Bài viết của một thành viên Đoàn Nhạc Thiên Quốc Toronto, Canada

[MINH HUỆ 15-2-2026] Tôi bắt đầu chơi kèn baritone khi Đoàn Nhạc Thiên Quốc Toronto bắt đầu thành lập. Giống như các thành viên khác, tôi bắt đầu từ con số 0. Đoàn nhạc của chúng tôi sớm tham gia các cuộc diễu hành và biểu diễn lớn nhỏ. Dưới sự gia trì của Sư phụ và nỗ lực của các thành viên, danh tiếng của đoàn nhạc ngày càng vang xa, đặc biệt là trong các cuộc diễu hành mừng Giáng Sinh ở Canada, khi các nhà tổ chức tranh nhau mời đoàn nhạc của chúng tôi đến lễ diễu hành của họ. Mặc dù chúng tôi đã lên lịch trước hẳn một năm, nhưng chúng tôi vẫn bị quá tải bởi các cuộc biểu diễn, và đoàn nhạc vẫn liên tục vội vã di chuyển từ buổi biểu diễn này sang buổi biểu diễn khác, với hai hoặc thậm chí ba cuộc diễu hành một ngày là chuyện bình thường.

Cơ duyên của tôi đối với nhóm kèn trầm

Khi tôi chơi kèn baritone, diễu hành sau tôi là các thành viên trong nhóm kèn trầm. Hai học viên chơi kèn sousa có vóc dáng cao lớn, vác trên vai chiếc kèn sousa trông thật oai phong. Các thành viên khác đều mong hai vị ấy tham dự vì khi họ diễu hành sau chúng tôi, chúng tôi cảm thấy rất tự tin, như thể có một quả núi đằng sau chúng tôi vậy. Đôi khi họ bận việc không tham gia được, phía sau liền có cảm giác trống trải. Về sau, hai học viên chơi kèn sousa duy nhất đã rời đi vì lý do hạng mục và chuyển nhà, khiến euphonium trở thành nhạc cụ lớn nhất diễu hành sau lưng chúng tôi. Tình trạng này tiếp tục cho đến khi nhạc trưởng đoàn New York nói rằng đoàn nhạc của chúng tôi cần có kèn sousa vì âm thanh của kèn sẽ là bệ đỡ cho cả đoàn nhạc – nếu không có, âm nhạc của chúng tôi thiếu độ trầm ấm và sâu lắng.

Khi ấy tôi hỏi: “Phụ nữ có thể chơi kèn sousa được không?” Nhạc trưởng trả lời là được, tôi liền quyết định chuyển sang chơi kèn sousa. Tôi bắt đầu chơi nhạc bằng kèn tuba, sau này lại vác lên vai chiếc kèn sousa, tôi gặp những thách thức và đột phá liên quan đến quan niệm hậu thiên cũng như thể lực. Tâm hoan hỷ và hiển thị của tôi đã bị phơi bày. Sau khi tu khứ chúng đi, tôi cảm ân sự gia trì không ngừng của Sư phụ và sự giúp đỡ thầm lặng của các đồng tu. Đến giờ, tôi đã chơi kèn sousa được gần mười năm, từ ngoài 40 nay cũng đã bước sang tuổi 60 rồi.

Hôm nay, tôi xin chia sẻ về hành trình tu luyện của mình trong việc chứng thực sự vĩ đại của Sư phụ và Đại Pháp, và tôi cũng được chứng kiến sự huy hoàng của Đoàn Nhạc Thiên Quốc trong 20 năm qua.

