Quá trình tu bỏ tâm tật đố của tôi
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Hắc Long Giang
[MINH HUỆ 11-03-2026] Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 2005, năm nay tôi 63 tuổi. Dưới đây, tôi xin chia sẻ về quá trình tu bỏ tâm tật đố của bản thân, để báo cáo lên Sư phụ và cùng giao lưu với các đồng tu.
Vì chịu ảnh hưởng của bố, nên từ nhỏ tôi đã hiếu thắng, không chịu thua kém người khác, tôi thích chơi với những người giống hoặc mạnh hơn tôi ở một số phương diện. Sau khi trưởng thành và đi làm, tôi mong muốn kết bạn với những người có năng lực mạnh trong các lĩnh vực. Đối với những người giỏi hơn tôi, tôi sẽ học tập và cố gắng bắt kịp họ. Tôi cũng không xem thường những người yếu kém hơn, và cũng rất sẵn lòng giúp đỡ người khác. Sau khi tu luyện, tôi cho rằng tâm tật đố của mình rất yếu, nên sẽ dễ dàng loại bỏ, nhưng kỳ thực không phải vậy.
1. Tu bỏ tâm tật đố với mẹ chồng và em gái chồng
Chồng tôi là người điềm tĩnh, hướng nội, hiếu thuận và lo toan việc nhà. Sau khi quen nhau, mỗi lần tôi ghé nhà chơi, ông ấy chưa bao giờ đến trạm xe để đón tôi. Nhà chồng tôi cách trạm xe rất xa, và giao thông khi đó rất bất tiện, nên chúng tôi phải đi bộ. Sau khi kết hôn, chúng tôi ở hai nơi khác nhau, mỗi lần chồng tôi đi làm xa trở về, ông ấy cũng không đi đón tôi. Mỗi lần tôi đi bộ từ trạm xe về nhà mẹ chồng, nhìn thấy chồng đạp xe loanh quanh đó, trong tâm tôi cảm thấy rất không vui.
Sau này tôi mới hiểu ra, chồng tôi sợ rằng nếu ông ấy đối xử tốt với tôi, thì sẽ làm tổn thương đến mẹ ông ấy. Có lúc, ba chúng tôi cùng nhau đi trên đường, chồng tôi rất quan tâm đến bà, lúc qua đường, chồng tôi đều dắt bà đi. Lúc đó, mẹ chồng tôi mới hơn 50 tuổi, sức khỏe vẫn còn tốt. Sau này tôi chuyển đến nơi chồng ở, và chúng tôi có gia đình nhỏ của riêng mình. Chồng tôi không mấy quan tâm đến tôi, cũng không tin tưởng tôi. Ông ấy thường làm việc nhiều ngày mới về nhà một lần, sau khi về nhà, ông ấy còn bới móc và bắt lỗi tôi.
Sau khi em gái chồng tôi tốt nghiệp cấp ba, tôi thấy bố chồng không thể lo liệu được cho cô ấy, nên đã để cô ấy đến nhà tôi ở. Sau đó, tôi giúp cô ấy tìm việc và tìm bạn trai. Sau khi em gái chồng tôi kết hôn, chồng tôi quan tâm cô ấy rất chu đáo, gia đình chúng tôi sống rất gần nhau. Chồng tôi luôn đối xử tốt với em gái hơn tôi. Điều này khiến tôi sinh ra tâm tật đố với mẹ chồng và em gái chồng. Chồng tôi đối xử rất tốt với họ, trong tâm tôi cảm thấy bất bình.
Tôi bước vào tu luyện Đại Pháp vì khi đó tôi đang ở trong ma nạn gia đình. Con trai tôi bị nghiện Internet và rơi vào trạng thái trầm cảm trong giai đoạn cấp ba, khi đó, vì để thay đổi trạng thái của con trai, tôi đã ôm giữ tâm hữu cầu để bước vào tu luyện. Sau đó, tôi cũng không quan tâm đến việc chồng tôi có đối xử tốt với mẹ và em gái của ông ấy hay không. Từ trong Pháp, tôi biết rằng tâm tật đố nhất định phải loại bỏ, chồng tôi đối xử tốt với ai thì tùy ông ấy.
