Một chút thể ngộ về việc chuyển biến bản thân từ căn bản
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 21-03-2026] Các đệ tử Đại Pháp chân tu đều biết tu luyện Chính Pháp đã đi đến thời khắc cuối cùng của cuối cùng, thời gian mà chúng ta có thể dùng để tu luyện và đề cao ngày một ít đi. Trong thời khắc then chốt tối hậu này, là một đệ tử, trên con đường tu luyện từ người thành Thần mà Sư phụ đã an bài, mỗi ngày chúng ta đều đang lựa chọn, là muốn Thần niệm hay nhân niệm, là hướng tới Thần, hay là làm người trong cõi mê. Tôi cho rằng bất kể là từ trong tư tưởng, quan niệm, hành vi, cho đến phương thức xử lý đối với mọi sự việc gặp phải trong người thường, chúng ta đều phải chuyển biến từ căn bản, từ bản chất.
Trong những năm tu luyện gần đây, đối với những sự việc, mâu thuẫn gặp phải trong người thường, tôi khá chú tâm dùng chính niệm từ trong Pháp để đo lường, cải biến ý thức và nhân niệm, từ trong cái lý của người thường mà tu xuất lai.
Dưới đây tôi xin chia sẻ hai ví dụ để minh họa đôi chút về nhận thức của cá nhân ở phương diện này trong giai đoạn hiện nay, có thể chưa thành thục, rất mong đưa ra ý kiến để gợi mở những chia sẻ hay hơn từ các đồng tu.
1. Bệnh di truyền
Gia tộc của chồng tôi có nhiều bệnh di truyền như cao huyết áp, bệnh tim, tiểu đường, v.v. Mấy người em gái của chồng và con cái của họ, ai nấy đều mắc những căn bệnh này.
Vài năm trước, chồng tôi cũng vì những căn bệnh này mà bất ngờ đột quỵ, cấp cứu ở bệnh viện hai tuần rồi qua đời. Cảnh tượng ông ấy hôn mê liệt giường khiến tôi và con trai đều cảm thấy sợ, tôi không khỏi lo lắng rằng tương lai con trai mình cũng sẽ như thế. Hơn nữa cháu còn trẻ tuổi, đã xuất hiện những triệu chứng của bệnh mỡ máu, huyết áp cao. Con dâu và ông bà thông gia đều lo lắng cho sức khỏe của cháu, bảo cháu phải chú ý thế này thế kia.
Lúc đầu, tôi đã động tâm, lo sợ tương lai cháu sẽ giống như bố mình, nên thường xuyên căn dặn cháu. Nhưng rất nhanh tôi ý thức được rằng: Nguyên nhân thực sự khiến con người mắc bệnh là gì? Sư phụ đã giảng rất rõ trong Pháp rồi, sao tôi có thể bị hãm trong cái khung y học của con người, dùng khái niệm y học của người thường để đối đãi? Y học thuộc về khoa học hiện đại. Tôi làm vậy chẳng phải là không tín Sư tín Pháp sao? Vấn đề thật nghiêm trọng!
Sau khi ngộ ra, tôi lập tức triệt để buông bỏ những quan niệm người thường này, phóng hạ cái tình đối với con trai, không dặn dò cháu nữa. Thay vào đó, tôi nói với cháu: Con người mắc bệnh là do nghiệp lực gây ra, có nghiệp lực đó thì sẽ có cái nạn đó, tôi bảo cháu hành thiện, thủ đức, chịu khổ để tiêu nghiệp, thì sẽ tránh được họa và có phúc (con trai tôi chưa tu luyện, hồi nhỏ từng nghe tôi đọc Pháp).
2. Mâu thuẫn với người thường
Khi con dâu mới về ở nhà chúng tôi, tôi nhìn cháu và bà thông gia rất không thuận mắt. Tôi cảm thấy cách ăn mặc trang điểm của họ bị biến dị, đều là hành vi quan niệm hiện đại; cảm thấy họ coi trọng tiền bạc, hư vinh, thích thể diện và trần tục, nên tôi coi thường họ. Trong mấy năm từ khi con trai tôi kết hôn đến khi sinh cháu, giữa những mâu thuẫn, xung đột với họ, có một thời gian tôi rất khổ tâm. Nhìn thấy con dâu và mẹ cháu mặc những bộ quần áo không phù hợp cho cháu gái hơn một tuổi, tôi cảm thấy rất kỳ cục, liền tức giận, nhưng vì cả nể nên không nói ra, bèn cằn nhằn với con trai, khiến cháu cũng rất bực mình.
