Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 23-04-2026] Năm 1998, tôi lâm bệnh nặng vào đúng thời điểm con còn rất nhỏ cần phải chăm sóc. Tuy nhiên, sau khi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp (còn được gọi là Pháp Luân Công), tôi đã bình phục chỉ trong vài ngày. Đối với tôi, sự phục hồi kỳ diệu này giống như cây khô gặp mùa xuân, như trận mưa rào mát lành cuối cùng cũng đến sau mùa dài hạn hán. Kể từ đó, tôi háo hức học Pháp, điều này đã đặt nền tảng rất tốt cho con đường tu luyện trợ sư Chính Pháp, cứu độ chúng sinh của tôi sau này.

Khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bắt đầu đàn áp các học viên Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã bị quản thúc tại gia. Một ngày nọ, trưởng đồn công an địa phương đến nhà tôi, hỏi tôi với giọng điệu áp chế: “Tại sao bà lại luyện Pháp Luân Đại Pháp?”

Tôi trả lời: “Để chữa bệnh.” Ông ta lại hỏi liệu tôi có quen học viên nào khác không. Tôi đáp: “Tôi không quen ai khác cả. Tôi chỉ biết Sư phụ của tôi thôi. Quen người khác cũng có được gì đâu, chỉ Sư phụ mới có thể giải quyết được vấn đề của tôi.” Ông ta bảo tôi rằng tôi chỉ nên tập ở nhà, đừng đi tuyên truyền cho người khác, rồi ông ta rời đi.

Trong hơn 20 năm qua, tôi đã bị bắt 9 lần và bị giam giữ phi pháp nhiều lần vì đức tin của mình. Giờ đây, cuối cùng tôi đã trưởng thành hơn trong tu luyện. Tôi nhận thức được rằng Sư phụ Lý Hồng Chí đã luôn ở bên tôi mỗi ngày, dạy tôi cách tu luyện và dẫn dắt tôi trên con đường của mình.

Khi mới bắt đầu giúp mọi người thoái Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và các tổ chức liên đới của nó, tôi chưa có kinh nghiệm, nhưng tôi không hề sợ hãi khi giảng cho mọi người. Thế nhưng cùng với việc nhiều lần bị tố cáo ác ý, bị bắt cóc, người nhà của tôi hoảng sợ, dần dần tôi đã nảy sinh tâm sợ hãi. Tôi đã chăm chỉ học Pháp và nỗ lực không ngừng để vượt qua nỗi sợ hãi này.

Trong quá trình giảng thanh chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp cho mọi người, Sư phụ đã giúp tôi kiên định chính niệm. Ví dụ, một đêm nọ, một trận bão tuyết dữ dội kèm theo gió lớn hoành hành suốt đêm. Sáng hôm sau, đến khi tôi thức dậy vẫn chưa dừng lại. Tôi không chắc liệu mình có thể ra ngoài được không, tôi bèn thưa với Sư phụ trong tâm: “Hôm nay xe buýt có hoạt động không ạ?” Sư phụ điểm hóa cho tôi rằng tôi có thể đi. Vậy là, trong thời tiết khắc nghiệt, tôi đã cố gắng bắt xe buýt để đến một khu chợ lớn ở nông thôn. Khi đến nơi, tôi nhận thấy chỉ có một lớp tuyết mỏng phủ trên mặt đường. Tôi đã cảm động đến rơi lệ trước sự dẫn dắt của Sư phụ. Nhìn vào đám đông tại chợ, tôi bắt đầu trò chuyện với mọi người về Pháp Luân Đại Pháp bằng một tấm lòng rộng mở và giúp họ thoái ĐCSTQ để có một tương lai tốt đẹp hơn.

Vào một dịp khác, tôi đi xe buýt đến một khu chợ ở nông thôn. Vì trời mưa to nên chợ không có mấy người. Mưa càng lúc càng lớn, tôi cảm thấy lo lắng, tôi lặn lội từ xa đến mà chỉ khuyên thoái được cho năm người. Tôi sốt ruột đến nỗi nước mắt lưng tròng, trong tâm tôi hỏi Sư phụ: “Thưa Sư phụ, thế này không ổn. Cơn mưa ngăn mọi người ra ngoài. Làm sao con có thể giúp họ được cứu đây?” Niệm này vừa xuất ra, mưa liền tạnh. Nước mắt tôi tuôn rơi, từ tận đáy lòng tôi cảm tạ sự gia trì của Sư phụ dành cho đệ tử. Chỉ trong một thời gian ngắn, tôi đã giúp được 19 người hiểu sự thật về Đại Pháp và thoái ĐCSTQ.

Một ngày nọ, tôi bị bắt vì nói với mọi người về Pháp Luân Đại Pháp. Sau khi tôi được thả, một đồng tu đã phơi bày quá trình tôi bị bắt lên trang web Minh Huệ. Cảnh sát của Cục An ninh Nội địa lại gọi điện thoại tìm tôi, mưu đồ gây rắc rối cho tôi. Tôi muốn cứu những người cảnh sát này, vì vậy tôi đã yêu cầu được làm rõ chân tướng với vị trưởng phòng của họ qua điện thoại. Vị trưởng phòng sau đó đã bật loa ngoài để gọi cho tôi trong khi cả phòng cảnh sát cùng lắng nghe.