Tôi cứ nghĩ bản thân dường như đã buông bỏ rồi, nhưng kỳ thực tôi chưa hoàn toàn buông bỏ. Tôi chỉ làm qua loa lấy lệ, có lúc tâm tật đố vẫn lặp đi lặp lại. Có lần, điện thoại của em gái chồng tôi đổ chuông, chồng tôi lập tức cầm lên xem. Ông ấy chưa bao giờ đụng vào điện thoại của tôi, tâm tôi lại thấy bất bình. Khi đó, tôi nhớ rằng bản thân là người tu luyện, đây chẳng phải là một việc tốt sao? Đây chẳng phải chính là cơ hội tốt để tôi tu bỏ tâm tật đố sao? Nghĩ như vậy, tâm tôi trở nên bình tĩnh.
2. Tiếp tục tu bỏ tâm tật đố
Sau khi em trai tôi kết hôn, cậu ấy sống cùng bố mẹ tôi trong 15 năm. Sau này, em trai tôi đi làm ở thành phố, nên đã dọn ra ở riêng. Nhưng bố mẹ tôi vẫn coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Khi đó bố mẹ tôi sắp 70 tuổi, trong tâm bố mẹ tôi đã dự định rằng, sau này khi về già, em trai tôi sẽ chăm sóc họ. Bởi vì bố mẹ tôi đã dành hết tinh lực và nguồn lực cho em trai tôi, nên cảm thấy việc em trai tôi chăm sóc họ khi về già là điều đương nhiên.
Tuy nhiên, nhà em dâu tôi đột nhiên xảy ra biến cố: Em dâu tôi là chị cả trong gia đình có bốn người con, nhưng nay chỉ còn mình cô ấy. Ba anh chị em còn lại đều qua đời, như vậy, vấn đề chăm sóc bố mẹ đều do em dâu tôi gánh vác. Tấm lòng của em dâu cũng thay đổi, cô ấy tìm cách để bảo em trai tôi cùng chăm sóc bố mẹ ruột của mình. Tôi là người tu luyện Đại Pháp, gặp chuyện gì cũng cần nghĩ cho người khác trước tiên, Sư phụ dạy chúng ta phải có tâm từ bi, đối với ai cũng tốt, nên tôi cũng không phản đối chuyện đó.
Tôi và em trai sống cùng một thành phố, khi bố mẹ tôi ngoài 80 tuổi, họ cần người chăm sóc. Bố mẹ không muốn ở cùng gia đình chúng tôi, vì vậy tôi đã thuê một căn hộ gần nhà em trai, để bố mẹ sinh sống trong khoảng hai năm. Mỗi tuần, tôi gửi thức ăn cho bố mẹ khoảng hai lần, tôi cũng không so đo với em trai. Sau này, em trai tôi đón bố mẹ về sống cùng.
Gia đình em dâu tôi sống ở một thành phố khác, bố mẹ cô ấy cũng đã ngoài 70 tuổi. Em dâu tôi muốn bố mẹ ruột đến sống cùng, nên đã đuổi bố mẹ tôi về quê. Đợi đến khi tôi biết chuyện, bố mẹ tôi cũng đã thu dọn xong đồ đạc và chuẩn bị rời đi. Quê của tôi ở vùng nông thôn, mùa xuân ở vùng Đông Bắc rất lạnh, căn phòng đóng băng suốt cả mùa đông, vô cùng giá lạnh. Các ống nước trong phòng còn chưa được rã đông. Em dâu tôi sau đó đã đưa bố mẹ ruột đến chung sống.
