Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Giang Tô, Trung Quốc

[MINH HUỆ 19-03-2026] Ba mươi năm trước, khu vực của chúng tôi là thành phố cấp địa khu nhỏ. Năm 1995, một sinh viên đại học địa phương đi học xa nhà đã giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp đến khu vực của chúng tôi. Kể từ đó, ánh sáng của Đại Pháp đã chiếu rọi vùng đất này. Thông qua truyền miệng, Đại Pháp đã lan truyền nhanh chóng tại đây và số lượng điểm luyện công đã tăng từ một lên một vài điểm.

Mỗi buổi sáng, có thể thấy mọi người luyện công trong các công viên nhỏ quanh thành phố, trên vỉa hè hoặc gần bờ sông. Bên cạnh phần lớn là thanh niên và người trung niên, còn có cả trẻ em và những người cao tuổi ở độ tuổi bảy mươi, tám mươi. Một số người cao tuổi tóc bạc trắng nhận thấy rằng chỉ sau một hoặc hai tuần tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, phần lớn tóc của họ đã chuyển sang màu đen. Những nếp nhăn sâu trên khuôn mặt của một số người cao tuổi đã trở nên mờ hơn và các đốm đồi mồi của họ cũng biến mất. Mọi người đều cảm thấy tràn đầy năng lượng và rạng rỡ niềm vui.

Mọi người cùng nhau luyện công vào buổi sáng, học Pháp vào buổi tối và chia sẻ trải nghiệm. Mọi người kể về việc họ đã dùng tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn để đo lường bản thân như thế nào khi gặp mâu thuẫn, họ đã nghĩ cho người khác ra sao tại nơi làm việc, họ đã thể hiện sự nhẫn nhịn như thế nào khi bị đối xử bất công hoặc khi đối mặt với xung đột và những kinh nghiệm của họ trong việc vượt qua các khảo nghiệm tâm tính. Mọi người đều tuân theo tiêu chuẩn của Đại Pháp và thực sự tu luyện tâm tính của mình. Bởi tâm thái của mọi người đều thăng hoa, những căn bệnh mà họ vốn mắc phải đã biến mất thông qua học Pháp và luyện công.

Pháp Luân Đại Pháp ban phước cho gia đình tôi

Tôi muốn chia sẻ một ví dụ từ chính gia đình mình. Tháng 3 năm 1996, mẹ chồng tôi đã phẫu thuật ung thư dạ dày. Trong quá trình phẫu thuật, các bác sĩ phát hiện rằng ung thư đã di căn sang các cơ quan khác, khiến việc phẫu thuật trở nên bất khả thi. Họ đã khâu vết mổ lại và đưa bà về nhà để chờ đợi những ngày cuối đời. Cả gia đình chìm trong sự u ám của căn bệnh mỗi ngày, không có hy vọng phục hồi và vô cùng đau khổ.

Anh rể tôi, với hy vọng kéo dài mạng sống cho mẹ, đã tìm khắp nơi và cuối cùng mua được một thứ gọi là phương thuốc bí truyền của tổ tiên từ một thành phố khác. Nhưng mẹ chồng tôi không thể uống được vì bà hầu như không ăn được gì. Vợ chồng tôi muốn làm điều gì đó cho bà và cũng hy vọng làm giảm bớt sự sợ hãi và lo lắng của bà. Một buổi sáng, chúng tôi đưa bà đi dạo ở một công viên nhỏ. Chúng tôi tình cờ gặp những người đang luyện Pháp Luân Đại Pháp. Vị phụ đạo viên đã giới thiệu Đại Pháp cho chúng tôi và cho chúng tôi mượn một cuốn Chuyển Pháp Luân.

Sau khi trở về nhà, chồng tôi đã tranh thủ thời gian đọc được nửa bài giảng trong cuốn sách Đại Pháp, sau đó nói với tôi và mẹ chồng: “Đây là một cuốn sách hay, một cuốn sách thực sự rất hay!” Bởi tôi phải chăm sóc mẹ chồng, làm việc nhà và đi làm nên tôi không có thời gian để đọc. Vì vậy, chồng tôi đã kể cho chúng tôi nghe những gì anh ấy đọc và hiểu được và tôi đã hoàn toàn say sưa lắng nghe anh ấy. Tôi đã sắp xếp thời gian vào buổi sáng để cùng mẹ chồng đến công viên nhỏ luyện các bài công pháp của Pháp Luân Đại Pháp.

