Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc

[MINH HUỆ 17-04-2026] Tôi năm nay đã ngoài 60 tuổi, bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1998. Sau khi mất việc, chồng tôi đã đi làm xa suốt 10 năm, chỉ về nhà vào thứ 6 và rời đi vào tối Chủ Nhật. Sau khi cha chồng qua đời vào năm 2018, tôi là người chăm sóc chính cho mẹ chồng. Tôi chuẩn bị ba bữa ăn một ngày đem đến cho bà, và mỗi khi bà không khỏe, tôi đều ở lại qua đêm để chăm sóc bà.

Chăm sóc mẹ chồng

Mẹ chồng tôi là một người làm việc chăm chỉ. Ngay cả khi đã ngoài 80 tuổi, bà vẫn tự canh tác trên mảnh đất của mình. Toàn bộ bắp cải và củ cải mà chúng tôi ăn vào mùa đông đều do chính tay bà trồng. Bà rất truyền thống trong việc ăn uống, thích bữa ăn có nhiều món ngon đa dạng. Khách đến nhà dùng bữa đều nói, bữa ăn có bao nhiêu là món ngon.

Vì mẹ chồng mắc bệnh tiểu đường, tôi luôn đảm bảo bà được ăn uống đầy đủ. Mỗi bữa ăn, tôi đều chuẩn bị ít nhất một món mới cho bà, trong khi bản thân lại luôn ăn thức ăn còn sót lại. Tôi hiếm khi để ý đến việc mình ăn gì. Tôi thường đi cùng bà đến nhà tắm công cộng. Bà thích ngồi trên ghế và vặn người, đặt một chân lên ghế và lắc lư khiến tôi rất lo. Bà khá nặng cân, cái ghế nhựa lại không chắc chắn, nên tôi luôn sợ bà có thể bị ngã. Nhưng dù tôi có nói thế nào, bà cũng không nghe.

Sau này, nhà tắm không còn cung cấp ghế nữa, bởi họ lo rằng có người sẽ bị ngã. Nên mỗi khi chúng tôi đến đó, tôi phải tự đem ghế theo. Trên đường đi, một tay tôi đỡ mẹ chồng, tay còn lại cầm cái ghế. Nếu giữa đường bà bị mệt, thì có thể ngồi xuống và nghỉ ngơi. Mọi người nhìn thấy chúng tôi như vậy thì đều cười.

Qua những trải nghiệm này, tôi đã có thể loại bỏ rất nhiều tâm chấp trước, chẳng hạn tâm sợ gặp rắc rối và bị đổ lỗi nếu có chuyện gì đó xảy ra, tâm coi thường mẹ chồng, tâm hiển thị lòng hiếu thảo, và tâm truy cầu sự công nhận từ chồng. Cuối cùng, tôi đã biết cách thực sự chăm sóc người khác và dần dần loại bỏ tâm ích kỷ.

Hàng xóm đều cảm động khi nhìn thấy việc tôi chăm sóc mẹ chồng. Một người hàng xóm nói: “Lúc đầu, khi thấy cô đến nhà mẹ chồng mỗi ngày và nấu ăn cho bà, tôi tự nhủ không biết cô sẽ làm được bao lâu. Nhưng rồi tôi thấy cô vẫn cứ làm như vậy hết ngày này qua ngày khác”. Bà ấy nói bà thực sự ngưỡng mộ tôi.

Một ông lão hàng xóm nói: “Nấu cho mẹ chồng ngày hai bữa là đủ rồi, ba bữa thì nhiều quá! Mệt mỏi lắm”. Tôi bảo ông ấy rằng tôi không thể cắt giảm, vì bà bị tiểu đường. Ông ấy lập tức giơ ngón tay cái ủng hộ tôi.

Trong thời gian dịch bệnh, tôi vẫn chăm sóc bà không gián đoạn. Nhân viên cộng đồng đã chứng kiến tất cả. Họ chưa từng can thiệp hay bảo tôi ở nhà, thậm chí còn giúp đỡ tôi. Một nhân viên nói: “Chị đi phía bên kia của chung cư kìa—ở đó không có camera giám sát nên sẽ không bị ghi hình”.

