Hóa ra nghĩ cho người khác lại mỹ diệu đến vậy!
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Đông Bắc, Trung Quốc
[MINH HUỆ 03-04-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp từ trước ngày 20 tháng 7 năm 1999. Tôi 54 tuổi và là một bà nội trợ. Tôi vô cùng biết ơn Sư phụ từ bi vĩ đại đã giúp tôi thoát khỏi cuộc sống mơ hồ, vô định, chỉ biết vị tư vị ngã, dần dần trở nên thanh tỉnh.
Tôi đã trở thành một người biết nghĩ cho người khác, làm việc gì đều có thể suy xét cho người khác, có ích cho người khác. Tôi muốn chia sẻ một vài câu chuyện nhỏ trong cuộc sống mình để bày tỏ lòng biết ơn đối với sự từ bi cứu độ của Sư phụ!
Việc nghĩ cho người khác đã trở thành bản năng
Tôi muốn kể về một chuyện xảy ra vài năm trước, khi con trai tôi còn học cấp hai. Một buổi sáng, tôi lái xe đưa con đến trường. Khu vực bên ngoài cổng trường người và xe đều rất đông, nên tôi tấp xe vào lề đường. Ngay khi chuẩn bị đỗ xe, tôi thấy rầm một tiếng! Tim tôi thắt lại; cảm giác như xe tôi đã va vào xe khác.
Tôi bảo con trai xuống xe và vào lớp, rồi tấp hẳn xe vào lề đường. Xuống xe, tôi thấy một phụ nữ—có lẽ cũng là một người mẹ khác cũng đưa con đến trường—cô ấy chỉ nói một câu: “Chị xem hai chúng ta này…”
Tôi nói: “Để tôi xem xe của chị bị hư hại thế nào.” Sau khi kiểm tra, tôi thấy phần trước bên trái bị móp, va chạm có vẻ nghiêm trọng. Tôi bảo cô ấy: “Chị đợi ở đây một lát.” Tôi bước vào siêu thị gần đó để mượn bút và giấy, rồi nói: “Tôi không mang theo điện thoại, để tôi ghi lại số điện thoại của chị, về đến nhà tôi sẽ gọi lại cho chị.”
Khi về đến nhà, tôi lập tức gọi điện cho cô ấy, liên hệ chỗ sửa xe cho cô ấy, và nói rằng tôi sẽ trả tiền sửa xe. Sau đó, tôi mới nhận ra rằng tôi thậm chí còn chưa kiểm tra tình trạng xe của chính mình. Tôi ra gara xem, đi một vòng quanh xe, nhưng không thấy dấu vết hư hỏng nào!
Vì đèn trong gara hơi tối, tôi lùi xe ra ngoài và nhìn kỹ hơn. Kỳ thực, ở chỗ vành bánh sau bên phải có vết va chạm, nhưng thân xe và lớp sơn hoàn toàn không bị hư hại.
Tôi cảm thấy thật kỳ lạ. Tôi cứ tưởng xe cô ấy đang đậu ở đó và tôi đã đâm vào nó, nhưng nếu vậy thì sao xe tôi lại chỉ bị va chạm ở bánh sau được? Có lẽ là cô ấy đã không chú ý, khi khởi động xe đã đâm vào xe tôi. Thôi kệ, dù sao thì mọi chuyện cũng đã được giải quyết rồi.
Xe của cô ấy đã được sửa xong, chi phí sửa chữa chỉ có 300 nhân dân tệ. Tôi lại hơi ngạc nhiên! Sao lại ít như vậy?! Ồ, giờ thì tôi hiểu rồi—Con xin cảm tạ Sư phụ!
Sống thiện giúp nội tâm thư thái
Năm ngoái, ngay trước Tết Nguyên đán, quạt hút mùi của bếp ga nhà tôi ngừng hoạt động. Đó là loại bếp kết hợp hút mùi mà chúng tôi đã sử dụng được 10 năm. Nhà sản xuất không còn sản xuất loại này nữa, đều đã nâng cấp lên dòng mới.