Tiến bước trong ma nạn

Khi đoàn nhạc mới được thành lập, Sư phụ đã trang bị cho chúng tôi có 4 cây kèn sousa và 6 cây kèn tuba. Đáng tiếc là năm tháng trôi qua, tới hiện giờ vẫn còn nhiều nhạc cụ chưa có người thổi. Vì kèn sousa có hiệu ứng hình ảnh nổi bật, chúng tôi chỉ có thể cố gắng đảm bảo có 3 – 4 cây sousa trong mỗi buổi biểu diễn. Những người chơi kèn sousa cũng trải qua nhiều kiếp nạn về nghiệp bệnh và gia đình. Một vài thành viên đã buộc phải rời đi. Tuy nhiên, mọi người đã khích lệ và giúp đỡ nhau để giữ được hàng cuối là bệ đỡ cho đoàn nhạc.

Mặc dù là thành viên chơi kèn sousa lâu nhất, nhưng năng lực của tôi vẫn luôn không đủ. Thêm vào đó, trong tu luyện tôi chưa hoàn toàn theo kịp tiến trình Chính Pháp, khiến những năm gần đây cơ thể xuất hiện biểu hiện lão hóa ở tóc, mắt, răng, và chân. Điều này làm tăng thêm độ khó khi tham gia diễu hành cùng đoàn nhạc, đặc biệt là cái đau ở đầu gối đã ảnh hưởng đến bước chân diễu hành của tôi.

Trước đây, sau khi diễu hành, đầu gối sưng đau, đau vai, đau lưng, đau toàn thân gần như là chuyện cơm bữa đối với tôi, mất khoảng một tuần mới có thể hoàn toàn hồi phục. Nhưng cơ hội diễu hành ở Toronto nhiều, đôi khi lịch trình rất dày đặc. Điều đó có nghĩa là tôi luôn trong trạng thái đau đớn. Khi đi bộ hoặc leo cầu thang cũng đau, và đầu gối của tôi thậm chí còn đau khi ngủ. Tôi biết mình cần đột phá quan niệm người thường như “già”, “bệnh” và đây là cơ hội để đề cao trong tu luyện. Tôi cố gắng coi nhẹ những quan niệm này và không để chúng chi phối tôi. Tôi tự nhắc nhở bản thân rằng có lẽ đây là an bài của Sư phụ để giúp mình trừ bỏ chấp trước, và tiếp tục tham gia vào các buổi diễu hành.

Tuy nhiên, không phải chỉ cần không ngừng đột phá về mặt quan niệm là có thể vượt quan, việc tăng cường cường độ, kéo dài thời gian và đảm bảo chất lượng trong học Pháp luyện công cũng là điều không thể thiếu. Đáng tiếc là tôi vẫn chưa làm tốt phương diện này. Chủ yếu là do tôi quản lý thời gian không tốt, khiến bản thân thường xuyên ở trong trạng thái không đủ thời gian. Mặc dù đã nghe nhiều bài chia sẻ của các đồng tu, cũng biết rõ rằng chỉ cần làm được thì nhất định có thể đột phá, nhưng trạng thái vẫn cứ lúc tốt lúc xấu. Sư phụ nhìn thấy nỗ lực của tôi, cũng nhìn thấy tôi vẫn chưa đạt được trạng thái cần có, nên Ngài đã gia trì cho tôi trong hầu hết các cuộc diễu hành. Nếu không, chỉ dựa vào bản thân thì tôi sẽ chẳng thể nào tham gia được.

Trong quá trình đó cũng bộc lộ ra nhiều chấp trước ẩn giấu, là những thứ bình thường không hiển lộ ra. Điều mà tôi sợ nhất là khi chúng tôi phải tăng tốc diễu hành để đuổi kịp đội hình phía trước, nhưng vẫn phải giữ đúng nhịp. Chúng tôi thường bước đi với vận tốc đều đều, mặc dù chân tôi cũng đau, nhưng những người khác không phát hiện ra. Tuy nhiên, mỗi khi nghe thấy nhịp diễu hành tăng lên, tôi liền cảm thấy lo lắng.

