Tác giả: Đệ tử Đại Pháp Đại Lục
[ChanhKien.org]
Sư phụ từng giảng:
“Hoàn cảnh là do mình sáng tạo ra”. (Giảng Pháp tại Pháp hội Bắc Mỹ lần đầu)
Tôi có một chút thể ngộ về đoạn Pháp này, xin được viết ra để giao lưu cùng các đồng tu.
Trong hoàn cảnh tu luyện hiện tại của chúng ta, có đồng tu cảm thấy rất thoải mái; có đồng tu lại cảm thấy rất cấp bách; có đồng tu bị bức hại rất nghiêm trọng; còn có đồng tu bị bệnh nghiệp quấn thân; tệ hơn nữa là còn có đồng tu bị bức hại đến chết. Tôi ngộ được rằng: Bất luận là đồng tu ở trong hoàn cảnh nào thì cũng đều là bản thân mình đưa ra lựa chọn. Dưới đây tôi sẽ giao lưu cùng đồng tu nhận thức của bản thân từ ba phương diện.
1. Những đồng tu có giả tướng nghiệp bệnh
Mỗi đồng tu chúng ta đều đã từng xuất hiện giả tướng nghiệp bệnh, nhưng chúng ta dùng những phương pháp khác nhau để đối đãi với nó. Chúng ta đều biết, làm một người luyện công không nên coi việc khó chịu trên thân thể là bệnh. Đây chính là ranh giới giữa người tu luyện và người thường.
Chúng ta đều biết một điểm, có những đồng tu chính niệm rất mạnh, lúc xuất hiện giả tướng nghiệp bệnh thì trong tâm rất kiên định. Trong “Chuyển Pháp Luân” Sư tôn giảng:
“Môn Pháp Luân Đại Pháp của chúng tôi tiến bộ tương đối nhanh; chỉ cần chư vị đề cao tâm tính, thì đột phá từng tầng đều rất nhanh. Có người nguyên ban đầu đối với thịt không chấp trước thái quá, có [thịt ăn] hay không cũng không thành vấn đề. Kiểu người này qua một hai tuần liền vượt qua, liền vứt bỏ được cái tâm ấy”.
Cho nên tôi ngộ được rằng giả tướng sẽ rất nhanh có thể vượt qua được.
Có đồng tu thì trong tâm bất ổn, không kiên định. Trong tiềm ý thức luôn so sánh những giả tướng xuất hiện ở bản thân với đặc điểm của một căn bệnh nào đó. Cứ so sánh như vậy dần dần đã bị mắc bẫy, giả tướng nghiệp bệnh càng ngày càng nặng, và khiến trong tâm càng ngày càng bất ổn. Cuối cùng thì cho rằng bản thân đã mắc bệnh và đi bệnh viện. Như vậy mà bỏ qua cơ hội tốt để thân thể chuyển hóa hướng đến vật chất cao năng lượng. Kết quả là đi bệnh viện khám đều là những bệnh không thể chữa được, còn nghiêm trọng thì bị bức hại đến chết.
Còn có những đồng tu, lúc giả tướng nghiệp bệnh trở nên nghiêm trọng thì mới tỉnh ngộ. Thông qua việc giao lưu cùng đồng tu và hướng nội tìm ở bản thân thì đã hạ quyết tâm đi trên con đường mà Sư phụ đã an bài; chính là không thừa nhận đó là bệnh, dần dần thân thể cũng hồi phục và từ đó càng kiên định đối với Đại Pháp hơn.
Sư tôn giảng Pháp đối với nghiệp bệnh thì chúng ta cũng đã từng đọc, nhưng khi lúc kiếp nạn đến thì vẫn là không làm được tốt, vẫn cứ coi bản thân như là người thường, và vẫn chưa thể hoàn toàn tín Sư tín Pháp. Vậy đây chẳng phải là vấn đề của bản thân sao? Đây chẳng phải là lựa chọn của bản thân sao?
2. Quan hệ giữa người với người
Trong “Chuyển Pháp Luân” Sư tôn giảng:
“Do đó [khi] chư vị gặp mâu thuẫn nào đấy, [thì] tôi nói rằng [đó] là để vật chất màu đen của bản thân chư vị chuyển hoá thành vật chất màu trắng, chuyển hoá thành đức”.
