Những ngày tháng khó quên tại Đoàn nhạc Tian Guo
Bài viết của một thành viên Đoàn nhạc Tian Guo ở Hàn Quốc
[MINH HUỆ 17-02-2026]
Con xin kính chào Sư phụ từ bi! Chào các đồng tu!
Tôi là một học viên trẻ đắc Pháp tại Hàn Quốc vào năm 2016. Nhân dịp kỷ niệm 20 năm thành lập Đoàn nhạc Tian Guo, tôi muốn hồi tưởng lại một số trải nghiệm của bản thân trong hạng mục này để báo cáo lên Sư phụ và chia sẻ với các đồng tu, đồng thời cũng để khích lệ bản thân bước tốt trên con đường tu luyện sau này.
Cơ duyên với Đoàn nhạc
Tôi nhớ vào sáng Chủ nhật, ngày 4 tháng 6 năm 2023, tôi ở nhà học thuộc Hồng Ngâm III, giữa chừng tôi cầm điện thoại lên và thấy tin nhắn trên nhóm: “Đoàn nhạc Tian Guo sẽ có một buổi diễu hành và hoạt động giảng chân tướng… ” Tôi tự nhủ: “Mình sẽ đi theo đoàn nhạc trong buổi diễu hành để phát tờ rơi.” Vậy là, tôi đến điểm diễu hành trước giờ bắt đầu. Sau khi chào hỏi một đồng tu mà tôi quen biết, một vài đồng tu lần lượt đến chỗ tôi, gợi ý: “Đoàn nhạc Tian Guo hiện đang thiếu thành viên trẻ; bạn xem có thể học một nhạc cụ nào đó để tham gia đoàn nhạc được không?” Tôi không hay thích từ chối người khác, nên nói sẽ tìm thời gian đến điểm tập luyện xem thử.
Vào ngày 6 tháng 6, là Ngày Tưởng niệm ở Hàn Quốc, một đồng tu đã đưa tôi đến điểm luyện tập khá gần nhà tôi (đi bộ nhanh chỉ mất khoảng 20 phút) và bảo tôi thử thổi vài âm trên kèn clarinet. Kết quả là tôi có thể thổi được. Sau đó, cô ấy còn dạy tôi cách tháo lắp nhạc cụ và bảo tôi một số điều cần lưu ý về nhạc cụ này. Lúc đó, tôi cũng không nghĩ đến việc thử bất kỳ nhạc cụ nào khác. Cứ như vậy, tôi bắt đầu học kèn clarinet.
Luyện tập kèn clarinet
Những ngày sau đó, đồng tu này đã dạy tôi cách thổi nốt đồ, rê, mi ở quãng tám dưới và một số đoạn nhạc đơn giản nhất từ các nốt ở quãng tám dưới. Chỉ riêng quá trình này, đối với tôi lúc ấy mà nói đã khá khó khăn vì tôi không có cảm thụ âm nhạc nên thổi hoàn toàn không khớp nhịp, các ngón tay cũng vụng về với các phím, tại các buổi hát karaoke tôi thuộc loại hát sai nhịp. Một đồng tu sau này nói đùa rằng: “Thế giới của cháu dường như không có âm nhạc, vì vậy bây giờ là lúc để cháu khai sáng thế giới âm nhạc của mình.” Đồng tu đề nghị chúng tôi gặp nhau tại điểm luyện tập vào 5 giờ chiều thứ Ba hàng tuần.
