Tác giả: Đệ tử Đại Pháp tại Hắc Long Giang
[ChanhKien.org]
Ngày 28 tháng 02 năm 2026, vì có việc nên tôi đã ở lại nhà em trai. Tôi sợ làm ảnh hưởng người khác nghỉ ngơi nên đã luyện công trước. Tôi bắt đầu luyện công từ 1:30 phút sáng đến 4:30 phút thì luyện xong, lúc đó nhìn thấy trời vẫn chưa sáng nên tôi chuẩn bị đi ngủ tiếp. Lúc này hiện lên trước mắt tôi là cảnh tượng Sư phụ đưa chúng tôi bay lượn trong buổi biểu diễn của Thần Vận, chỉ là nó không được rực rỡ.
Tôi nhìn thấy thảm cỏ xanh xanh, trên mặt đất thì trăm hoa đua nở, đồng tu mặc những bộ quần áo sặc sỡ, từng lượt từng lượt giống như trong diễn xuất của Thần Vận vậy, với tư thế, góc độ và phương hướng đó mà họ bay vút lên không trung xanh thẳm. Trước mắt tôi là từng lượt đồng tu bay lên, nhìn sang bên phải có một nhóm bay lên rồi nhóm khác lại bay lên tiếp. Nhìn sang bên trái, tôi thấy bản thân mình đứng đó nhìn người khác bay.
Lúc phát chính niệm vào buổi trưa hôm đó, tôi lại nhìn thấy Pháp Luân với Thái Cực đen trắng ở bên trong xoay rất nhanh sang trái rồi sang phải, khoảng chừng 30 giây.
Nhìn thấy các đồng tu bay lên còn bản thân thì không bay lên được đã khiến tôi cảm thấy rất chán nản và hụt hẫng. Tôi biết rằng vào thời khắc then chốt trong tu luyện, Sư phụ cho tôi thấy những điều này chính là điểm hóa cho tôi biết tu luyện của mình có vấn đề.
Sau khi giao lưu cùng đồng tu, tôi đã tìm ra bản thân trong tu luyện đã có mấy phương diện đang xuất hiện vấn đề:
1. Phương diện tu tâm: Vẫn chưa làm được vào mọi thời khắc đều bảo trì tâm thái tường hòa và từ bi. Khi gặp phải việc gì thì xa rời với Chân Thiện Nhẫn của Đại Pháp thay vào đó là dùng phương pháp của người thường để giải quyết vấn đề.
– Tự cho mình là trưởng bối mà quở trách hậu bối, đến nỗi bây giờ cháu gái tôi vẫn còn oán hận tôi.
– Một vị đồng tu làm việc với xuất phát điểm là vì muốn tốt cho tôi, nhưng lại đem sự việc làm ngược lại và đã làm tổn hại đến tôi. Nhưng tôi lại không trực tiếp giải thích một cách rõ ràng mà lại phớt lờ cô ấy cho đến tận hôm nay.
– Có tâm sắc dục, thích người đẹp, điển trai và xinh xắn v.v… Ngoài ra còn hay nghị luận đồng tu sau lưng và kiếm tiền trên điện thoại.
– Không kiên định vào việc tín Sư tín Pháp: Trước khi luyện công, thân thể tôi từ đầu đến chân đều là bệnh (đau thần kinh vùng đầu, đục dịch kính, viêm họng, viêm quanh khớp vai, rối loạn nhịp tim, đau thần kinh liên sườn, thoát vị đĩa đệm cột sống thắt lưng, bệnh trĩ, giãn dây chằng đầu gối trái sau chuyển biến thành viêm màng hoạt dịch, hoại tử xương ngón cái bên bàn chân phải), lúc đó tôi không thể đi làm nên đã viết đơn xin nghỉ ốm. Đến năm 1995, tôi đã gặp được Pháp Luân Đại Pháp, luyện công chưa đến ba tháng thì tất cả bệnh tật đều đã khỏi, đạt đến trạng thái vô bệnh toàn thân nhẹ nhõm. Luyện công ba mươi năm nay, ngay cả cảm cúm tôi cũng chưa từng mắc phải. Do đó tôi luôn nói rằng: “Chiểu theo Chân Thiện Nhẫn để luyện Pháp Luân Công thì có thể trị bệnh và không mắc bệnh, điều đó đã được chứng minh chính trên thân thể tôi, chỉ còn thiếu mỗi cái là đến cuối cùng tu thành Thần Tiên bay lên thôi.” Câu này nghe qua thì thấy rất bình thường, nhưng trên thực tế lại là không kiên định vào việc tín Sư tín Pháp, bản thân tôi cũng không cảnh giác được đây chính là Sư phụ đang điểm hóa và khích lệ tôi, để cho tôi nhìn thấy cảnh tượng phi thăng.
2. Ở phương diện làm ba việc: Trong năm tháng từ ngày 30 tháng 09 năm 2025 đến ngày 26 tháng 02 năm 2026, ba người thân thiết của tôi lần lượt qua đời nên việc phải chăm sóc mẹ ruột và lo liệu cho tang lễ đã chiếm dụng thời gian làm ba việc của tôi.
– Học Pháp, luyện công: Thời gian học Pháp đã giảm bớt, không thể làm được việc mỗi ngày học một bài giảng và luyện công đều đặn.
– Phát chính niệm: Không thể bảo trì việc phát chính niệm vào lúc 0:00 giờ, ba lần phát chính niệm còn lại đôi khi được phát bù vào lúc nửa đêm, có khi lại không phát bù.
– Giảng chân tướng, cứu người: Số lượng trung bình mỗi ngày là mười người nay giảm xuống chỉ còn ba người.
Hiện tại ba việc của tôi đã trở về trạng thái bình thường, còn về phương diện tu tâm vẫn còn tồn tại nhiều vấn đề và phải nhờ vào Sư phụ điểm hóa tôi mới có thể tìm ra những thiếu sót. Những vấn đề không tốt đó tôi bắt buộc cần phải sớm xử lý và cải chính lại, quy chính con đường tu luyện, nếu không thật sự là không còn kịp nữa rồi.
Con xin cảm tạ Sư tôn! Hợp thập!