Trong suốt buổi diễu hành Lễ Tạ ơn năm ngoái, một nhân viên điều hành cứ thúc giục chỉ huy của đoàn nhạc chúng tôi tăng tốc lên, trước đó thì khoảng cách giữa tôi và hàng trước đã cách ra rồi. Tôi mệt đến nỗi gần như không thở được, nhưng vẫn không thể đuổi kịp. Oán hận cùng với đủ loại niệm đầu nổi lên trong tôi. Đội hình phía trước không cách quá xa nên tôi cảm thấy việc tăng tốc là không cần thiết. Còn có lúc dừng lại nên cứ từ từ đuổi theo là được, thật đúng là “kẻ no không biết người đói khát,” người đi trước không biết cái khó của kẻ đi sau.

Trong chốc lát, tâm oán trách, tật đố, thể diện, và cảm giác bất công, bất lực, tuyệt vọng cứ dâng trào trong tôi. Tôi cũng nảy sinh nhiều niệm đầu bất hảo, như “Có lẽ mình không thể đi nổi nữa rồi. Ngay cả mình bỏ cuộc thì ai sẽ giúp mình bê chiếc kèn sousa này đến điểm kết thúc đây? Sau này mình không nên tham gia nữa, vì mình làm ảnh hưởng đến hình ảnh của đoàn nhạc,” tôi không thể nào áp chế chúng.

Lúc đó bản thân tôi cũng rất kinh ngạc, nhiều niệm đầu rõ ràng không phải của tôi lại có thể chui vào đầu tôi. Tôi cảm thấy chúng đang cố gắng đánh gục tôi! Tôi cố hết sức ức chế những niệm đầu bất hảo này và cầu xin Sư phụ gia trì cho tôi. Đồng tu chơi kèn sousa đi phía sau tôi, và tôi thực sự cảm nhận được sự hỗ trợ thầm lặng của anh ấy. Chúng tôi dần dần đuổi kịp được đoàn nhạc.

Giáng Sinh năm ngoái, chúng tôi phải vội vã tham gia ba cuộc diễu hành. Cuộc diễu hành thứ ba có quãng đường khá dài, và hôm sau chúng tôi còn có thêm hai cuộc diễu hành nữa, có một cuộc cũng dài. Nghĩ đến là tôi thấy sợ, nhưng không còn cách nào khác. Chúng tôi phải đảm bảo có ít nhất hai cây sousa để “cân bằng hình thế trận chiến,” nên tôi phải tham gia những buổi biểu diễn này.

Hai cuộc diễu hành đầu quãng đường không dài, và sự nhiệt tình của khán giả đã khích lệ chúng tôi. Tuy nhiên, trước khi bắt đầu cuộc diễu hành thứ ba, chân tôi bị đau đến nỗi tôi không thể đứng dậy nổi. Tôi ngồi bên vệ đường, trong tâm bất an cầu xin sự gia trì của Sư phụ. Khi đến giờ tập hợp, tôi nâng cây sousa lên vai và cất những bước nặng nề bắt đầu cuộc hành trình gian nan.

Cả hai bên đường đông kín người đang đợi xem diễu hành. Trong buổi tối mùa đông lạnh giá gần 0 độ, họ cổ vũ và reo hò khi chúng tôi diễu hành ngang qua. Ngay khoảnh khắc ấy, tất cả sự mệt mỏi, đau đớn và lo lắng đều tan biến. Tôi biết mình nhất định có thể đi hết cuộc diễu hành này. Chúng tôi vừa đi vừa biểu diễn liên tục suốt gần hai giờ đồng hồ.

Sau khi cuộc diễu hành kết thúc, một đồng tu đến giúp tôi bê nhạc cụ đi, còn tôi chầm chậm đi về phía xe buýt. Trong bóng đêm, tôi không kìm được nữa mà khóc nấc lên. Con xin cảm tạ Sư phụ! Một lần nữa tôi lại được trải nghiệm Pháp mà Sư phụ giảng: “Nan nhẫn năng nhẫn. Nan hành năng hành.” (Bài giảng thứ chín, Chuyển Pháp Luân)

Giáng sinh năm nay cũng giống như năm ngoái: chúng tôi có ba cuộc diễu hành vào ngày đầu tiên và hai cuộc vào hôm sau. Năm nay cuối cùng chúng tôi đã có bốn người chơi kèn sousa, tham gia trọn vẹn 10 cuộc diễu hành mừng Giáng Sinh, đây là đội hình mạnh nhất trong lịch sử của đoàn nhạc.

