Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc

[MINH HUỆ 07-02-2026] Một thị trấn gầy đây tổ chức ngày họp chợ lớn mỗi tháng một lần, tại đây người dân từ các khu vực khác nhau đến để mua bán hàng hóa. Đây đã trở thành một địa điểm quan trọng để tôi nói cho mọi người biết chân tướng Pháp Luân Đại Pháp (còn gọi là Pháp Luân Công).

Vào những ngày họp chợ, tôi đi xe đạp điện, mang theo các cuốn sách giới thiệu nhỏ và tài liệu Pháp Luân Đại Pháp, Cửu Bình, mặt dây chuyền hình quả bầu nhỏ, bùa hộ mệnh, lịch để bàn và máy nghe nhạc mini. Qua nhiều năm, tôi đã hiểu sâu sắc rằng mọi người đang chờ đợi để được Đại Pháp cứu độ.

Tôi không còn bị nhân viên ban quản lý chợ làm phiền nữa

Khi tôi bắt đầu đến vào các ngày họp chợ, một nhân viên mặc áo vest vàng thường đi theo tôi khắp nơi, ngay cả khi tôi đang đi xe đạp. Một ngày nọ, tôi nói với anh ấy: “Đừng hùa theo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) mà làm hại học viên Pháp Luân Công. Đừng làm việc xấu! Cậu có nhận ra bao nhiêu người đã bị quả báo vì tham gia vào cuộc bức hại không?”

Nhân viên này đã thay đổi thái độ sau khi tôi tặng anh ấy một cuốn lịch để bàn Pháp Luân Đại Pháp. Sau đó, tôi khuyên anh ấy: “Cậu phải thoái ĐCSTQ. Làm như vậy, cậu sẽ được Thần Phật bảo hộ.” Anh ấy liền đồng ý thoái.

Một nhân viên quản lý chợ khác ban đầu tin vào những lời dối trá của ĐCSTQ về Pháp Luân Đại Pháp. Anh ta cố gắng giật túi của tôi nhiều lần mỗi khi thấy tôi ở chợ. Tôi giữ chặt nên anh ta không lấy được. Tôi không sợ anh ta. Nhưng khi tôi cố gắng nói cho anh ta biết chân tướng Pháp Luân Đại Pháp, anh ta đã từ chối lắng nghe.

Một ngày nọ, tôi đến chợ và đỗ xe đạp điện của mình. Trước khi tôi kịp rút chìa khóa, một nhân viên chạy tới, đưa tay và khóa chiếc xe bằng chìa khóa của tôi. Sau đó anh ta rút chìa khóa ra và đút vào túi của mình. Tôi yêu cầu anh ta trả lại chìa khóa nhưng anh ta từ chối. Một người ở gần đó đã lên tiếng bênh vực tôi: “Trả lại chìa khóa cho bà lão này đi; bà ấy đã sống cuộc đời vất vả rồi.” Nhưng anh ta không nghe.

Tôi giải thích: “Người anh em, hôm nay chúng ta có duyên gặp gỡ! Xin hãy trả lại chìa khóa cho tôi. Cậu sẽ được phúc báo vì đã làm việc tốt.”

Anh ta phớt lờ tôi và ngồi xuống bậc thềm của khu chợ. Tôi đứng đó nhìn anh ta, sau đó bắt đầu phát chính niệm để thanh trừ những nhân tố xấu đang thao túng anh ta.

Một lát sau, ba quan chức chính quyền thị trấn tình cờ đi ngang qua. Sau khi hiểu rõ sự tình, họ cũng lên tiếng bênh vực tôi: “Hãy trả lại chìa khóa cho bà ấy!”

Nhân viên này kinh ngạc: “Tại sao người từ chính quyền thị trấn cũng bênh vực bà?” Nhưng anh ta vẫn ngồi đó và không đưa chìa khóa cho tôi.

Tôi đứng đó nhìn anh ta và tiếp tục phát chính niệm.