Những trải nghiệm này còn giúp tôi nhận ra rằng nhiều nhân viên cộng đồng thực sự rất thiện lương. Chính Đảng Cộng sản Trung Quốc đã buộc họ tham gia vào cuộc bức hại các học viên Pháp Luân Đại Pháp. Chúng ta nên nhận ra phía mặt thiện lương của họ và cố gắng cứu họ bằng trí huệ và tâm từ bi.

Đầu tháng 3 năm ngoái, mẹ chồng đột nhiên gặp khó khăn trong việc cử động tay chân trái. Chúng tôi đưa bà vào bệnh viện, và bà được chẩn đoán bị đột quỵ. Toàn bộ thân trái của bà trở nên yếu ớt, và bà không còn tự chăm sóc bản thân được nữa.

Điều khó nhất là đưa bà vào nhà vệ sinh vài lần trong ngày. Vì một bên thân của bà không còn sức lực, mỗi lần bà ra khỏi giường, tôi phải kê một cánh tay của mình bên dưới cổ bà và cố hết sức nâng người bà lên để bà có thể ngồi dậy. Sau đó tôi nắm tay bà và chầm chậm đỡ bà đi từng bước từng bước một.

Mẹ chồng tôi rất mạnh mẽ, sau khi bị đột quỵ, bà khó chấp nhận sự thay đổi này. Bà không ngừng hỏi tại sao nó lại xảy ra. Tôi bảo bà: “Mẹ à, không ai có thể lựa chọn mình mắc bệnh gì. Chúng ta không thể quyết định. Không ai muốn mắc bệnh cả, nên mẹ cũng đừng nghĩ ngợi nhiều quá. Hãy niệm thầm trong tâm rằng ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ thì mọi thứ sẽ dần dần tốt hơn”.

Khi mẹ chồng ở bệnh viện, có một bệnh nhân thường trò chuyện với tôi mỗi khi tôi có thời gian rảnh. Bà ấy bảo tôi rằng bà bị chóng mặt. Ban đầu bà có vẻ kiêu hãnh và có chút tự cao. Chứng kiến việc tôi chăm sóc mẹ chồng tốt, bà ấy cho rằng chúng tôi là hai mẹ con. Chỉ sau khi hỏi thì bà mới biết tôi thực sự là con dâu. Tôi bảo bà: “Tôi tin vào duyên phận. Kỳ thực mọi người có thể ở bên nhau chính là duyên phận, nên phải trân quý duyên phận này”.

Cơn chóng mặt của người phụ nữ này có thể bộc phát bất cứ lúc nào. Có khi bà dường như hoàn toàn ổn nhưng chỉ chốc lát thì toàn bộ căn phòng bắt đầu quay cuồng. Bà thậm chí không thể tự bước đi và phải dựa vào người khác giúp đỡ. Tôi nói: “Tôi cảm thấy, sâu thẳm bên trong, chị đang mang trong mình rất nhiều sự kìm nén cảm xúc và tinh thần căng thẳng”.

Bà ấy nói: “Đúng vậy”.

Tôi bảo bà ấy rằng nếu bà có thể giải tỏa áp lực tâm lý, các triệu chứng của bà có thể cải thiện. Tôi nói: “Tôi có một cách, nhưng không chắc chị có hiểu hay không. Tôi tu luyện Pháp Luân Công, đó chính là vì sao tôi có thể hiếu thuận và hòa hợp với mẹ chồng như vậy. Nhiều người nói niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ có thể sẽ có tác dụng”.

Tôi tiếp tục nói: “Chị nghĩ xem. Chân có nghĩa là chân thành và trung thực với mọi người không giả dối. Thiện có nghĩa là tử tế và đối xử tốt với người khác. Nhẫn có nghĩa là không đánh trả khi bị đánh, không nói lại khi bị nhục mạ, bao dung và kiên nhẫn với người khác. Nếu chị thường xuyên niệm những chữ này, chị sẽ dần cảm thấy tốt hơn, và bệnh của chị có thể được cải thiện”.