Sau khi tan làm, hai chúng tôi thường mua chút bánh mì để ăn lót dạ tại điểm luyện tập trước khi bắt đầu tập. Đồng tu thường dạy tôi thổi một bài cơ bản trước, rồi tôi sẽ tự tập một lúc. Sau đó, cô ấy sẽ đến kiểm tra xem tôi thổi thế nào. Có lần, cô ấy đến kiểm tra nhưng ngay cả thổi theo nhịp độ chậm, tôi vẫn chỉ có thể thổi được một đoạn nhỏ của bản nhạc ngắn. Thực sự rất khó để có thể thổi toàn bộ bản nhạc trong thời gian ngắn như vậy! Sau khi đồng tu rời đi, tôi ở lại tự tập cho đến khoảng 9 giờ tối. Các tối khác, tôi cũng dành thời gian để tự luyện tập. Tôi cố gắng thổi tốt từng nốt, rồi thổi hai nốt liên tiếp cùng nhau, tiếp theo là ba nốt, v.v. Cứ như vậy, lần tới khi gặp đồng tu, tôi đã có thể thổi trọn vẹn bản nhạc mà vẫn giữ đúng nhịp với máy đếm nhịp. Điều đó mang lại cho tôi một chút cảm giác thành tựu. Sau khoảng ba tháng tập luyện các bản nhạc đơn giản này, đồng tu bắt đầu dạy tôi các bản nhạc Đại Pháp.
Đầu tiên là học bản nhạc “Pháp Chính Càn Khôn.” Tương tự, đồng tu cũng bắt đầu từ chỗ dạy tôi vài nhịp đầu tiên theo nhịp độ rất chậm. Cô ấy nói: “Đầu tiên cần học cách hát theo máy đếm nhịp trước, biết hát rồi thì sẽ biết thổi, còn cách bấm nốt thì là vấn đề cần luyện tập nhiều.” Tôi luôn ghi nhớ những lời đó trong tâm. Vì tôi không quen đọc bản nhạc phương Tây, không thể nhớ trên khuông nhạc thì dòng nào ứng với nốt nhạc nào. Do đó, tôi đã viết rõ tên từng nốt nhạc lên bản nhạc và chụp ảnh lại bằng điện thoại di động để có thể ghi nhớ bản nhạc trong khi đi bộ hoặc đi tàu. Tôi nghĩ điều này sẽ giúp việc học bản nhạc hiệu quả hơn. Tuy nhiên, trường độ của mỗi nốt nhạc khác nhau, có nốt chỉ kéo dài một nhịp hoặc nửa nhịp, trong khi có nốt kéo dài một nhịp rưỡi hoặc một phần tư nhịp, có nốt lại kéo dài đến hai nhịp, có nốt bốn nhịp, v.v. Việc thổi liên tục, liền mạch các nốt với trường độ khác nhau khá khó đối với tôi khi đó.
Vì vậy, tôi dành nhiều thời gian hơn những người khác để luyện tập. Ví dụ, vào các ngày thứ Bảy, tôi mang bữa trưa đến điểm luyện tập và tập nhạc cụ từ 9 giờ sáng đến khoảng 3 giờ chiều. Sau đó, tôi đến Đại sứ quán Trung Quốc phát chính niệm trong một giờ. Buổi tối, tôi tham gia nhóm học Pháp gần nhà. Chủ nhật tôi cũng mang theo bữa trưa đến điểm luyện tập để luyện tập từ sáng sớm. Sau khi phát chính niệm và học Pháp, đoàn nhạc bắt đầu hợp tấu, khi đó tôi đến một phòng nhỏ để tự tập. Trong khoảng thời gian đó, thỉnh thoảng các đồng tu lại qua xem tôi thổi thể nào và hướng dẫn thêm cho tôi.
Có một vài hôm sau giờ làm việc, tôi đến thẳng điểm luyện tập. Vì đã làm việc cả ngày nên khá mệt mỏi. Đôi khi, lắp xong nhạc cụ tôi cũng không có hứng luyện tập. Nhưng khi bắt đầu thổi, sự mệt nhọc của tôi dần tan biến, thay vào đó thân thể tràn đầy năng lượng. Tôi đã trải nghiệm điều này nhiều lần. Đôi khi, sau khi nhóm học Pháp kết thúc vào khoảng 9 giờ tối, tôi cũng đến điểm luyện tập để tập và cũng nhiều lần tôi cảm nhận được thân thể tràn đầy năng lượng. Đôi khi phát chính niệm lúc nửa đêm xong tôi mới về nhà.
