Những lời giảng của Pháp Luân Đại Pháp dẫn dắt cuộc đời tôi
Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 03-01-2026] Tôi năm nay 71 tuổi, may mắn được tham dự khóa giảng của Sư phụ vào tháng 4 năm 1994. Giọng nói, nụ cười và dáng vẻ của Ngài vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi.
Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp
Khi tham dự khóa giảng của Sư phụ, tôi ngồi ở hàng ghế đầu. Ngài rất hòa ái và từ bi, giải thích mọi thứ bằng những lời lẽ giản dị. Ngài nói với chúng tôi rằng mục đích của đời người là phản bổn quy chân. Càng nghe, tôi càng muốn nghe thêm. Tôi cảm thấy Pháp Luân Đại Pháp chính là điều mà tôi đang tìm kiếm.
Khi bắt đầu tu luyện Đại Pháp, tôi không thể diễn tả hết niềm vui sướng của mình. Càng đọc cuốn Chuyển Pháp Luân, tôi càng thích đọc. Mỗi ngày, tôi đọc hai, ba bài giảng, đôi khi là năm bài. Nửa đêm thức giấc, tôi lại đọc Chuyển Pháp Luân. Tôi cảm thấy như được đắm mình trong Phật quang. Khi gặp vấn đề, tôi hành xử theo những gì học được từ Pháp, và đạt được nhiều đột phá nhanh chóng trong tu luyện. Tôi từng mơ thấy mình đi thang máy lao thẳng lên trời.
Nói lời công đạo cho Sư phụ và Đại Pháp
Ngày 20 tháng 7 năm 1999, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) phát động cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp. Đài phát thanh và truyền hình liên tục phát sóng những tuyên truyền dối trá để lừa gạt người dân. Lòng tôi trĩu nặng. Để lấy lại công đạo trước những lời dối trá này, tôi quyết định lên Bắc Kinh thỉnh nguyện với chính phủ.
Tháng 9 năm 1999, tôi cùng một người họ hàng cũng là đồng tu, đã lên đường đến Bắc Kinh. Trên đường đến Quảng trường Thiên An Môn, một người đột nhiên lao ra từ sau gốc cây, hỏi chúng tôi có tu luyện Đại Pháp không. Nếu nói có, thì chúng tôi phải đi theo anh ta. Nếu nói không, thì chúng tôi phải thóa mạ Sư phụ. Khi chúng tôi không trả lời, chúng tôi bị đưa đến Văn phòng Liên lạc Bắc Kinh. Hai ngày sau, chúng tôi trở về nhà.
Thông qua học Pháp và chia sẻ về những gì đã xảy ra với các đồng tu khác, tôi hiểu rằng đó là một khảo nghiệm: Chúng ta có coi mình là người tu luyện, có tín Sư tín Pháp không? Đối mặt với bức hại, chúng ta có thể bước ra nói lời công đạo cho Sư phụ và Đại Pháp không? Đây là một khảo nghiệm cần phải vượt qua. Có thể buông bỏ sinh tử hay không là minh chứng cho thấy người tu luyện có thực sự đang bước trên con đường thành Thần hay không.
Sư phụ giảng:
“Trong những năm tu luyện, thì ngoài việc tôi đã vì chư vị mà gánh chịu quá nhiều, thì đồng thời [tôi] còn vì sự nâng cao của chư vị mà không ngừng điểm ngộ cho chư vị, vì sự an toàn của chư vị mà trông coi bảo hộ chư vị, [và] để chư vị có thể viên mãn đã cân bằng những món nợ mà chư vị đã thiếu ở các tầng khác nhau. Đó không phải là [việc] mà ai cũng làm được, cũng không phải là [việc] mà có thể làm cho người thường.” (Bài trừ can nhiễu, Tinh Tấn Yếu Chỉ II)
Một buổi tối khi đang học Pháp, tôi chợt rơi lệ. Sư phụ quá đỗi từ bi và vĩ đại, Ngài đã gánh chịu quá nhiều cho chúng ta, tôi không có cách nào để báo đáp ân huệ của Ngài. Nhưng ĐCSTQ lại không thể dung nhẫn trước thiện tâm bao la và sự từ bi vô lượng như vậy. Chúng tuôn ra những lời dối trá, và bóp méo sự thật để vu khống Sư phụ và Đại Pháp.
Trong tâm, tôi thầm nói với Sư phụ: “Bất kể tà ác có hung hăng đến đâu, bất kể con phải đối mặt với bao nhiêu khó khăn, con nhất định phải lên tiếng và nói với mọi người: ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo!’”
