Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại Lục

[MINH HUỆ 02-12-2025] Trong 20 năm qua, tôi đã kiên trì giảng chân tướng trực diện cứu người, trong quá trình va vấp và ma luyện ấy, bản thân tôi đã dần trở nên thành thục.

Tôi hiểu sâu sắc tính trọng yếu của việc học Pháp. Vì vậy, mỗi ngày tôi đều đọc một hoặc hai bài giảng trong cuốn Chuyển Pháp Luân, và hễ có thời gian là tôi học thuộc Pháp. Tôi bắt đầu học thuộc Pháp từ năm 2006. Trong quá trình thông đọc và học thuộc, tầng tầng Pháp lý không ngừng triển hiện cho tôi. Mỗi khi gặp mâu thuẫn hoặc khảo nghiệm, tôi đều dùng Pháp để đối chiếu từng lời nói cử chỉ, niệm đầu và tâm thái của bản thân. Khi phát hiện lời nói, cử chỉ nào không phù hợp với Pháp, tôi lập tức dùng Pháp quy chính bản thân.

Nhờ vậy, tôi đã dần dần loại bỏ được những chấp trước như tâm sợ hãi, tâm sắc dục, tâm tật đố, tâm hoan hỉ, tâm hiển thị, tâm tranh đấu, tâm không muốn bị người khác nói, tâm thích bình phẩm người khác,… Vì thế, con đường tu luyện của tôi bước đi tương đối bình ổn.

Dưới đây, tôi xin chia sẻ một số trải nghiệm của bản thân.

Sư phụ ban cho trí huệ, tìm được cách tiếp cận phù hợp để giảng chân tướng

Điểm đột phá để giảng chân tướng nằm ở đâu? Làm thế nào để có thể nhanh chóng giải khai nút thắt trong tâm chúng sinh và giúp họ tiếp nhận chân tướng? Đây là một vài câu hỏi mà tôi thường nghĩ đến khi mới bắt đầu giảng chân tướng.

Pháp của Sư phụ đã giúp tôi sáng tỏ thông suốt, trí huệ cũng cuồn cuộn tuôn trào.

Tôi đã tìm ra cách tiếp cận mà mọi người dễ tiếp nhận. Tôi thường mở đầu như thế này: “Khi gia nhập Đoàn, Đội, anh/chị đều giơ nắm đấm tuyên thệ sẽ cống hiến cả đời mình cho chủ nghĩa cộng sản. Tôi cũng từng gia nhập những tổ chức đó và tuyên thệ như vậy. Khi ấy, chúng ta không hiểu hàm nghĩa thực sự của những lời này, chỉ cảm thấy rất hay, trong tâm cũng rất kích động, phải vậy không?”

Nghe tôi nói vậy, hầu hết mọi người đều gật đầu đồng tình.

Sau đó, tôi tiếp tục: “Vậy hôm nay anh/chị hãy thử nghĩ xem, hàm nghĩa thực sự của câu nói này là gì? (Rồi dừng lại một, hai giây để họ suy nghĩ). Kỳ thực, câu nói này hiện tại anh/chị và tôi đều đã hiểu, đó chính là giao sinh mệnh cho chủ nghĩa cộng sản, giao cho Đảng Cộng sản. Sinh mệnh là của chính mình, là điều trân quý nhất, sao có thể tùy tiện giao cho người khác được? Sinh mệnh bị nắm trong tay Đảng Cộng sản, chúng ta còn có thể làm được gì nữa? Đây là nó đang tẩy não chúng ta đó! Khi còn nhỏ, lúc còn trẻ chúng ta không hiểu, bây giờ thì hiểu rồi, cho nên hiện nay rất nhiều người đều lựa chọn ‘tam thoái’, dùng tên gọi lúc nhỏ hay hóa danh để thoái xuất đều được, hướng lên ông Trời mà bảo đảm: ‘Hủy bỏ lời thề phấn đấu cả đời vì chủ nghĩa cộng sản, thoái xuất khỏi các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội từng gia nhập’, như vậy anh/chị sẽ thực sự làm chủ sinh mệnh của mình, là một người tốt chân chính, sẽ nhận được sự bảo hộ của ông Trời, của Thần Phật, anh/chị sẽ được bình an, sẽ đắc phúc báo.”

Nói đến đây, đa số mọi người đều bày tỏ sự đồng tình và nguyện ý “tam thoái”. Cũng có một số ít người sợ hãi, do dự, tôi liền bảo họ: “Việc anh/chị ‘tam thoái’, Trời biết, Đất biết, tự anh/chị biết, người khác sẽ không biết đâu! Sẽ không xảy ra vấn đề gì cả.” Nghe đến đây, những người do dự cũng không còn sợ hãi nữa, và đồng ý “tam thoái”.