Lúc mới bắt đầu luyện kèn clarinet, tôi nghĩ Đoàn nhạc Tian Guo là hạng mục có thể cứu người và hiệu quả cứu người rất tốt. Tuy nhiên, sau khi luyện tập, tôi phát hiện ra việc thổi thành thạo nhạc cụ này đối với tôi là rất khó, dù tôi đã luyện tập rất nhiều. Vì vậy, lúc đó tôi nghĩ: “Vậy cứ coi như đây là một quá trình tu luyện. Đã là tu luyện, tôi sẽ không dễ dàng từ bỏ cơ hội này. Tôi cần chịu khổ, tu tâm.” Vì nghĩ như vậy nên trong toàn bộ quá trình luyện tập, tôi hiếm khi có niệm đầu bỏ cuộc giữa chừng. Tuy thỉnh thoảng chúng cũng xuất hiện nhưng tôi thường nhanh chóng nhớ lại những gì Sư phụ giảng:
“… sau này khi tự mình tu luyện chư vị sẽ gặp nhiều đại nạn nữa; cái này chẳng qua nổi, thì chư vị tu luyện làm sao được? Một chuyện nhỏ ấy mà chư vị không vượt qua nổi là sao? Tất cả đều có thể vượt qua hết.” (Bài giảng thứ hai, Chuyển Pháp Luân).
Cứ như vậy tôi đã kiên trì được.
Khi việc luyện tập của tôi tiến triển chậm, tôi tự hỏi: “Có phải mình có tâm nóng vội, tâm muốn mau chóng thành công không? Tu luyện không thể vội vàng được. Chỉ cần thổi tốt từng nhịp một, mỗi ngày chỉ cần có một chút tiến bộ, lâu dần, sẽ có ngày mình có thể thổi được.”
Một đồng tu đã gửi cho tôi bản ghi âm phần kèn clarinet của các bản nhạc Đại Pháp. Sau khi tập một bản nhạc cho đến khi tương đối quen thuộc, tôi mở bản ghi âm lên và thổi theo để xem mình có thể bắt kịp nhịp độ không. Khi đồng tu dạy tôi, cô ấy cũng yêu cầu tôi phải thổi bản nhạc từ đầu đến cuối không sai chỗ nào thì mới chuyển sang dạy bản nhạc tiếp theo. Cứ như vậy, khoảng tám tháng sau, tôi cảm thấy mình đã sẵn sàng để kiểm tra.
Kiểm tra nhạc cụ
Tôi cứ nghĩ mình sẽ không có bài kiểm tra nào nữa trong đời, vì tôi đã tốt nghiệp tiến sỹ. Hơn nữa trước đây khi thi cử, tôi luôn có chút lo lắng và lần kiểm tra nhạc cụ này cũng không ngoại lệ. Tôi hơi lo lắng, vì bản thân đã phó xuất rất nhiều thời gian và công sức cho việc này. Nhưng tôi cũng biết, mình không nên kỳ vọng quá nhiều vì trình độ của tôi chỉ ở mức đó. Lúc đó tôi nghĩ: “Nếu không qua lần kiểm tra này, mình sẽ đi theo Đoàn nhạc Tian Guo để giảng chân tướng vì trước đây mình đã từng làm vậy rồi. Mình có dũng khí để mở lời, cũng dễ xuất được thiện tâm, có thể thuyết phục được mọi người thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và các tổ chức liên đới. Nếu qua được lần kiểm tra này thì lại càng tốt. Mình sẽ có vinh dự trở thành thành viên của Đoàn nhạc Tian Guo và tham gia các cuộc diễu hành để giảng chân tướng.”