Tôi nói: “Chú à, tất cả học viên Pháp Luân Đại Pháp chúng tôi đều là những người sống vì người khác. Hôm nay chúng ta có duyên quen biết, chị coi chú như em ruột, chúng ta hãy nói những lời chân thành nhé. Chị không hận, cũng không oán, tu luyện Đại Pháp không có kẻ thù, chỉ có việc cứu người, thực hành pháp chỉ của Sư phụ. Sư phụ Lý dạy chúng tôi chia sẻ những gì mình biết với người khác để họ có thể tránh được tai ương sắp tới và trở về ngôi nhà thiên quốc của mình. Nếu cậu công nhận ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’, cậu sẽ có một tương lai tươi sáng. Ngược lại, linh hồn của cậu sẽ tan biến mãi mãi, không còn cơ hội luân hồi chuyển sinh nữa.”

Tôi nhận thấy những người đang nghe đều rất im lặng. Tôi biết họ đang lắng nghe mình, vì vậy tôi nói tiếp: “Chúng ta từ ngôi nhà thiên quốc hạ phàm xuống thế giới nhân gian này, đã trải qua rất nhiều, rất nhiều kiếp sống, chịu đựng biết bao gian khổ, cuối cùng mới đi được đến ngày hôm nay. Mọi đau khổ trong quá khứ đều là vì ngày hôm nay. Chúng ta không thể không làm cho tốt! Chị hy vọng cậu không bức hại Pháp Luân Đại Pháp hay làm tổn hại các học viên, để cậu có thể lựa chọn một tương lai tốt đẹp cho bản thân và gia đình. Hàng ngày chị đã phát chính niệm trong thời gian dài, chỉ để những người như các cậu biết được ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’. Đừng vì công việc nguy hiểm này mà gây ra mối đe dọa tính mạng cho bản thân và gia đình, làm con dê tế thần cho thuyết vô thần, cái thiệt thòi này quá lớn, chúng ta không gánh nổi đâu! Chị hoàn toàn không ghét cậu. Học viên Đại Pháp không có kẻ thù, hoàn toàn dùng tình yêu thương, dùng thiện tâm để hoàn thành nhiệm vụ mà Sư phụ giao phó. Nếu học viên nào ôm giữ tâm hận thù, người đó sẽ không thể trở về ngôi nhà của mình trên thiên quốc. Sư phụ Lý đến thế gian này chính là để cứu người. Đó là ý nguyện duy nhất của Ngài. Các học viên Pháp Luân Đại Pháp không làm điều gì sai trái cả. Trình độ của chị có hạn, chỉ nói được bấy nhiêu thôi, hy vọng các cậu có thể minh bạch.”

Vị trưởng phòng muốn tìm ra ai là người đã phơi bày anh ta trên trang web Minh Huệ, nên anh ta đã nói với tôi: “Chị à, chị có thể nói với mọi người về Pháp Luân Đại Pháp, nhưng chị phải làm sao để đừng bị báo cáo nhé.”

Viên cảnh sát lái xe nói với tôi: “Chị nói hay quá. Chị thực sự có khiếu ăn nói đấy!”

Trong suốt hơn 20 năm tu luyện, tôi thể hội sâu sắc rằng hết thảy đều là Sư phụ đang trải đường, đang làm, còn tôi chỉ là động miệng mà thôi. Bởi vì rất nhiều lúc trong quá trình giảng chân tướng, câu nói cần phải nói đó là đột nhiên đả nhập vào đại não của tôi, chứ không phải là thứ vốn có trong đầu não tôi.

Tất nhiên, tu luyện không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió. Mặc dù đã trưởng thành hơn trong tu luyện, nhưng đôi khi tôi vẫn có thể bị mắc kẹt do tầng thứ ngộ tính có hạn của mình. Những lúc như vậy, tôi sẽ quỳ trước Pháp tượng của Sư phụ, tự hỏi bản thân xem mình thực sự có vì chúng sinh đắc cứu không? Có phải làm vì để thực hiện thệ ước không? Con đường của mình đã đi chính chưa? Đồng thời tôi tăng cường tĩnh tâm học Pháp. Tôi vẫn ra ngoài mỗi ngày để nói với bất kỳ ai tôi gặp về Đại Pháp, bất kể thời tiết thế nào.

Trong tâm tôi nghĩ: So với sự tồn vong của vô lượng vô kể chúng sinh trong vũ trụ, sự an nguy của một người nhỏ bé như tôi chẳng là gì cả. Tôi biết yêu cầu của Sư phụ đối với tôi ngày càng cao, ngày càng nghiêm khắc. Điểm này tôi biết, tôi sẽ dốc hết sức nỗ lực để làm, nỗ lực bước đi chân chính trên con đường mà Ngài đã an bài. Dù đến lúc nào cũng không quên sứ mệnh mà đệ tử Đại Pháp mang trên vai.

Trên đây là trải nghiệm tu luyện của tôi trong vài năm qua. Xin vui lòng chỉ ra bất cứ điều gì tôi viết chưa phù hợp với Pháp.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/23/509035.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/27/234473.html