói gì, không làm gì, ngồi một lúc rồi rời đi. Khi ấy, tôi cũng rất khó hiểu, cô ấy bị làm sao vậy? Sau này, cô ấy nói với tôi, hễ trong người cô ấy không thoải mái liền đến nhà tôi, ngồi một lúc là ổn, khi đó tôi và con trai, con gái đều đang cùng nhau học Pháp, luyện công, trường năng lượng này đặc biệt tốt, vậy nên cô ấy là đến nhà tôi để ‘trị bệnh’.
Chủ nhà của tôi là một bà lão, sau khi minh bạch chân tướng, ngày nào bà cũng niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, còn bảo tôi rằng bà không quan tâm người khác nói gì, ngày nào bà cũng niệm, cho đến một ngày bà kể với tôi: “Ngày nào tôi cũng niệm Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo, bệnh tim của tôi đã khỏi rồi.” Khi đó, tôi cũng thật sự vui mừng cho bà lão, nếu bà không nói với tôi thì tôi cũng thật sự không biết bà có bệnh tim.
Sư phụ giảng trong “Luận Ngữ”:
“Thiên thể, vũ trụ, sinh mệnh, cũng như vạn sự vạn vật là do Đại Pháp của vũ trụ khai sáng; sinh mệnh nào rời xa khỏi Ông thì đúng là bại hoại; người thế gian nào có thể phù hợp với Ông thì đúng là người tốt, đồng thời sẽ mang đến thiện báo và phúc thọ” (Chuyển Pháp Luân) .
Trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, bà vẫn tin tưởng Đại Pháp, đúng là đã đắc phúc báo rồi!
Người của đồn cảnh sát khu vực gần đó và người làm việc trong các cơ quan chính phủ cũng đến cửa hàng của tôi, tôi cũng đường đường chính chính giảng chân tướng cho họ. Có người nghe minh bạch liền tam thoái, có người chỉ lẳng lặng nghe nhưng không thoái, dù vậy tôi cũng không để tâm, có thể là cơ duyên vẫn chưa đến. Trong quá trình giảng chân tướng, kiểu người nào cũng có thể gặp phải. Còn có lần, có một người không nghe chân tướng, còn mở miệng là nói Đại Pháp không tốt, tôi nghe thấy, thì vội chặn lại: “Anh đừng nói nữa, anh có biết mình đang phạm pháp không, anh không chỉ phạm Thiên pháp, cũng đã phạm pháp nơi trần gian.” Tôi vừa nói vậy, mặt anh ta lập tức đỏ bừng, cũng không nói được lời nào. Sau khi im lặng nghe hết chân tướng, anh ta không nói gì nữa, liền rời đi.
Mở cửa hàng kinh doanh, tôi cũng dùng tiền chân tướng. Có một lần, tôi trả lại cho khách vài tờ tiền chân tướng, ngày hôm sau khách quay lại tìm tôi, anh ấy nói tiền tôi trả lại không tiêu được, tôi thoải mái nhận lại tiền, thuận miệng nói: “Tiền không tiêu được thì cái gì tiêu được?” Anh ấy không phục nói: “Trên tờ tiền có chữ”, tôi ‘à’ một cái, bèn đọc một lượt chữ trên tờ tiền, tôi nói: “Điều được viết rất tốt, bảo mệnh lại tiêu tai, tờ tiền này thật tốt, hiện nay rất nhiều người khi nhận được tiền này đều không nỡ tiêu, đều cất kỹ tiền này, anh không cần thì trả lại cho tôi vậy, thứ tốt như vậy anh lại không cần.” Anh ấy vừa nghe thì lập tức giật lấy tiền từ tay tôi rồi rời đi, vừa đi anh ấy vừa nói: “Tôi cần tôi cần.”
Một lần khác, tôi giảng chân tướng cho một cụ bà ở nhà ga xe lửa, trông bà độ hơn 80 tuổi. Tôi giảng xong, bà nắm chặt tay tôi, nói: “Cháu thật tốt, cuối cùng bà cũng đợi được cháu rồi, cuối cùng bà cũng đợi được cháu rồi, cháu về nhà nghỉ ngơi đi.”
Nghĩ đến việc chúng sinh đã phải khổ sở chờ đợi qua luân hồi hàng ngàn vạn năm mới nghe được Phật Pháp cứu độ quý giá này, tôi cũng mười phần cảm tạ Sư phụ đã từ bi an bài, đưa người hữu duyên đến trước mặt tôi. Đương nhiên, khi giảng chân tướng cũng bị người không minh bạch chân tướng ác ý tố cáo, nhưng tôi đều hữu kinh vô hiểm mà vượt qua dưới sự an bài xảo diệu của Sư tôn.
Câu chuyện của con trai
Con trai tôi từ nhỏ đã bắt đầu học Pháp, khi đó cháu mới vào lớp một, cũng là thời gian bức hại nghiêm trọng nhất, nhưng cháu cũng đã may mắn bước vào Đại Pháp.
Trên đường tôi đưa con đến trường có một công trường đang xây dựng lại sau khi phá dỡ, bên ngoài có một tấm cửa sắt lớn của đội xây dựng, nó hướng ra đường lớn, hơn nữa phía trên của cửa sắt có viết bốn chữ rất lớn “Trời diệt Trung Cộng”, mỗi lần đi qua nơi này tôi đều sẽ nhìn cánh cửa lớn này, trong tâm luôn nghĩ rằng: A! Viết thật hay, có dầm mưa cũng không bị trôi mất, thật tốt. Bốn chữ lớn này, người đến người đi đều có thể nhìn thấy, cứ ở đó suốt nửa năm. Có một hôm, tôi quả thực không nhịn được mà nói một câu, chữ này được viết thật hay, ai viết vậy? Thật hay! Ai biết rằng đứa con trai đang ngồi phía sau xe đạp thuận miệng nói một câu “Là con viết đó”, tôi lập tức bật cười, đúng là một tiểu đệ tử Đại Pháp giỏi.