Ngày 7 tháng 12 năm 2000, tôi cùng hai đồng tu mang theo một tấm biểu ngữ và lên tàu đến Bắc Kinh. Sau một chặng đường dài, chúng tôi đến Quảng trường Thiên An Môn, ở đây chỗ nào cũng có cảnh sát mặc thường phục, an ninh bị thắt chặt. Vừa thấy có cơ hội, chúng tôi liền giương biểu ngữ và hô lớn: “Pháp Luân Đại Pháp hảo!” Chúng tôi ngay lập tức bị bao vây, bị tống lên xe tải và đưa đến Đồn Công an Quảng trường Thiên An Môn. Tối hôm đó, chúng tôi bị đưa đến Đồn Công an Thanh Hà và bị thẩm vấn suốt đêm, năm ngày liền không được ăn uống gì. Tôi cảm nhận đó là trận chiến giữa thiện và ác; một cuộc phân tranh giữa chính và tà. Với sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, tôi đã trở về nhà an toàn.
Giảng chân tướng trực diện
Ngay sau đó, ĐCSTQ đã dàn dựng vụ tự thiêu giả trên Quảng trường Thiên An Môn. Chúng tôi bắt đầu phân phát tài liệu giảng chân tướng với số lượng lớn để phơi bày những lời dối trá và tuyên truyền mà ĐCSTQ đang gieo rắc. Một thời gian sau, tôi mua một chiếc máy tính và máy in, rồi đặt ở nhà một đồng tu. Cứ đến Chủ Nhật, chúng tôi lại tới nhà cô ấy để làm tài liệu. Tôi cũng học cách làm đĩa DVD Shen Yun, tài liệu thông tin và các cuốn sách nhỏ. Con đường trợ Sư cứu độ chúng sinh của tôi ngày càng rộng mở hơn.
Tôi nhận ra rằng khi suy nghĩ thuần tịnh, không chịu ảnh hưởng của các loại quan niệm thì kết quả sẽ tốt hơn. Nếu không, sẽ chiêu mời can nhiễu.
Khi giảng chân tướng trực diện, tôi gặp ai liền giảng cho người đó. Có một lần, khi đang chờ đèn tín hiệu chuyển màu để sang đường, tôi đã nói chuyện với cảnh sát giao thông về Đại Pháp. Họ vừa đồng ý thoái ĐCSTQ, đèn tín hiệu liền chuyển màu.
Một lần nọ, tôi gặp một cặp vợ chồng già tại một bệnh viện và nói chuyện với bà cụ. Bà nói bà đã 74 tuổi, phải vào đây vì chồng bà bị bệnh bạch cầu. Chính phủ trợ cấp chi phí sinh hoạt cho mỗi người 160 nhân dân tệ một tháng. Đôi khi bà phải tẽ ngô để kiếm thêm chút tiền; nếu không thì không sống nổi, chứ đừng nói đến chi trả tiền chữa bệnh. Lần kiểm tra sức khỏe gần đây tốn hơn 10.000 nhân dân tệ, đều do con trai họ chi trả.
Tôi nói: “Cuộc sống thật không dễ dàng. Pháp Luân Đại Pháp dạy con người tuân theo Chân-Thiện-Nhẫn để làm người tốt. Bằng cách thành tâm niệm hai câu chân ngôn cát tường ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân-Thiện-Nhẫn hảo!’, nhiều người đã khỏi bệnh. Pháp Luân Đại Pháp tuyệt vời như vậy, nhưng Đảng lại không cho phép người dân tu luyện. Hơn nữa, nó còn bức hại những người tốt. Bà nghĩ xem, người dân có thể có một cuộc sống tốt đẹp được không? Hiện nay, ĐCSTQ đang làm quá nhiều việc xấu. Trời sẽ diệt nó. Nếu ông bà đã gia nhập ĐCSTQ hoặc các tổ chức liên đới của nó, hãy nhanh chóng thoái xuất để đảm bảo sự bình an cho bản thân.”
Bà ấy đồng ý. Sau đó, tôi nói chuyện với chồng bà, thấy ông lộ rõ vẻ bất lực. Tôi rất hiểu cảm giác của ông. Tôi hỏi ông ấy đã gia nhập tổ chức nào của ĐCSTQ, và ông ấy nói đã vào Đoàn Thanh niên và Đội Thiếu niên Tiền phong. Tôi nói: “Ông đã gia nhập Đoàn, Đội, và thề suốt đời chiến đấu vì chúng. Nếu Trời diệt ĐCSTQ, ông sẽ bị diệt vong cùng với nó. Ông thoái xuất khỏi các tổ chức này thì sẽ không phải chịu sự kiểm soát của Đảng nữa. Thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ có thể thoát khỏi nguy hiểm. Càng thành tâm, hiệu quả sẽ càng lớn. Ông sẽ khỏi bệnh mà không tốn một xu nào.” Tôi nhìn thấy tia hy vọng trong mắt ông ấy.