Một lúc sau, người đã lên tiếng bênh vực tôi nói: “Này, trả lại chìa khóa cho bà ấy đi! Bà ấy đã đợi đủ lâu rồi!”

Anh ta suy nghĩ một lát, rồi miễn cưỡng lấy chìa khóa ra và trả lại cho tôi. Tôi cảm ơn anh ta và bắt tay anh ấy, rồi đi vào trong chợ để phân phát tài liệu.

Sau sự việc đó, tôi gặp lại anh ấy nhiều lần tại chợ. Tôi kiên nhẫn giảng chân tướng Pháp Luân Đại Pháp cho anh ấy và thậm chí còn hỏi xem anh ấy có muốn một chiếc bùa hộ mệnh không. Dần dần, anh ấy không còn tỏ thái độ thù địch với tôi nữa. Có lần ai đó hỏi anh ấy: “Người phụ nữ này đang quảng bá Pháp Luân Công. Tại sao anh không ngăn cản bà ấy?” Anh ấy trả lời: “Tại sao tôi phải ngăn cản bà ấy? Bà ấy đâu có làm gì xấu.”

Tôi rất vui khi thấy anh ấy đã có thể đưa ra lựa chọn đúng đắn!

Nhân viên thuế tìm hiểu chân tướng

Có hai nhân viên thu thuế ở chợ, một nam và một nữ. Ban đầu, nam thanh niên từ chối nhận các cuốn sách nhỏ giới thiệu Đại Pháp của tôi.

Một hôm khi tôi đang phát bùa hộ mệnh, cậu ấy bước tới chỗ tôi: “Chào bà, những chiếc bùa hộ mệnh này đẹp quá! Cháu có thể xin một chiếc được không?” Tôi đã tặng cậu ấy một chiếc và cũng khuyên cậu thoái ĐCSTQ. Cậu ấy nói tên của mình và cho biết thực sự muốn thoái ĐCSTQ. Trong những năm sau đó, năm nào cậu ấy cũng xin một cuốn lịch Đại Pháp. Gần đây, tôi đã tặng cậu ấy một chiếc máy nghe nhạc Pháp Luân Đại Pháp, điều này khiến cậu ấy rất vui.

Một cô gái trẻ, là nhân viên thu thuế, cũng xin một chiếc máy nghe nhạc. Tôi nói với cô ấy: “Để giữ an toàn cho bản thân, cháu nên cân nhắc việc thoái ĐCSTQ.”

Cô ấy trả lời: “Cháu hiểu rồi. Xin hãy giúp cháu thoái”. Có lần cô ấy nhìn thấy cảnh sát đi về phía tôi liền chạy tới: “Bà ơi cẩn thận, có cảnh sát kìa!” Tôi cảm ơn cô ấy và biết ơn vì cô ấy đã được cứu.

Trưởng đồn công an giơ ngón tay cái tán thưởng tôi

Tôi luôn giữ tư tưởng thanh tỉnh khi giảng chân tướng Pháp Luân Đại Pháp và phân phát tài liệu: “Tôi là đệ tử Đại Pháp. Tôi không chịu sự phán xét của bất kỳ ai ngoại trừ Sư phụ Lý Hồng Chí! Bất kể cảnh sát có hành động gì thì cũng không liên quan đến tôi; họ không thể động đến tôi!”

Bởi tôi thường xuyên đến các phiên chợ, nhiều cảnh sát địa phương đều biết mặt tôi. Khi nhìn thấy họ, tôi thường đi đến đầu bên kia của khu chợ để tránh những phiền phức không đáng có.

Mùa xuân năm ngoái khi tôi đang phân phát tài liệu Đại Pháp tại chợ, tôi nhận thấy trưởng đồn công an đang ở đó. Sau đó, tôi thấy mình đối mặt với ông ấy. Tôi không sợ và khi ông ấy nhận ra đó là tôi, ông ấy hỏi: “Bà bao nhiêu tuổi rồi?”

