Giữ vững thiện lương trong nghịch cảnh
Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 02-11-2025] Tôi rất may mắn khi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào mùa xuân năm 1996. Ba năm sau, Giang Trạch Dân, khi ấy là lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), đã phát động cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp. Sư phụ bị vu oan, người dân bị tuyên truyền của đảng lừa dối. Là đệ tử Đại Pháp, tôi cảm thấy mình phải có trách nhiệm giúp mọi người minh bạch chân tướng Đại Pháp, và trợ Sư cứu chúng sinh.
Tôi muốn chia sẻ trải nghiệm của bản thân trong khi bị bức hại và giam giữ ở trung tâm tẩy não. Tôi đã vận dụng trí huệ có được nhờ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp để giảng chân tướng. Đây là minh chứng cho sự từ bi vĩ đại của Sư phụ và uy lực vô biên của Đại Pháp.
Sức mạnh của Thiện
Không lâu sau khi cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp bắt đầu vào tháng 7 năm 1999, nhiều trung tâm tẩy não được thành lập ở thành phố chúng tôi. Các học viên bị giam và bị gây áp lực để ngừng tu luyện. Tôi bị bắt cóc và bị đưa đến một trong những trung tâm tẩy não này.
Tôi bị đưa vào phòng thứ tư ở phía Tây cầu thang. Mặc dù hôm ấy không ăn không uống, tôi vẫn không thấy đói hoặc khát. Căn phòng tối tăm và lạnh lẽo–chỉ có hai chiếc giường làm bằng ống sắt. Tôi ngồi xuống một chiếc giường. Tấm đệm trên giường cũ nát bẩn thỉu đến mức không nhìn ra hình dạng ban đầu. Bụi dày phủ kín sàn nhà và bậu cửa sổ. Cửa sổ bị chắn bằng song sắt bên ngoài, và một cái chậu nhổ đặt ngay trước cửa. Tôi không khỏi cảm thấy đau lòng.
Tôi nhìn thấy một hoa sen lớn được khắc trên tường, bên trên là ba chữ lớn Chân-Thiện-Nhẫn. Tôi đoán là một học viên Pháp Luân Đại Pháp đã vẽ hoa sen này, có thể nói là kiệt xuất. Tôi không khỏi kinh ngạc: “Vẽ đẹp quá. Đúng là nét bút của Thần.”
Được truyền cảm hứng, tôi nhanh chóng ra khỏi giường và nhìn khắp phòng. Quả nhiên, có một chiếc đinh nhỏ được cắm trong góc bệ cửa sổ. Tôi cẩn thận dùng chiếc đinh viết thêm dòng chữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo. Pháp Luân Đại Pháp là chính Pháp” phía trên hoa sen. Bức tranh bây giờ dường như đã hoàn thành, trông thật hoàn mỹ. Tôi nhìn ngắm bức tranh, và chìm đắm vào khoảnh khắc ấy.
Lúc này, hoàn cảnh và điều kiện xung quanh không còn quan trọng với tôi. Tôi minh bạch mình không bao giờ cô đơn, miễn là trong tâm luôn có Sư phụ và Đại Pháp. Tôi ngồi xuống và bắt đầu phát chính niệm. Cái lạnh mùa đông, sự mệt mỏi, và tiếng ồn dường như đã lùi xa. Tôi được bao phủ bởi trường năng lượng mạnh mẽ và từ bi, đó là cảm giác rất tuyệt diệu. Đệ tử cảm tạ Sư phụ đã bảo hộ và gia trì cho đệ tử.
“Tôi thật ghen tỵ với chị”
Sáng hôm sau, có người đá mạnh vào cửa. “Dậy, rửa mặt đi”, một phụ nữ hét lên. Tôi bước ra khỏi phòng và thấy cô ấy đang đứng ở lối đi, hai tay chắp sau lưng. Tôi không có xà phòng hay khăn bông, nên chỉ tạt nước vào mặt cho tỉnh.
Lúc tôi định quay vào phòng, cô ấy lớn tiếng nói: “Mấy người các chị đó! Cứ suốt ngày nói chuyện “cứu người cứu người” rồi để bị bắt vào đây, tự chuốc họa vào thân. Cứ nói mấy chuyện Thần, Phật. Thần ở đâu? Sao không đến cứu chị đi? Tôi muốn xem có Thần thật hay không. Các chị thực tế chút đi!”
