Con đường tu luyện của tôi trong khi làm việc tại tạp chí The Epoch Times ở Đức
Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Đức
[MINH HUỆ 08-01-2026] Con xin kính chào Sư phụ. Xin chào các bạn đồng tu.
Tôi xin chia sẻ trải nghiệm tu luyện của mình trong quá trình làm việc tại The Epoch Times ở Đức.
Năm 2004, tôi có chiếc máy tính đầu tiên, và vì một lý do nào đó không thể giải thích được, tôi đã nảy sinh niềm yêu thích với thiết kế, niềm yêu thích đó ngày càng lớn dần theo thời gian. Tuổi thơ của tôi không gắn liền với công nghệ—mãi đến năm 19 tuổi, nhà tôi mới lắp điện thoại. Tôi giống một con mọt sách và một học sinh gương mẫu hơn là một người có tư duy sáng tạo.
Vì vậy, càng ngạc nhiên hơn khi tôi được yêu cầu thiết kế quảng cáo cho The Epoch Times phiên bản tiếng Đức. Vì không có mẫu sẵn, chúng tôi phải bắt đầu từ con số không. Công việc này bắt đầu ngay sau khi công ty được thành lập vào năm 2005. Mặc dù thiếu kinh nghiệm, nhưng các ý tưởng của tôi được đón nhận nồng nhiệt, tôi đã tự mình học được những kiến thức cơ bản cũng như định hình được phong cách. Tôi nhận được sự giúp đỡ từ những người quen và các học viên có kinh nghiệm; họ cho tôi những lời khuyên đơn giản nhưng rất hữu ích mà tôi vẫn dùng đến tận bây giờ. Tôi cũng tìm đến những người bạn cũ, sách vở và tự học những điều cơ bản.
Lúc đó tôi nhận ra rằng mình luôn được trợ giúp—có lẽ là vì chư Thần đã nhìn thấy mong muốn không ngừng đề cao của tôi. Tôi nhận thấy mình được ban cho những kỹ năng cần thiết cho từng hạng mục hay nhiệm vụ. Tôi cũng tích cực tham gia các hạng mục khác và thường xuyên đi học Pháp nhóm. Ngoài ra, tôi cũng đã hoàn thành việc học của mình.
Nhưng sau vài năm, công việc trở nên ngày càng khó khăn. Tôi bị trễ hạn, trong công việc cũng xuất hiện những sai sót. Tôi thường không học Pháp đầy đủ—đặc biệt là không học cùng nhóm địa phương. Tôi cũng bỏ bê gia đình và đã khóc vì bế tắc.
Sau đó có tin rằng chúng tôi phải ngừng in báo. Chỉ đến lúc đó tôi mới nhận ra mình đã bỏ bê điều căn bản nhất—đó là tu luyện. Khi chúng tôi ngừng in báo, điều đó giống như một gậy cảnh tỉnh. Tôi bừng tỉnh và vô cùng biết ơn Sư phụ tôn kính đã cho tôi cơ hội để bắt đầu lại.
Sư phụ giảng:
“Khiến người ta cảm giác cũng không giống người tu luyện. Chư vị dù bận đến đâu cũng cần học Pháp, do đó tôi đề nghị đệ tử Đại Pháp trong các hạng mục, tốt nhất là chư vị dành thời gian tham gia vào học Pháp ở địa phương. Là vì một đoạn thời gian trước đây có các hạng mục nói với tôi rằng có thể tự mình thu xếp thời gian học Pháp hay không, tôi bèn quan sát, nhìn thử xem rằng khi họ không tham gia nhóm học Pháp lớn thì bản thân có thể tận dụng [thời gian] tu luyện hay không, thế được hay không, kết quả thấy là không được; không chỉ không được, mà còn đình trệ ở đó, rất nhiều việc làm không ra sao cả.” (Đệ tử Đại Pháp nhất định phải học Pháp, Giảng Pháp tại các nơi XI)
Đó chắc chắn là tình trạng của tôi vào thời điểm đó. Tôi đã thề trước Sư phụ, chư Thần, chúng sinh của mình và bản thân rằng: “Khi con quay lại làm việc cho tạp chí The Epoch Times, con sẽ không bỏ bê việc học Pháp nhóm.”
Tất nhiên, có những thời hạn phải hoàn thành và những việc không thể trì hoãn, nhưng tâm thái của chúng ta là điều then chốt. Tôi nhận ra việc học Pháp cùng nhóm địa phương quan trọng đến mức nào. Đây là con đường mà Sư phụ đã lưu lại cho chúng ta.