Chỉ sau một tuần tu luyện, tôi phát hiện ra rằng chứng cảm lạnh mãn tính, bệnh tim, rối loạn hệ thần kinh, kinh nguyệt không đều và bệnh trĩ của mình đã biến mất. Tôi hoàn toàn kinh ngạc. Là một y tá trưởng làm việc tại một bệnh viện thành phố, tôi đã uống cả thuốc Tây và thuốc Đông y năm này qua năm khác, nhưng không thể chữa khỏi hay điều hòa được các vấn đề sức khỏe của chính mình. Làm sao chỉ một tuần tu luyện Pháp Luân Đại Pháp lại có thể chữa khỏi tất cả? Mẹ chồng tôi cũng cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều và đã có thể ăn được chút cháo.

Vị phụ đạo viên đã sắp xếp cho chúng tôi đến một điểm học Pháp để nghe các bản ghi âm bài giảng của Sư phụ tại Tế Nam. Sau khi nghe các bài giảng của Sư phụ, tôi hiểu rằng mục đích thực sự của việc đến thế gian này là để phản bổn quy chân. Tôi cũng hiểu tại sao con người lại mắc bệnh. Tôi quyết định tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi dùng tiêu chuẩn của Đại Pháp để đo lường hành vi của mình và xem xét những hành vi nào của mình không phù hợp với Đại Pháp, rồi dần dần quy chính chúng.

Đầu tiên, tôi nhớ lại rằng khi người thân và bạn bè đến bệnh viện của tôi để điều trị và cần làm xét nghiệm, tôi đã sử dụng các mối quan hệ của mình để giúp họ trả ít tiền hơn hoặc không phải trả tiền (điều này khá bình thường đối với các nhân viên y tế tại nơi làm việc của chúng tôi). Tôi đã tính toán tất cả số tiền mà bệnh viện đã thất thoát vì tôi, sau đó trả lại cho bệnh viện thông qua quầy thu ngân ngoại trú dưới danh nghĩa khám sức khỏe tập thể. Ở nhà, tôi chăm sóc mẹ chồng chu đáo hơn nữa và cẩn thận chuẩn bị thức ăn cho bà. Lúc đó, con trai tôi đang học trung học phổ thông.

Mỗi ngày sau khi đi làm về, tôi phải đối mặt với một đống việc nhà, nhưng tôi đã có thể buông bỏ thói quen hay lo lắng thường ngày của mình. Tôi đối xử với gia đình bằng thái độ bình tĩnh và hòa ái, đồng thời làm tốt mọi việc ở nhà, vì vậy mẹ chồng tôi cảm thấy được chào đón trong nhà của chúng tôi. Mẹ chồng tôi từng ôm giữ sự oán hận sâu sắc đối với bố chồng tôi. Sau khi nghe các bài giảng của Sư phụ, bà cũng dùng Đại Pháp để đo lường bản thân và hướng nội. Dần dần, bà đã buông bỏ được sự oán hận của mình. Sức khỏe của bà dần được cải thiện và không cần dùng bất kỳ loại thuốc nào, bà đã có thể ăn được mọi thứ.

Ánh sáng của Pháp Luân Đại Pháp đã xua tan sự u ám bao trùm gia đình chúng tôi và trái tim chúng tôi thực sự tràn ngập ánh nắng và hạnh phúc. Chúng tôi chân thành cảm tạ Sư phụ từ tận đáy lòng. Chúng tôi vô cùng biết ơn Đại Pháp.

Khi mẹ chồng tôi và tôi trải qua những sự chuyển biến to lớn về thể chất và tinh thần, một số người thân và bạn bè của chúng tôi cũng bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và mọi người đều được thụ ích.

Mọi người được thụ ích từ Pháp Luân Đại Pháp

Sau khi tôi giới thiệu Đại Pháp cho một người đồng nghiệp và cũng là bạn tốt của tôi, cô ấy đã bắt đầu tu luyện. Cô ấy mang một cuốn Chuyển Pháp Luân đến nơi làm việc để đọc trong thời gian rảnh. Khi một đồng nghiệp mới trong khoa của cô ấy, một phụ nữ ngoài 30 tuổi vừa chuyển đến, cầm cuốn sách lên và xem, Sư phụ đã mở thiên mục cho cô ấy. Sau khi đọc cuốn sách một lần, Sư phụ đã tịnh hóa thân thể cho cô ấy.

Cô ấy bị u nang buồng trứng ở một bên. Bác sĩ đã cắt bỏ nhầm buồng trứng khỏe mạnh, vì vậy họ phải cắt bỏ cả hai buồng trứng. Sau đó, cô ấy không còn kinh nguyệt nữa. Việc cắt bỏ hoàn toàn buồng trứng khiến nồng độ hormone trong cơ thể cô ấy trở nên mất cân bằng. Cô ấy trông khá già, rất yếu ớt, gầy gò và cảm thấy có một khối u trong bụng mà cô ấy có thể sờ thấy bằng tay. Một cuộc kiểm tra sau đó đã xác nhận đó là một khối u quái (teratoma).

