Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc Đại Lục

[MINH HUỆ 24-05-2026] Tôi kết hôn vào năm 1991, khi ấy mẹ chồng tôi chưa đến 60 tuổi. Trong mắt tôi, bà dường như không quan tâm đến cảm nhận của người khác, nóng tính, rất độc đoán và khó gần. Mối quan hệ của bà với bốn người con rất căng thẳng. Mỗi khi gia đình tụ họp vào các dịp lễ tết, họ thường kết thúc bằng một cuộc cãi vã và ra về trong tâm trạng không vui vẻ. Bốn anh chị em cũng không hoàn thuận với nhau.

Về ăn uống, mẹ chồng tôi thiên vị con ruột của mình rõ ràng. Bữa sáng ngoài cháo, thỉnh thoảng bà còn làm sủi cảo, mì đặc biệt và các món ngon khác, trong khi tôi thường chỉ được ăn cháo. Mỗi khi các con của bà về nhà ăn cơm, trên bàn luôn có những món ngon và đôi khi bà còn ra hiệu cho người con dâu là tôi đây không được ăn. Lần đầu tiên bị đối xử như vậy, tôi đã trốn vào một chỗ không có ai và khóc thầm. Dần rồi tôi cũng quen, nhưng sự oán hận của tôi đối với mẹ chồng ngày càng lớn.

Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào cuối năm 1998. Nửa năm sau, vào tháng 7 năm 1999, chính quyền Giang Trạch Dân bắt đầu bức hại Pháp Luân Đại Pháp. Lúc đó, tôi chưa hiểu rõ về tu luyện, tôi đã bị bắt giữ phi pháp và giam cầm vài lần. Tôi học Pháp chưa lâu, vẫn chưa biết cách hướng nội để tu bản thân. Nhưng tôi biết rằng là người tu luyện thì phải làm theo lời dạy của Sư phụ: làm người tốt và không được làm mất thanh danh của Đại Pháp.

Trước khi tu luyện, tôi ham ăn lười làm, thích chơi mạt chược và sức khỏe yếu. Sau khi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, sức khỏe của tôi đã hồi phục một cách thần kỳ. Tôi chăm chỉ làm việc nhà và còn giúp chăm sóc người bà nằm liệt giường của chồng từ việc ăn uống đến sinh hoạt cá nhân. Bởi tôi liên tục bị Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bức hại, mẹ chồng tôi càng ngày càng thấy tôi chướng mắt, và sự oán hận của tôi đối với bà cũng ngày càng tăng lên.

Mùa hè năm 2012, vì chuyện cưới xin của con gái lớn của tôi, em chồng đã gây rắc rối khiến mẹ chồng muốn đuổi tôi ra khỏi nhà. Trước đây bà cũng từng cố đuổi tôi đi, nhưng lần này quan hệ mẹ chồng-nàng dâu của chúng tôi hoàn toàn đổ vỡ. Do ngộ tính chưa tốt, lúc đó tôi hoàn toàn chìm trong mâu thuẫn và khi quan nạn tới, tôi đã không coi mình là người tu luyện để hướng nội tìm, mà lại đẩy mâu thuẫn ra ngoài, đổ lỗi cho người khác. Cảm giác tủi thân, oán hận và bất bình đã chiếm trọn tâm trí tôi. Trong gần một tháng, tôi thậm chí không gọi bà là “mẹ”. Tôi vô cùng oán hận cả mẹ chồng và em chồng. Một năm sau, ôm theo nỗi oán hận sâu sắc đối với họ, tôi cùng chồng và con gái út chuyển ra khỏi ngôi nhà mà chúng tôi đã sinh sống hơn 20 năm.

Mặc dù không sống chung với nhau nữa nhưng tôi vẫn thường đến thăm mẹ chồng và mang trái cây tươi cho bà. Tuy nhiên, tôi không thực sự tự đáy lòng muốn làm điều đó, tôi chỉ làm vậy vì Sư phụ dạy chúng ta phải hiếu kính người già. Có lúc không muốn làm điều đó, tôi thầm nghĩ: “Nếu không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp thì với cách bà đối xử với mình, mình sẽ không bao giờ đối xử tốt với bà ấy như thế này đâu!” Sư phụ đã dạy tôi trở thành một người tốt hơn. Con xin chân thành cảm tạ Sư phụ!

Năm 2018, bố chồng tôi qua đời ở tuổi 91. Ngay sau khi ông mất, mẹ chồng đã nói rằng bà muốn tôi chăm sóc bà lúc tuổi già. Nghe vậy, theo bản năng tôi liền lập tức từ chối ý kiến đó. Tôi thực sự không muốn phải sống chung với bà nữa. Khó khăn lắm mới sống tách khỏi mẹ chồng và có được cuộc sống yên ổn, mà tính khí của bà thì tôi hiểu quá rõ. Hễ có việc gì không theo ý bà, bà có thể làm ầm ĩ lên suốt nhiều ngày không thôi.

