Thể ngộ về việc giảng chân tướng Đại Pháp tại các điểm du lịch ở Đài Loan
Bài viết của một học viên Pháp Luân Công tại Đài Loan
[MINH HUỆ 03-05-2026] Trong những năm gần đây, do căng thẳng chính trị gia tăng giữa hai bờ eo biển Đài Loan, những đoàn du khách đông đảo từ Trung Quốc Đại lục từng là hình ảnh quen thuộc tại Đài Loan đã không còn xuất hiện nữa.
Tuy nhiên, dòng sinh viên trao đổi đến Đài Loan, cũng như các hoạt động giao lưu văn hóa, học thuật, tôn giáo và sự xuất hiện của người đại lục đi công tác—chẳng hạn như tham dự các triển lãm thương mại, hội nghị hoặc các khóa đào tạo—vẫn tiếp diễn không ngừng.
Kể từ ngày 1 tháng 9 năm 2023, Đài Loan đã cho phép công dân Trung Quốc Đại lục đang cư trú hoặc học tập tại quốc gia thứ ba (ngoài Trung Quốc Đại lục, Hồng Kông hoặc Ma Cao) đến Đài Loan du lịch trở lại. Bên cạnh đó, nhiều người từ Trung Quốc Đại lục kết hôn với người đã định cư tại đây, cùng những người thân trong gia đình đã đến sống cùng họ.
Đây đều là những người Trung Quốc mà tôi mới gặp gần đây trong khi giảng chân tướng tại các điểm du lịch trên khắp Đài Loan. Họ đang chờ chúng ta kết duyên để đánh thức những khát vọng sâu thẳm, từ xa xưa của những người có duyên này, để họ có thể được Đại Pháp cứu độ.
Đáng chú ý là hầu hết người Trung Quốc hiện đang đến thăm các danh lam thắng cảnh đều là khách du lịch tự túc chứ không đi theo các đoàn du lịch có tổ chức. Về ngoại hình, trang phục và phong thái, họ rất giống người Đài Loan nên rất khó phân biệt.
Tuy nhiên, bất cứ khi nào tôi đưa tài liệu và nói: “Xin chào! Bạn đã từng nghe nói đến Pháp Luân Công chưa?”, thì hóa ra, gần như không có ngoại lệ, họ đều đến từ đại lục. Trong những khoảnh khắc đó, trái tim tôi thực sự tràn ngập sự xúc động sâu sắc—tôi nhận ra rằng Sư phụ đã đưa những người có duyên này đến tận cửa nhà tôi và không bỏ sót một ai!
Dưới đây chỉ là một vài ví dụ về những nỗ lực gần đây của tôi trong việc giảng chân tướng cho người dân đến từ Trung Quốc tại các điểm du lịch.
“Không một người bạn nào của tôi tin vào ĐCSTQ—Không một ai cả!”
Một doanh nhân trẻ người Trung Quốc đến thăm Đài Loan cho biết, trong chuyến công tác tới Đức, anh từng nhìn thấy một sự kiện quy mô lớn của Đại Pháp, nhưng đây là lần đầu tiên anh thực sự nói chuyện với các học viên và trực tiếp nghe được chân tướng.
Khi cuộc trò chuyện chuyển sang sự thật về cuộc bức hại Đại Pháp của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), anh ấy lộ rõ vẻ xúc động, nhưng nét mặt cũng thể hiện sự kiên quyết khi tuyên bố: “Đúng vậy! Không một người bạn nào của tôi tin vào ĐCSTQ—không một ai cả!”
Tôi tiếp tục: “Vậy thì anh cần phải thoái xuất khỏi mọi tổ chức của Đảng mà anh từng tham gia ngay lập tức. Đừng để bản thân bị kéo xuống cùng với Đảng và phải gánh chịu hậu quả.” Khi tôi giải thích lý do, anh ấy nói rằng anh chắc chắn không muốn chứa đựng bất kỳ ảnh hưởng nào của cộng sản—thậm chí là trong từng tế bào của mình.
Nhưng anh ấy thắc mắc làm sao có thể thoái xuất nếu anh không phải là người có đức tin. Sau khi tôi giải thích những gì anh ấy có thể làm, anh trang trọng đặt tay lên ngực, ngước nhìn lên bầu trời, rồi nhắm chặt mắt lại và lẩm bẩm một mình. Sau đó anh nói: “Tôi xin thoái xuất khỏi Đội Thiếu niên Tiền phong và Đoàn Thanh niên. Hóa danh của tôi là…” Tôi nói: “Xin chúc mừng! Hôm nay anh đã được tái sinh!”