Vì vậy, tôi đã mua một máy hút mùi bên hông của một nhãn hiệu khác, cũng là loại kết hợp. Thợ sửa chữa đến lắp đặt. Anh ấy mang chiếc hút mùi cũ ra, tôi dùng giẻ lau sạch dầu mỡ trên sàn và tường, cũng như bụi bẩn bên trong tủ nơi có ống thông gió. Trong khi anh ấy lắp ráp máy hút mùi mới, chúng tôi trò chuyện về cuộc sống thường nhật. Anh ấy đến từ vùng quê, không có lương hưu, và con trai anh ấy đã đến tuổi kết hôn nhưng vẫn chưa có bạn gái.
Chúng tôi đã nói về nạn tham nhũng của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), các cuộc vận động chính trị trong lịch sử, chính sách phong tỏa tàn bạo trong đại dịch. Tôi đã giảng chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp cho anh ấy, giúp anh ấy thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó, chúng tôi nói chuyện rất hợp. Khi anh ấy rời đi, tôi đã đưa cho anh ấy một cuốn sách nhỏ chân tướng mà tôi đã chuẩn bị từ trước.
Ngày hôm sau, gia đình và bạn bè chúng tôi tập trung ăn uống. Sau khi ăn xong, tôi quay lại xe kiểm tra điện thoại để quên trong đó thì thấy có vài cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn, đều từ kỹ thuật viên lắp đặt kia. Anh ấy nhắn rằng trong khi làm việc cho một khách khác thì mới nhận ra đã để quên hai dụng cụ ở nhà tôi: một máy dò rò rỉ và một súng phun bọt. Tôi lập tức gọi lại cho anh ấy xin lỗi đã không nghe máy vì để quên điện thoại trong xe. Sau đó, anh ấy còn nói tôi vẫn chưa đưa anh ấy 100 nhân dân tệ tiền công tháo lắp.
Tôi trả lời: “Tôi tưởng số tiền còn lại hôm qua thanh toán cho ấy đã gồm cả khoản đó rồi chứ.” Anh ấy khăng khăng là chưa. Vì vậy, tôi nói với anh ấy: “Vậy lúc nào anh đến lấy dụng cụ tôi sẽ đưa cho anh.” Hôm đó tôi về nhà muộn; tìm kiếm một lúc thấy súng phun bọt, nhưng máy dò rò rỉ thì không thấy đâu. Tôi nhắn tin cho anh ấy rằng tôi không tìm thấy máy dò rò rỉ và hỏi liệu nó có bị vứt nhầm vào thùng rác không. Tôi bảo sẽ mua cho anh ấy một cái khác thay thế.
Sáng hôm sau, tôi gọi điện cho anh ấy, anh ấy liền lập tức đến. Tôi đưa cho anh ấy 100 nhân dân tệ. Anh ấy cảm ơn tôi. Tôi nói: “Tôi không tìm thấy máy dò rò rỉ; nó không có ở đây. Tôi sẽ mua cho anh một cái mới, bao nhiêu tiền vậy?” Anh ấy nói: “Không cần đâu.” Sau khi chào tạm biệt, anh ấy mở cửa và rời đi.
Chưa đầy một phút sau khi đóng cửa, anh ấy lại gõ cửa ầm ầm. Tôi nghĩ thầm: “Lại chuyện gì nữa đây?” Tôi mở cửa ra và thấy anh ấy đang cầm máy dò rò rỉ, hào hứng nói: “Chị à, tôi tìm thấy rồi – nó ở trên nền tuyết.” Tôi nhìn thử thì quả nhiên nó vẫn còn tuyết trên đó. Anh ấy nói: “Tôi chỉ muốn báo cho chị một tiếng, kẻo chị lại cứ áy náy.” Tôi nói: “Cảm ơn anh đã báo cho tôi biết. Nếu không, thực sự tôi sẽ rất áy náy.”
Tôi đóng cửa và bước vào nhà, cảm thấy tâm mình sao lại thư thái đến thế. Hóa ra nghĩ cho người khác lại mỹ diệu đến vậy! Nhưng rồi tôi chợt thắc mắc: Cái que nhỏ trong suốt kia làm sao lại rơi trong đống tuyết, và làm sao mà anh ấy lại nhìn thấy nó được nhỉ? Trong tâm tôi thầm nói: “Con cảm tạ Sư phụ!”
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/3/504819.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/13/234078.html