Khi đó, tôi coi bản thân là người tu luyện, sắp đặt cho chính mối quan hệ giữa người với người, tôi cũng không tật đố và oán hận họ. Tôi mang rất nhiều quà đến thăm họ. Khi tôi bước vào phòng, em dâu và mẹ ruột của cô ấy đang ăn sủi cảo, họ cảm thấy ngạc nhiên và bối rối. Em dâu tôi đinh ninh rằng tôi sẽ trách móc họ, không ngờ rằng, tôi lại mang quà đến thăm họ. Trước khi tu luyện, có lẽ tôi sẽ không làm như vậy, trước đó tôi cứ được nước lấn tới, nên họ đều khiếp sợ tôi. Mẹ của em dâu tôi chỉ tay lên dòng chữ chân tướng dán trên tường cao rồi nói: “Tôi đã niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo’” rồi.
Sau này, bố mẹ của em dâu tôi cũng về quê, nhà họ ở ngay cạnh nhà bố mẹ tôi. Mỗi lần em trai và em dâu trở về quê, họ đều qua nhà em dâu trước, mua đồ gì cũng đều mang qua đó. Bố mẹ tôi biết được thì trong tâm cảm thấy bất bình, và thường xuyên kể với tôi chuyện đó. Tôi nghe xong liền khuyên bố mẹ: “Chúng ta không cần tranh với họ, bố mẹ thiếu gì thì con sẽ mua cho”.
Sau đó, bố của em dâu và bố tôi lần lượt qua đời. Trước khi bố tôi mất, ông đã để lại hơn 100.000 Nhân dân tệ cho vợ chồng em trai tôi. Mẹ tôi biết chuyện và muốn đòi lại tiền, bà cho rằng số tiền này là tài sản chung, nên phải thuộc về bà. Tôi đưa mẹ về nhà và nói với bà rằng: “Mẹ học Pháp với con nhé”. Mẹ tôi đồng ý, mỗi ngày, tôi cùng mẹ xem một băng hình giảng Pháp của Sư phụ.
Khi mẹ mới đến nhà tôi, bà cảm thấy cơ thể lạnh buốt. Sau khi xem băng hình giảng Pháp của Sư phụ, bà không thấy lạnh nữa, sau đó, bà cũng ngừng uống thuốc cao huyết áp và thuốc đau chân. Bà uống thuốc hạ sốt và thuốc giảm đau hàng ngày trong mấy chục năm, nhưng bây giờ đã giảm liều lượng. Nét mặt mẹ tôi trở nên hồng hào, thân thể nhẹ nhàng, Sư phụ đã tịnh hóa thân thể cho bà. Khi đó mẹ tôi đã 86 tuổi, khi tôi bận bà còn có thể rửa bát giúp tôi.
Hơn hai tháng sau, vợ chồng em trai tôi lại đến. Họ mua một căn nhà tầng trệt ở một khu vực hẻo lánh, và nói đây là căn nhà mua cho mẹ tôi. Sau khi thu xếp xong, hai vợ chồng em trai tôi đón mẹ đi. Họ luôn nghĩ đến tiền bạc và đất đai của mẹ tôi, đây chỉ là bề mặt, thực chất là can nhiễu đến việc mẹ tôi đắc Pháp. Căn nhà rộng rãi sáng sủa, cũng ấm áp, bởi vì đang là mùa đông. Nhưng mẹ tôi đến đó không thể tĩnh tâm học Pháp, còn luôn cảm thấy ốm yếu. Sau dịp Tết, vợ chồng em trai tôi đưa mẹ về quê, sau đó đến thẳng nhà bố mẹ ruột của em dâu. Mẹ của em dâu tôi không muốn mẹ tôi ở đó, giường lò quá nóng, nên bà ấy chịu không nổi, buổi tối khi ngủ, bà thường dùng chân để đạp vào mẹ tôi. Không còn cách nào khác, mẹ tôi lại trở về căn nhà lạnh lẽo của mình. Em dâu tôi sống với mẹ ruột, hàng ngày đều đun bếp lò để sưởi ấm giường cho mẹ. Họ ăn cơm riêng, sau khi ăn xong thì mới đưa sang cho mẹ tôi. Bữa nóng bữa lạnh, bữa no bữa đói. Khi đó, hai mẹ con họ cứ giữ khư khư lấy em trai tôi, họ nói gì cậu ấy đều nghe theo.
