Chính niệm vượt qua ba quan nạn
Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại tỉnh Sơn Đông
[MINH HUỆ 19-03-2026] Tôi năm nay đã 70 tuổi. Vào tháng 10 năm 1998, tôi may mắn đắc Pháp. Trên con đường 27 năm tu luyện, tôi đã trải qua vô số lần được tịnh hóa cả thân lẫn tâm, tầng thứ thăng hoa, vô số lần được Sư phụ bảo hộ. Cho dù có dùng nước biển làm mực viết, dùng bao nhiêu ngòi bút trên thế gian cũng không thể diễn tả hết được ân huệ vô biên của Sư phụ, tất cả các ngôn ngữ của con người thế gian đều khó có thể diễn đạt được!
1. Cảnh sát tại đồn cảnh sát địa phương cho tôi về nhà ăn cơm
Một ngày sau ngày 20 tháng 07 năm 1999, khi ở nhà, tôi vừa rót cho mình một ly nước thì bị cảnh sát địa phương cưỡng chế đưa đến đồn cảnh sát.
Viên cảnh sát hỏi: “Ai cử bà đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện?”. Lúc đó, tôi nghĩ, tôi không thể nói sự thật cho họ và phản bội đồng tu của mình. Vì vậy, tôi nói: “Pháp Luân Đại Pháp là cao đức Đại Pháp, là dựa theo tiêu chuẩn Chân Thiện Nhẫn để làm người tốt, làm người tốt hơn nữa, thì có gì sai chứ? Chúng tôi đến Bắc Kinh thỉnh nguyện là để nói sự thật với chính phủ, họ bức hại Pháp Luân Công là sai, chúng tôi không vi phạm pháp luật”. Viên cảnh sát hét lên: “Tôi hỏi là ai cử bà đến Bắc Kinh?”. Tôi chính trực và nghiêm khắc nói với họ: “Là tôi tự nguyện đi!”. Lúc này, hắn ta tay cầm một cây dùi cui cao su, vừa đập vào lòng bàn tay và vừa giận dữ nói: “Xem ra không dạy cho bà một bài học thì bà sẽ không nói sự thật”. Thấy vậy, tôi nhắm hai mắt lại và trong tâm thầm niệm:
Sinh vô sở cầu
Tử bất tích lưu
Đãng tận vọng niệm
Phật bất nan tu(“Vô tồn” – Hồng ngâm)
Tạm dịch:
Sống chẳng truy cầu
Chết không lưu luyến
Sạch bong vọng niệm
Tu Phật không khó(“Vô tồn” – Hồng ngâm)
Tôi cứ lặp đi lặp lại niệm liên tiếp cho đến khi tiếng dùi cui cao su đập vào lòng bàn tay của viên cảnh sát dừng lại. Tôi mở mắt ra, và không biết từ khi nào viên cảnh sát đã lùi về chỗ ngồi của mình. Thấy tôi không hoảng sợ hay lo lắng, anh ta lại nói: “Hãy nhìn bà kìa, bà đến đây lại còn mang theo cốc nước, bà muốn ở lại đây à?” Tôi hỏi lại: “Ý anh là sao?” Viên cảnh sát nói “Đã một giờ chiều rồi, hãy mau về nhà ăn cơm đi”.
Và như vậy, dưới sự bảo hộ của Sư phụ, tôi đã bình an vượt qua quan này.
2. Người của Sở công an cho tôi về nhà
Khoảng tháng 1 năm 2021, Phó cục trưởng Sở công an huyện lân cận cùng một số cảnh sát đã đột nhập vào nhà tôi và lục soát khắp nơi. Lúc đó, tôi đã cầu xin Sư phụ bảo vệ những cuốn sách quý giá của tôi khỏi bị cảnh sát tịch thu và ngăn cản họ phạm tội. Cảnh sát đã lục soát khắp nơi, nhưng sách Đại Pháp vẫn ở đó, họ đơn giản là không nhìn thấy. Cuối cùng, họ chỉ tìm thấy một cuốn sổ nhỏ ghi chép về chân tướng. Không thu được gì, họ nổi giận và bắt cóc tôi đến Sở công an.