Bốn năm sau, tôi thực sự đã quay trở lại làm báo, tôi đã đảm nhận 12 lĩnh vực trách nhiệm và vị trí khác nhau.
Xử lý tốt các mâu thuẫn
Mọi học viên tham gia hạng mục đều biết việc phối hợp với các đồng tu khác khó khăn như thế nào. Mọi việc đều gắn liền với tu luyện của chúng ta, nhưng chúng ta thường chỉ nhận ra khi nhìn lại hoặc khi đã quá muộn. Vì vậy, tôi đã vô tình tích tụ tâm oán hận đối với một số đồng nghiệp mà không nhận ra trong một thời gian dài.
Trong Bài giảng thứ sáu của cuốn Chuyển Pháp Luân, Sư phụ giảng về những sự việc can nhiễu khi học viên luyện công.
Sư phụ giảng:
“Có khá nhiều người chúng ta không thử nghĩ sâu thêm, rằng rốt cuộc đó là chuyện gì vậy; chỉ thấy rất kỳ lạ, và thấy rất thất vọng không luyện công được. Cái điều “kỳ lạ” ấy đã ngăn trở.” (Bài giảng thứ sáu, Chuyển Pháp Luân)
Trong một thời gian, câu “cái điều ‘kỳ lạ’ ấy đã ngăn trở chư vị” khiến tôi băn khoăn. Câu này muốn nói với tôi điều gì? Tôi nhận ra rằng chính sự bất mãn này và việc tôi thấy điều gì đó “kỳ lạ” đã ngăn cản tôi đối đãi với người khác bằng sự từ bi và thấu hiểu. Tôi thường suy nghĩ theo quan niệm của người thường: “Việc này nên được thực hiện thế này hay thế kia; thế mới hợp logic.” Hoặc “thế là không bình thường,” hay, “làm thế không được.” Nếu điều gì đó trong hạng mục không được thực hiện theo cái gọi là “lẽ thường”, lý trí, hay quy chuẩn chung thường thấy trong một công ty, tôi liền gạt bỏ nó và ngay lập tức đóng sập mình lại trước bất kỳ ý tưởng hay chỉ dẫn nào.
Vì vậy, về cơ bản tôi đã tự “phong bế” chính mình và liên tục phàn nàn với bản thân. Những lời phê bình mà tôi nói ra công khai thường bị hiểu lầm hoặc đơn giản bị gạt đi và bị coi là tiêu cực—mọi người bảo tôi đừng cản trở quy trình và hãy nhìn nhận mọi việc với tâm thái cởi mở. Điều này càng đẩy tôi ra xa mọi người hơn, và tôi dần nhận thấy một bức tường vô hình đang hình thành.
Tuy nhiên, rốt cuộc mọi việc không diễn ra theo ý tôi muốn. Trong một thời gian dài, tôi không thể hiểu được điều đó. Bất cứ khi nào nói chuyện với các đồng nghiệp, tôi đều lắng nghe họ rất lâu, và tôi cũng nhận thấy sự thất vọng và bất mãn của họ. Mặc dù tôi cố gắng khích lệ họ bằng cách cam đoan rằng mọi thứ chắc chắn sẽ tốt hơn trong tương lai, nhưng tâm oán hận của tôi vẫn tiếp tục lớn dần. Tôi đã không nhận ra rằng các đồng nghiệp tìm đến tôi là để tôi có thể nhận ra những thiếu sót của chính mình và buông bỏ các quan niệm của bản thân. Thay vào đó, tôi lại củng cố thêm cảm xúc của họ và của chính mình.
Đồng thời, năng lực của tôi cũng ngừng phát triển. Những điều từng rất dễ dàng lúc ban đầu nhờ sự giúp đỡ của chư Thần đã biến mất. Không còn cảm hứng hay động lực sáng tạo. Khi oán hận và thất vọng nảy sinh, tôi đơn giản là không hề đề cao trong việc mình làm. Hiện tại tôi chịu trách nhiệm cho phiên bản báo in và cần cải thiện nhiều điều để thu hút thêm độc giả. Nhưng dù tôi có cố gắng cải thiện thế nào đi nữa cũng không có tác dụng. Tôi gần như đang đứng tại chỗ—cả trong tu luyện lẫn công việc.
Vì không hành xử theo các Pháp lý của Đại Pháp và không đối đãi với đồng nghiệp bằng sự bao dung và thiện lương, nên tôi đã giậm chân tại chỗ ở một tầng thứ trong thời gian dài và không thể đề cao. Tôi không nhận ra rằng mình phải nghĩ cho người khác và chủ động phá bỏ những quan niệm của bản thân. Cuối cùng tôi cũng ngộ ra rằng mình nên buông bỏ những suy nghĩ của riêng mình và tin tưởng các đồng nghiệp hơn, ngay cả khi không phải điều gì cũng hợp logic hay được suy tính kỹ càng. Đó không phải là điều cốt yếu.
