Theo Sư phụ trên con đường cứu người
Bài viết của học viên ở tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc
[MINH HUỆ 18-01-2026] Tôi sống ở nông thôn và tôi viết các câu đối Tết Nguyên đán để khuyên mọi người hướng thiện, coi trọng truyền thống, làm người tốt và có đạo đức.
Người dân từ các thành phố và thị trấn lân cận đến xem các câu đối và đã khen ngợi chúng. Có người nói: “Ngày nay, không có những câu đối xuân như thế này trong các cửa hàng. Hầu hết các câu đối đều nói về việc làm giàu; chúng thiếu chiều sâu và thậm chí đọc không xuôi. Ai có thể ngờ rằng lại tìm thấy những câu đối hay như vậy ở nông thôn chứ? Chúng nói về văn hóa truyền thống và thực sự mang lại một luồng sinh khí mới.”
Bởi tôi sử dụng chữ phồn thể, có người nói tôi học cao hiểu rộng. Thực ra tôi chỉ được đi học ba năm trong thời Cách mạng Văn hóa. Tôi nói với mọi người rằng tôi đang đọc cuốn Chuyển Pháp Luân, cuốn sách nói về kết cấu của vũ trụ, các chu kỳ thiên thể, địa lý, nguồn gốc của nhân loại và tư duy của con người. Khi nghe điều đó, mọi người nói rằng đó hẳn là một cuốn sách tuyệt vời.
Tôi cũng nói rằng cuốn sách khuyên mọi người làm người tốt, biết nghĩ cho người khác và đã có hơn 100 triệu người tu luyện Pháp Luân Công trước khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bức hại pháp môn này vào năm 1999. Đáp lại, có người nhận xét: “Nhiều người tu luyện như vậy. Thảo nào lại bị bức hại.”
Tôi hỏi: “Như vậy chẳng phải là vô lý sao?”. Khi người đó trả lời rằng ĐCSTQ đi ngược lại ý trời và rất giỏi trong việc bức hại người dân, tôi nói: “Đó là lý do tại sao mọi người nên thoái xuất khỏi ĐCSTQ để có tương lai bình an. Hãy niệm hai câu chân ngôn ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’.” Những người từng tiếp xúc với tôi đều nói rằng tôi rất tốt bụng và họ mong tôi được bình an.
Trong khi giảng chân tướng, tôi đã gặp phải một số sự việc không mong muốn. Thông qua học Pháp và đề cao tâm tính, tôi đã học được cách xử lý mọi việc xảy ra bằng sự điềm tĩnh và chính niệm. Ví dụ, có một lần tại một khu chợ nông sản, tôi nói chuyện với một người phụ nữ, bà ấy liên tục gật đầu, bày tỏ sự đồng tình khi lắng nghe. Bà ấy đồng ý thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó. Sau đó bà ấy quay lưng bước đi. Nhưng chỉ đi được vài mét, bà ấy đột nhiên quay ngoắt lại và hét vào mặt tôi, lặp lại những lời vu khống của ĐCSTQ về Đại Pháp. Khung cảnh ồn ào xung quanh chúng tôi bỗng chốc trở nên im lặng. Mọi người kinh ngạc nhìn chúng tôi. Tôi sững sờ và thầm cầu xin Sư phụ giúp tôi xử lý tình huống này.
Tôi phát chính niệm và bình tĩnh lại. Tôi hướng nội và biết rằng mình đã làm đúng, vì vậy tôi lấy lại sự điềm tĩnh và mỉm cười nói: “Chắc hẳn chị đã hiểu lầm rồi. Tôi khuyên chị làm người tốt và làm như vậy sẽ mang lại phúc báo cho chị. Khuyên chị làm việc thiện và tích đức thì có gì là tà ác chứ? Chị đã trải qua Cách mạng Văn hóa và Chính sách Một con. Những gì ĐCSTQ đã nói và làm có tốt cho người dân thường không? Tại sao chị lại hồ đồ như vậy?”
Bà ấy nhận ra rằng những gì tôi làm là vì lợi ích của bà ấy và nói: “Cảm ơn chị. Tôi đã suy nghĩ không thấu đáo. Tôi xin lỗi. Chị là một người tuyệt vời.” Bà ấy chắp tay trước ngực và cúi đầu chào tôi. Và cứ như thế, một tình huống khó xử đã được hóa giải. Bây giờ nhìn lại, tôi vẫn cảm thấy có chút chấn động.
Năm 2014, tôi bắt đầu cùng đồng tu đến các ngôi làng khác để nâng cao nhận thức của mọi người. Cháu trai tôi khi đó mới một tuổi, nên tôi vừa địu cháu vừa nói chuyện với mọi người trên các nẻo đường, ngõ hẻm.
Có một lần khi chúng tôi đến một ngôi làng để phát tài liệu, tôi địu cháu trai trên lưng và xách một túi tài liệu, nên tôi bị tụt lại phía sau. Tôi đi đến một cửa hàng nhỏ, tôi thấy một đám đông giận dữ mang theo đòn gánh, gậy gộc, cuốc và tôi nghe thấy ai đó hét lên: “Nhanh lên! Gọi cảnh sát đi!” trong khi một người khác hét: “Bắt được thì đánh chết chúng đi!”
