Bài viết của Quy Chân, đệ tử Đại Pháp tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc

[MINH HUỆ 10-04-2026] Tôi là một đệ tử Đại Pháp đã tu luyện hơn 20 năm. Nói ra thật hổ thẹn, về việc hướng nội tìm, mãi đến những năm gần đây tôi mới có chút đột phá. Dưới đây là một số thể ngộ tu luyện của tôi trong năm 2025, xin chia sẻ cùng các đồng tu.

Từ khi con gái út ra đời, tôi đã dẫn dắt cháu học Pháp. Cháu có tính cách hòa nhã, thành tích học tập cũng tốt, tôi biết những điều này đều là nhờ thụ ích từ Đại Pháp. Cháu thuận lợi thi đỗ vào một trường đại học rất tốt, rồi rời nhà đi học ở nơi khác. Từ khi lên đại học, con gái tôi dần dần rơi vào thùng thuốc nhuộm lớn của người thường, xem điện thoại, thức khuya dậy muộn. Ở trường, cháu chỉ giới hạn ở việc nghe Pháp. Đến kỳ nghỉ về nhà, cháu cũng không mấy khi học Pháp, tôi đôn đốc cũng không có chuyển biến. Trong ấn tượng của tôi, từ khi lên đại học, dường như cháu chỉ chép “Hồng Ngâm VI” đúng một lần. Việc con gái ngày càng rời xa tu luyện, tôi rất đau lòng, cũng cảm thấy rất bất lực.

Cách đây một thời gian, tôi đã truy xét lại bản thân xem trong quá trình dẫn dắt con gái tu luyện, mình có những thiếu sót nào mới dẫn đến trạng thái hiện giờ của cháu.

Tôi đã không thực sự dẫn dắt con gái bước vào tu luyện, mà chỉ dừng lại ở việc học Pháp, không có nhiều chia sẻ về tâm tính. Thực ra lúc đó tôi không hiểu rõ cách thực tu, nhầm lẫn việc làm các việc thành tu luyện, thậm chí lấy việc làm nhiều hay ít làm tiêu chuẩn đo lường xem tu luyện có tinh tấn hay không. Do ảnh hưởng của trạng thái của tôi lúc bấy giờ, việc tu luyện của con gái cũng chỉ hời hợt trên bề mặt, cho nên khi rời xa sự đôn đốc của đồng tu người lớn, cháu rất có thể đã xem nhẹ việc tu luyện, và ngày càng trượt dài trong người thường.

Trước đây tôi chỉ chăm chăm nhìn vào thiếu sót của con gái, bây giờ ngẫm lại bản thân, tôi vẫn chưa đứng trên góc độ của cháu, đặt mình vào hoàn cảnh của cháu để suy nghĩ cho cháu. Từ khi đi học, con gái đã phải đối mặt với đủ loại khảo nghiệm, như việc bị trường yêu cầu đeo khăn quàng đỏ hồi học tiểu học, tiếp đó là việc vào Đoàn khi lên cấp hai, cấp ba. Khi ấy cháu đã làm được rất tốt theo tiêu chuẩn của một người tu luyện, thậm chí khi bị thầy cô hỏi tại sao thành tích học tập tốt thế mà vẫn chưa vào Đoàn, cháu đã nói thật về tín ngưỡng của mình. Có lẽ do tâm tính của cháu đạt tiêu chuẩn, thầy cô không những không có thành kiến với cháu, mà còn bảo cháu đừng nói với các bạn cùng lớp để tránh những rắc rối không cần thiết. Ngoài ra, tôi bị bắt cóc khi đang giảng chân tướng, lần bị bức hại này cũng gây áp lực lên con gái. Cháu tuổi còn nhỏ, học Pháp chưa sâu, xã hội hiện nay lại muôn hình vạn trạng, khiến người ta hoa mắt chóng mặt, làm sao cháu có thể chống lại được những cám dỗ như vậy?