Tại Sở công an, cảnh sát liên tục hỏi tôi đủ thứ. Tôi nói với họ: “Đừng có nói linh tinh nữa. Hãy cho tôi xem các điều khoản pháp luật liên quan và đối chiếu với cuốn sách “Chuyển Pháp Luân” của Sư phụ tôi, xem tôi đã vi phạm điều luật nào của các ông?” Về cơ bản, cảnh sát không dám đối chiếu, rồi họ nói rằng những học viên Pháp Luân Đại Pháp khác bị bắt giữ đã tố cáo tôi. Tôi nói: “Vậy thì các ông hãy nói cho tôi biết, tôi đã vi phạm điều luật nào?” Thấy những câu hỏi của cảnh sát không làm tôi sợ hãi, phó cục trưởng nói: “Những người khác đến đây đều run sợ, sao bà không sợ à?” Tôi nói một cách chính trực: “Chúng tôi, những học viên Pháp Luân Đại Pháp, đều là người tốt. Chúng tôi không vi phạm bất kỳ điều luật nào của các ông, có gì phải sợ?” Phó cục trưởng nói: “Chúng tôi chỉ tìm thấy một cuốn sách nói về chân tướng trong nhà bà, chẳng có gì cả, bà hãy về nhà đi”. Tôi nói: “Nhà tôi cách đây hàng chục dặm. Các ông đưa tôi đến đây, làm sao tôi về được?” Phó cục trưởng lấy ra 10 tệ và nói: “Bà hãy bắt xe buýt về nhà đi”.
Và như vậy, dưới sự gia trì của sư phụ, tôi đã trở về nhà an toàn.
3. Đường đường chính chính rời khỏi trung tâm giam giữ
Tháng 10 năm 2021, một vài cảnh sát đến nhà tôi và yêu cầu tôi đến đồn cảnh sát để ký một số giấy tờ. Tôi từ chối không đi, họ đã cưỡng chế đưa tôi lên xe. Tại đồn cảnh sát, họ không hề nhắc đến việc ký giấy tờ, mấy cảnh sát chửi rủa và nói tục, nói nhỏ vài câu rồi bắt cóc đưa tôi đến trung tâm giam giữ của huyện. Sau khi hoàn tất các thủ tục, họ nhốt tôi vào một lồng sắt trong trung tâm giam giữ.
Bên trong có một chiếc giường tập thể lớn làm bằng gạch chật kín người, không còn chỗ nào cho tôi. Lúc đó có một người chào tôi, ra hiệu cho tôi nằm chung với cô ấy trong tư thế hai chân khép lại trên giường. Vì bên trong lồng sắt tối om, tôi không thể nhìn rõ người gọi mình, tôi chỉ nghĩ rằng trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, lời nói và hành động của người này thực sự khiến mọi người phải cảm động.
Sau này tôi mới biết những người bị nhốt trong lồng sắt đều là học viên Pháp Luân Đại Pháp. Đồng tu A chào hỏi tôi là thành viên của một gia đình cán bộ trong một cơ quan nào đó. Trước đây tôi đã từng nghe kể một số câu chuyện về cô ấy từ các đồng tu khác, tôi không ngờ lại gặp cô ấy ở đây, chứ đừng nói đến chuyện ngủ chung giường với cô ấy, đây hẳn là một thánh duyên kỳ diệu.
Trước khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, đồng tu A bị xơ gan và bị bác sĩ tuyên án tử hình, thậm chí quần áo tang lễ của cô cũng đã được chuẩn bị xong rồi. Sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, cô đã hồi phục một cách kỳ diệu. Sau khi thỉnh nguyện ở Bắc Kinh trở về, cô bị tạm giữ tại đồn cảnh sát. Cô luôn bảo trì chính niệm, kiên quyết không viết bảo chứng thư. Đồng tu A thường nói: “Ơn cứu độ của Sư phụ tôi không bao giờ có thể báo đáp hết được, tôi phải tinh tấn và tinh tấn hơn nữa”. Đồng tu A là một sinh viên đại học, đã dẫn dắt các đồng tu khác học Pháp và học thuộc Pháp. Cô đánh thức mọi người dậy vào khoảng 3:30 sáng để luyện công, mọi người cùng nhau tỉ học tỉ tu nên thăng hoa rất nhanh, trường năng lượng cũng rất mạnh, tà ác không dám đến gần. Có cảnh sát đến đây không dám có những lời lẽ và hành động quá khích, thậm chí còn đi lùi khi rời đi. Khi đối mặt với cái gọi là thẩm vấn, mọi người thường nhắc nhau chính niệm: “Đừng sợ! Giống như một kỳ thi thôi, mọi người nghiêm túc vượt qua kỳ thi nhé”.