Tôi còn gặp không ít người theo đạo Cơ Đốc, họ thường với tôi rằng tin Chúa tốt như thế nào, đồng thời còn không ngừng nói “Tạ ơn Chúa”. Trước tiên, tôi lặng lẽ lắng nghe đối phương, sau đó nói: “Anh/chị có tín ngưỡng rất tốt, trong ‘Kinh Thánh’ đều dạy con người phải làm việc tốt, phải hành thiện, không làm việc xấu, có đúng vậy không?” Đối phương gật đầu.

Tôi lại nói: “Chúa mà anh/chị tin là Thần, nhưng khi anh/chị vào Đội, Đoàn lại tuyên thệ phấn đấu cả đời vì chủ nghĩa cộng sản, giao sinh mệnh cho chủ nghĩa cộng sản. Chủ nghĩa cộng sản lại là vô thần, không tin là có Chúa, vậy rốt cuộc anh/chị tin Chúa, hay là tin chủ nghĩa cộng sản?” Lúc này, những tín đồ Cơ Đốc đó thường cũng đồng ý “tam thoái”.

Sau khi giúp mọi người tam thoái, tôi tiếp tục giảng chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp, như vụ tự thiêu giả mạo trên Quảng trường Thiên An Môn, chân tướng của Cuộc thỉnh nguyện ngày 25 tháng 4, thông tin ngụy tạo về “1.400 trường hợp tử vong”, tội ác mổ cướp nội tạng, Tàng Tự Thạch, … Nếu có thời gian, tôi sẽ giải thích kỹ hơn; nếu thời gian không cho phép, tôi sẽ tóm lược những điểm chính.

Khi tôi giảng chân tướng xong và chào tạm biệt, có những người mỉm cười và nói “tạm biệt” tôi, có lại hợp thập cúi chào. Tôi biết, phía minh bạch của họ đã thức tỉnh.

Thông thường, tôi khuyên tam thoái trước, sau đó mới giảng chân tướng, hiệu quả đều khá tốt. Nhưng đôi khi tôi cũng tùy theo tình huống thực tế, giảng chân tướng trước, rồi mới khuyên “tam thoái”, xử lý một cách linh hoạt.

Pháp của Sư phụ giúp tôi phá trừ quan niệm người thường, gặp ai cũng tìm cách cứu họ

Mỗi khi ra khỏi nhà, bất kể gặp ai, tôi cũng đều chủ động trò chuyện với họ, khuyên họ tam thoái, trong tư tưởng không có bất kỳ chướng ngại nào.

Những người tôi gặp đa số là công nhân đã nghỉ hưu, nông dân ra chợ bán rau, v.v., khuyên “tam thoái” tương đối dễ dàng. Ở chợ, siêu thị gặp người bán hàng hay người đi mua sắm, tôi cũng chủ động khuyên “tam thoái”. Những người đến nhà tôi ghi chỉ số đồng hồ nước, đồng hồ gas, hay dọn dẹp vệ sinh, tôi cũng khuyên từng người một làm “tam thoái”, hiệu quả đều khá tốt.

Nhưng còn những cảnh sát hay cán bộ khu dân cư đến gõ cửa nhà tôi thì phải làm sao?

Trong những năm đầu của cuộc bức hại, tâm sợ hãi ở tôi rất nặng, cho rằng họ đến để bức hại các học viên chúng tôi, không dám đường đường chính chính giảng chân tướng cho họ.

Sau khi dụng tâm học thuộc Pháp, Pháp của Sư phụ đã không ngừng khải thị cho tôi. Tôi liền nghĩ, họ cũng đều là người thân của Sư phụ, đến thế gian này cũng không phải để làm người, họ cũng đều là đối tượng cần được cứu độ. Họ đến nhà tôi là để nghe chân tướng, chứ không phải đến để sách nhiễu, bức hại tôi.

Quan niệm vừa chuyển biến, tâm sợ hãi đã được tu bỏ đi rất nhiều. Dưới sự gia trì của Sư phụ, tôi dần dần có thể nhiệt tình tiếp đón họ, đồng thời giảng chân tướng và khuyên họ “tam thoái”.

Tất nhiên, họ dẫu sao cũng là nhóm người đặc thù, việc tiếp nhận chân tướng và “tam thoái” khó hơn nhiều so với người dân bình thường. Trong 20 năm qua, chỉ cần họ đến nhà, tôi đều không ngừng nghỉ, kiên nhẫn giảng chân tướng, khuyên họ “tam thoái”. Gặp họ trên phố, tôi cũng nhiệt tình chào hỏi, giảng chân tướng.

