Tác giả: Tịnh Liên, đệ tử Đại Pháp Trung Quốc đại lục
[ChanhKien.org]
Sư phụ đã vô số lần giúp đỡ và dẫn dắt chúng tôi quy chính con đường tu luyện. Sư phụ lo lắng cho chúng tôi. Dưới đây là một vài câu chuyện của mình tôi xin báo cáo với Sư phụ và giao lưu với các đồng tu. Nếu có chỗ nào không phù hợp với Pháp, thỉnh các đồng tu từ bi chỉ rõ.
1. Loại bỏ các biểu ngữ của tà ác
Đó là ngày 20 tháng 07 năm 1999, khắp nơi Trung Hoa trời đất đảo lộn, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), đứng đầu là Giang Trạch Dân, đã phát động một chiến dịch khủng bố theo phong cách cách mạng văn hóa, đẩy hàng trăm triệu học viên Pháp Luân Công vào thế đối lập với chính quyền, đàn áp điên cuồng những người tốt tu luyện theo Chân, Thiện, Nhẫn. ĐCSTQ bắt cóc, tịch thu tài sản, đốt sách và bắt giữ các học viên Pháp Luân Công. Tổ chức các lớp tẩy não chuyển hóa. Đưa những người không chuyển hóa vào trại cải tạo lao động không qua xét xử hay vào nhà tù để tiếp tục bức hại. Mọi thủ đoạn tàn ác đều được sử dụng, dường như mang khí thế muốn đẩy các học viên Pháp Luân Công vào chỗ chết. Nếu như vẫn không đạt được mục đích, họ còn bắt cha mẹ già hoặc con cái của học viên quỳ xuống trước mặt để ép buộc học viên từ bỏ tu luyện.
Chúng ta là những sinh mệnh trợ Sư chính Pháp. Dưới sự khủng bố tà ác như vậy, chúng tôi đã bắt đầu phản kháng lại cuộc bức hại và cứu độ chúng sinh. Đó là một ngày năm 2000, khi nhân viên “Phòng 610” của tà đảng dán nhiều khẩu hiệu vu khống Sư phụ Đại Pháp, bịa đặt vu khống Pháp Luân Đại Pháp trên đường phố gần trụ sở đại đội của chúng tôi. Trên tường, trên cột điện thoại và trên bảng thông báo, chỗ nào cũng có. Có một cửa hàng đối diện đại đội. Cảnh sát từ đồn cảnh sát thay phiên nhau canh gác và giám sát tại cửa hàng cả ngày lẫn đêm. Nhà tôi ở gần đại đội. Những lời bịa đặt này đã tuyên truyền đầu độc nhiều người không hiểu biết về chân tướng. Tôi đã bàn bạc với các đồng tu rằng chúng ta phải nhanh chóng gỡ bỏ những khẩu hiệu này. Việc gỡ chúng xuống hơi khó khăn nên chúng tôi đã mua một ít mực nước và một cây cọ rồi nhân lúc trời tối cấp tốc xóa những khẩu hiệu kia. Khi cảnh sát của đồn cảnh sát nhìn thấy điều này, họ nói: “Chúng tôi luôn nhìn chằm chằm vào nó mà không chớp mắt, thật không thể tin được là nó lại bị xóa nhanh đến thế.” Chúng tôi là những vị Thần đang làm việc, và chúng tôi có Sư phụ đang trông coi; chúng tôi có thể làm được, nhưng bọn họ lại không ngờ được.
2. Biểu ngữ treo trên cầu vượt
Đó là một đêm năm 2018. Một số học viên chúng tôi đã phối hợp treo hai tấm biểu ngữ lớn dài bốn mét trên cầu vượt đường sắt. Các biểu ngữ có chữ màu vàng trên nền đỏ, nội dung “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân – Thiện – Nhẫn hảo” và “Thế giới cần Chân-Thiện-Nhẫn”. Nó rất đẹp dưới ánh đèn xe hơi. Xe cộ và người qua lại trên con đường dưới cầu, mọi người đã chứng kiến sự thần kỳ của Pháp Luân Đại Pháp. Đôi khi chúng tôi treo biểu ngữ trên cây và cột điện thoại, đây là những nơi tốt để truyền bá chân tướng. Chúng tôi còn phối hợp cùng nhau treo biểu ngữ trên núi. Đến chân núi, nhìn thấy những biểu ngữ dài hơn một mét tung bay trong gió, trông rất hoành tráng.
