Tu trong Pháp, hoàn cảnh tu luyện ở gia đình đã thay đổi
Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở Đại lục
[MINH HUỆ 25-02-2026] Hôm nay, tôi đọc một bài viết của đồng tu trên Minh Huệ Net có tựa đề “Phật ân hạo đãng và lòng biết ơn vô hạn của đệ tử”, những lời lẽ mộc mạc, chân thành của đồng tu đã xúc động tôi sâu sắc, cánh cửa ký ức trong tôi cũng theo đó khai mở, từng chút từng chút sự việc trong quá trình tu luyện không ngừng hiện lên trong tâm trí, nước mắt cứ thế tuôn rơi không sao kìm lại được.
Tôi là đệ tử Đại Pháp đắc Pháp vào cuối năm 1998, bước đi đến ngày hôm nay, tất cả đều nhờ vào sự bảo hộ và điểm ngộ trên suốt chặng đường của Sư tôn từ bi vĩ đại, thời thời khắc khắc tôi đều có thể thể ngộ được sự gia trì từ bi của Sư tôn, nếu không có sự bảo hộ từ bi của Ngài, tôi căn bản không thể bước đi đến ngày hôm nay! Tôi không giỏi ăn nói, bao năm qua lòng biết ơn đối với Sư tôn vẫn luôn giấu kín sâu thẳm trong tâm. Hôm nay, tôi muốn bày tỏ sự biết ơn vô tận đối với Sư tôn từ tận đáy lòng mình.
1. Hai lần gặp tai nạn xe, bình an vô sự
Vào một buổi sáng hồi mới đắc Pháp, tôi chạy xe đạp điện đi làm. Khi đi đến một ngã tư, một chiếc ô tô từ bên trái lao thẳng vào tôi, chỉ nghe “rầm” một tiếng, lúc đó tôi đội mũ bảo hiểm, đầu của tôi đập thẳng vào nắp ca-pô ô tô, ngay sau đó người tôi bị hất văng ra xa hàng chục mét trên mặt đường ở phía trước bên trái ô tô, còn chiếc xe đạp điện của tôi bị tông văng sang phía trước bên phải ô tô, hơn nữa đầu xe ban đầu từ hướng Đông đã chuyển sang hướng Tây.
Không hiểu sao lúc đó tôi không hề cảm thấy sợ hãi. Tôi bò dậy từ mặt đất, chạy đến bên chiếc xe của mình như không có chuyện gì xảy ra, đồng thời bảo nữ tài xế đang ngồi chết lặng trong cabin mau xuống xe, giúp tôi dựng chiếc xe đạp điện lên. Kiểm tra một lượt, tôi phát hiện xe bị tông như vậy mà không hề hấn gì, chiếc ô tô cơ bản cũng không có vấn đề gì, chỉ bị hỏng gương chiếu hậu bên phải. Tôi cười nói với nữ tài xế đang thất thần: “Gương chiếu hậu của chị bị hỏng rồi, chị có bảo hiểm nhỉ, phía tôi thì người và xe đều không sao, chị đừng lo, tôi đi đây.” Lúc này, tôi nghe thấy một người qua đường nói: “Ồ! Bây giờ mà vẫn còn có người như vậy sao?!” Bây giờ nhớ lại, cảnh tượng lúc đó gần giống hệt như những gì Sư tôn đã miêu tả trong sách “Chuyển Pháp Luân”!
Còn một lần khác, tôi lái ô tô trên con đường nông thôn có sông ở hai bên, bị một chiếc ô tô đi ngược chiều đâm trúng khiến xe tôi xoay 180 độ ngược chiều kim đồng hồ, túi khí đều bung ra hết, vậy mà tôi vẫn bình an vô sự, không sứt mẻ một sợi tóc.
Hai lần tai nạn xe đó, đều là chủ nợ đến đòi mạng tôi, nhưng lần nào tôi cũng bình an vô sự. Trong tâm tôi vô cùng rõ ràng, đó là Sư tôn từ bi đã hóa giải ma nạn cho đệ tử, cứu mạng đệ tử! Đệ tử cảm ân Sư tôn!
2. Chính niệm vượt quan bệnh nghiệp
Năm đó, tôi bị tà ác bức hại và giam vào trại lao động cải tạo. Lúc bấy giờ, do nhân tâm của bản thân còn quá nặng, không lĩnh ngộ tốt Pháp lý, nên tôi đã làm không tốt. Một ngày nọ khi đang xếp hàng lấy cơm trong trại tạm giam, tôi vô tình bị ngã, đập thẳng sau gáy xuống đất, lúc đó xuất hiện tình trạng mất trí nhớ. Sau này tôi ngộ ra là mình đã sai, đáng lẽ phải tu luyện chiểu theo nội hàm của Pháp mà Sư tôn giảng. Ở trại tạm giam không có sách “Chuyển Pháp Luân” để đọc, tôi đã cùng các đồng tu khác nhẩm thuộc “Hồng Ngâm” của Sư tôn, dần dần tư duy của tôi lại quay về trong Pháp. Kỳ tích lại xuất hiện, triệu chứng chấn động não nhẹ của tôi đã biến mất hoàn toàn.
