Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Bắc Kinh, Trung Quốc

[MINH HUỆ 11-04-2026] Tôi là một đệ tử Đại Pháp ở nông thôn, bước vào tu luyện Đại Pháp năm 1997. Khi tôi bước vào tu luyện, chồng tôi đã lập tức phản đối. Hồi ấy do tôi chưa minh bạch Pháp lý, ngộ tính kém, nên chúng tôi thường xuyên xảy ra xung đột.

Trong ma nạn, có lúc tôi cũng muốn từ bỏ tu luyện, cho rằng tu luyện quá khó. Tôi nâng cuốn sách lên, nhìn Pháp tượng của Sư phụ và thầm nghĩ: Sư phụ từ bi đã chọn mình làm đệ tử Đại Pháp, bảo hộ mình trong đời đời kiếp kiếp luân hồi, đây là ân điển vô cùng to lớn của Sư phụ, tu luyện Đại Pháp vũ trụ ngàn năm khó gặp, vạn năm khó tìm, thật vinh diệu biết bao! Mình nhất định phải tu luyện đến cùng.

Một hôm, tôi và chồng lại xảy ra mâu thuẫn, ông ấy nói với tôi: “Bà còn luyện công nữa không đấy?” Lúc đó, tôi không ngộ ra rằng Sư phụ đang mượn lời của ông ấy để điểm hóa cho tôi, sững người một lúc tôi mới nhận ra.

Kỳ thực, trong cuộc sống, tôi luôn suy nghĩ và lo lắng cho chồng, nhưng không đổi lại được thái độ vui vẻ của ông ấy. Tôi oán trách ông ấy từ nhỏ không có mẹ dạy bảo nên không biết cảm ân. Tôi đã tự đánh đồng mình với người thường, muốn cầu sự báo đáp, nhưng thực ra ông ấy đang giúp tôi đề cao tâm tính. Tôi không những không đề cao, mà còn tăng thêm sự oán hận đối với ông ấy, nhất quyết phải tranh luận đúng sai. Đây chẳng phải là tâm tranh đấu, tâm oán hận sao? Tôi tu luyện đã nhiều năm như vậy, rốt cuộc đã tu như thế nào? Lúc nào cũng tìm lỗi của chồng. Đây chẳng phải là hướng ngoại tìm sao? Tôi phải học cách hướng nội, tu từng tư từng niệm của bản thân, đây chính là Pháp bảo mà Sư phụ đã ban cho chúng ta.

Một hôm, tôi đi học Pháp nhóm, không nói thật với chồng mà đã ra khỏi nhà. Ông ấy đột nhiên từ trong nhà chạy ra, chỉ vào tôi và bảo: “Tôi còn không biết bà đi đâu sao? Bà có đi cả đêm không về, tôi cũng chẳng đi tìm!” Lúc ấy, tôi không có tâm sợ hãi, quay đầu nhìn chồng, bất giác trong tâm có một âm thanh vang lên: “Không sao, cô cứ đi học Pháp đi.” Niệm này vừa xuất ra, ông ấy liền quay đầu đi vào nhà. Tôi nghĩ con người tới nhân gian cũng giống như ở trọ, lưu lại vài ngày rồi rời đi, nên không tranh cãi với chồng. Sau khi học Pháp xong tôi về nhà, ông ấy coi như không có chuyện gì xảy ra. Sư phụ đã giúp tôi hóa giải quan này, kéo tôi lên một bước.

Khi tôi buông bỏ tự ngã, thực tâm suy nghĩ cho chồng, đứng ở góc độ của ông ấy để suy xét vấn đề, mâu thuẫn ngày càng ít đi, ông ấy cũng không còn giữ bộ mặt lạnh lùng như trước nữa. Đến giờ phát chính niệm, ông ấy còn chủ động nhắc nhở tôi. Vì cháu nội buổi trưa không ngủ, nên cứ đến giờ phát chính niệm, ông ấy liền trông cháu giúp tôi.

Tôi ngộ ra rằng: mâu thuẫn giữa đệ tử Đại Pháp và người thân không phải là lỗi của họ, mà chính là do đệ tử Đại Pháp không chiểu theo yêu cầu của Sư phụ để hướng nội tìm, không để người thân thấy được sự bao dung của người tu luyện, cảm nhận được sự thiện lương của đệ tử Đại Pháp. Người thân cũng là tấm gương, soi ra những chấp trước, giúp tôi không ngừng chiểu theo Pháp mà quy chính bản thân. Tôi phải nỗ lực cải biến chính mình, làm tốt hơn nữa!

Xã hội Trung Quốc dưới sự thống trị của Đảng Cộng sản đã khiến tư tưởng con người trở nên bại hoại. Ở dãy phía Đông nhà tôi có hai hộ gia đình bất hòa, người phụ nữ của nhà phía trong rất hay gây chuyện, vốn dĩ ra vào chào hỏi nhau một câu là chuyện đương nhiên. Một hôm, bà ấy rỉ tai tôi: “Bà xem thùng rác của hai nhà họ kìa, đều để ở trước cửa nhà bà. Mất vệ sinh quá!” Sân trước nhà tôi có khá nhiều người thuê trọ, nên thùng rác được đặt ở phía ngoài cửa nhà tôi. Tôi hiểu rõ tính bà ấy, nên chỉ mỉm cười, không nói gì.

Nhưng mâu thuẫn không động tới tâm can thì không có tác dụng, không lâu sau, bà ấy lại nói với tôi chuyện này. Tôi thầm nghĩ sao chuyện này lại xuất hiện nữa nhỉ? Có phải tôi còn nhân tâm gì chưa tu bỏ đây? Hướng nội thêm thì vẫn là tâm oán hận, oán trách thùng rác của hai nhà hàng xóm để ở cửa nhà mình, khiến muỗi bọ bay hết vào nhà. Vì sân nhà tôi được quây kín, nên rất khó diệt chúng. Tôi nghĩ: Việc này chính là do tâm chấp trước của mình chiêu mời đến, mình nhất định phải giữ vững tâm tính, không thể hành xử giống như người thường. Tôi nói với bà ấy: “Họ muốn để đó thì cứ để, đó là chuyện của họ, chúng ta đâu có quản được tâm của họ.” Người hàng xóm lại nói: “Bà ngốc thế! Người nhà bà cũng quá hiền.”

Sư phụ dạy chúng ta phải dùng tiêu chuẩn cao để yêu cầu bản thân, tôi nghe lời Sư phụ, nhìn vào ưu điểm của người khác, bao dung, thấu hiểu họ, dùng chính niệm để nhìn nhận mọi việc, phải học cách thực tu.

Hàng xóm sát vách nhà tôi xây nhà, người phụ nữ này lại rỉ tai tôi, nói xấu hàng xóm. Quả thực, nhà hàng xóm xây nhà, đội thợ tùy tiện đi lại trên mái nhà tôi, vì nhà tôi là nhà mái bằng, người này còn xúi tôi chửi mắng họ. Tôi nói: “Không sao, tôi là người tu Chân-Thiện-Nhẫn!” Bà ấy liền không nói gì nữa.

Lời kết

Từ trong Pháp tôi ngộ ra rằng, tu luyện không phải là từ bỏ hết thảy vật chất, mà là từ bỏ tư tâm, tham niệm và dục vọng của bản thân. Vô tư thiện lương mới là sự tồn tại vĩnh hằng, đó là tiêu chuẩn để bước vào vũ trụ mới. Tôi muốn truyền đạt sự từ bi của Sư phụ tới chúng sinh!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/11/508660.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/24/234427.html