Ngay khi tôi bước vào phòng, cánh cửa đóng sầm lại sau lưng tôi. Tôi không bận tâm. Trước đây tôi chưa từng gặp người phụ nữ này. Tôi nhận ra thái độ thù địch của cô ta là kết quả của những lời dối trá mà ĐCSTQ đã lăng mạ và bôi nhọ Pháp Luân Đại Pháp. Tôi là đệ tử, và Sư phụ không thừa nhận sự bức hại. Nhưng vì đã vào đây, những gì tôi có thể làm là phơi bày những lời dối trá của ĐCSTQ và giúp cô ấy minh bạch chân tướng. Tôi muốn dùng Thiện tâm đã tu xuất được từ Đại Pháp để giải trừ những hiểu lầm và định kiến của cô ấy.
Khi cánh cửa lại mở ra, người phụ nữ đứng cách đó chừng sáu, bảy bước chân, và xoay lưng lại với tôi. Tôi bước đến chỗ cô ấy và nói: “Tôi xin lỗi”. Cô ấy quay lại, tỏ vẻ bối rối. Tôi giải thích: “Cô đừng nghĩ tiêu cực cho Đại Pháp. Pháp Luân Đại Pháp là tốt. Chân-Thiện-Nhẫn không sai. Các học viên và tôi đều là người tu luyện, nhưng chúng tôi vẫn mắc lỗi. Giống như học sinh làm bài kiểm tra, dù thầy giáo dạy giỏi đến đâu, vẫn có học sinh làm bài tốt và học sinh làm bài không tốt. Điều đó không có nghĩa là thầy giáo dạy không tốt”. Tôi nhìn vào mắt cô ấy và mỉm cười.
Thái độ của cô ấy dịu lại. Cô ấy nhìn tôi một lúc rồi hỏi: “Ý của chị là gì?”. Tôi nói: “Xin hãy nhớ ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’”. Tôi kể cho ấy nghe một số trải nghiệm tu luyện của mình, và giảng chân tướng về cuộc bức hại. Tôi nhắc cô ấy rằng cổ nhân Trung Quốc tin rằng thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo.
Cô ấy hứng thú với những câu chuyện tôi kể, và thích nói chuyện với tôi. Chúng tôi trở thành bạn tốt của nhau. Cô ấy chia sẻ cho tôi về những mâu thuẫn trong gia đình cô, và tôi đưa ra những lời khuyên chân thành. Cô ấy không ngại khi tôi chỉ ra những thiếu sót của cô và còn nói: “Lời khuyên chân thành thì khó nghe, nhưng tôi biết nó tốt cho tôi. Cảm ơn chị đã cho tôi lời khuyên. Ở bên cạnh chị, tôi thấy thoải mái và thụ ích rất nhiều”.
Một hôm, cô ấy có vẻ trầm ngâm và bảo tôi: “Công việc này khiến tôi chán nản, nội tâm mâu thuẫn lắm. Mặc dù tôi tự do đi lại, nhưng trong tâm không hề tự do. Công việc này mang lại thu nhập cho tôi, nhưng tôi phải liên tục nói và làm những việc trái với lương tâm của mình. Tôi thật ghen tỵ với chị. Mặc dù chị bị giam và không thể ra khỏi đây, nhưng tâm trí của chị tự do, và chị có thể bày tỏ cảm xúc thật của mình. Tôi ước có thể được như chị.” Cô ấy không khóa cửa phòng tôi nữa, và tôi có thể tự do đi lại trong hành lang.
Giảng chân tướng
Ba học viên bị giam trong một căn phòng phía Đông. Một buổi sáng, tôi nghe nhiều tiếng bước chân nặng nề bước lên cầu thang, đi ngang qua phòng tôi. Sau đó có người mở cửa căn phòng đầu tiên. Trưởng trung tâm tẩy não đang nói chuyện. Ông ấy la hét và chửi bới càng lúc càng lớn, làm ồn ào cả dãy hành lang. Thỉnh thoảng có vài người hùa theo, la hét dữ dội.