Một ngày nọ, tôi nói với đồng tu A: “Cháu là sinh viên đại học, để chứng thực Pháp cứu độ con người, cháu hãy viết thư giảng chân tướng nhé!” Đồng tu A hỏi những bức thư đó viết dành cho ai. Tôi nói: “Hãy viết cho Ủy ban huyện, trưởng đồn công an và tất cả những kẻ tham gia bức hại trong trại giam”. Mấy ngày qua đi mà tôi không thấy cô ấy viết, vì vậy tôi cầm bút viết thư giảng chân tướng. Lúc đầu rất khó khăn, vì vậy tôi đã cầu xin Sư phụ ban cho tôi trí huệ. Dần dần, tôi đã có linh cảm. Tay và não tôi như thể không phải của chính mình, những lời giảng chân tướng cứ từng chữ từng chữ, từng câu từng câu từ trong tâm trí tôi tuôn trào ra. Chẳng mấy chốc, tôi đã viết xong bảy, tám trang thư giảng chân tướng. Khi ngừng viết, đầu óc tôi trống rỗng, tôi không thể nhớ là mình đã viết chúng như thế nào. Tôi cảm thấy một cảm giác ấm áp, dễ chịu khắp cơ thể, và cảm thấy đó là một điều kỳ diệu. Một vị đồng tu lớn tuổi nói: “Chính là Sư phụ đã hướng dẫn bà viết những bức thư giảng chân tướng đó”. Sau khi thông qua chỉnh sửa từ đồng tu A, mọi người đã dùng giấy vệ sinh để sao chép chúng lại, sao chép được rất nhiều bản.
Bức thư chân tướng đầu tiên được gửi cho giám đốc trại giam, sau đó lần lượt được chuyển cho những người khác. Khi người thân của các đồng tu đến thăm họ tại trại giam, chúng tôi sẽ gửi thư chân tướng cho các đồng tu bên ngoài, và gửi đến các cán bộ có liên quan ở cấp huyện, tỉnh và thành phố, điều này đã chấn nhiếp tà ác một cách mạnh mẽ.
Bất cứ khi nào có cơ hội, chúng tôi đều giảng chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp với các cai ngục, giải thích sự thật về Pháp Luân Đại Pháp cho những người dân thường cũng bị giam giữ trong đó. Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã bị giam giữ trái phép hơn ba tháng. Mọi người đều cảm thấy sứ mệnh của chúng tôi ở đây đã hoàn thành, giờ chúng tôi nên trở về nhà. Đồng tu A đề xuất chúng tôi cùng nhau tuyệt thực để phản đối bức hại để được về nhà. Mọi người đạt được sự đồng thuận, chính niệm tuyệt thực để thoát ra ngoài trại giam. Khi các quan chức huyện và thành phố đến thanh tra trại giam, chúng tôi đã tranh thủ cơ hội giải thích tường tận chân tướng về Đại Pháp cho họ. Họ bày tỏ sự đồng tình, đồng thời liên tục giải thích rằng thực hiện bức hại là do mệnh lệnh từ cấp trên.
Cuối cùng, cảnh sát thông báo cho gia đình đến đón chúng tôi từ trại giam. Ngay cả sau khi tất cả các học viên đã ra khỏi lồng sắt, cảnh sát cũng không đề cập đến vấn đề viết thư bảo chứng. Mọi người đều bước ra khỏi phòng giam tối tăm với tư thế ngẩng cao đầu. Cảnh sát đều giơ ngón tay cái lên và nói: “Đại sư Lý Hồng Chí đã dùng phương pháp tuyệt vời nào để đào tạo ra những đệ tử Đại Pháp trung thành như vậy! Chúng tôi bái phục! Bái phục!”
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/19/507867.html