Khi hai vợ chồng em trai tôi ở đó hơn một tháng, em trai tôi cũng bảo tôi về quê với mẹ. Tôi ở cùng mẹ hơn hai tháng. Bà nói với tôi: “Mẹ muốn sống cùng em trai con, chứ không sống với ai khác cả”. Rõ ràng mẹ tôi không muốn tiền bạc và đất đai của mình rơi vào tay tôi. Lúc đó, em trai tôi cũng không trở về sống cùng mẹ tôi. Cậu ấy sống với gia đình nhà vợ, hai vợ chồng cậu ấy cùng đồng lòng với nhau, luôn bảo vệ nhà vợ, những lúc gặp mâu thuẫn, em trai tôi cũng bênh vực nhà vợ. Tôi đã tận mắt chứng kiến tất cả. Bởi vì nhà vợ của cậu ấy có nhiều của cải và đất đai hơn nhà bố mẹ tôi.
Tôi biết rằng, người tu luyện gặp phải mâu thuẫn không phải là ngẫu nhiên. Vì sao tôi lại gặp phải chuyện đó, tôi cần tu khứ cái tâm nào đây? Tôi nghiêm túc hướng nội tìm, và nhận ra đó là tâm tật đố xuất phát từ tình, tôi tật đố khi thấy em trai đối xử tốt với mẹ vợ hơn mẹ tôi, tôi còn cảm thấy đau lòng thay cho mẹ tôi. Vì vậy, mỗi ngày tôi đều học Pháp và học thuộc Pháp nhiều hơn.
Có Pháp trong tâm, tôi đã biết nên làm thế nào, tôi xem nhẹ cái tình và không để nó dẫn động. Tôi cảm thấy mẹ tôi chịu một chút khổ cũng là chuyện tốt, có thể tiêu nghiệp. Tôi nghiêm khắc yêu cầu bản thân, không được tật đố và oán hận em trai, coi những chuyện gặp phải là cơ hội tốt để đề cao tâm tính. Tôi ra sức giữ gìn mối quan hệ giữa họ và muốn tốt cho họ. Họ có việc gì, tôi sẽ cố gắng làm giúp. Vào Tết Đoan Ngọ, tôi còn mua đồ cho họ.
Mẹ em dâu tôi tật đố con gái của bà sẽ đối xử tốt với mẹ tôi, tôi đã nói cho bà nghe những gì tôi ngộ được từ Pháp lý, rằng phúc báo của con người đều lấy đức đổi lấy, con người phải có nhiều đức mới có phúc khí. Tôi nói cho bà nghe rằng, thiện ác hữu báo là Thiên lý. Tôi sinh tâm từ bi với họ, và cảm thấy họ thật sự rất đáng thương. Em trai tôi ở nhà mẹ vợ, tôi cũng không còn nghĩ tới việc cậu ấy có quay trở về hay không.
Tôi thuyết phục mẹ đưa cho em trai một chút tiền để cậu ấy mua xe và làm ruộng. Bởi vì em trai tôi trước giờ đều đi làm xa, đây là lần đầu tiên cậu ấy về nhà làm nông, nên cần rất nhiều tiền. Mẹ tôi đã đưa cho vợ chồng cậu ấy 20.000 Nhân dân tệ, cả hai bên đều rất vui vẻ. Mẹ vợ của cậu ấy cũng cười rất phấn khởi.
Vài ngày sau, mẹ vợ của em trai tôi bảo với tôi rằng: “Tôi bảo chúng nó trở về rồi”, ý chỉ rằng, vợ chồng em trai tôi đã trở về nhà mẹ tôi. Tôi nói rằng: “Gia đình mẹ cháu và cả cô, tổng cộng có bốn người, chi bằng mọi người ăn cơm chung với nhau”. Cứ như vậy, hai vợ chồng em trai tôi về ở với mẹ tôi. Vì nhà rộng rãi nên họ đã ăn cơm chung cùng nhau. Tu luyện quả thực quá mỹ diệu, hết thảy cửa ải khó nạn đều được hóa giải dựa trên Pháp.