Ngay khi tôi cảm thấy việc biểu diễn của mình vào ngày đầu tiên tốt hơn năm ngoái thì ngày hôm sau chúng tôi gặp phải gió lớn. Chúng như lốc xoáy, đôi lúc chúng tôi diễu hành ngược chiều gió và thỉnh thoảng xuôi chiều. Điều này gây thêm khó khăn vì ống kèn sousa của chúng tôi rất dễ bắt gió. Khi chúng tôi đến đoạn đường dốc dưới một cây cầu ở cuối đoạn đường diễu hành thì tôi bắt đầu xuất hiện nghi tâm.

Trước cuộc diễu hành, chúng tôi quyết định cùng nhau phát chính niệm để gió thổi theo hướng có lợi cho chúng tôi. Chúng tôi cũng bàn với chỉ huy đoàn nhạc để cùng nhau phát chính niệm. Xuất phát chưa được bao lâu, nhịp trống tăng tốc lại vang lên để đuổi kịp đoàn phía trước. Một lần nữa, tôi lại bị tụt lại phía sau. Một đồng tu chơi sousa ở lại đi cùng tôi phía sau còn hai đồng tu kia theo kịp đội hình.

Tôi giữ tâm thái bình hòa và cố hết sức để cây kèn sousa của tôi không bị thổi đi. Tôi cũng cố hết sức để đuổi kịp trong khi phải áp chế những nhân niệm nổi lên trong tâm trí. Lần này, tôi đối diện với khảo nghiệm, không oán không sợ, thậm chí cũng không lo khán giả sẽ cười chê. Tôi cảm thấy họ chắc chắn sẽ hiểu cho nỗi khó khăn của việc chơi một nhạc cụ lớn như vậy trong ngày nổi gió.

Trong quá trình ngắn ngủi đuổi theo đoàn nhạc, tôi còn thể hội được cảm giác của các đồng tu bị tụt lại phía sau do khổ nạn gây ra. Lúc ấy tôi nghĩ “Không ai muốn tụt lại phía sau. Nhưng bị tụt lại phía sau thực ra không đáng sợ. Điều đáng sợ là những chấp trước nổi lên trong tâm chúng ta. Những niệm đầu này làm lung lay niềm tin của chúng ta và khiến chúng ta tình nguyện bỏ cuộc.” Tôi từng bước đuổi kịp theo đoàn trong khi bảo trì tâm thái tường hòa. Cuối cùng, đoàn nhạc đã bước đi cùng nhau, và hai chúng tôi đã đuổi kịp đội hình! Tuy nhiên, vẫn còn cả đoạn đường dài phía trước, và vài người trong chúng tôi thỉnh thoảng bị gió thổi làm cho nghiêng ngả. Trong lúc đi lên một con dốc, tôi nhớ lại năm ngoái khi đi đến chỗ này, tôi đã rất mệt rồi, thổi cũng chẳng ra hơi nữa. Ngay khi ấy, một ai đó trong đám đông hô lên: “Tuba! Tuyệt nhất!” Nước mắt tôi gần như trào ra, cảm tạ Sư phụ đã mượn lời khán giả để khích lệ chúng con!