Bởi cô ấy mới bắt đầu làm việc tại cơ quan của chúng tôi và chỉ là chuyển công tác tạm thời, cô ấy không muốn các đồng nghiệp biết về căn bệnh của mình. Mỗi ngày, cô ấy phải gượng ép bản thân đi làm bất chấp bệnh tật và sau giờ làm, cô ấy về nhà để truyền dịch. Chồng cô ấy thích vui chơi—không chỉ thích uống rượu, anh ấy còn cờ bạc và chơi bài—vì vậy anh ấy đã bỏ mặc cô. Con của cô ấy còn nhỏ và mới bắt đầu học tiểu học. Cuộc sống của cô ấy cay đắng đến mức không thể chịu đựng nổi và không có chút tia sáng nào trong trái tim cô ấy.

Sau khi cô ấy bắt đầu tu luyện bản thân theo tiêu chuẩn của Đại Pháp, kinh nguyệt của cô ấy đã trở lại (việc có kinh nguyệt mà không có buồng trứng là điều y học hiện đại không thể giải thích được) và lượng máu ra đặc biệt nhiều, nhưng cô ấy không cảm thấy mệt mỏi hay khó chịu. Chồng cô ấy, thấy cô mất quá nhiều máu và lo lắng cô gặp nguy hiểm, đã mua thuốc bổ cho cô uống, nhưng cô đã lịch sự từ chối. Sau khi ra máu khoảng một tháng, khối u trong bụng cô ấy đã biến mất. Cô ấy đã có năng lượng để làm việc. Sự biết ơn của gia đình cô ấy đối với Sư phụ và Đại Pháp không lời nào có thể diễn tả được.

Chồng cô ấy bắt đầu đọc sách Đại Pháp. Mặc dù không tu luyện, anh ấy tin rằng Đại Pháp là tốt và ủng hộ vợ mình tu luyện. Đặc biệt là trong suốt 27 năm Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bức hại Đại Pháp và các học viên, bất cứ khi nào học viên gặp nguy hiểm, anh ấy đều dũng cảm bảo vệ vợ mình. Trong thời kỳ ĐCSTQ bức hại điên cuồng, anh ấy thậm chí còn bí mật mang cuốn sách quý Chuyển Pháp Luân đến nơi làm việc mà không nói với vợ và đưa cho các lãnh đạo của mình đọc. Sau khi vị lãnh đạo của anh ấy đọc cuốn sách, vị lãnh đạo đó đã được chuyển công tác. Khi lãnh đạo mới đến, anh ấy lại bí mật đưa cuốn sách cho vị lãnh đạo mới đọc mà không nói với vợ. Một vài lãnh đạo lần lượt đến rồi đi trong thành công, và tất cả họ, nhờ có anh ấy, đều được xem cuốn sách Đại Pháp quý giá và biết rằng Đại Pháp là tốt. Hơn nữa, anh ấy đã từ bỏ thói quen xấu là cờ bạc. Anh ấy vui vẻ mỗi ngày. Sau này, con gái của họ cũng bắt đầu tu luyện Đại Pháp. Nhờ tu luyện Đại Pháp, con gái họ hiểu chuyện hơn những đứa trẻ khác, xinh đẹp và thông minh. Sau khi tốt nghiệp đại học và kết hôn, cô ấy đã cùng chồng chuyển ra nước ngoài sinh sống. Tóm lại, cả gia đình họ thực sự được hưởng thụ ích to lớn từ Đại Pháp. Trái tim họ tràn ngập ánh nắng và họ sống hòa thuận với nhau.

Có bốn học viên tại cơ quan của chúng tôi, tất cả đều đắc Pháp trước ngày 20 tháng 7 năm 1999. Trong suốt 27 năm bức hại đẫm máu này, chúng tôi đã thành lập một nhóm nhỏ và kiên định bước đi trên con đường tu luyện Chính Pháp mà Sư phụ đã an bài cho chúng tôi. Mặc dù tất cả chúng tôi đều trải qua việc bị lục soát nhà, tẩy não, giam giữ hành chính, giam giữ hình sự, lao động cưỡng bức và cầm tù—một số người bị tước đi một phần lương hưu, trong khi những người khác bị lấy đi toàn bộ lương hưu—trái tim chúng tôi vẫn tràn ngập ánh nắng. Chúng tôi có Đại Pháp trong tim! Chúng tôi có Sư phụ!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/19/502228.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/19/234333.html