“Bảy mươi sáu!” Ông ấy giơ ngón tay cái lên tán thưởng: “Bà thực sự là một người phụ nữ tuyệt vời!”

Một lúc sau, ông ấy lại thấy tôi và nói: “Bà chưa về sao?” Tôi trả lời: “Tôi chuẩn bị về đây.” Ông ấy nói: “Ở tuổi của bà, hãy nhớ đi xe đạp cẩn thận nhé!”

Tôi nhìn ông ấy bước đi và nghĩ rằng bất kể thân phận của họ là gì, mọi người đều đang chờ được Đại Pháp cứu độ! Hành động của cảnh sát trưởng cho thấy ông ấy có thái độ tích cực với Đại Pháp.

Thương gia giúp ghi lại danh sách thoái ĐCSTQ

Mỗi lần tôi đến cổng chợ, nhiều người hiểu Pháp Luân Đại Pháp hảo, đều nhiệt tình chào đón tôi. Có một người bán hải sản không biết tên tôi, mỗi khi thấy tôi ông ấy sẽ gọi lớn “Pháp Luân Đại Pháp hảo!” Tôi đáp lại: “Chân-Thiện-Nhẫn hảo!”

Có người buôn kính mà tôi đã giúp thoái ĐCSTQ từ lâu. Ông ấy thường giúp tôi phân phát tài liệu Đại Pháp tại chợ. Ông ấy thực sự thích một số tài liệu nhất định và xin tôi thêm. Tôi luôn nhắc nhở ông ấy: “Sau khi đọc xong, xin hãy đưa cho người khác và khuyên họ thoái ĐCSTQ. Ông chắc chắn sẽ nhận được nhiều phúc báo vì đã làm việc tốt như vậy!”

Thương gia này cũng sở hữu một cửa hàng kính ở thành phố lân cận. Ông ấy thường tiếp xúc với những người có địa vị cao trong thành phố và tặng họ các cuốn sách giới thiệu nhỏ, lịch và máy nghe nhạc có thông tin Pháp Luân Đại Pháp. Sau đó, ông ấy khuyên họ thoái ĐCSTQ để đảm bảo an toàn. Nhiều người quả thực đã lựa chọn thoái.

Nhiều năm qua, ông ấy thường đưa cho tôi danh sách tên những người đã thoái ĐCSTQ dưới sự khích lệ của ông. Mỗi khi nhận được danh sách mới từ ông, tôi vô cùng xúc động. Đại Pháp thật thần kỳ! Sự thật lan truyền từ người này sang người khác và mang lại cơ hội để cứu thêm nhiều người hơn!

Tôi rất ấn tượng với vị thương gia này. Những việc làm tốt đã mang lại cho ông phúc báo to lớn. Hoạt động kinh doanh của ông cũng phát đạt nhất trong toàn bộ khu chợ.

Tôi luôn mang theo hàng chục cuốn sách nhỏ bên mình, bao gồm Cửu Bình và Mục đích cuối cùng của Chủ nghĩa Cộng sản. Mọi người sẽ tranh nhau lấy chúng. Năm ngoái, tôi đã phân phát gần 1.000 cuốn lịch tại chợ.

Có lần tôi ở nhà vài ngày khi trải qua quá trình tiêu nghiệp bệnh. Khi tôi quay lại chợ, nhiều người hỏi tôi: “Sao năm nay bà đến muộn vậy? Bà đi đâu thế?” Tôi có thể thấy mọi người đang háo hức chờ đợi được Đại Pháp cứu độ!

Sau nhiều năm giảng chân tướng Pháp Luân Công tại chợ, hiện có khoảng 80% tiểu thương đã hiểu rằng Đại Pháp là tốt.

Chỉ bằng việc tiếp tục giúp Sư phụ Lý cứu thêm nhiều người, tôi mới có thể hoàn thành sứ mệnh của mình. Và chỉ có tu luyện tinh tấn, tôi mới có thể báo đáp ân cứu độ mà Người đã ban cho tôi!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/7/505732.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/27/233437.html