Giờ đây tôi dường như là lại nghe thấy những tiếng hô đó, và tinh thần của tôi liền khởi trở lại. Khi chúng tôi đến chỗ đoạn đường dốc dưới cầu, mọi thứ không như mọi năm, ở đó có rất nhiều khán giả. Bản nhạc “Pháp cổ Pháp hiệu hiển thiên uy” của chúng tôi dội vào vách tường của vòm cầu, vang lên cả trời xanh, và làm rung chuyển xung quanh. Các cơn gió cũng dịu đi không biết từ lúc nào, và dường như thổi theo hướng có lợi cho chúng tôi. Mọi người diễu hành đến đích với tinh thần vui vẻ, và chúng tôi được nhận một tràng vỗ tay nồng hậu.

Trong cuộc diễu hành dịp Pháp hội năm nay, vài học viên phương Tây cao lớn đã đến. Vì đã có bốn chiếc kèn sousa chốt chặn phía sau nên tôi và một đồng tu khác chuyển sang chơi kèn tuba. Xuất phát mới được một lúc thì tôi giẫm ngay vào một ổ gà, tôi mất thăng bằng và ngã xuống. Lúc ấy đang biểu diễn, hai đồng tu bên cạnh đã nhanh chóng xốc tôi dậy. Tôi không biết mình ngã thế nào và cũng không biết đứng lên ra sao. Tôi cũng không cảm thấy đau, chỉ tiếp tục biểu diễn cho đến khi chúng tôi đi hết toàn bộ chặng đường.

Tôi phát hiện chỉ có một vết xước nhỏ trên tay, và cây kèn tuba vẫn còn nguyên vẹn, không có chỗ nào bị móp méo. Sau đó tôi nhận ra rằng sự việc này do một niệm đầu bất chính chiêu mời đến. Tôi luôn lo lắng khi ôm cây kèn tuba lúc diễu hành, tôi không nhìn thấy đường phía trước, không biết liệu trên mặt đường có ổ gà hay không. Mặc dù kèn sousa nặng, nhưng không chắn tầm nhìn của tôi. Ngoài ra, trước cuộc diễu hành, tôi đã nói lời bất thiện với một đồng tu. Nếu không có sự bảo hộ của Sư phụ, chắc hẳn tôi đã không thể đứng dậy mà không bị trầy xước với cây kèn tuba đó.

Đồng tu giúp đỡ lẫn nhau cùng tiến bước

Là người điều phối nhóm kèn trung và trầm, trách nhiệm của tôi là khích lệ mọi người để mỗi thành viên đều có thể phát huy tác dụng lớn nhất. Thực ra, các thành viên hầu như đều tự thu xếp cho bản thân, vì thế tôi chỉ cần bảo trì thái độ cởi mở, nhìn nhận tích cực ý kiến và đề xuất của mỗi đồng tu, khi mâu thuẫn xuất hiện thì chia sẻ với từng đồng tu, loại trừ gián cách. Trong quá trình này, tôi luôn cảm thấy cảm động trước sự chân thành, nhiệt huyết và tin cậy của các đồng tu.

Những thành viên lớn tuổi nhất đều ở trong nhóm kèn trung và trầm, có một vị đã ngoài 80 tuổi. Ông tham gia đoàn nhạc lúc 71 tuổi và chơi kèn euphonium, và ông gần như không bỏ sót một cuộc diễu hành nào. Điều đáng quý nhất là ông không bị quan niệm “già” chi phối. Tôi đã học hỏi được rất nhiều từ ông. Vài năm gần đây, mặc dù thể lực của ông không bằng trước, nhưng khi ông quyết định tham gia diễu hành, tôi và các đồng tu khác đều thầm ủng hộ, lái xe đưa đón ông. Có hai lần tôi quên không hỏi ông có cần đến đón không, ông đã tự đi xe buýt đến.

Mặc dù đã trải qua vài quan nghiệp bệnh nhưng ông luôn kiên định. Mấy năm trước, ông muốn tham gia diễu hành sau khi mới bình phục. Điều phối của đoàn nhạc và tôi không muốn để ông tham gia, nhưng bài kiểm tra chất lượng mà ông thể hiện rất tốt trước cuộc diễu hành khiến chúng tôi không còn gì để nói. Hai năm gần đây, chúng tôi chia sẻ với ông cần lượng sức mà làm, ông cũng rất phối hợp. Tôi không thêm bất cứ niệm đầu bất hảo nào về ông và chỉ thuận theo an bài của Sư phụ để giúp ông thành tựu.