Sau một hồi náo loạn, cánh cửa phòng thứ hai được mở ra. Trưởng trung tâm tẩy não gọi tên một nam học viên và hỏi: “Anh vẫn còn luyện Pháp Luân Đại Pháp phải không? Đảng trả lương cho anh, vậy mà anh lại phản đảng!” Ông ta tiếp tục la hét và chửi bới.
Tôi ngồi trên giường và phát chính niệm. Tiếng bước chân đến gần, và có người mở cửa phòng tôi. Bốn người, bao gồm trưởng trung tâm tẩy não, đứng ngay cửa ra vào. Trước khi họ kịp lên tiếng, tôi nhanh chóng ra khỏi giường và đi lại chỗ họ. “Xin mời vào!” Tôi mỉm cười mời họ vào.
Trưởng trung tâm tẩy não trừng mắt nhìn tôi chừng 10 giây rồi nói: “Bà làm như đây là nhà của bà vậy”. Ông ấy bước vào, nhìn thấy hoa sen và dòng chữ trên tường. “Bà muốn cưỡi hoa sen này để lên Trời à?”, ông ấy hỏi.
Tôi trả lời: “Tôi chưa từng nói muốn cưỡi hoa sen này để lên Trời. Nhưng tôi thích hoa sen. Tuy mọc trong bùn, nhưng hoa sen trong sạch và thuần khiết. Tôi muốn tu luyện và đề cao bản thân bằng cách chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn của Đại Pháp. Tôi muốn trở thành người tốt, một người tốt hơn nữa, vượt qua hết thảy cảnh giới người thường.”
Ông ấy gật đầu, nói: “Chân-Thiện-Nhẫn nghe có vẻ tốt. Luyện công để cải thiện sức khỏe cũng không phải điều xấu.”
Tôi rất vui khi nghe điều đó và nói: “Không ngờ ông lại hiểu chuyện như vậy. Vậy thì hãy để tôi về nhà nhé?”
Sau đó, tôi dừng lại một chút rồi nói: “Nhưng tôi biết có một việc chúng ta sẽ có cách nghĩ khác nhau”. Ông ấy hỏi là việc gì. Tôi nói: “Trời sẽ diệt Trung Cộng”.
“Đúng rồi”, ông ấy trả lời, nghiêm mặt nhìn tôi. “Đó là những gì học viên Pháp Luân Đại Pháp các người nói”.
Tôi bảo ông ấy: “Không phải Pháp Luân Đại Pháp…mà là Trời sẽ diệt Trung Cộng. Đảng đã phát động rất nhiều phong trào chính trị, và giết hại hơn 80 triệu người Trung Quốc vô tội—địa chủ, tư bản, trí thức, sinh viên yêu nước những người biểu tình ở Bắc Kinh năm 1989—họ đều là tinh anh của Trung Quốc. Bây giờ chính quyền bức hại học viên Pháp Luân Đại Pháp tu Chân-Thiện-Nhẫn. Chân thành, thiện lương, bao dung và nhẫn nại là những giá trị cơ bản mà người Trung Quốc chúng ta đã truyền đời bao thế hệ, và nên được trân trọng, bảo tồn. Tuy nhiên ĐCSTQ cấm người ta thực hành những giá trị này, dẫn đến tham ô và hàng giả tràn lan. Tất cả chúng ta đều là nạn nhân. Nếu chúng ta cứ để như vậy, thì chính là đang đào hố chôn mình”.
“Nhưng đảng trả lương cho tôi, tôi phải đi theo chính sách của đảng”, ông ta nói.
Tôi lắc đầu, nói: “ĐCSTQ không sản xuất cũng không làm gì để tạo ra tiền. Tiền của nó từ đâu mà ra? Nó sống bằng tiền thuế của chúng ta. Chúng ta nuôi toàn bộ bộ máy chính phủ và trả lương cho các quan chức đảng. Những gì anh có không phải là ĐCSTQ trao cho, mà nhờ anh làm việc chăm chỉ, cùng với đức mà anh và tổ tiên đã tích lại từ bao đời kiếp. Anh làm việc cho ai, họ cũng phải trả lương tương xứng cho anh. Nếu anh làm việc cho công ty tư nhân, có thể đã được trả lương nhiều hơn bây giờ và ở vị trí cao hơn rồi”.