Dần dần, một số người trong số họ đã minh bạch chân tướng, không còn đối lập với tôi nữa. Ba đời cảnh sát khu vực và ba đời chủ nhiệm khu phố đều lần lượt làm “tam thoái”. Dần dần, mối quan hệ giữa tôi và họ trở nên thân thiết như những người bạn.

Tháng 7 năm ngoái, một cảnh sát khu vực đã làm tam thoái đến nhà tôi, dẫn theo một nữ cảnh sát trẻ. Cậu ấy nói với tôi rằng cậu ấy sắp nghỉ hưu.

Tôi nửa đùa nửa thật nói: “Vậy là cậu lại có một người trẻ tuổi tài cán đến tiếp quản công việc rồi, cô ấy họ gì vậy?“

Cậu ấy giới thiệu cô ấy với tôi. Tôi liền bước đến trước nữ cảnh sát này giảng chân tướng cho cô ấy, cô ấy không có trở ngại gì, rất tự nhiên làm “tam thoái”. .

Vượt qua khó khăn, áp lực để nỗ lực đi cứu người

Tháng 6 năm ngoái, các đồng nghiệp cũ ở một thành phố khác mời tôi tham dự một buổi họp mặt cách chỗ tôi hơn một giờ lái xe. Tôi biết đây là một cơ hội quý giá để giảng chân tướng, nhưng tôi vẫn do dự.

Tôi vốn luôn là một người khá quyết đoán, tại sao lần này lại do dự như vậy? Sự việc đều có nguyên nhân. Kể từ năm 2015, sau khi dùng tên thật để “kiện Giang”, đã nhiều lần xảy ra sự việc đệ tử Đại Pháp đi tàu hỏa, tàu cao tốc bị giam giữ. Năm 2016, tôi đi ra ngoài bằng tàu cao tốc, sau khi qua cửa an ninh, không lâu sau thì bị cảnh sát nhà ga giữ lại, bị cưỡng chế đưa đến đồn cảnh sát gần đó. Trong tâm tôi không hề sợ hãi, mà còn không ngừng giảng chân tướng. Trải qua việc tôi không ngừng giảng chân tướng, ngay trong ngày hôm đó tôi đã rời khỏi đồn cảnh sát và về nhà an toàn, nhưng một cuốn Chuyển Pháp Luân của tôi đã bị họ lấy đi và không trả lại.

Trải nghiệm đó đã để lại nỗi lo ngại trong tâm trí tôi, khiến từ đó tôi không bao giờ đi tàu cao tốc hay tàu hỏa nữa. Tuy nhiên, tôi cảm thấy buổi họp mặt này là một cơ hội để giảng chân tướng, cứu người. Sau khi cầu xin Sư phụ gia trì, tôi đã lên kế hoạch cho chuyến đi cùng gia đình. Con trai tôi đồng ý lái xe đưa tôi đến buổi họp mặt. Vì lý do an toàn, tôi mang theo một chiếc điện thoại có thể tháo rời pin.

Hầu hết các đồng nghiệp cũ của tôi đều đã tam thoái và hiểu rõ chân tướng, nên họ rất ủng hộ tôi.

Với sự phối hợp của con trai tôi và các đồng nghiệp đã minh bạch chân tướng, cùng sự gia trì của Sư phụ, buổi họp mặt đã diễn ra suôn sẻ. Tôi đã giảng chân tướng cho 20 đồng nghiệp và giúp tất cả các đồng nghiệp chưa tam thoái đó làm tam thoái. Tôi đã gửi tặng 20 túi tài liệu giảng chân tướng tổng hợp (bên trong gồm cuốn sách nhỏ chân tướng, các đặc san về việc tam thoái, Tuần báo Minh Huệ, bùa hộ mệnh và những câu chuyện đắc phúc báo nhờ thành tâm niệm: ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’,…).

Chiều hôm đó, tôi đã trở về nhà an toàn.

Nhìn lại con đường tu luyện hơn 20 năm qua, tôi biết mỗi bước đi trên con đường tu luyện của mình đều không tách rời khỏi sự dẫn dắt và bảo hộ của Sư phụ. Chính nhờ hồng ân của Sư phụ, cùng sự viên dung vô tư và hết lòng giúp đỡ của các đồng tu, tôi mới có thể bước đi đến ngày hôm nay.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/29/509220.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/26/234453.html