Một thành viên hiếm hoi trong bè chúng tôi có kiến thức âm nhạc. Anh ấy đã dạy cho hầu hết các thành viên trong bè cách chơi nhạc cụ và có đóng góp lớn cho sự phát triển của đoàn nhạc. Tuy nhiên, vì bất đồng giữa các học viên nên anh ấy đã thôi không tham gia đoàn nhạc nữa. Sau nhiều lần trao đổi, tôi hiểu rằng quan điểm của mỗi học viên là khác nhau, cảm xúc và những khó khăn của họ cũng khác nhau và cũng nhìn ra sự dày công an bài của Sư phụ.

Tôi không còn khăng khăng yêu cầu các đồng tu làm theo cách của mình nữa. Mặc dù một vài học viên vẫn có các chấp trước chưa buông, tạm thời chưa thể phối hợp vô điều kiện, nhưng Phật Pháp vô biên. Sư phụ đã an bài để phát huy được tài năng của mỗi người.

Khi có các học viên đến muốn học nhạc cụ, tham gia đoàn nhạc, vị đồng tu đã cố gắng hết sức để hướng dẫn hết lứa học viên này đến lứa học viên khác, gồm những người chơi kèn tuba, euphonium, baritone, trumpet, trombone, saxophone và những nhạc cụ khác. Quá trình ấy vô cùng gian nan, đại đa số thành viên mới không có nền tảng âm nhạc, cộng thêm sự cản trở của cựu thế lực rất ghê gớm. Để có thể thực sự trở thành thành viên của đoàn nhạc cần sự nỗ lực không ngừng của cả người dạy và người học, cũng như sự hỗ trợ của các học viên xung quanh.

Một mặt, tôi cần khích lệ đồng tu hướng dẫn bao dung hơn, lợi dụng sự thiếu sót của thành viên mới để tu bỏ tâm chấp trước của bản thân; mặt khác, tôi cũng cần khích lệ các thành viên mới kiên trì không bỏ cuộc. Sự hỗ trợ của chỉnh thể học viên cũng phát huy tác dụng to lớn.

Nhóm chúng tôi có hai thành viên mới chơi kèn baritone, nhịp phách và nền tảng âm nhạc của họ đều khá yếu. Tuy nhiên, cả hai đều có tâm nguyện tham gia Đoàn Nhạc Thiên Quốc rất mạnh mẽ. Mọi người thực sự đã đặt nhiều nỗ lực để giúp họ đạt đến tiêu chuẩn, và cuối cùng cả hai đã có thể đạt được nguyện ước.

Quá trình này cần đồng tu chỉ đạo âm nhạc dày công hướng dẫn cơ bản, thêm một học viên đồng hành kèm hai thành viên baritone này để luyện từng nhịp phách, ghi âm các đoạn nhạc và sửa đi sửa lại. Các thành viên trong nhóm chúng tôi thậm chí còn tạo các bản điện tử file âm thanh của từng bè, từng bản nhạc, còn trải qua sự chỉnh sửa nhiều lần của một đồng tu am hiểu âm nhạc khác, tạo điều kiện vô cùng thuận lợi cho thành viên mới học và làm quen với bản nhạc.

Sự khổ nhọc cuối cùng đã được đền đáp. Tôi có thể thấy hầu hết mọi người đều cố gắng kéo các thành viên mới vào đoàn nhạc. Về việc có bao nhiêu học viên tham gia, phó xuất bao nhiêu thời gian và tâm sức cho hạng mục, chỉ có Sư phụ mới biết. Mọi người trong khi giúp đỡ người khác đồng thời cũng đang thành tựu uy đức của chính mình.