Sau đó tôi hỏi bà ấy: “Chị có tin những gì tôi nói không?”

Bà ấy nói: “Vâng, tôi tin những gì chị nói”.

Giúp đỡ bạn cùng lớp

Một người bạn cùng lớp của tôi bị đột quỵ. Cô ấy đã ly hôn và con của cô ấy không sống cùng cô. Lúc đầu khi mắc bệnh, cô ấy hoàn toàn không thể cử động hay tự chăm sóc bản thân. Cô ấy nằm viện hơn một năm để điều trị phục hồi chức năng. Tình cảnh rất đáng thương.

Mặc dù chúng tôi ở khá gần nhau nhưng không liên lạc. Chúng tôi tình cờ gặp nhau ở điểm xét nghiệm COVID, lúc đó tôi mới biết hoàn cảnh của cô ấy. Kể từ đó, tôi thường mua cho cô ấy bánh bao, sủi cảo, rau, gạo, và bột mì. Tôi cũng giúp cô ấy tắm rửa gội đầu, dọn dẹp căn bếp cho cô ấy. Cô ấy rất biết ơn và không ngừng nói với tôi: “Làm thế nào để tôi cảm ơn cô đây?”

Tôi bảo cô ấy: “Cô không cần bận tâm. Có lẽ vì chúng ta có duyên phận. Tôi khỏe mạnh, những chuyện này đối với tôi thì dễ thôi mà”. Lần thứ hai gội đầu cho cô ấy, tôi nói: “Cô có muốn nghe những câu chuyện văn hóa truyền thống không?”

Cô ấy nói: “Những gì cô nói với tôi thì chắc chắn là tốt. Tôi cũng muốn nghe”.

Vậy là, cô ấy bắt đầu nghe chương trình phát thanh Minh Huệ. Sau một thời gian, tôi để cô ấy nghe băng giảng Pháp của Sư phụ, nhưng cô ấy bị can nhiễu rất lớn đến nỗi không thể nghe tiếp. Tôi bảo cô ấy niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”.

Lúc đầu, chỉ niệm chín chữ chân ngôn mà cô ấy cũng rất khó khăn. Ngay khi bắt đầu, cô ấy cảm thấy vô cùng kích động và khó chịu đến mức không chịu nổi. Niệm được 40 lần, cô ấy phải dừng lại, vì vậy tôi đã ở lại và niệm cùng cô ấy. Niệm đến lần thứ 80, cô ấy lại dừng và nói: “Tôi không thể tiếp tục nữa, cảm thấy như rất nhiều người đang nhìn tôi chằm chằm”. Tôi động viên cô ấy tiếp tục niệm.

Khi cô ấy niệm đến lần thứ 150, lại cảm thấy không thể chịu nổi nữa. Tôi bắt đầu phát chính niệm cho cô ấy và cầu xin Sư phụ giúp đỡ, một lần nữa, cô ấy đã cố gắng vượt qua.

Cuối cùng, cô ấy đã niệm được 200 lần. Kể từ đó, chứng không chảy mồ hôi của cô ấy biến mất, và cô ấy có thể chảy mồ hôi bình thường. Cô ấy đã trải nghiệm uy lực thần kỳ của Đại Pháp.

Người bạn này thích nói chuyện với mẹ chồng tôi. Một hôm, trong lúc hai người họ đang ngồi nói chuyện, mẹ chồng nhìn thấy tôi từ xa đang trên đường về thì phấn khởi nói: “Ồ, con dâu tôi về rồi!”

Sau đó, bạn tôi kể với tôi: “Lúc đó, tôi rất xúc động. Khi mẹ chồng cô nhìn thấy cô trở về, từ tận đáy lòng bà thực sự vui mừng. Thấy mối quan hệ của hai người…Tôi luôn mong ước có được sự ấm áp và thân thiết như vậy, nhưng chưa bao giờ có được”.