Mỗi lần mâu thuẫn qua đi, tôi đều tĩnh tâm ngồi xuống hướng nội tìm ra nhân tâm, chấp trước của bản thân, không ngừng buông bỏ chúng. Sau vài lần như vậy, tôi dần nhận ra rằng, mình không nên chú tâm vào việc nhìn xem họ sai ở đâu, cho dù bản thân cảm thấy mình có lý thế nào đi nữa, thì đó cũng là cái lý của người thường, chính là thứ bản thân cần phải vượt lên những quan niệm đó. Trong mâu thuẫn, tôi vẫn luôn dùng tiêu chuẩn của mình để đo lường họ, khi ngôn hành của họ không phù hợp với quan niệm của bản thân, tôi liền sinh tâm oán hận. Thực tế những điều này đều là do nhân tố văn hóa đảng, chấp trước vào tự ngã trong trường không gian của mình gây ra.
Trong khi hướng nội, tôi dần nhận ra rằng, khi chung sống với người thân, từng mâu thuẫn xuất hiện đều là Sư phụ an bài để tôi bộc lộ ra những nhân tâm mà bản thân còn chưa tu bỏ được. Những người thân bên cạnh, họ vì sự đề cao của tôi, để thành tựu tôi, mà đã diễn xuất rất vất vả, tôi nên phải cảm ơn họ. Từ chỗ oán hận, cho đến việc nhận thức ra từ trong Pháp lý rằng nên cảm ơn họ, cho tới hiện tại cảm ơn họ phát từ nội tâm, quá trình chuyển biến này, tôi cho rằng chính là đang thay đổi bản thân từ căn bản.
Sư phụ đã giảng:
“Chư vị không cải biến cái Lý của con người vốn được hình thành vào tận xương cốt cả trăm nghìn năm ở người thường ấy, thì chư vị vẫn không bỏ đi được cái tầng xác bề mặt của con người, nên không cách nào viên mãn.” (“Cảnh tỉnh”, Tinh Tấn Yếu Chỉ)
Đã đến lúc các đệ tử Đại Pháp chúng ta nên trút bỏ lớp vỏ bề mặt của người thường. Do đó, trong từng tư, từng niệm, từng lời nói từng hành động của chúng ta đều phải chú tâm bước ra khỏi nhận thức của người thường, trừ bỏ nhân niệm, triệt để cải biến cái lý của người thường đã hình thành qua đời đời kiếp kiếp đó.
Từ trong Pháp chúng ta biết rằng, cái lý của người thường chính là phản lý. Chúng ta tu luyện trong người thường, chính là dùng chính lý để tu trong phản lý, lội ngược dòng mà lên. Họ muốn hưởng thụ, chúng ta không cần hưởng thụ, lấy khổ làm vui; sở thích đam mê của họ chính là chấp trước và dục vọng mà chúng ta cần tu bỏ; người thường theo đuổi hưởng lạc, chúng ta cần tu bỏ danh lợi tình. Tất cả những điều này, làm được đều rất khó.
Chúng ta là sinh mệnh do Đại Pháp thành tựu. Sư phụ vĩ đại, Đại Pháp là có uy lực. Chỉ cần chúng ta học Pháp thật nhiều, học Pháp cho tốt, không ngừng gia cường chính niệm, để chính niệm ngày càng mạnh hơn, để chủ ý thức thực sự làm chủ chính mình, đồng thời nghiêm khắc yêu cầu bản thân thực tu. Chỉ cần chúng ta kiên định, kiên trì bền bỉ tu luyện, thì nhất định có thể triệt để thay đổi bản thân từ bản chất, từ người bước hướng tới Thần, không cô phụ sự từ bi khổ độ của Sư phụ.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/21/507831.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/2/234559.html