3. Lại tu bỏ tâm tật đố
Lúc con dâu tôi sinh con và đang trong thời gian ở cữ, chồng tôi đã đưa cho cháu 20.000 tệ. Trong tâm tôi bắt đầu cuộn sóng, cảm thấy khó chịu và bất bình. Tôi liền gây sự với chồng: “Sao ông đưa cho con dâu nhiều tiền như vậy? Mà với tôi, ông lại keo kiệt như vậy?” Chồng tôi chỉ cười và không nói gì.
Sau khi kết hôn, chồng tôi luôn keo kiệt với tôi trong vấn đề tiền bạc. Trong tâm tôi luôn cảm thấy bất mãn. Tâm lợi ích của tôi không nặng, nhưng điều tôi quan tâm chính là thái độ của ông ấy đối với tôi. Mãi cho đến khi đắc Pháp, tôi mới nhận ra, mọi thứ đều là do quan hệ nhân duyên tác thành, chồng tôi không nợ tôi, tôi cũng phải buông tâm xuống.
Đôi khi trời đổ mưa, con trai tôi không tiện đến đón vợ lúc tan làm, chồng tôi sẽ lập tức lái xe đến đón con dâu. Tâm tôi cứ luôn cảm thấy khó chịu. Tại sao khi gặp chuyện ở phương diện này, tâm tôi lại bị kích động đến vậy?
Tôi ngộ được rằng, đây chẳng phải để tôi đề cao sao? Là cái tâm nào khiến tôi cảm thấy như vậy? Hướng nội tìm, tôi thấy vẫn là do tâm tật đố. Tôi không muốn cái tâm tật đố này, tôi phải theo Sư phụ về nhà, tôi phải cảm ơn chồng.
Sau khi kỳ nghỉ thai sản kết thúc, con dâu tôi nhờ tôi đến chăm sóc cháu. Nhưng ông bà thông gia mỗi ngày đều đến, bởi họ không yên tâm khi để tôi chăm sóc đứa bé. Chuyện gì cũng phải thương lượng với họ, tôi nói chen vào câu nào, họ cũng nói không đúng. Con dâu tôi và mẹ ruột đều rất mạnh mẽ, khi đi tiêm phòng, con dâu tôi cũng tìm mẹ ruột để đi cùng. Nếu cơ thể đứa bé xuất hiện vấn đề gì, con dâu tôi cũng tìm mẹ ruột, cứ như thể không có sự tồn tại của tôi vậy. Trong tâm tôi rất khó chịu.
Tôi liền đi học Pháp, vừa học Pháp, tâm tôi đã bình tĩnh trở lại. Nhưng sau một khoảng thời gian dài, trạng thái đó lại xuất hiện trở lại. Tâm tôi lại cảm thấy bất bình, tâm tật đố lại trỗi dậy. Lúc đó, tôi nhớ bản thân là người tu luyện, tôi phải có phong thái cao, không thể giống với họ, và tâm tôi đã buông xuống được. Mỗi lần đến, bà thông gia đều lao thẳng vào chỗ đứa bé, bất kể lúc đó tôi có đang bế cháu hay không, bà ấy cứ nhất quyết phải bế đứa bé, tính cách của bà ấy rất mạnh mẽ. Tôi là người tu luyện, nên tôi không tranh đấu với bà ấy. Lúc bà ấy bế cháu, tôi sẽ đi làm việc nhà, như vậy, tôi cũng có thêm thời gian để học Pháp. Đây chẳng phải là việc tốt sao? Tôi phải cảm ơn bà thông gia. Có lúc tôi giảng chân tướng cho bà ấy, tôi nói rằng, học Đại Pháp phải chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn để làm người tốt, gặp chuyện gì cũng phải nghĩ cho người khác, không tranh không đấu, gặp mâu thuẫn phải hướng nội tìm bản thân. Từ đó, thái độ của bà thông gia và con dâu đã thay đổi.