Đó là một bước đột phá và là một tư duy hoàn toàn mới đối với tôi.
Tôi cũng nhận thấy mình có tâm ngạo mạn rất mạnh: Sao tôi có thể tự cho mình cái quyền nghĩ rằng mình chịu trách nhiệm cho định hướng của hạng mục? Sao tôi có thể tự cho mình cái quyền phán xét xem công ty đang hoạt động tốt hay không? Chẳng phải điều đó giống như chuyện phiếm giữa những người thường sao? Tôi đã tu khẩu chưa?
Sư phụ giảng trong sách Chuyển Pháp Luân:
“Chúng ta mở miệng nói, đều [cần] chiểu theo tâm tính của người luyện công mà nói, không nói những lộng ngữ thị phi, không nói những lời bất hảo. Là người tu luyện cần chiểu theo tiêu chuẩn của Pháp mà nhận định bản thân mình, [lời] nào nên nói [lời] nào không.” (Bài giảng thứ tám, Chuyển Pháp Luân)
Chẳng phải tôi đã gieo rắc “những lộng ngữ thị phi” bằng suy nghĩ và lời nói của mình sao? Nhận thức này khiến tôi chấn động, nhưng hành vi của tôi vẫn tiếp diễn, tôi luôn nhận ra quá muộn màng rằng lẽ ra mình không nên nói gì cả.
Đằng sau sự ngạo mạn này, tôi cũng phát hiện ra một quan niệm là tôi đã để tâm quá nặng nề vào mọi việc—không chỉ những lời phê bình nhắm vào tôi, mà cả những vấn đề của hạng mục và của các học viên.
Tôi thường lo lắng về định hướng của mọi việc, điều này đè nặng lên tâm trí tôi. Tuy nhiên, tôi không nghĩ cho người khác hay cho công ty, mà là cho chính mình: “Công ty đang không vận hành theo ý tưởng của tôi.” Tôi cũng không hiểu được rằng rất nhiều sự việc hiển hiện ra trước mắt là để tôi có thể nhận ra chúng và buông bỏ.
Thể ngộ của tôi từ việc này là tôi phải làm tốt phần việc của mình và làm một cách hết lòng—chỉ vậy thôi. Hỗ trợ người khác, đồng hành cùng họ, và tích cực tham gia—đó mới là sự thiện lương chân chính mà tôi nên thể hiện với tư cách là một người tu luyện.
Tôi tham gia hạng mục này không phải vì cấp trên, hay vì các đồng nghiệp—chúng ta đang cùng nhau đi trên con đường này để trợ Sư Chính Pháp và cứu độ chúng sinh.
Sư phụ giảng:
“Chư vị không được coi kênh thông tấn của chúng ta thành kênh thông tin đặc thù, khác với của người thường. Công ty thì là công ty. Trong Đại Pháp không có công ty, trong Đại Pháp không có kênh thông tấn. Đó không phải tu luyện, đó không phải một bộ phận của Đại Pháp, nhưng hoàn cảnh đó có thể tu luyện, [và] chư vị là người tu luyện. Tôi chính là nhìn nhận như vậy. Chư vị ở bất kể công ty nào thì cũng đều nên làm việc cho tốt hơn nữa, không được e ngại bị người khác quản.” (Giảng Pháp vào ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới, Giảng Pháp tại các nơi XII)
Khi nghe chính mình nói rằng: “Đây là công ty do các học viên điều hành, nên tôi kỳ vọng nhiều hơn thế,” tôi đã nhớ đến đoạn Pháp này và lập tức quy chính bản thân.
Giờ đây tôi thấy nhẹ nhàng hơn khi nhìn nhận những mâu thuẫn giữa chúng tôi—môi trường mới là điều quan trọng trong tu luyện, điều này chỉ có thể hình thành nếu tôi nhìn nhận như vậy, coi trọng nó, và đối đãi với các đồng nghiệp bằng sự thiện lương. Tất cả những thứ khác đều thuộc về một công ty người thường, và tôi không được quá bận tâm về chúng.
Con xin cảm tạ Sư phụ tôn kính và xin cảm ơn các bạn đồng tu.
(Bài chia sẻ được trình bày tại Pháp hội Đức năm 2025)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/8/504861.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/11/232274.html


