Tác giả: Ti Vi
[ChanhKien.org]
Tinh tấn thực tu, trong sứ mệnh cứu độ chúng sinh để đoái hiện thệ nguyện của bản thân, nên tết năm nay đối với tôi thật sự rất trọn vẹn.
Trước tết, tôi và con trai thương lượng về việc ăn cơm tất nhiên (tôi không ở cùng với con trai), nhưng thương lượng không thành vì vấn đề thời gian không thống nhất được. Tôi nghĩ hay là thôi vậy, không ăn nữa, vì dù sao tôi cũng không coi trọng việc ăn uống và cũng không quan trọng mấy ngày lễ tết.
Trước tết, dưới sự đề nghị của đồng tu A chúng tôi muốn tiếp tục việc giảng chân tướng trong thời gian tết Nguyên đán, thế là tôi đã hẹn với ba đồng tu cũng không đi chúc tết họ hàng trong ngày tết. Ngày mồng 1 và mồng 2 vì có một số việc nên đã bỏ lỡ, mãi đến ngày mồng 3 mới bắt đầu chính thức đi giảng chân tướng. Chúng tôi hẹn đến một khu phố thương mại sầm uất, nơi đây vào dịp tết Nguyên đán khách du lịch từ nơi khác đến khá đông, khắp mọi miền đất nước đều có. Chúng tôi đi vào trong đám đông nhộn nhịp để tìm người hữu duyên.
Có một ví dụ khiến cho tôi có một ấn tượng rất sâu sắc. Lúc đó chúng tôi đang ngồi trên một dãy ghế ở xung quanh cây cổ thụ lớn cạnh con phố thương mại. Chúng tôi đang tìm người hữu duyên thì thấy cách đó không xa có một bãi phân chó, vừa đúng lúc một bạn nữ sinh viên đại học trẻ tuổi giẫm phải nhưng không hề biết, thế là cô ấy ngồi xuống bên cạnh chúng tôi. Tôi lập tức nhắc nhở cô ấy: Cháu xem dưới chân cháu kìa. Cô ấy vừa nhìn thấy thế thì rất ngạc nhiên, cô ấy vừa lẩm bẩm vừa lấy khăn giấy để lau giày. Vừa hay đồng tu A ngồi bên cạnh nhân cơ hội giảng chân tướng cho cô ấy. Nói một lúc và cô ấy cũng gần như lau xong giày nên tôi liền đứng dậy lấy chiếc khăn giấy trong tay cô ấy để đậy lên chỗ phân chó. Sau đó tôi quay sang hỏi cô ấy nghe có minh bạch không, cô ấy bảo vẫn chưa hiểu, thế là tôi dùng tiếng phổ thông để giảng cho cô ấy: “Cháu hãy nhớ rằng “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”. Cháu cần phải làm một người tốt, làm việc gì cũng phải chân thành, giữ gìn bản tính thiện lương và khi gặp việc gì cũng phải nhẫn nhịn, như vậy mới có thể đắc được sự bảo hộ của ông trời và khi đại nạn đến mới có thể giữ được sinh mệnh. Đồng thời trong tâm cháu không được thừa nhận những tổ chức đoàn, đội mà cháu từng gia nhập, hãy thoái xuất khỏi nó. Nhưng cháu không cần đi đến tổ chức đó để thoái đâu, cô sẽ giúp cháu thoái”. Cô ấy đã đồng ý, và đồng tu A đã chọn cho cô ấy một hóa danh.
Vì bạn học nam ngồi bên cạnh cũng đã nghe được, tôi liền hỏi bạn học của cô ấy có gia nhập đoàn, đội không? Cậu ấy nói chỉ có từng đeo khăng quàng đỏ thôi. Tôi nói: “Vậy cô chọn cho cháu một hóa danh để thoái nhé, cháu cũng cần thoái xuất khỏi nó từ trong tâm”. Cậu ấy nói: “Được ạ”. Sau đó tôi tặng cho cậu ấy một bài kinh văn “Vì sao có nhân loại” và nói bài kinh văn này cả thế giới đều biết, chỉ có người Trung Quốc mới không biết thôi, hy vọng các cháu sau khi xem xong thì hãy biết trân quý nó, sau khi về trường học hãy chuyển cho các bạn học khác cùng xem nhé. Tôi đặt bài kinh văn vào trong túi xách của các bạn ấy, và một lúc sau thì các bạn ấy rời đi. Nhìn theo bóng dáng của các bạn ấy, trong tâm tôi nghĩ đây đúng là người hữu duyên được Sư phụ dẫn đến đây để được đắc cứu.
Từ ngày mồng 3 tết Nguyên đán cho đến tết Nguyên Tiêu ngày nào chúng tôi cũng ra ngoài cứu người, mọi người đều cảm thấy rất trọn vẹn và mãn nguyện. Nhưng là một đệ tử Đại Pháp, khi chúng ta cứu người thì đồng thời cũng có rất nhiều phương diện cần phải tu, và vẫn còn cách rất xa yêu cầu của Sư phụ. Vậy chúng ta phải làm sao đây, chỉ có cách duy nhất là cần phải nắm chắc thời gian để thực tu và tinh tấn hơn.