Cô ấy vừa nói vừa rưng rưng xúc động—cô thực sự ngưỡng mộ và ganh tỵ với mối quan hệ của chúng tôi.

Bạn cùng lớp nhiều lần đến gặp trưởng khu dân cư, yêu cầu bà ấy tuyên dương tôi trong nhóm, nói rằng: “Cô ấy là một người rất tuyệt vời, hết sức lương thiện! Cô ấy giúp tôi mua thực phẩm, nấu ăn, làm sủi cảo, v.v.., gội đầu, lau dọn bếp mà không đòi hỏi bất cứ điều gì. Ngày nay có mấy người được như vậy đâu. Chị nên tuyên dương cô ấy!”

Trưởng khu dân cư chỉ mỉm cười và không nói gì. Có lần có người trong khu dân cư đã hỏi bạn cùng lớp của tôi rằng: “Cô ấy làm sủi cảo cho chị được mấy lần?”

Bạn cùng lớp nói: “Tôi cũng không nhớ chính xác. Nhưng lần nào tôi hết sủi cảo trong ngăn đông, thì cô ấy sẽ đến và làm nhiều sủi cảo hơn cho tôi”. Bạn cùng lớp nói tôi dường như luôn xuất hiện mỗi khi cô ấy cần. Có lần, sau một trận tuyết rơi dày, cô ấy ở nhà một mình và không còn gì để ăn. Tôi đến thăm để xem cô ấy có cần tôi giúp đỡ gì không. Vừa trông thấy tôi, cô ấy liền nói: “Sao cô biết tôi không còn gì để ăn vậy?”

Tôi giúp cô ấy mua gạo, bột mì, dầu ăn, rau củ ở những cửa hàng mà cô ấy chỉ định. Mua xong, tôi làm một ít sủi cảo và trữ vào ngăn đông. Cô ấy cảm động đến nỗi rơi lệ và nói: “Trước khi cô đến, tôi cảm thấy không muốn sống nữa. Cô đã đem đến cho tôi hy vọng”.

Tôi tin rằng cả hai chúng tôi đều được đắm mình trong Phật quang phổ chiếu của Pháp Luân Đại Pháp.

Hơn 20 năm trước, tôi thống khổ vì bị bệnh sỏi thận, thấp khớp, các vấn đề về cột sống và bệnh tim giày vò. Lúc đó, mỗi khi tôi sắc thuốc ở nhà mẹ chồng thì bà không vui. Tôi về nhà cha mẹ ruột để sắc thuốc, cha tôi cũng không thích. Ông nghĩ con gái đã đi lấy chồng thì không nên quay về nhà cha mẹ ruột sắc thuốc, vì như vậy quá tốn nhiên liệu để sắc thuốc.

Cuối cùng, mẹ tôi quả quyết nói: “Nếu con gái không được phép sắc thuốc ở đây, thì chúng ta cũng ly hôn”. Thế là tôi liên tục sắc thuốc uống trong ba tháng ròng. Về sau, tôi ngán ngẩm đến mức chỉ nhìn thấy thuốc là tôi phát ốm, buồn nôn.

Thật may tôi có cơ duyên tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Sau khi bước vào tu luyện, cuối cùng tôi đã có thể vứt bỏ ấm thuốc và hồi phục sức khỏe.

Tôi vô cùng biết ơn ân cứu độ từ bi vô lượng của Sư phụ. Tôi biết mình vẫn còn cách xa so với yêu cầu của Sư phụ. Trong thời gian còn lại ít ỏi này, tôi sẽ học Pháp nhiều hơn, hướng nội để tu luyện bản thân tốt hơn, trợ Sư cứu nhiều chúng sinh hơn nữa, hoàn thành thệ nguyện và theo Sư phụ trở về nhà.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/17/508839.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/19/234332.html