Ông ấy hào hứng nói: “Tôi thoái.”
Tôi còn gặp một người phụ nữ, cô ấy nói: “Trước đây, tôi rất khỏe mạnh, việc gì cũng làm được. Nhưng sau khi tiêm vắc-xin COVID, tôi lúc nào cũng thấy mệt mỏi, không có chút sức lực nào.”
Tôi đáp: “Đó chẳng phải là tác dụng phụ của vắc-xin sao? Còn có các nốt sần ở phổi, chóng mặt, bệnh bạch cầu và các loại u nang. Bây giờ, đại dịch này đang quay trở lại, nhưng thay vì gọi là COVID, nó được gọi là H1N1.”
Cô ấy nói: “Đúng vậy. Thật khủng khiếp. Bảy người trong làng chúng tôi đã chết chỉ trong hơn một tháng.” Tôi giảng chân tướng cho cô ấy, nói rằng Đại Pháp đến để cứu người. Tôi nói: “Niệm hai câu chân ngôn cát tường được Trời ban hồng phúc. Đảng làm hại người dân. Từ khi lên nắm quyền, nó đã lợi dụng đủ loại phong trào chính trị để bức hại 80 triệu người dân Trung Quốc đến chết. Cô hãy nhanh chóng thoái xuất khỏi Đảng để đảm bảo được bình an.” Cô ấy nghe xong đã vui vẻ đồng ý thoái.
Lần khác, tôi trò chuyện với một người phụ nữ, bà ấy nói bà sinh năm Ngọ. Tôi đáp: “Tôi cũng vậy, hai ta cùng tuổi rồi.” Khi bà ấy nói bà ấy đã 60 tuổi, tôi nói: “Vậy thì bà trẻ hơn tôi. Tôi lớn hơn bà một giáp.” Chồng bà ấy liền bước tới, hỏi: “Ai nhiều tuổi hơn?” Tôi nói tôi nhiều hơn một giáp. Ông ấy đáp: “Bà trông trẻ hơn vợ tôi đấy. Xem sắc mặt của bà rất tốt, trông bà khỏe mạnh thật đấy!”
Tôi mỉm cười và nói: “Tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, môn tu luyện dạy con người tuân theo Chân-Thiện-Nhẫn để làm người tốt. Chúng tôi không tranh giành hay lợi dụng người khác. Dù chịu thiệt thòi bao nhiêu, chúng tôi cũng không để trong tâm, làm gì cũng luôn nghĩ cho người khác, và cố gắng hướng nội khi gặp mâu thuẫn. Vì thế mà ngày càng có nhiều người bắt đầu bước vào tu luyện Đại Pháp. Giang Trạch Dân [cựu lãnh đạo ĐCSTQ] không chịu đựng được điều đó, vì đố kỵ mà phát động cuộc bức hại này. Những gì nói trên TV đều là dối trá. Đây là nỗi oan khuất lịch sử. Cuộc bức hại này là tội ác tày trời. Trời sẽ diệt ĐCSTQ. Ai đã gia nhập các tổ chức của nó đều sẽ bị liên đới và đang gặp nguy hiểm.”
Tôi hỏi họ: “Nếu ông bà đã gia nhập Đảng, Đoàn Thanh niên và Đội Thiếu niên Tiền phong của Trung Cộng thì hãy mau thoái xuất để đảm bảo được bình an. Ngoài ra, khi thành tâm niệm hai câu chân ngôn cát tường, ông bà sẽ được Trời ban phúc.”
Họ liên tục gật đầu và đồng ý thoái ĐCSTQ.
Có rất nhiều câu chuyện cảm động như thế. Ở đây, tôi chỉ viết ra một vài câu chuyện.
Chúng ta hãy nắm chắc những khoảnh khắc cuối cùng này để làm tốt ba việc, trợ Sư cứu thêm nhiều người hơn nữa. Hãy xả bỏ nhân tâm, kiên định tiến bước về phía Thần, để Sư phụ được yên lòng, bớt lo lắng cho chúng ta. Có vậy, chúng ta mới không hổ thẹn với danh hiệu: “Đệ tử Đại Pháp thời kỳ Chính Pháp.”
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/3/503512.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/20/233357.html