Nghĩ đến đây, vào kỳ nghỉ hè năm ấy, tôi đã nói với con gái những điều tôi ngộ ra ở trên, và nói: “Con là đứa trẻ ngoan, mẹ đã không dẫn dắt con cho tốt, mẹ thực sự xin lỗi con, mẹ hổ thẹn lắm.” Trong lúc nói, tôi đã nghẹn ngào. Lần này cuối cùng con gái đã đồng ý học Pháp. Nhưng đồng ý rồi, lực cản vẫn không nhỏ. Cháu vẫn không bỏ được các video trên điện thoại, ngồi đâu đi đâu đều không rời điện thoại. Tôi đốc thúc vài lần, cháu cũng không cầm sách lên được. Lần cuối cùng, tôi mỉm cười, đặt cuốn sách Đại Pháp lên bàn cho cháu và bảo: “Hay là con học thuộc ‘Luận Ngữ’ đi!” Rồi tôi đi phát chính niệm. Phát chính niệm xong, tôi hỏi cháu: “Con thuộc được mấy đoạn rồi?” Con gái nói: “Con thuộc hết rồi.” Tôi liền kiểm tra cháu. Quả nhiên ngoài đoạn cuối hơi vấp một chút, ba đoạn đầu cháu đều đọc làu làu không sai một chữ. Tôi khích lệ con gái: “Con giỏi thật đấy! Phải tu cho tốt nhé, thực sự là tiền đồ vô lượng đó.” Con gái tôi đã vài năm không học thuộc Pháp, khi tôi tu bản thân, hướng nội tìm, con gái cũng có sự thay đổi. Trước đây quả thực là bản thân tôi không biết tu.

Còn một chuyện nữa, đó là con gái tôi có bạn trai, là bạn học cùng cấp ba của cháu, điều kiện gia đình bình thường, học lực cũng không bằng cháu. Ban đầu tôi không nghĩ ngợi gì nhiều, cho rằng điều kiện gia đình bình thường thì dựa vào hai đứa tự phấn đấu, vẫn có thể sống ổn. Nhưng khi nghe nói con cái nhà người khác tìm được đối tượng rất tốt, không phải nhà có điều kiện thì cũng là bạn trai kiếm được nhiều tiền, trong tâm tôi liền cảm thấy không vui, có chút buồn thay cho con gái. Con gái tôi có nhan sắc, có trình độ như thế, kiểu gì cũng phải tìm được một người bạn trai tương xứng với cháu chứ! Có một thời gian, trong tâm tôi thực sự là trăm mối tơ vò: Một mặt cảm thấy con gái là người trọng tình nghĩa, không giống như giới trẻ hiện nay chỉ theo đuổi vật chất, coi trọng tiền bạc; mặt khác lại sợ những ngày tháng sau này của cháu sẽ khó khăn, cuộc sống không hạnh phúc. Trải qua vài lần hướng nội tìm thật sâu, tôi phát hiện ra đây chính là chấp trước căn bản của tôi: Theo đuổi cuộc sống hạnh phúc nơi thế gian.

Thuở ban đầu tôi bước vào tu luyện Đại Pháp là vì cảm thấy nhân thế quá khổ, tôi không muốn luân hồi chuyển sinh trong người thường nữa, tôi muốn nhảy ra khỏi tam giới, cầu được sự giải thoát vĩnh sinh. Khi tôi cùng các đồng tu chia sẻ về việc bước vào cửa Đại Pháp như thế nào, họ còn nói suy nghĩ của tôi rất chính, không phải vì để trị bệnh. Thực ra đằng sau suy nghĩ này ẩn chứa một tâm chấp trước mà chính tôi cũng không ý thức được: Cầu an dật, cầu thoải mái.

Sau này học kinh văn “Tiến tới Viên Mãn” của Sư phụ, tôi mới phát hiện ra chấp trước căn bản của mình. Minh bạch Pháp lý, tôi ngộ ra rằng: Cuộc đời của con gái không phải do tôi có thể chi phối, mà là do phúc đức của cháu lớn hay nhỏ quyết định. Tôi chỉ có thể chiểu theo yêu cầu của Pháp mà trừ bỏ tâm chấp trước của bản thân, những việc còn lại đều do Sư phụ an bài. Pháp lý đã minh bạch rồi, nhưng không có nghĩa là cái tâm đó đã được trừ bỏ, trải qua việc chuyển biến quan niệm, đặt lại đúng cơ điểm, tâm thái hiện tại của tôi là: Mọi thứ của con gái đều do Sư phụ làm chủ, chỉ cần hoàn cảnh gia đình có thể khích lệ cháu tu luyện, vậy là đủ. Còn thì tùy duyên. Ở nơi người thường sống có tốt đến mấy, chẳng qua cũng chỉ là trăm năm, chớp mắt là trôi qua; quên mất đại nguyện khi đến thế gian mới là sự hối hận vĩnh viễn.

Tôi hy vọng bản thân trong quá trình học Pháp thực tu sau này, nhân tâm sẽ ít đi một chút, chính niệm đầy đủ hơn một chút, làm tốt hơn một chút, để có thể thể hiện trạng thái tốt hơn của bản thân trước những chúng sinh có duyên, để họ thấy được sự mỹ hảo của Đại Pháp, được Đại Pháp cứu độ!

(Phụ trách biên tập: Trình Cẩn)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/10/508623.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/4/233884.html