Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Nhật Bản

[MINH HUỆ 19-03-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 2020. Tôi đã tham gia hạng mục để giảng chân tướng về cuộc bức hại cho mọi người trên nền tảng RTC. Bất cứ khi nào có thời gian rảnh, tôi đều đăng nhập vào nền tảng và gọi điện thoại. Tôi nhận thấy rằng với việc nhắc nhở mọi người về những câu tục ngữ cổ của Trung Quốc, số người cúp máy đã giảm đi. Hiện tại, hầu như ngày nào tôi cũng có thể giúp mọi người thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) —kết quả đạt được rất xuất sắc.

Tôi cũng tham gia các hoạt động giảng chân tướng tại một điểm du lịch. Chúng tôi dựng hai tấm bảng trưng bày lớn tại địa điểm này, đặt chúng ở những vị trí thuận tiện dọc theo các lối đi mà du khách thường qua lại. Chúng tôi làm việc theo nhóm, một số học viên cầm bảng trưng bày, một số trình diễn các bài công pháp và một số đưa các bảng thông tin cho du khách xem khi họ bước xuống từ xe buýt du lịch.

Tôi muốn chia sẻ một vài ví dụ về cách tôi đã giúp du khách thoái ĐCSTQ thành công. Sau khi thuyết phục thành công một người thoái đảng, tôi khuyên họ niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo. Chân-Thiện-Nhẫn hảo” và nói với họ về Đại Pháp.

Một cặp vợ chồng lớn tuổi đến từ Thượng Hải

Ngày 22 tháng 6, một con tàu du lịch cập bến, mang theo rất nhiều du khách. Hôm đó, tôi đi đến các điểm tham quan và tình cờ gặp một cặp vợ chồng lớn tuổi đang đi dạo. Tôi tiến đến chào hỏi và trò chuyện xã giao. Qua trò chuyện, tôi biết họ đến từ Thượng Hải—cả hai đều đã nghỉ hưu, người chồng là đảng viên, còn người vợ cho biết trước đây bà từng là đoàn viên Đoàn Thanh niên.

Tôi nói: “Hai bác đã làm việc vất vả cả đời rồi; bây giờ là lúc để nghỉ ngơi và tận hưởng những năm tháng tuổi già.” Tôi nhắc họ nhớ đến câu nói: “Trên thế gian này, mỗi cuộc gặp gỡ đều là điều hiếm có; dù chỉ là lướt qua nhau cũng là duyên phận từ kiếp trước—Có lẽ cuộc gặp gỡ của chúng ta hôm nay là do Trời an bài. Cháu xin gửi tới hai bác lời chúc chân thành nhất, chúc hai bác dồi dào sức khỏe và vạn sự như ý.”

Tôi nói tiếp: “Cháu muốn tặng mỗi người một hóa danh thật đẹp: Bác trai, bác có thể lấy tên là ‘Cát Tường’, còn bác gái, bác có thể lấy tên là ‘Như Ý’. Xin hai bác hãy giữ ‘Cát Tường’ và ‘Như Ý’ trong tâm. Cháu sẽ giúp bác trai thoái Đảng để được bình an và giúp bác gái thoái Đoàn để bảo đảm an toàn. Cháu hy vọng rằng, năm này qua năm khác, bình an và phước lành sẽ tràn ngập gia đình hai bác—chúc hai bác phúc thọ an khang, vạn sự hanh thông và luôn được bình an. Hai bác thấy sao ạ?”

Cả hai đều mỉm cười và đáp: “Tuyệt quá! Chúng tôi cũng chúc cháu bình an—chúc tất cả chúng ta đều được bình an.”

Một thanh niên đi công tác

Tôi gặp một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi chạy về phía tôi, khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi. Tôi chào cậu ấy và biết được rằng cậu đang ở Nhật Bản trong chuyến công tác của công ty.

Tôi nói: “Hiện tại, hoạt động kinh doanh trong mọi ngành nghề ở Trung Quốc đều đang chững lại; có được một công việc ổn định thực sự là một phước lành. Những năm qua thật khó khăn đối với tất cả mọi người. Tôi hy vọng mọi việc sẽ tiếp tục tốt đẹp hơn với cậu—rằng cuộc sống của cậu sẽ ngày càng suôn sẻ. Quan trọng hơn, tôi hy vọng cậu có thể thực sự giữ được phúc báo của mình. Tục ngữ có câu: ‘Thuận buồm xuôi gió; phúc đến lộc theo’. Hơn 400 triệu người đã làm ‘Tam thoái’ để tránh tai họa, thoát khỏi hiểm nguy và bảo đảm sự bình an cho bản thân. Đối với những người có tấm lòng lương thiện, vận may của họ sẽ không hề tệ. Hãy để tôi tặng cậu một hóa danh tuyệt vời—‘Bách Vận’—và giúp cậu thực hiện tam thoái nhé.” Cậu ấy đã từ chối.

Tôi nói tiếp: “Tục ngữ có câu: ‘Một niệm hướng thiện, cát tinh cao chiếu’. Điều đó có nghĩa là chỉ một thiện niệm cũng có thể mang đến những điềm lành. Ngược lại, chỉ một sai lầm trong phán đoán cũng có thể dẫn đến vận mệnh khác biệt một trời một vực. Tôi chia sẻ điều này với cậu chỉ vì tôi mong cậu luôn được bình an và may mắn luôn đồng hành cùng cậu.”