Nửa năm sau khi từ trại tạm giam trở về nhà, tôi cảm thấy cơ thể có biểu hiện lạ, dưới sự thúc giục của người nhà, tôi đã đến bệnh viện kiểm tra. Lần kiểm tra này kết quả thật tệ, lại phát hiện trong khoang ngực và phổi có dịch, màng ngoài tim cũng có dịch. Căn bệnh này đối với y học hiện đại lúc bấy giờ vẫn là một vấn đề khá nan giải, lúc đó người nhà tôi rất hoảng sợ. Khi ấy, vì toàn bộ hoàn cảnh xã hội cũng như cơ quan và gia đình đã gây cho tôi áp lực cực lớn, khiến tôi sinh ra tâm sợ hãi, nên đã rời xa Pháp, buông lơi cả việc học Pháp luyện công.
Cơ thể xuất hiện vấn đề nghiêm trọng, y học hiện đại lại không có phương pháp điều trị hiệu quả, thế là tôi bất đắc dĩ quay lại tu luyện Đại Pháp. Sau khi học Pháp luyện công, sự khó chịu trong cơ thể tôi đã nhanh chóng biến mất. Dựa vào sự bảo hộ từ bi của Sư tôn, tôi lại vượt qua được quan bệnh nghiệp mà y học hiện đại cho rằng phải uống thuốc trên nửa năm mới có thể khỏi, thậm chí chưa chắc đã khỏi! Sư tôn vĩ đại đã ban cho tôi sinh mệnh một lần nữa! Đệ tử cảm ân Sư tôn! Khấu bái Sư tôn!
3. Tôi và chị em dâu trở thành những nàng dâu tốt, nổi tiếng khắp làng
Mẹ chồng tôi mắc bệnh vào thời điểm tôi bị bức hại, từ lúc phát bệnh đến khi qua đời là khoảng 19 năm. Bà mắc bệnh Parkinson thể cứng đờ, theo thời gian, hành vi cử chỉ đều dần trở nên cứng nhắc, chậm chạp, dần dần không thể tự lo liệu cuộc sống sinh hoạt.
Tục ngữ có câu: Bệnh lâu ngày nằm trên giường thì chẳng còn con hiếu thảo. Tôi biết sự kiên nhẫn của người thường đều có giới hạn, trong quá trình này mỗi người đều cần trưởng thành, mỗi người đều có những thứ phụ diện của bản thân bộc lộ ra, tôi cũng vậy. Nhưng tôi là người tu luyện, may mắn là tôi có sự giáo huấn của Sư tôn, sự chỉ đạo của Đại Pháp, chiểu theo tiêu chuẩn “Chân-Thiện-Nhẫn” để làm người tốt và tốt hơn nữa, không thể giống như người thường được! Đối với biểu hiện của anh chị em trong nhà, tôi đều có thể lý giải. Vậy là tôi buông tâm tính toán được mất, cho dù là về kinh tế hay sức lực, tôi đều cố gắng đi đầu, cũng không than khổ, chăm sóc mẹ chồng chu đáo tỉ mỉ, không oán trách, không hối tiếc.
Chị dâu và hai cô em chồng của tôi đều nhìn thấy điều đó, dần dần, họ cũng bắt đầu chủ động quan tâm mẹ chồng, giúp đỡ san sẻ một số công việc. Giữa mọi người không còn nghe thấy tiếng phàn nàn nữa, đều không tính toán chi li nữa.
Đôi khi tôi cũng giảng cho họ nghe những lý giải của bản thân về Pháp lý Đại Pháp, tôi nói: Đại Pháp dạy chúng ta làm người tốt, bề ngoài thoạt nhìn giống như đang phó xuất vì người khác, nhưng thực chất là tốt cho chính chúng ta, tốt cho con cháu đời sau của chúng ta, bởi vì điều Ông Trời sẽ ban lại cho chúng ta là đức, mà đức này chính là tất cả phúc báo của con người trên thế gian, còn có thể truyền lại cho con cháu, thật tốt biết bao! Họ nghe xong đều hiểu ra, đều nói Chân-Thiện-Nhẫn thật tốt! Về sau, từ việc đút cơm, tắm rửa, thay tã, lật người, chăm sóc đại tiện cho mẹ chồng, cho đến việc trò chuyện cùng bà, điều chỉnh tâm trạng cho bà, chúng tôi đều phối hợp rất ăn ý. Từ đó không còn một lời oán thán nào nữa, tình cảm giữa mọi người đổi lại càng thêm sâu đậm, cả gia đình hòa thuận vui vẻ cho đến khi mẹ chồng qua đời.