Ông ấy suy nghĩ rồi hỏi tôi tại sao phải thoái đảng. Tôi nói: “Nếu tôi nói từ tham nhũng, ai sẽ là người được nhắc đến đầu tiên?” Ông ấy trở nên phòng thủ, nói rằng trong đảng cũng có người tốt. Tôi gật đầu: “Đó là lý do tại sao chúng tôi giúp những người này tách biệt với đảng. Những ai thật sự xấu thì không thể cứu được nữa. Giống như một giỏ táo. Nếu chỉ có vài quả bị hỏng, chúng ta sẽ nhặt ra và ném đi. Nhưng nếu đa số bị hỏng, chúng ta sẽ nhặt ra những quả còn dùng được và ném đi những quả còn lại cùng với giỏ. Người ta thường nói: “Không thể làm trái Thiên ý. Thuận Thiên thì sống, nghịch Thiên thì chết.”
Ông ấy đứng dậy và nói: “Rất tốt. Tôi xong việc ở đây rồi”. Tôi cũng đứng dậy và nhìn họ rời đi.
Sau này, trưởng trung tâm tẩy não đã nghe theo lời khuyên của tôi và thả học viên bị nghiệp bệnh nghiêm trọng về nhà.
“Pháp Luân Đại Pháp thật phi thường”
Một hôm, Trưởng khu A đứng gần tôi trước khi chúng tôi đi ăn trưa. Ngay khi tôi vừa mở miệng, anh ấy đã xua tay nói: “Đừng nói gì cả. Tôi không muốn nghe chị nói về Pháp Luân Đại Pháp”. Tôi khẽ cười, nhưng không nói gì.
Một lát sau, anh ta tiến lại gần tôi và nói: “Chị xem lại mình đi. Những gì chị nói đều là ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo’ và ‘thoái đảng’. Thật phiền phức. Đồng nghiệp ở công ty chắc đều xa lánh chị, phải không? Nếu chị muốn luyện Pháp Luân Đại Pháp thì luyện đi. Sao phải chống đối và lật đổ đảng?” Tôi không nói gì cả.
Một buổi sáng, khi tôi trở lại phòng từ nhà vệ sinh, thì nhìn thấy cánh cửa căn phòng thứ nhất ở cầu thang được mở ra. Một mùi hôi thối nồng nặc bốc ra. A và hai lính canh đang đứng cách đó không xa, lấy tay bịt mũi và chửi bới.
Tôi biết có một nữ học viên đang tuyệt thực để phản bức hại, và cách hai ngày bị bức thực một lần. Cánh cửa căn phòng này lúc nào cũng bị khóa, không ai biết chuyện gì xảy ra bên trong và cô ấy ra sao. Tôi nhìn vào bên trong. Trên sàn nhà có một tấm nệm rách tươm. Nữ học viên đầu tóc rối bời, nhem nhuốc đang nằm trên nệm, bên cạnh cô là một bãi nôn ói.
Tôi hít một hơi, tiến lại chỗ A và nói: “Tôi sẽ dọn sạch chỗ này và thay quần áo cho cô ấy”.
“Gia đình cô ấy không gửi quần áo để thay”, anh ta mỉa mai. Tôi nói cô ấy có thể dùng quần áo sạch của tôi. Anh ta nói: “Khiếp quá. Chị chắc là không ngại chứ?” Tôi mỉm cười và trấn an anh ta rằng tôi không ngại. Tôi quay về phòng mình lấy một bộ đồ sạch rồi yêu cầu A và hai lính canh đi ra ngoài.
Nữ học viên đang nằm hướng mặt vào tường. Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô ấy và nói: “Em ơi”. Cô ấy từ từ mở mắt ra và nhìn tôi. Tôi hỏi: “Em có sao không? Chị giúp em thay quần áo nhé?” Cô ấy gật đầu. Tôi đỡ cô ấy ngồi dậy. Vì cô ấy không được phép dùng nhà vệ sinh, nên tấm nệm dính đầy nước tiểu và chất nôn.