Còn có một lần, sau khi con gái tan học về nhà, liền kể với tôi: “Mẹ có biết con trai của mẹ cầm cái kéo nhỏ của mẹ để cắt những tấm biểu ngữ của ác đảng không? Xong bị người đi đường dọa, bảo sẽ đưa đến đồn công an, anh ấy nhanh như gió đã chạy mất.” Nghe xong, dù tôi không biết cái băng rôn kia bị cắt thành ra như thế nào, nhưng trong tâm thấy vui mừng cho cháu vì đã làm được chuyện như vậy.
Tuy nhiên, khi trẻ con lớn dần lên, cũng mê game trong điện thoại, cầm cả ngày không buông tay, cơm cũng không ăn, cứ nằm chơi trên giường, rồi chiêu mời những việc không tốt. Một hôm, tôi bảo con trai giúp làm chút việc, nhưng không biết vì sao, cậu con trai cao 1,8 mét, đột nhiên ngã ngửa từ trên giường chỉ cao khoảng hơn 60 cm, phía sau đầu lập tức đập xuống nền nhà cứng, khi ấy hai con mắt của con trai trợn ngược lên, tôi lập tức chạy đến chỗ cháu, nói: “Không sao, đã có Sư phụ, Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, tôi liền niệm một câu, rất nhanh mắt của con trai đã bình thường trở lại, con trai đột nhiên ngồi dậy từ dưới đất và hỏi tôi cháu bị làm sao? Vì sao lại ngồi trên đất vậy? Cháu vậy mà không biết chuyện gì vừa xảy ra. Nếu không có Sư phụ bảo hộ, nói không chừng đến mạng cũng chẳng còn. Mỗi khi nhớ đến chuyện này, tôi đều thầm niệm: Cảm tạ Sư tôn, cảm tạ Sư tôn.
Ban vận công của con gái
Con gái tôi đã đắc Pháp từ nhỏ, khi ấy cháu thường xuyên kể với tôi một số chuyện tu luyện của cháu. Gia đình ba người chúng tôi mặc dù cuộc sống nghèo khó (có khi còn phải đi nhặt lá rau thừa mang về ăn), nhưng dưới sự bảo hộ mọi lúc của Sư tôn, chúng tôi vẫn thấy hạnh phúc trong khổ nạn, bởi vì gia đình không có tiền, nên cũng không cho con gái học lớp phụ đạo này, lớp năng khiếu kia như những đứa trẻ khác. Có lần, con gái nói với tôi: “Mẹ ơi, con có một giấc mơ, trong mơ con đang vẽ đồ hình Pháp Luân. Con vẽ một cái thì bên cạnh có một ông lão cũng vẽ một cái, đến khi ông và con vẽ xong, Pháp Luân kia liền đột nhiên bay lên, xoay chuyển trên bầu trời.” Tôi biết là Sư tôn đang dạy con gái vẽ, kể từ đó con gái tôi đã được thiên phú về phương diện này, vẽ gì cũng rất đẹp.
Còn có một lần, con gái đi học quên mang hộp bút, nhưng lúc vào học thì không chỉ cần dùng bút là được, nên khi ấy, con gái cũng rất lo lắng, tìm kiếm khắp nơi, đột nhiên cháu nhớ đến lời giảng của Sư tôn về ban vận công, nên muốn dùng ban vận công để chuyển hộp bút đến, không lâu sau, con gái đã nhìn thấy hộp bút nằm trên bàn học rồi. Về nhà, con gái kể với tôi, tôi vừa nghe, trong tâm cũng cảm khái Đại Pháp thật là thần kỳ, khi đó tôi cũng rất cảm khái tâm của con bé thật đơn thuần, thiện lương, ban vận công nói dùng là dùng được.
Dần dần, khi con gái lớn lên thì phải thi cử, trong tâm tôi cũng rất áy náy vì không có đủ năng lực kinh tế để giúp cháu phát triển tốt nhất, đương nhiên đây là cách nghĩ của người thường. Nhưng may thay, dưới sự bảo hộ của Sư phụ, con gái cũng thi cử rất thuận lợi, cháu nói rằng muốn vào trường nào thì thật sự sẽ thi đỗ vào trường đó, từ đó tôi cũng thêm tin tưởng lời giảng của Sư tôn, hết thảy đều là an bài tốt nhất.
Một năm, vào Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới ngày 13 tháng 5, ba người chúng tôi cùng kỷ niệm sinh nhật của Sư tôn, mỗi người một câu cung chúc Sư tôn sinh nhật vui vẻ, ghép lại thành một bài thơ, rồi gửi lên Minh Huệ Net, không ngờ đã được đăng. Khi đó tâm tình cảm động của ba người chúng tôi thật khó biểu đạt, mục đích không phải vì được đăng hay không được đăng, chỉ cần Sư tôn có thể nhìn thấy lời chúc của chúng tôi, thì đó cũng là niềm hạnh phúc trân quý nhất của sinh mệnh, chỉ mong Sư tôn cười!
Từ những việc nhỏ trong cuộc sống, đâu đâu cũng có sự bảo hộ và chỉ đạo, của Sư tôn. Đời này được làm đệ tử của Sư phụ, chúng con thật cảm ân, thật may mắn biết bao. Sư phụ, Ngài vất vả rồi! Chúng đệ tử sẽ đi tốt con đường sau này, tinh tấn thực tu để báo đáp Sư ân!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/16/507809.html