Cùng làng có một cô con dâu vì không hài lòng với một số hành vi của mẹ chồng hơi bị đãng trí tuổi già, mà lại dìm bà cụ xuống nước, làm chấn động cả làng. Những người hàng xóm đều nói: Hai nhà này (chỉ nhà chúng tôi và nhà kia) quả là khác biệt một trời một vực!
Nếu tôi không tu Đại Pháp, tôi nghĩ giữa những người trong gia đình chúng tôi cũng không thể làm được như hiện tại. Là Sư tôn từ bi đã dạy chúng tôi đạo lý làm người, giúp cả gia đình tôi đều được thụ ích! Tôi luôn nói với mẹ chồng rằng: Nhờ con luyện Pháp Luân Công nên mới rèn luyện được sự kiên nhẫn và thể lực tốt như vậy! Tôi dạy bà niệm Đại Pháp hảo, bà thực sự đã niệm rất thành tâm, đến mức khi ra đi bà không hề đau đớn chút nào, hơn nữa khuôn mặt sau khi mất còn đẹp hơn cả lúc còn sống.
Trong toàn bộ quá trình chăm sóc mẹ chồng, có quá nhiều, quá nhiều câu chuyện, nhờ sự bảo hộ của Sư tôn mà tôi đều đã vượt qua. Đôi khi nhớ lại chuyện cũ, tôi cũng vô cùng cảm động, yên tâm và mãn nguyện. Nhờ sự điểm ngộ của Đại Pháp, biết bao nhiêu thứ phụ diện, ma tính bên trong bản thân đều dần dần được tu bỏ. Từng chút từng chút những sự việc trong bao nhiêu năm qua, bề ngoài có vẻ như tôi đang phó xuất vì người khác, nhưng thực chất là Sư tôn đang tận dụng mối quan hệ nhân duyên của chúng tôi để thành tựu tôi! Khi ngộ ra điều này, nước mắt tôi lại tức khắc tuôn rơi, nội tâm tràn đầy lòng biết ơn Sư tôn, đệ tử xin khấu tạ Sư tôn!
3. Tu trong Pháp, hoàn cảnh tu luyện ở gia đình đã thay đổi
Theo lẽ thường mà nói, tôi đối xử tốt với bố mẹ chồng và người nhà của chồng như vậy, ông ấy đáng lẽ phải biết ơn tôi mới đúng, ít nhất cũng không nên làm tổn thương tôi. Nhưng, là một người tu luyện Đại Pháp, những gì tôi cảm nhận lại hoàn toàn khác!
Tình cảm giữa tôi và chồng sau khi kết hôn vẫn luôn rất tốt. Tháng 7 năm 1999, ma đầu tà ác Giang Trạch Dân đã thao túng toàn bộ bộ máy quốc gia phát động bức hại điên cuồng Pháp Luân Công. Vào thời kỳ đầu bức hại, tôi đã bị họ bắt đi cải tạo lao động phi pháp. Mỗi tháng chồng đều chạy đến thăm tôi, viết cho tôi rất nhiều thư. Hơn 10 năm sau, tôi lại bị kết án phi pháp, một năm sau khi trở về nhà, ông ấy hoàn toàn thay đổi thành một người khác, thường xuyên vô cớ cãi vã với tôi, nổi nóng, mắng mỏ, răn dạy là chuyện như cơm bữa. Về sau, ông ấy thậm chí trở nên rất thô bạo, bắt đầu bạo hành gia đình với tôi.
Lúc đó tôi thực sự rất thống khổ, đủ mọi nhân tâm đều nổi lên, khi ấy tôi vẫn chưa biết hướng nội tìm bản thân, không muốn người nhà phải lo lắng cho mình, tôi chỉ có thể âm thầm chịu đựng. Có những lúc nghe thấy tiếng bước chân của ông ấy, tim tôi sẽ run lên, mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ, bị tổn thương mà vẫn không dám lên tiếng, sợ bị ông ấy trả thù, thậm chí có cảm giác tính mạng lúc nào cũng gặp nguy hiểm, nếm trải mùi vị “gần chồng như gần cọp”! Sư tôn thấy tôi vẫn chưa ngộ ra, liền an bài cho đồng tu gặp gỡ tôi. Cuối cùng tôi lại quay về trong Pháp.