Sau khi thay quần áo cho cô ấy, tôi lấy cây lau nhà trong nhà vệ sinh và lau sàn nhà. A và hai lính canh đến kiểm tra chúng tôi và xem tôi chải tóc cho cô ấy. Tóc cô ấy dài và rối. Tôi không có lược, nên dùng ngón tay gỡ tóc cho cô ấy rồi chải từ trên xuống dưới. Sau đó, tôi dùng khăn ướt lau mặt cho cô ấy và cuộn bộ đồ dơ lại để đem đi giặt. Trong vòng chưa đến một giờ, căn phòng đã được dọn sạch sẽ gọn gàng, mọi người dường như thoải mái, tâm trạng tốt hơn. Thậm chí A và hai lính canh còn mỉm cười với chúng tôi.
A hỏi: “Sao chị tốt quá vậy? Nhất cử nhất động đều toát lên vẻ lương thiện. Người tốt bụng giống như vàng, đi đến đâu cũng tỏa sáng”.
Tôi bảo anh ta: “Nói hay lắm. Những người thế hệ trước đều biết khi Mao Trạch Đông lên nắm chính quyền, ông ta đã phát động nhiều phong trào chính trị, nào Tam phản, Ngũ phản, chiến dịch chống cánh tả, và Cách mạng Văn hóa. Hàng triệu người Trung Quốc vô tội đã bị giết hại, Mao đã dẫn Trung Quốc theo con đường phản lại Thiên ý.“
“Bây giờ ĐCSTQ phát động cuộc bức hại đối với nhóm người tu luyện, những người chỉ muốn làm người tốt. Bởi làm quá nhiều việc ác, chính quyền này đang tự hủy hoại chính mình, Trời sẽ diệt nó. Đây là quy luật của vũ trụ. Trung Cộng không phải Trung Quốc. Không có đảng, Trung Quốc vẫn là Trung Quốc thôi. Người Trung Quốc thông minh cần cù, hoàn toàn có khả năng sản xuất ra của cải và cung cấp lương thực, quần áo, nhà cửa cho chính mình, chúng ta sẽ không có gánh nặng những quan chức tham nhũng đó.”
Anh ấy yên lặng lắng nghe rồi nói: “Tôi chưa từng nghĩ đến điều này”.
Tôi tiếp tục: “Bây giờ, nói một chút về bản thân tôi. Ngược với điều anh nói, mọi người ở nơi làm việc không hề xa lánh mà thực sự tôn trọng và quý mến tôi. Đồng nghiệp hay rủ tôi đi chơi và nói tôi là người dễ chịu và vui vẻ. Họ biết khi có tôi đi cùng sẽ không xảy ra mâu thuẫn nên chuyến đi sẽ không bị mất vui”.
A nói: “Tôi tin chị”.
“Nhưng không phải lúc nào tôi cũng là người dễ mến”, tôi bảo anh ta, “cho đến khi tôi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Trước đây, tôi là người rất thích tranh đua, phải chiếm ưu thế trong mọi việc. Tôi không biết khiêm nhường và thuận theo người khác. Tôi không làm việc nhà, và nổi nóng với người nhà, còn nổi giận vô cớ. Chồng và con gái sợ hãi và xa lánh tôi.“
“Mọi thứ đã thay đổi khi tôi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào mùa xuân năm 1996. Nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn của Đại Pháp đã đánh thức chân ngã của tôi. Tôi quyết tâm tu luyện. Tôi hành xử theo tiêu chuẩn cao của Đại Pháp và cố gắng trở thành một người chân thật, thiện lương và bao dung—một người tốt bụng. Nhờ tu luyện, tôi tìm thấy nội tâm an hòa, các mối quan hệ trong công việc và cá nhân đều cải thiện. Cơ thể tôi khỏe mạnh, tâm tính trở nên kiên nhẫn và tường hòa. Bây giờ tôi lo liệu gần như toàn bộ việc nhà.”
“Sau khi chứng kiến sự thay đổi 180 độ của tôi, chồng và con gái đều ủng hộ tôi tu luyện. Ngay cả mẹ chồng, người chưa từng bước chân vào nhà tôi, cũng nói rằng bây giờ tôi là người hoàn toàn khác sau khi tu luyện Đại Pháp. Tôi chăm sóc tốt gia đình và làm việc nhà, kính trọng người lớn tuổi. Bà nói tôi lúc nào cũng vui vẻ, và Đại Pháp thật thần kỳ.”