Cháu tôi dần lớn lên và cũng trở nên hiểu chuyện hơn, cháu cũng quen với việc, mỗi khi bà ngoại đến thì bà sẽ bế cháu. Bà thông gia đến thì cháu cũng không cần nhờ đến tôi nữa. Con dâu tôi cũng sợ rằng, đứa bé sẽ thân thiết với tôi hơn bà ngoại, nên cứ liên tục dạy cháu gọi “bà ngoại”. Thời gian lâu dần, có lúc tôi cũng không giữ vững được tâm tính, nên lại cảm thấy bất bình.
Một buổi sáng nọ khi bà thông gia đến đón cháu, không ngờ rằng, đứa bé liền gọi một tiếng “bà nội”. Con dâu tôi lập tức nói với cháu, con phải gọi là “bà ngoại”. Con dâu lại còn chụp ảnh và quay video của cháu để gửi cho bà ngoại. Tâm tật đố của tôi lập tức khởi lên, tâm tôi không ngừng cuộn sóng, mặt tôi cũng đỏ bừng. Nhưng tôi lập tức nhớ rằng, tôi là người tu luyện, đây chẳng phải đến để giúp tôi đề cao sao? Đây chẳng phải chuyện tốt sao? Tôi phải cảm ơn con dâu, tâm tôi lập tức bình thường trở lại, và tôi cũng thể hội được sự mỹ diệu khi tu ở trong Pháp.
Tu luyện quả thực giống như bóc củ hành tây vậy, cần phải bóc tách từng tầng từng tầng một. Khi cháu tôi ngày một lớn dần, bà thông gia cũng không đến hàng ngày nữa, thay vào đó, cháu sẽ qua nhà bà ngoại vào mỗi cuối tuần. Có một quãng thời gian, cứ đến cuối tuần là đầu não tôi lại suy nghĩ hỗn loạn, đều nghĩ về những phương diện không tốt của bà thông gia, trong tâm tôi lại bắt đầu cuộn sóng, trong lòng như có một hòn đá đè lên. Tôi biết lại có một tầng tâm tật đố phải tu bỏ đi, đó là tật đố cháu của mình sẽ thân thiết với bà ngoại hơn.
Khi tôi có phản ứng như vậy, mỗi khi đứa trẻ nghe thấy tiếng bà ngoại mở cửa, thì sẽ lập tức chạy đến ôm bà ngoại, và cháu sẽ không cho tôi làm gì cả, không cho tôi rửa mặt, không cho tôi bế, cũng không cho tôi mặc quần áo hay đi giày. Có lần, cháu cũng không cho tôi chạm vào người. Lúc đó tôi lại nghĩ: “Chuyện tốt lại đến rồi, đây là để tôi đề cao tâm tính”. Tôi phải giữ vững tâm tính, tôi vui vẻ nói chuyện với bà thông gia, và chuẩn bị những đồ cần thiết cho cháu.
Trải qua nhiều lần phản ứng như vậy, dần dần, tôi cũng có thể coi nhẹ việc đó. Cuối cùng, tôi cũng tu bỏ được tâm tật đố liên quan đến cháu nội. Khi bà thông gia tới, tôi cũng không có bất cứ phản ứng nào, trong tâm cảm thấy rất bình yên. Đứa trẻ cũng không từ chối tôi nữa, mà vừa gọi bà ngoại, vừa gọi bà nội. Khi ra cửa, một tay cháu kéo bà ngoại, một tay thì kéo bà nội, trông cháu rất vui vẻ.
Trong khoảng thời gian cuối cùng không còn nhiều này, tôi cần phải học Pháp nhiều, học Pháp tốt, đề cao tâm tính, giữ vững tâm tính, tu khứ nhân tâm, quan niệm và cái tình của con người, thoát khỏi con người, và theo Sư phụ trở về nhà.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/3/11/507237.html