Thái độ chân thành và trang nghiêm của chàng trai trẻ khi thoái xuất đã làm tất cả đồng tu chúng tôi có mặt ở đó vô cùng xúc động.
“Tôi là một con người—Tôi vẫn còn lương tâm!”
Tôi hỏi một ông lão đi ngang qua xem ông đã nghe nói đến Pháp Luân Công chưa và ông trả lời: “Tất nhiên rồi và tôi hoàn toàn ủng hộ các bạn.”
Hóa ra ông đã di cư sang Canada gần 40 năm trước và ở lại nước ngoài sau khi hoàn toàn vỡ mộng với ĐCSTQ sau phong trào dân chủ năm 1989, mặc dù một số anh trai của ông là quan chức cấp tỉnh cao cấp ở Trung Quốc.
Ông vừa trở về Trung Quốc để lo liệu tang lễ cho một người anh trai và sau đó đến Đài Loan để khuây khỏa đầu óc. Ông nói rằng các anh trai của mình đều đã chọn “làm ma của Đảng Cộng sản”, đi theo ĐCSTQ đến cùng và giờ đây tất cả họ đều gặp phải kết cục bi thảm.
Ông thở dài: “Mặc dù họ là anh em của tôi và tôi cảm thấy buồn, đau xót, nhưng tôi phải nói rằng tất cả họ đều đáng phải chịu kết cục đó. Sự khác biệt giữa họ và tôi là tôi là một con người—tôi vẫn còn lương tâm!”
Trong cuộc trò chuyện, tôi biết được rằng ông đã ký tuyên bố thoái xuất khỏi Đoàn Thanh niên 20 năm trước sau khi đọc “Cửu Bình”nhưng không biết rằng mình phải thoái xuất khỏi tất cả các tổ chức của Đảng.
Tôi nói với ông: “Chính vì ông rất lương thiện nên Thần Phật đã dẫn ông đến đây để thoái xuất khỏi cả Đội Thiếu niên Tiền phong nữa, để sinh mệnh trân quý của ông không bị tà đảng làm vấy bẩn.” Ông đồng ý sử dụng tên thật của mình để thoái xuất và nói: “Khi nào bớt bận rộn một chút, tôi sẽ tu luyện Pháp Luân Công.”
“Nếu có câu hỏi nào, tôi sẽ quay lại hỏi bạn”
Một nhóm bốn người đi ngang qua một điểm du lịch có vẻ như bị lạc, vì vậy tôi hỏi xem họ có cần giúp đỡ gì không. Quả thực, họ đã bị lạc đường. Người trả lời tôi đã sống ở Đài Loan nhiều năm, nhưng cô ấy vốn đến từ Trung Quốc Đại lục, chồng cô cũng vậy. Các thành viên khác trong gia đình đi cùng nhóm đang đến thăm Đài Loan.
Tôi nói: “Chào mừng đến với Đài Loan! Hãy dành chút thời gian để trải nghiệm bầu không khí tự do ở đây.” Sau đó, tôi mô tả quy mô hồng truyền rộng lớn của Đại Pháp trên toàn thế giới, bao gồm vô số bằng khen nhận được từ các tầng lớp xã hội khác nhau, cũng như các nghị quyết ủng hộ được các quan chức chính phủ ở nhiều quốc gia thông qua. Tôi nói thêm: “Nếu Pháp Luân Công thực sự giống như những gì Đảng Cộng sản Trung Quốc tuyên truyền, thì tại sao người dân ở hơn một trăm quốc gia và khu vực vẫn đang tu luyện? Lý do đơn giản là vì Pháp Luân Công thực sự rất tốt!”
Người vợ tỏ vẻ hoàn toàn kinh ngạc và nói: “Tôi chưa bao giờ nghe nói về điều này—tôi hoàn toàn không biết gì về nó cả!” Sau đó, cô ấy xin tất cả tài liệu thông tin và cất vào túi. Tôi tiếp tục giải thích lý do tại sao mỗi người nên làm Tam thoái và cách thức thực hiện.