Tôi sẽ không bao giờ quên sự giúp đỡ của mọi người dành cho tôi. Trước và sau mỗi buổi diễu hành, đều có đồng tu giúp tôi vác kèn sousa và giúp tôi chuyển lên chuyển xuống từ xe buýt. Một đồng tu thường bảo tôi tháo kèn sousa làm hai để cô ấy có thể giúp tôi bê một nửa. Đồng tu lái xe buýt mỗi lần đều chừa chỗ cho những nhạc cụ lớn này của chúng tôi, trong khi đồng tu chỉ huy mỗi lần trước khi diễu hành đều đến trao đổi về việc trên đường đi có thể có đoạn dốc hoặc các tình huống có thể xảy ra. Điều này khiến chúng tôi yên tâm vì anh ấy cũng đã quan tâm đến phía sau của đoàn nhạc.

Sau khi mỗi cuộc diễu hành kết thúc, anh ấy đều nói với mọi người với giọng trầm ấm rằng: “Mọi người vất vả rồi!” Kỳ diệu thay, những hành động thiện ý như vậy của các đồng tu khiến tôi lập tức đứng về phía đồng tu, làm cho những niệm đầu oán trách xấu xa trong ma nạn định trồi lên liền bị triệt tiêu, gián cách mà nó muốn tạo ra liền bị giải thể trong nháy mắt. Đây chính là sức mạnh của Thiện mà Sư phụ giảng trong Pháp.

Những năm qua, tất cả những gì các đồng tu đã làm, dù về tinh thần hay thể chất, đều đã giúp tôi rất nhiều. Nhân đây, tự đáy lòng mình, tôi xin cảm ơn tất cả các đồng tu trong đoàn nhạc. Tôi ngày càng cảm nhận được rằng, dọc đường đi tới là Sư phụ đang đẩy, đang nâng đỡ, đang bảo hộ; là các đồng tu đang giúp đỡ, đang khích lệ; tôi mới có thể đi được đến ngày hôm nay.

Lời kết

Đoàn Nhạc Thiên Quốc, hạng mục có đông đảo học viên tham gia, đã cho thế nhân thấy được nét đẹp và vẻ hùng tráng của Pháp Luân Đại Pháp. Mỗi một thành viên đều rất trân quý – chúng tôi như những nốt nhạc cùng tấu lên bản nhạc, cùng nhau thể hiện phong thái của người tu luyện Đại Pháp. Chúng tôi chơi nhạc để cứu độ chúng sinh. Trong 20 năm qua, chúng tôi hỗ trợ lẫn nhau để vượt qua trùng trùng kiếp nạn do cựu thế lực an bài, cùng nhau vượt qua gió sương mưa tuyết, chuẩn bị nghênh đón thời khắc Pháp Chính Nhân Gian tấu khúc khải hoàn trở về. Chúng ta hãy trân quý lẫn nhau, tiếp tục nỗ lực, không cô phụ danh hiệu Đoàn nhạc Thiên Quốc do Sư phụ sáng lập.

Cuối cùng, tôi xin mượn bài thơ “Thiên Quốc Nhạc Đoàn” trong tập Hồng Ngâm IV để khích lệ mọi người:

Pháp cổ Pháp hiệu hiển Thiên uy
Khứ tà trừ ác hoán hồi quy
Mạt thế cứu nhân kinh thiên địa
Pháp Chính Càn Khôn phóng quang huy

Tạm dịch:

Trống Pháp kèn Pháp hiển Thiên uy
Trừ tà ác gọi chúng sinh về
Mạt thế cứu người kinh thiên địa
Pháp Chính Càn Khôn phóng quang huy

Có điểm nào chưa thỏa đáng, mong các đồng tu từ bi chỉ chính.

(Bài chia sẻ được chọn đăng nhân dịp kỷ niệm 20 năm thành lập Đoàn Nhạc Thiên Quốc)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/15/506374.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/30/233473.html