Tôi nghĩ vào thời khắc quan trọng cần buông tâm xuống, việc đi hay ở giao phó hết cho Sư phụ, vì an bài của Sư phụ là tốt nhất. Vì vậy, khoảng 10 phút trước khi kiểm tra, tôi đặt nhạc cụ xuống, mở Pháp của Sư phụ ra học. Khi đến lượt tôi kiểm tra, thực sự là tôi đã thổi năm bản nhạc mà không vấp chỗ nào, rất đúng nhịp! Đến bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn cảm thấy điều đó thật kỳ diệu, làm sao tôi có thể phát huy vượt bậc như vậy? Sau khi kiểm tra, đồng tu nói với tôi: “Kỳ thực, đồng tu kiểm tra trước cháu lúc bình thường thổi tốt hơn cháu, nên các cô đã lo lắng cho cháu. Không ngờ khi kiểm tra cháu lại phát huy được tốt như thế, có thể qua được rồi. Thật đúng là kỳ tích! Sư phụ đã giúp cháu.”
Tham gia các cuộc diễu hành
Sau khi vượt qua bài kiểm tra, tôi đã có thể gia nhập đoàn nhạc trong các cuộc diễu hành. Tôi nhớ cuộc diễu hành đầu tiên của tôi với đoàn là vào ngày 31 tháng 3 năm 2024. Trong cuộc diễu hành đó, tôi rất vinh dự được tham gia hoạt động giảng chân tướng đầu tiên của Đoàn nhạc Tian Guo Hàn Quốc trên Đảo Jeju. Trước ngày diễu hành, đồng tu bảo tôi thử vừa đi vừa thổi nhạc cụ. Tôi thấy thật khó để phối hợp tốt nhịp bước chân với việc thổi kèn. Cô ấy nói: “Sự phối hợp này cũng cần có quá trình. Khi ở trong đoàn diễu hành, cháu thổi nhỏ lại một chút, thổi được đến đâu thì thổi, nhưng nhịp bước chân phải đều với mọi người, sau này rồi sẽ tốt lên thôi.” Sau khi các đồng tu rời khỏi điểm tập luyện, tôi ở lại một mình tập vừa bước đi vừa thổi và thấy vẫn rất khó để phối hợp tốt việc thổi kèn với nhịp bước chân.
Tuy nhiên, trong cuộc diễu hành ngày hôm sau, tôi nhận ra dưới sự gia trì bởi năng lượng cường đại của Đoàn nhạc, rất nhiều chỗ tôi lại có thể phối hợp nhịp nhàng việc thổi kèn với nhịp bước chân. Sau này khi số lần tham gia các cuộc diễu hành nhiều lên, các bản nhạc cũng thành thạo hơn, tôi đã có thể thản nhiên vừa đi vừa thổi. Bây giờ, môi tôi đã có thể giữ vững dăm kèn, ít khi phát ra tạp âm, khi diễu hành có thể phối hợp với chỉnh thể thổi ra âm nhạc du dương.
Thật tuyệt vời khi được trở thành thành viên Đoàn nhạc Tian Guo
Vào một ngày Chủ nhật, tôi đến điểm tập luyện tham gia học Pháp nhóm hơi muộn do phải tham gia một hoạt động Đại Pháp khác. Ngay khi tôi mở cửa, một trường năng lượng nhu hòa bao quanh tôi, nghe thấy giọng đọc Pháp đều đều, vang rền của các đồng tu, thấy các đồng tu ngồi nghiêm túc, ngay ngắn. Lúc đó, tôi nghĩ sao mình không tham gia Đoàn nhạc Tian Guo sớm hơn? Đây thực sự là một nơi tuyệt vời. Sau này có một lần cũng vì đến học Pháp muộn, tôi một lần nữa lại được cảm nhận chân thực trường năng lượng tường hòa này. Khi Đoàn nhạc học Pháp tập thể, tôi tin rằng trường năng lượng tường hòa này tồn tại một cách chân thực, vì tôi thường có thể kiên trì ngồi song bàn từ đầu đến cuối trong suốt buổi học. Khi tham gia luyện công và các hoạt động ngoài trời của Đoàn nhạc Tian Guo, tôi cũng nhiều lần cảm thấy tay mình nhẹ bẫng.