Dù trong lòng không muốn, nhưng nửa cuối năm 2019, mẹ chồng cùng người giúp việc thuê để chăm sóc cho bà đã chuyển đến nhà tôi. Tôi đã nhường căn phòng ngủ chính duy nhất và tốt nhất trong nhà cho họ ở. Lúc đó, mẹ chồng tôi không còn khả năng tự chăm sóc bản thân nữa.

Sau khi mẹ chồng tôi chuyển đến, bà và người giúp việc thường xuyên xảy ra mâu thuẫn, còn người giúp việc đó cũng hay phàn nàn với tôi. Nhà tôi không còn yên bình nữa. Ngày đêm có tiếng cãi vã–vài ngày một trận cãi vã nhỏ, năm ngày một trận cãi vã to. Chồng tôi tức giận đến mức thậm chí muốn đưa bà đi nơi khác. Thật sự là đau đầu và mệt mỏi vô cùng.

Người giúp việc xin nghỉ phép vào các dịp lễ và bình thường mỗi tháng bà cũng được nghỉ hai ngày. Trong những ngày đó, việc chăm sóc mẹ chồng đều do một mình tôi đảm nhiệm. Do mẹ chồng không ngủ ngon vào ban đêm, suốt cả đêm bà liên tục uống nước giải khát, uống trà và ăn trái cây và liên tục gọi tôi giúp bà đi vệ sinh—đôi khi hơn 10 lần một đêm, thật sự khiến tôi mệt mỏi và khổ sở. Mặc dù vẫn đang chăm sóc bà, nhưng tôi vẫn rất oán hận bà. Khi bà không làm theo ý tôi, tôi phàn nàn, nói những lời khó nghe với bà và thậm chí còn nảy sinh những suy nghĩ tiêu cực với bà.

Sư phụ đã từ bi với người đệ tử kém cỏi như tôi và luôn điểm hóa cho tôi. Sư phụ dạy chúng ta tuân theo Chân-Thiện-Nhẫn làm người tốt và thiện đãi người khác. Với sự dẫn dắt của Sư phụ từ bi vĩ đại, cuối cùng tôi đã hiểu ra: “À, hóa ra vấn đề nằm ở bản thân mình”. Tôi đã không biết cách hướng nội tìm vấn đề ở bản thân. Mẹ chồng tôi thực ra đang giúp tôi đề cao trong tu luyện. Sư phụ an bài cho bà đến sống cùng tôi để giúp tôi tu bỏ tâm oán hận đối với bà. Thế nhưng tôi chưa từng nghĩ theo cách đó, mà ngược lại chỉ luôn oán trách và đổ lỗi cho bà, ngoan cố ôm chặt những chấp trước mạnh mẽ người thường của mình mà không buông, thậm chí còn quên mất mục đích đến thế gian này của mình.

Tôi hạ quyết tâm phải tuân theo lời dạy của Sư phụ, hoàn toàn buông bỏ tâm oán hận đối với cả mẹ chồng và em chồng. Tôi muốn đối xử tử tế với họ và chân thành hy vọng rằng họ sẽ có thể được Sư phụ cứu độ. Sư phụ dạy chúng ta giảng chân tướng Đại Pháp và cứu những người đã bị lời dối trá của ĐCSTQ làm mê mờ. Tôi tuân theo lời dạy của Sư phụ, buông bỏ những suy nghĩ ích kỷ, trân quý các thành viên trong gia đình, giảng chân tướng cho mẹ chồng và giúp bà thoái xuất khỏi các tổ chức của ĐCSTQ. Tôi cũng không còn muốn oán hận em chồng nữa, cũng đã giảng chân tướng và giúp cô ấy thoái xuất khỏi các tổ chức của Đảng. Tôi cảm thấy mừng cho họ vì họ đã chọn tương lai tươi sáng và được Đại Pháp cứu độ.

Năm nay, như thường lệ, người giúp việc về quê nghỉ Tết Nguyên đán và tôi tiếp tục chăm sóc cho mẹ chồng, hiện bà đã ngoài 90 tuổi. Bởi bà không ăn được nhiều, tôi cẩn thận chuẩn bị những bữa ăn nhỏ để bà có thể ăn thành nhiều bữa và nấu những món bà thích. Tôi cũng hướng dẫn bà thành tâm niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”. Tôi còn mua một chiếc máy nghe nhạc để bà có thể nghe chương trình phát thanh về Pháp Luân Đại Pháp. Hầu như ngày nào bà cũng nghe và thường chắp tay trước ngực và liên tục niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo.”

Hiện tại sức khỏe của bà đã hồi phục lại gần như trước. Dù thỉnh thoảng bà vẫn gây ồn ào, nhưng đối với người ngoài 90 tuổi, thì trạng thái đó đã rất tốt rồi.

Quả thật đúng như lời Sư phụ giảng:

“Một người đắc Pháp là cả nhà thọ ích.” (Giải đáp thắc mắc tại giảng Pháp ở Tế Nam, Chuyển Pháp Luân Pháp Giải )

Một lần nữa, con xin cảm tạ Sư phụ từ bi vĩ đại!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/24/505130.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/11/234666.html