Cho nên tôi ngộ được, và cũng thể hội được rằng: Khi chúng ta gặp phải bất kể mâu thuẫn nào thì cũng đều là hảo sự, chỉ cần chúng ta chiểu theo yêu cầu của Sư tôn mà đề cao tâm tính thì sẽ “nhất cử tứ đắc” (Chuyển Pháp Luân).
Có đồng tu sau khi phát sinh mâu thuẫn giữa người với người thì liền tích cực chủ động hướng nội tìm, coi mỗi mâu thuẫn là cơ hội tốt để đề cao. Cho nên đồng tu đó đều cảm thấy mỗi người xung quanh đều rất tốt, cảm thấy họ cũng rất quan tâm đến bản thân mình. Đồng tu trong mắt người khác cũng là người tốt, mọi người đều muốn giao lưu với đồng tu đó. Nhưng nếu có đồng tu cảm thấy những người xung quanh đều bất hảo, cảm thấy họ đều đối xử tệ với mình nên trong tâm tràn đầy sự uất ức. Đây chẳng phải là chưa chiểu theo Pháp của Sư phụ để tu hay sao? Khi gặp phải mâu thuẫn đều luôn cho rằng người khác không đúng chứ không tìm ở bản thân, kết quả là khiến cho quan hệ giữa bản thân và những người xung quanh trở nên rất căng thẳng. Đây cũng chẳng phải là do bản thân lựa chọn hay sao?
3. Những đồng tu bị bức hại
Sư tôn giảng:
“Vô luận trong hoàn cảnh nào cũng không hề theo yêu cầu, mệnh lệnh hay chỉ thị của tà ác”. (Chính niệm của đệ tử Đại Pháp có uy lực)
Tôi thể ngộ được rằng: Phủ định bức hại chính là không phối hợp, và phải kiên định vào yêu cầu của Sư phụ để làm. Nhưng vì có những đồng tu không vứt bỏ được tâm chấp trước nên đã phối hợp với tà ác, kết quả là làm cho bản thân bị bức hại ngày càng nghiêm trọng. Đây chẳng phải là không đi theo con đường mà Sư tôn đã an bài hay sao? Nếu không đi theo con đường mà Sư tôn an bài thì chính là đi trên con đường mà cựu thế lực an bài, đi trên con đường của người thường. Đây chẳng phải là bản thân tự lựa chọn sao?
Có đồng tu trong khi không phối hợp mà phủ định được sự bức hại của tà ác. Còn có đồng tu tu xuất được tâm từ bi đối với những người bị tà ác lợi dụng mà từ đó phủ định triệt để sự bức hại của cựu thế lực và khiến cho việc tu luyện ngày càng đường đường chính chính hơn. Đây cũng chẳng phải là bản thân tự lựa chọn sao? Cho nên bất luận là ở hoàn cảnh nào thì đó đều là lựa chọn của chúng ta. Vì vậy chúng ta không nên oán trách những người đã tạo ra mâu thuẫn cho chúng ta, không oán trách những người bị tà ác lợi dụng từng bức hại chúng ta và càng không thể oán trách Sư tôn từ bi vĩ đại được. Tôi nghĩ chúng ta nên nhanh chóng tìm ở bản thân và quy chính trên Pháp. Phật ân hạo đãng, bất luận là lúc nào chúng ta hướng nội tìm thì Sư phụ đều luôn quản chúng ta.
Cuối cùng tôi xin được trích một đoạn Pháp mà Sư tôn giảng trong “Chuyển Pháp Luân” để chúng ta cùng khích lệ lẫn nhau:
“Trong vũ trụ này của chúng ta có một [Pháp] lý: điều bản thân chư vị cầu thì không ai quản, điều bản thân chư vị mong cũng không ai quản. Pháp thân của tôi sẽ ngăn trở chư vị, điểm hoá cho chư vị, [nhưng] hễ thấy chư vị cứ thế mãi, thì cũng không quản chư vị nữa; cớ chi cưỡng bức người ta tu luyện được? Không thể cưỡng chế chư vị tu, bức bách chư vị tu. Cần dựa vào bản thân chư vị mà thật sự đề cao, chư vị không muốn đề cao thì không ai còn cách nào cả. Lý cũng giảng cho chư vị rồi, Pháp cũng giảng cho chư vị rồi; bản thân chư vị còn không muốn đề cao, thì chư vị trách ai đây? Điều bản thân chư vị muốn, Pháp Luân cũng không quản, mà Pháp thân của tôi cũng không quản, đảm bảo là như vậy”.