Chồng cô xen vào, nói: “Ở Đài Loan, không ai bắt người dân phải thề độc hay giao phó mạng sống của mình cho bất cứ điều gì—điều đó là không thể chấp nhận được!”
Tôi trả lời: “Đó chính xác là lý do tại sao bạn cần phải thoái xuất!” Chồng cô cũng khuyến khích cô thoái xuất và đặt cho cô một hóa danh để thoái Đội Thiếu niên Tiền phong. Cô ấy liên tục cảm ơn tôi và nói: “Nếu có câu hỏi nào, tôi sẽ quay lại hỏi bạn.”
Doanh nhân xin một cuốn Chuyển Pháp Luân
Khi một người đàn ông trung niên vội vã đi ngang qua xua tay từ chối cuốn sách nhỏ mà tôi đang đưa, tôi hỏi: “Anh đã nghe nói đến Pháp Luân Công chưa?” Anh ấy dừng lại và mỉm cười, nói rằng anh biết tất cả về môn tu luyện này, vì cha anh là quan chức cấp tỉnh ở Trung Quốc. Nhờ mối liên hệ này, anh nhận thức rất rõ về bản chất tà ác của ĐCSTQ và sự tàn bạo của cuộc bức hại.
Năm 18 tuổi, anh đã chuyển đến Hoa Kỳ để học tập và làm việc, hiện anh đang ở Đài Loan trong chuyến công tác. Sau đó, anh hỏi một số câu hỏi về Pháp Luân Công mà anh chưa hiểu rõ (mặc dù anh thường xuyên đọc thông tin trên các phương tiện truyền thông do các đệ tử Đại Pháp thành lập), chẳng hạn như tính chính xác của số lượng người đã thoái Đảng, liệu Pháp Luân Công có phải là một tôn giáo hay không và sự khác biệt giữa Pháp Luân Công và Phật giáo truyền thống.
Tôi hỏi liệu anh có thể dành chút thời gian để tôi giải thích ý nghĩa và nội hàm sâu xa của việc Tam thoái, đồng thời đối chiếu điều này với lịch sử giết người hàng loạt của ĐCSTQ hay không. Sau khi nghe tôi nói xong, anh không còn khăng khăng cho rằng “những lời thề của trẻ em dưới 18 tuổi thiếu giá trị pháp lý và do đó không được tính” nữa và đã thoái xuất khỏi ĐCSTQ.
Sau đó tôi nói: “Sau ngần ấy thời gian chúng ta nói chuyện, anh mới đồng ý thoái Đảng. Đây là một vấn đề vô cùng quan trọng đối với tương lai của anh—vậy mà số người thoái xuất cũng chỉ tăng thêm một người. Có cần thiết phải làm giả các con số thoái Đảng không?” Anh ấy mỉm cười và đồng tình: “Những con số đó là chính xác!”
Sau chuyện này, phong thái và thái độ của anh đã có sự thay đổi đáng kể. Anh đề cập rằng mình vẫn luôn tìm kiếm một đức tin và tự hỏi tại sao, với rất nhiều sự khác biệt giữa các tôn giáo trên thế giới, những bất đồng này lại không thể được giải quyết và chấm dứt.
Tôi giải thích rằng việc Pháp Luân Công được đón nhận trên toàn thế giới ngày nay hoàn toàn không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên—“mọi người thuộc mọi sắc tộc và tầng lớp xã hội, nam nữ, già trẻ đều đang tu luyện. Tại sao lại như vậy?
“Bất chấp sự bức hại tàn bạo của ĐCSTQ, các học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc vẫn kiên định và không chịu từ bỏ. Tại sao? Anh không nghĩ những câu hỏi này đáng để tìm hiểu sao? Pháp Luân Công có thể chính là câu trả lời mà anh vẫn luôn tìm kiếm bấy lâu nay.”
Anh dừng lại một chút, rồi xin một cuốn Chuyển Pháp Luân, nói thêm rằng, mặc dù lịch trình rất bận rộn, anh chắc chắn sẽ đọc xong cuốn Chuyển Pháp Luân càng sớm càng tốt.
Trong suốt nhiều năm giảng chân tướng, tôi luôn cảm nhận được sự từ bi hồng đại của Sư phụ đối với thế nhân. Lòng biết ơn của tôi đối với Sư phụ là vô hạn. Con xin cảm tạ Sư phụ!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/3/509352.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/19/234340.html