Tôi nghĩ mình biết chuyện gì đang xảy ra. Bởi chồng tôi giúp trông coi một bãi gỗ ở khu vực này, nên tôi cũng có quen biết đôi chút với những người ở đó, vì vậy tôi bước tới và hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy?”
Một người đàn ông trả lời: “Chúng tôi muốn vây bắt một nhóm bà lão. Họ đến đây để tuyên truyền tà giáo. Nhìn xem—họ để lại hàng đống đĩa DVD và tài liệu phản động rải rác khắp nơi và họ thậm chí còn bảo mọi người thoái Đảng và Đoàn Thanh niên. Đây không phải là phản động thì là gì?”
Trong khi thầm cầu xin Sư phụ giúp đỡ và phát chính niệm, tôi nói: “Một nhóm bà lão sao? Có đáng để những thanh niên như các cậu phải làm ầm ĩ lên như vậy không? Các cậu thực sự nghĩ rằng họ có thể chịu đựng được những đòn đánh của các cậu sao? Nếu lỡ có người chết thật, ai sẽ là người chịu trách nhiệm?
Tôi nói: “Tôi có biết một chút về Pháp Luân Công mà các cậu vừa nhắc đến. Trước khi cuộc bức hại bắt đầu, nhiều người trên khu phố của tôi đã tu luyện pháp môn này. Nhiều người trong số họ bị bệnh nhưng đã hồi phục sau khi luyện Pháp Luân Công. Tinh thần của họ được nâng cao và họ thậm chí còn có thể giúp làm việc nhà và chăm sóc con cái—tôi đã tận mắt chứng kiến điều này. Môn tu luyện này thực sự có khả năng chữa bệnh và cải thiện sức khỏe, vì vậy tiếng lành đồn xa—từ một người truyền cho mười người và từ mười người truyền cho một trăm người—và số lượng người tu luyện tăng lên không ngừng. Người ta nói rằng có hơn 100 triệu người trên cả nước đang tu luyện pháp môn này. ĐCSTQ cảm thấy bị đe dọa vì có quá nhiều người tu luyện, nên ĐCSTQ đã phát động cuộc bức hại và dàn dựng Màn tự thiêu giả trên Quảng trường Thiên An Môn để bôi nhọ Pháp Luân Công.”
Có người nói: “Nhiều người tu luyện pháp môn này, nhưng ĐCSTQ nói nó không tốt.”
Sau đó, tôi nói về các phong trào chính trị khác nhau của ĐCSTQ đã dẫn đến cái chết của biết bao nhiêu người, mặc dù không ai từng được phép nói ĐCSTQ là xấu. Họ đồng ý với những gì tôi nói và tôi nói thêm: “Các học viên có lòng tốt khuyên mọi người thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó để có một tương lai bình an. Họ chỉ có ý tốt. Lương tâm các cậu để đâu mà lại cố gắng bắt giữ và đánh đập họ? Các cậu nên cảm ơn họ mới phải.”
Có người đề nghị mở đĩa DVD xem nội dung là gì và những người khác đồng ý, vì vậy chủ cửa hàng đã lấy đĩa DVD có chương trình về Giang Trạch Dân, cựu lãnh đạo ĐCSTQ, người phát động cuộc bức hại và mở lên xem. Họ vừa xem vừa chửi rủa Giang Trạch Dân. Sau đó tôi nói: “Cơn giận của các cậu đã nguôi chưa? Các cậu sẽ không gọi cảnh sát nữa chứ? Những học viên đó đã mang phúc lành đến cho các cậu. Các cậu có thể chia sẻ thông tin này cho nhau đọc và hãy nhớ câu chân ngôn ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ để được bình an và đắc phúc báo.”
Chủ cửa hàng nói: “Tôi thực sự cảm ơn những học viên đó và tôi chúc họ bình an.” Những người khác gật đầu và nước mắt tôi trào ra. Khi tôi rời đi, chủ cửa hàng đã cho cháu trai tôi vài viên kẹo để bày tỏ sự cảm kích. Tôi nói: “Cậu nên cảm ơn Sư phụ Lý. Cảm ơn tấm lòng tốt của cậu.”
Tôi đã ghi nhớ sự việc này trong một thời gian dài. Nếu không có Đại Pháp, Sư phụ và chính niệm, chúng tôi có thể đã bị tấn công. Sư phụ đã xoay chuyển tình thế trong trường hợp này và giúp những người kia thức tỉnh.
Chúng tôi đã theo Sư phụ hơn 20 năm trong thời kỳ Chính Pháp và đã trải qua vô số thăng trầm, cũng như những ma nạn. Dưới sự bảo hộ của Sư phụ, chúng tôi vẫn đang bước đi trên con đường cứu độ chúng sinh và chứng thực Pháp. Con xin cảm tạ Sư phụ.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/18/503642.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/22/233380.html