Còn có một lần, chúng tôi đi đến vùng nông thôn để phát tài liệu. Đúng lúc tôi và đồng tu còn đang bỏ tài liệu vào trong cổng của một nhà, đối diện với cổng là một đống gạch, trên đó có một người đàn ông say rượu đang nằm, anh ta nhìn thấy chúng tôi liền hỏi: “Làm gì đấy? Các ngươi đang làm gì đấy?” Chúng tôi thầm nghĩ không thể lưu lại chỗ này lâu. Ai biết được tên say rượu đó có thể làm gì, nên chúng tôi phớt lờ anh ta và nhanh chóng rời đi. Nhưng tên ma men đó không ngừng truy đuổi và còn lớn tiếng la hét. Chúng tôi chạy, nhưng đã quá mệt không thể chạy tiếp được nữa. Tại một khúc cua, chúng tôi nhanh trí ngồi xổm xuống chỗ chân tường. Người đàn ông tiếp tục đuổi theo chúng tôi. Một lúc sau, khi không thấy động tĩnh gì, chúng tôi nhanh chóng rời đi, chuyển nguy thành an. Là Sư phụ đã bảo hộ cho chúng tôi ẩn thân. Chúng tôi vừa cảm ơn Sư phụ bảo hộ vừa tiếp tục phát nốt số tài liệu chân tướng còn lại.
Một lần khác, ba đồng tu chúng tôi đi về vùng nông thôn để phát tài liệu. Chúng tôi đã ước hẹn mỗi người một dãy nhà và sẽ gặp nhau vào cuối buổi. Nhưng dãy nhà tôi phát lại là ngõ cụt. Không còn lựa chọn nào khác, tôi phải quay trở lại theo tuyến đường ban đầu. Vừa quay lại, tôi đã không tìm thấy các đồng tu. Ở nông thôn có nhiều chó, hễ một con sủa thì nhiều con khác sẽ sủa theo. Hai đồng tu kia nhanh chóng rời đi. Tôi tìm không thấy họ, nên tự mình phát hết tài liệu, rồi đến ngã tư đợi họ. Nhưng một giờ đã trôi qua mà họ vẫn chưa xuất hiện, thế nên tôi một mình trở về nhà. Về đến nhà, tôi nghĩ bụng, rằng phải xem xem họ đã về nhà hay chưa. Đến lúc tôi đến nhà đồng tu, họ vẫn còn đang lo lắng, rằng tôi có thể bị lạc đường hay không. Bởi vì tôi vừa từ nơi khác đến đây thời gian chưa lâu, nên họ sợ tôi không tìm được đường về. Giờ đây, họ đã thở phào nhẹ nhõm. Tôi nói: “Không sao đâu, có Sư phụ ở đây, tôi sẽ không bị lạc.”
3. Treo biểu ngữ tại các điểm danh lam thắng cảnh
Đó là vào đêm trước ngày mồng một tháng năm ba năm trước. Sáng sớm, nhóm năm người chúng tôi lái xe đến một điểm thắng cảnh du lịch để treo biểu ngữ. Trên suốt chặng đường không ai trong chúng tôi nói lời nào, chúng tôi chỉ lặng lẽ phát chính niệm để tất cả chúng sinh đến điểm thắng cảnh du lịch đều biết được chân tướng và có một tương lai tốt đẹp. Sau hơn một giờ di chuyển, chúng tôi đã đến đích. Người thì treo băng rôn, người thì phun chữ, mọi thứ đều được phối hợp rất ăn ý. Hôm đó là một ngày nắng đẹp, chim hót líu lo, hoa nở rộ. Dưới chân núi là một dòng sông nhỏ chảy róc rách. Vẻ đẹp của thiên nhiên hiện ra trong tầm mắt, tâm trạng chúng tôi đặc biệt thuần khiết và yên bình. Mỗi dòng tin nhắn và mỗi lời chúc phúc đều đại diện cho ý nguyện của năm đệ tử Đại Pháp chúng tôi mong muốn tất cả chúng sinh đều lựa chọn một tương lai tốt đẹp. Khi gặp khó khăn hay gặp nguy hiểm nhớ đến chín chữ chân ngôn, thì sẽ gặp dữ hóa lành.