A nói: “Công pháp tốt thật đấy! Tại sao Giang Trạch Dân phải bức hại Pháp Luân Đại Pháp? Chuyện gì đã xảy ra ở Thiên An Môn?”
Tôi giải thích rằng cuộc bức hại không có cơ sở pháp lý, và vụ tự thiêu giả ở Thiên An Môn được dàn dựng để lừa dối công chúng và làm cái cớ cho cuộc bức hại. Tôi nói: “Đối với những việc nhỏ nhặt, muốn đi hướng này hay hướng kia thì không sao, nhưng đối với việc chọn lựa giữa thiện và ác, chúng ta nên đứng cùng phía chính nghĩa và không tiếp tay cho kẻ ác.”
Sau đó, A không còn chửi bới, và bổ sung thêm nệm. Mỗi lần trực ca, anh ấy đều bảo lính canh thay nệm cho học viên tuyệt thực, để có thể phơi khô tấm nệm bẩn. Anh ấy thích đến thăm và trò chuyện với tôi, nói rằng: “Chị biết rất nhiều về lịch sử và khoa học. Tôi học hỏi được rất nhiều từ chị.”
Tôi nói: “Học vấn của tôi không cao. Tu luyện Pháp Luân Đại Pháp đã ban cho tôi trí huệ”. Anh ấy cố gắng cho tôi tự do nhiều nhất có thể.
A bảo tôi: “Kỳ thực, chị là người nắm quyền quyết định ở đây. Tôi không nghĩ có thể chuyển hóa chị–không ngờ chị lại chuyển hóa tôi.”
Tôi nói: “Đó bởi vì mọi thứ tôi nói đều là sự thật và tôi thật lòng muốn tốt cho anh”.
Anh ấy gật đầu và nói: “Tôi biết”, rồi mỉm cười và giơ ngón tay cái: “Tôi ngưỡng mộ chị. Pháp Luân Đại Pháp thật phi thường”.
“Tôi sẽ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp khi Sư phụ Lý trở về Trung Quốc”
Một buổi tối, lính canh B đến phòng tôi và nói: “Xuống cầu thang. Có người muốn gặp chị”. Tôi theo anh ấy đi đến phòng trực. Có hai người đàn ông cỡ chừng độ tuổi 30, ăn mặc chỉnh tề.
Tôi lịch sự mỉm cười chào họ. Họ dường như ngạc nhiên bởi sự thân thiện và dễ gần của tôi. Một người nói: “Chị không giống kẻ ngốc chút nào. Chính phủ cấm Pháp Luân Đại Pháp. Sao chị bướng bỉnh vậy? Chị từ bỏ công việc lương cao hậu hĩnh để chịu khổ ở đây! Chị làm như vậy để làm gì? Chúng tôi làm việc cho chính quyền mà lương không cao bằng chị. Sao chị lại chống đảng?”
Tôi bảo họ: “Kỳ thực, người tu luyện Đại Pháp không có kẻ thù, chúng tôi không chống lại ai cả. Tôi chỉ làm theo lương tâm. Tôi yêu công việc, đồng nghiệp, bạn bè và gia đình, nhưng tôi không thể làm trái lương tâm và lăng mạ Đại Pháp, điều mà tôi rất tôn kính. Không phải tôi từ bỏ công việc mà quản lý bị cấp trên gây áp lực buộc phải sa thải tôi.”
Người đàn ông còn lại nói: “Chị có thể dễ dàng nói không luyện nữa, mọi chuyện sẽ được giải quyết mà”.