Cậu ấy vẫn im lặng và tiếp tục bước đi. Tôi nói: “Chàng trai trẻ, ‘Núi vàng núi bạc cũng không sánh bằng sức khỏe của chính mình.’ Hãy nhớ hóa danh mà tôi đã tặng cậu; tôi sẽ giúp cậu thoái Đảng để bảo bình an. Tôi hy vọng rằng mọi điều cậu đạt được đều như ý nguyện và mọi ước muốn của cậu đều trở thành hiện thực—cậu thấy sao?” Cậu ấy đồng ý và thốt lên: “Tuyệt quá!” Tôi biết cậu ấy đã lựa chọn tương lai tươi đẹp cho chính mình.

Hai mẹ con

Một người mẹ và con gái đang ngắm cảnh và chụp hình. Tôi đến chào hỏi và biết được rằng cả hai người đều chưa từng gia nhập Đảng hay Đoàn Thanh niên.

Tôi nói: “Nền văn hóa năm ngàn năm của Trung Hoa giảng về Thiên nhân hợp nhất, rằng con người nên sống đức hạnh để có được sự bình yên trong tâm hồn và sau đó họ sẽ nhận được phúc báo từ Thần Phật. Hơn 400 triệu người Trung Quốc đã thoái ĐCSTQ—từ đó bảo đảm rằng vận may và phúc báo sẽ đồng hành cùng họ. Cô gái, hãy để hóa danh của cháu là ‘Tiếu Khẩu’ (Miệng cười); còn chị, hóa danh của chị sẽ là ‘Thường Khai’ (Luôn mở). Tôi sẽ giúp hai người thoái Đội Thiếu niên Tiền phong để bảo đảm sự an toàn và bình an. Tôi hy vọng rằng với tấm lòng lương thiện, phúc báo sẽ tự nhiên đến với hai người và với tấm lòng ngay thẳng, mọi điều may mắn sẽ mở ra trước mắt. Hai người thấy sao ạ?” Người mẹ mỉm cười và đáp: “Nghe tuyệt quá!”

Tuy nhiên, người con gái đã bước đi để chụp hình. Tôi đi theo cô ấy và nói: “Cô gái, cháu xem—mẹ cháu, người sử dụng hóa danh ‘Thường Khai’ đã bảo đảm được sự bình an cho mình; cháu, với cái tên ‘Tiếu Khẩu’, cũng có thể bảo đảm sự bình an cho bản thân! Rốt cuộc thì, chuyện tốt thường đi có đôi. Việc thoái xuất sẽ bảo đảm an toàn cho cháu—cháu thấy sao?” Cô ấy đã đồng ý. Tôi thực sự mừng cho họ, vì họ đã lựa chọn tương lai tươi đẹp cho chính mình.

Một nhóm du khách

Tôi đang nói chuyện với một người đàn ông trung niên thì nhận thấy có vài người khác đi theo phía sau chúng tôi và lắng nghe. Tôi nói về các chiến dịch chính trị khác nhau do ĐCSTQ phát động sau khi nắm quyền và ông ấy đã tương tác với tôi rất nhiệt tình. Khi tôi đề cập đến sự kiện năm 1989—các sinh viên đại học bị xe tăng nghiền nát—tôi nói: “Đảng Cộng sản không phải là mẹ của chúng ta; có người mẹ nào lại đối xử với con cái mình như vậy? Họ đã nghiền nát hơn mười ngàn sinh viên đại học đến chết.” Đột nhiên, một giọng nói từ phía sau tôi xen vào: “Này cô, để tôi sửa lại cho cô điều đó. Phong trào đó thực sự đã dẫn đến cái chết của hơn ba mươi ngàn người.” Tôi đáp: “Bác nói đúng—cháu cảm ơn bác.”

Một lần khác, hơn năm ngàn du khách đã đến bến tàu du lịch. Tôi cùng vài đồng tu đã nói chuyện liên tục với họ từ 9 giờ sáng cho đến gần 3 giờ chiều. Với sự gia trì của Sư phụ, tôi đã giúp 38 người thoái ĐCSTQ. Tôi rất vui vì họ đã được cứu. Vẫn còn rất nhiều ví dụ khác giống như vậy.

Trong khi giảng chân tướng, chúng tôi gặp đủ hạng người. Một số người đồng ý thoái ngay tại chỗ; một số thì không sẵn lòng làm vậy. Một số không đưa ra bất kỳ phản hồi nào và thậm chí có những người còn lăng mạ chúng tôi—hoặc tệ hơn là nhổ nước bọt vào chúng tôi. Chúng tôi gặp đủ kiểu người có thể tưởng tượng được, nhưng chúng tôi vẫn hoàn toàn không động tâm trước bất kỳ điều gì trong số đó.

Tôi nhận ra rằng những người chửi rủa chúng tôi đang bị tà linh phụ diện khống chế nhằm ngăn cản họ được cứu. Chúng ta có thể giải thể các tà linh đang thao túng con người để họ có thể được cứu, miễn là chúng ta không bị dao động bởi hành vi của họ—chúng ta tập trung vào việc giảng chân tướng với sự từ bi và thiện tâm.

Tôi sẽ tinh tấn hơn nữa, học Pháp, cứu độ nhiều chúng sinh hơn và trợ Sư chính Pháp. Tôi sẽ hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình và theo Sư phụ trở về ngôi nhà trên Thiên quốc.

Con xin cảm tạ Sư phụ! Cảm ơn các bạn đồng tu!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/19/507356.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/22/233385.html