Thông qua học Pháp, dần dần tôi đã minh bạch Pháp lý “‘tìm bên trong’ là một Pháp bảo” (Giảng Pháp tại Pháp hội quốc tế Washington DC năm 2009, Giảng Pháp tại các nơi IX), chỉ có Pháp mới có thể phá trừ tà ác! Vì vậy, mỗi khi trong tâm cảm thấy sợ hãi, tôi liền thử hướng nội tìm bản thân, sau khi tìm ra một loạt nhân tâm, tôi liền phát chính niệm giải thể chúng, dần dần tôi nhận thấy tình hình đã có chuyển biến tốt. Nhớ có lần, ông ấy thấy tôi mang tài liệu chân tướng về nhà, ông ấy đã cầm dao đe dọa tôi. Tôi biết ông ấy lại bị tà ma phía sau khống chế, tôi thay đổi quan niệm của con người rằng bề ngoài nhìn thấy gì thì là cái đó, tôi học cách phát chính niệm nhắm vào nhân tố thao túng đằng sau ông ấy, ông ấy lập tức bỏ dao xuống.
Cùng với việc không ngừng học Pháp sâu hơn, tôi ngộ rằng, những biểu hiện tà ác bên ngoài đều là do những thứ bất chính bên trong đang khởi tác dụng. Sau khi minh bạch ra điểm này, tôi bắt đầu không ngừng hướng nội tìm nhân tâm chấp trước cũng như những quan niệm, suy nghĩ không phù hợp với Pháp của bản thân. Về sau tôi phát hiện ra rằng mỗi câu ông ấy nói đều có liên quan đến tu luyện của tôi. Hóa ra, ông ấy đến là để trợ giúp tôi tu luyện, giúp tôi đề cao!
Tôi đã bình tĩnh lại, mỗi lần tôi đều lặng lẽ nghe ông ấy nói xong từng câu, ngay sau đó liền hướng nội tìm, xem xem là nhắm vào vấn đề gì của bản thân. Dần dần, tôi học được cách tu bản thân trong từng chi tiết nhỏ của cuộc sống, hình thành nên cơ chế hướng nội tìm. Tôi đã buông bỏ được cái tình với chồng, buông bỏ được tâm chấp trước vào cuộc sống an dật. Tôi đọc “Cửu Bình” với mong muốn trừ sạch những nhân tố tà ác của văn hóa đảng trên thân mình, đọc các bài chia sẻ của đồng tu, nhìn thấy chấp trước của người khác, tôi cũng lập tức hướng nội tìm, hướng nội tu. Dần dần tôi nhận thấy, nhân tâm của mình ngày càng ít đi, hiện tại chồng cũng hiếm khi bộc phát ma tính, đã bình hòa hơn rất nhiều, hoàn cảnh gia đình của tôi cuối cùng đã thay đổi.
4. Để cuộc sống và công việc đều dung nhập trong Pháp
Từ trong giảng Pháp của Sư tôn, tôi lĩnh ngộ được rằng, mọi thứ xung quanh chúng ta đều vì Pháp mà tồn tại, đều vì Pháp mà đến, vậy thì công việc và cuộc sống của tôi đều có liên quan đến Pháp, vì vậy, tôi cố gắng thay đổi quan niệm của con người, để bản thân đều tư duy trong Pháp. Pháp đã ban cho tôi trí huệ vô tận. Xin chia sẻ một ví dụ gần đây.
Một phần công việc của tôi là mảng chăm sóc khách hàng, cơ quan có tranh chấp gì thì thông thường đều do lãnh đạo cấp trên trực tiếp xử lý. Nhưng đôi khi gặp phải những khách hàng khó tính, không nói đạo lý, lãnh đạo sẽ để tôi ra mặt giải quyết. Lãnh đạo trong cơ quan đều biết tôi tu luyện Đại Pháp, có người cũng đã minh bạch chân tướng và làm tam thoái.
Ở cơ quan, tôi nổi tiếng là người có tính tình tốt, không dễ nổi cáu, quan hệ với mọi người rất tốt. Vậy nên tôi cũng không thoái thác, tôi nghĩ không có việc gì là ngẫu nhiên. Tôi tìm hiểu tình hình trước, sau đó ngồi đả tọa trong văn phòng của mình, suy nghĩ xem giả sử bản thân ở trong tình huống này thì sẽ có những quan niệm và suy nghĩ nào, sau đó tôi dùng đặc tính Chân-Thiện-Nhẫn để đồng hóa những suy nghĩ và quan niệm này, để nó được quy chính trong Pháp. Khi tư tưởng và quan niệm của tất cả những người liên quan đến mâu thuẫn này được quy chính rồi, tôi mới đi giao tiếp với họ, thì dường như không cần phải giải thích nhiều, đối phương đã không còn ý kiến gì nữa, mâu thuẫn đã được giải quyết một cách nhẹ nhàng!
Tầng thứ hữu hạn, nếu có điểm nào chưa thỏa đáng, mong đồng tu từ bi chỉ chính.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/2/25/505767.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/29/234506.html