Thời gian trôi nhanh quá, thoáng một cái đã mười hai giờ trưa rồi. Chúng tôi nghỉ ngơi một chút rồi lái xe về. Trên đường về nếu thấy có chỗ thích hợp, chúng tôi sẽ xuống xe và cũng giơ lên vài biểu ngữ. Đến một ngã tư, tôi bước ra khỏi xe và giơ hai tấm biểu ngữ. Thấy biểu ngữ tung bay trong gió, tôi quấn nó hai vòng vào cột đèn. Đúng lúc đó, một người lái xe máy từ góc phố phóng nhanh đến với vẻ mặt hung dữ. Anh ta vừa nói chuyện điện thoại vừa ngang ngược ra lệnh cho tôi tháo biểu ngữ xuống: “Này này 110 phải không?” Lúc đó tôi nghĩ là gặp rắc rối rồi, phải làm sao đây? Mình hoàn toàn không thể để liên lụy đến các đồng tu khác. Bởi vì họ đều là những người của các điểm tài liệu và người điều phối. Nếu có chuyện gì xảy ra, hậu quả khó mà tưởng tượng nổi, một khi xảy ra chuyện, thì đó không phải chuyện đùa!
Tôi vừa giả vờ hạ biểu ngữ xuống để câu giờ, vừa cầu xin Sư phụ, tôi thầm nhủ trong tâm: “Sư phụ ơi, đệ tử gặp nạn, con thỉnh Ngài giúp con cho người kia định trụ lại ạ!” Khi đó, một đồng tu cũng chạy đến để giảng chân tướng cho vị kia. Đồng tu nói: “Đại ca, chúng ta hãy kết thiện duyên nhé, anh không thể làm thế, nó không tốt cho anh đâu. Chúng tôi không làm gì xấu, chúng tôi chỉ đang cứu người thôi.” Thấy người đó vẫn đang nói chuyện điện thoại, đồng tu nói với tôi: “Chị ơi, đừng tháo ra nữa, chúng ta đi thôi!” Nói rồi chúng tôi bắt đầu chạy đến xe. Đồng tu lái xe thấy chúng tôi chạy về phía xe thì lập tức lái xe lại gần phía chúng tôi hơn. Dưới sự bảo hộ của Sư phụ, dưới sự phối hợp và chính niệm của các đồng tu, chúng tôi rất nhanh rời khỏi hiện trường. Người gọi điện thoại kia bị định trụ lại như một người gỗ. Ngay cả gọi điện thoại cũng không gọi được. Đồng tu lái xe đã tăng tốc độ và trong giây lát chúng tôi đã thoát khỏi nguy hiểm và về đến nhà an toàn.
Toàn bộ quá trình giống như một bộ phim kinh hiểm, sau khi về đến nhà, nghĩ lại tôi mới cảm thấy sợ. Nếu không có sự bảo hộ của Sư phụ, chúng tôi đã không thể vượt qua khảo nghiệm này nhanh như vậy. Sự kiêu ngạo của đối phương chính là trận đại chiến giữa chính và tà. Dưới sự bảo hộ của Sư phụ và chính niệm mạnh mẽ của các đồng tu, cuộc bức hại của tà ác đã lập tức bị giải thể. Một niệm khác nhau có thể dẫn đến nhiều hậu quả khác nhau. Nếu người đó bắt được tôi mà không thả, liệu có liên lụy đến những đồng tu khác không? Nếu tổn thất vì việc do người đó gây ra, chẳng phải sẽ đẩy người đó vào vực thẳm muôn đời muôn kiếp không lối thoát sao?
Nhìn lại chặng đường tôi đã đi trong hơn hai mươi năm qua, tất cả dưới sự bảo hộ của Sư phụ đã hóa nguy thành an. Trong những lúc khó khăn, Sư phụ là người duy nhất đang giúp đỡ tôi. Trong hơn hai mươi năm qua, tôi đã trải qua cả niềm vui lẫn nỗi buồn, bao gồm cả việc phải đối mặt với áp lực gia đình và cảm thấy bất lực khi thân bị giam cầm, ủ rũ khi khi vượt qua khảo nghiệm không tốt, vui mừng khi chúng sinh được đắc cứu. Dù thế nào đi nữa, tôi cũng không thể từ bỏ việc tu luyện. Đây là mục đích của việc làm người ở kiếp lai sinh. Chỉ một đoạn trích cũng là một bài ca tán tụng, và chỉ một câu chuyện bình thường cũng khiến chúng ta trở nên phi thường. Bởi vì có Đại Pháp, vì có Sư phụ từ bi cứu độ chúng ta, đó là lý do tại sao chúng ta có tất cả những điều này. Nhìn lại quá khứ, tôi cảm thấy vừa bình thường vừa cảm khái vạn lần. Cảm ơn Sư phụ!