Hơn nữa, khi Đoàn nhạc Tian Guo biểu diễn bản nhạc “Pháp Chính Càn Khôn” thì dù là ở trong phòng hay trong các cuộc diễu hành, hoặc khi nghe các đồng tu hay bản thân chơi bản nhạc này, không hiểu sao rất nhiều lần tôi đều cảm động, mắt ngấn lệ, đến bây giờ vẫn như vậy. Trong tâm trí tôi thường hiện lên cảnh tượng: từ cách đây rất lâu, rất nhiều đệ tử của Phật, Đạo, Thần mang theo vòng hào quang của Thần đi theo Sư phụ tầng tầng hạ xuống đến nhân gian, chính là để chờ đợi thời khắc hôm nay Chính Pháp tại nhân gian.
Kèn clarinet giúp tôi tu luyện tâm tính
Công việc của tôi là nghiên cứu hóa học tại một trường đại học. Trước đây, khi ở phòng thí nghiệm thấy một số nghiên cứu sinh tiến sĩ từ một quốc gia khác trình độ rất kém (thực ra là họ chưa học kiến thức cơ bản về hóa học), trong tâm tôi rất bất bình. Sao trường đại học có thể làm vậy? Sao có thể để những người chưa học kiến thức hóa học cơ bản vào học tiến sĩ hóa học ở đây? Tôi thực sự không thể hiểu nổi. Giáo sư của chúng tôi là một người tốt, sao ông ấy có thể để những sinh viên như vậy ở lại trên ba năm được?
Mãi cho đến gần đây, sau khi trải qua quá trình khắc cốt ghi tâm khi học nhạc cụ, tâm thái của tôi đối với họ mới thay đổi. Tôi nhận ra: “Thực ra, họ rất nỗ lực trong các thí nghiệm; hơn nữa họ cũng rất sẵn lòng giúp đỡ người khác. Tôi tin rằng với sự nỗ lực của bản thân họ và sự hướng dẫn của giáo sư, họ cũng có thể hoàn thành tốt công việc, chỉ là vấn đề thời gian.” Chẳng phải quá trình tôi học kèn clarinet cũng như vậy sao? Dưới góc nhìn của giáo sư, nếu sinh viên kiến thức gì cũng biết cả rồi, thì họ còn cần học gì nữa? Giáo sư đang cho họ cơ hội học tập. Do đó, bây giờ tâm tôi không còn bất bình về việc họ thiếu kiến thức chuyên môn nữa.
Một điểm rất quan trọng khác là tác dụng hỗ trợ từ sự động viên và kiên nhẫn giúp đỡ của đồng tu đối với tôi và các đồng tu khác trong những ngày đầu gia nhập Đoàn nhạc Tian Guo. Khi được chứng kiến các đồng tu giúp đỡ nhau một cách tường hòa như thế nào, bất tri bất giác, ngôn hành cử chỉ của đồng tu đã cảm hóa cách sâu sắc một người ngoan cố như tôi, khiến tôi thay đổi!
Ví dụ, trước đây tôi chỉ tập trung vào công việc của bản thân, không quá để tâm đến công việc của người khác. Nhưng bây giờ thì khác. Dường như tôi quan tâm mọi người nhiều hơn. Tôi để tâm lắng nghe và đi sâu tìm hiểu thí nghiệm của từng người. Tôi thích thảo luận với họ, hy vọng bản thân có thể đưa ra cho họ những gợi ý tốt dựa vào chút kinh nghiệm của bản thân. Như vậy cũng có thể chia sẻ và giảm bớt phần nào gánh nặng cho giáo sư. Ví dụ, vào một buổi chiều cách đây không lâu, tôi đã giúp một trong những nghiên cứu sinh tiến sĩ này chỉnh sửa bài luận. Sau khi chỉnh sửa xong, nhìn lên đồng hồ thấy ba giờ đồng hồ đã trôi qua, đã quá giờ tan làm rồi. Đến bây giờ, tôi vẫn ngạc nhiên sao lúc đó mình có thể bình hòa giúp cậu ấy chỉnh sửa bài luận trong một thời gian dài như vậy, nếu là trước đây tôi không thể làm được như vậy. Hơn nữa, tôi cũng có thể lắng nghe chi tiết thí nghiệm của một nghiên cứu sinh tiến sĩ khác, vui vẻ thảo luận với cậu ấy, cũng thường xuyên hỏi thăm tiến độ thí nghiệm của cậu ấy. Bây giờ, tôi có thể thực tâm đối xử tốt với những nghiên cứu sinh này, cố gắng hết sức mình để giúp đỡ mọi người trong phòng thí nghiệm của chúng tôi. Sự chuyển biến này của tôi, phần lớn là nhờ những trải nghiệm của tôi tại Đoàn nhạc Tian Guo!