Tôi lắc đầu: “Tôi không thể làm như vậy. Chân thật và thiện lương là tiêu chuẩn làm người. Tôi không thể làm trái lương tâm để được lợi ích nhất thời. Tôi không muốn lừa dối những ai không biết chân tướng Đại Pháp. Đó là việc làm vô trách nhiệm với người khác và bản thân mình. Chưa kể tu luyện là vấn đề nghiêm túc. Đại Pháp dạy tôi làm người tốt theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn. Mục tiêu của tôi là không ngừng hoàn thiện bản thân và nâng cao đạo đức cá nhân. Việc này không chỉ đem lại lợi ích cho tôi cả thể chất lẫn tinh thần mà sự thiện lương của tôi còn mang lại niềm vui và thụ ích cho những người xung quanh tôi nữa.“
“Xét phạm vi rộng hơn, tự do tín ngưỡng là quyền của con người, được Hiến pháp bảo vệ. Điều 35 và 36 của Hiến Pháp Trung Quốc đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng của công dân. Cuộc bức hại đang diễn ra bắt nguồn từ việc cựu lãnh đạo ĐCSTQ lợi dụng quyền lực để thay thế pháp luật, đó chính là vi phạm pháp luật. Vô số công dân vô tội như tôi đã bị nhắm mục tiêu và bị bức hại vì tín ngưỡng. Chúng tôi bị mất việc, mất tự do, thậm chí có người mất đi sinh mạng. Những việc này đáng lẽ không nên xảy ra.”
“Anh hỏi tôi làm như vậy để làm gì. Thực ra tôi chưa từng nghĩ mình sẽ được gì. Nhưng tôi bảo anh này, vì tôi đã chọn con đường này, thì nhất định sẽ kiên trì đến cùng. Đúng là hiện giờ tôi đang gặp khó khăn, nhưng tâm tôi vui vẻ. Trên đời này, hạnh phúc thực sự không phải từ quyền lực hay bạc tiền, mà gốc rễ là đức tin chân chính-đức tin vào Chân-Thiện-Nhẫn.“
“Tôi ngày nào cũng đọc cuốn sách quý Chuyển Pháp Luân. Pháp này quá cao thâm bao hàm hết thảy chân tướng của vũ trụ và vạn sự vạn vật. Những lời trong sách tiết lộ thiên cơ và thể hiện sự từ bi vô lượng. Một công pháp tốt như vậy được truyền ra ở đất nước chúng ta, khiến rất nhiều người khỏi bệnh, khiến đạo đức xã hội lúc bấy giờ được nâng cao, lòng người hướng thiện, gia đình hòa thuận, xã hội ổn định, đây là việc tốt mang lại trăm điều lợi mà không có một điều hại nào, đây là niềm vinh dự của dân tộc và đất nước chúng ta, là điều mỗi chúng ta nên hết sức trân trọng.”
“Đối mặt với sự bất công như vậy, tôi không oán trách, không hối tiếc, không cừu hận, chỉ có sự thiện lương và kiên trì. Tôi rất may mắn khi được tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Người ta thường nói: “Người thiện bị người bắt nạt nhưng trời không bắt nạt; người ác thì người sợ nhưng trời không sợ”. Cuộc bức hại này đối với người vô tội có đức tin chân chính sẽ mang lại thiên tai nhân họa. Nó sẽ không kéo dài lâu. Nếu các anh không tin, thì hãy đợi mà xem.”
Cuối cùng, tôi bảo họ: “Tôi nói nhiều như vậy, không biết các anh có hiểu không. Đối xử người khác bằng sự chân thành và thiện lương là tiêu chuẩn của tôi. Tôi hy vọng các anh sẽ đưa ra sự lựa chọn khôn ngoan giữa thiện và ác, và có trách nhiệm với bản thân và gia đình. Trong tâm giữ vững thiện lương thì các anh mới có được tương lai tươi sáng. Xin hãy nhớ ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’”.
Tôi vừa dứt lời, B đã chen vào nói: “Chị là nữ anh hùng thời hiện đại. Chị mà nói nữa, chắc tôi sẽ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp”.
Sáng hôm sau, B đến gặp tôi và nói: “Tôi sẽ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp khi Sư phụ Lý trở về Trung Quốc”.
Ngày tôi được thả ra khỏi trung tâm tẩy não, là ngày A trực ca. Anh ấy mừng cho tôi và nói: “Tất cả chúng tôi đều quý mến và đánh giá cao về chị. Chị là người tốt. Hãy về nhà. Chị không thuộc về nơi này đâu. Tôi hy vọng một ngày nào đó sẽ gặp lại chị”. Anh ấy mỉm cười thật tươi và giơ ngón tay cái ủng hộ.
Hầu hết nhân viên ở trung tâm tẩy não đều minh bạch chân tướng Đại Pháp, và đã chọn thoái đảng và các tổ chức thanh niên của nó.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/2/497975.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/4/233179.html