Lời kết
Chính nhờ sự dẫn dắt của Đại Pháp, đã đưa tôi đến với Đoàn nhạc Tian Guo. Dưới sự chỉ đạo và gia trì của Đại Pháp, đã giúp trôi trong khoảng tám tháng, có thể dùng kèn clarinet thổi được một số bản nhạc Đại Pháp, giúp tôi vượt qua bài kiểm tra ngay từ lần đầu tiên, mang đến cho tôi vinh dự được tham gia vào đoàn diễu hành của Đoàn nhạc Tian Guo.
Nhờ ảnh hưởng từ môi trường ở Đoàn nhạc Tian Guo, tôi đã bỏ được cái tâm bất bình bấy lâu nay, theo sau đó là hạnh phúc và niềm vui biết nghĩ cho người khác! Nếu không phải là Sư phụ dẫn dắt tôi đến với đoàn nhạc, cái tâm bất bình đó sao tôi có thể bỏ đi được đây? Đồng thời, tôi cũng có những trải nghiệm rất chân thực về trường năng lượng vô cùng tích cực của các buổi học Pháp và luyện công của đoàn nhạc.
Nhân dịp kỷ niệm 20 năm thành lập Đoàn nhạc Tian Guo, tôi muốn nói: “Thưa Sư phụ, con xin cảm tạ Sư phụ đã chọn con, để con có phúc phận được làm đệ tử của Ngài! Con cũng cảm tạ Sư phụ đã luôn không bỏ rơi một đệ tử không biết nỗ lực như con. Sau này, con nhất định sẽ nghe lời Sư phụ, đặt Đại Pháp lên hàng đầu, dụng tâm tu luyện, tu xuất thiện tâm, cứu nhiều người hơn nữa!”
Con xin cảm tạ Sư phụ!
Cảm ơn các đồng tu!
Nếu có điều gì không phù hợp với Pháp, mong được các đồng tu chỉ chính.
Hợp thập.
Tái bút: Vào giữa tháng 12 năm 2025, tôi nghe nói Đoàn nhạc Tian Guo đang thu thập các bài chia sẻ kinh nghiệm tu luyện và lập tức đồng ý viết về trải nghiệm của mình. Đêm đó, tôi đến điểm luyện tập và trong khi đang tập bản nhạc “Khải hoàn,” tôi nhận ra mình có thể thổi được tất cả những đoạn vốn rất khó với tôi, mà lại thổi được một mạch một cách trơn tru. Trước đây, điều này gần như là không thể.
Bên cạnh đó, trong quá trình viết bài, tôi nhận thấy khi viết ở nhà, mạch suy nghĩ của mình rất khó thành văn, viết vài lần mà chỉ viết ra được vài chữ không có logic. Tôi liền mang máy tính đến điểm luyện tập để viết bài. Cuối cùng, tôi đã gõ được một mạch hơn 800 từ. Sau đó tôi lại đến điểm luyện tập thêm hai lần nữa để viết tiếp, và về cơ bản đã hoàn thành bài viết của mình. Điều này chứng minh trường năng lượng ở điểm luyện tập của Đoàn nhạc Tian Guo vô cùng mạnh mẽ, đã khởi được tác dụng rất tốt trong việc giúp tôi viết bài chia sẻ tu luyện!
(Bài chia sẻ được chọn đăng nhân dịp kỷ niệm 20 năm thành lập Đoàn nhạc Tian Guo)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/17/506380.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/25/233415.html


