Pháp hội Thiên Quốc Nhạc Đoàn: Kinh nghiệm của tôi về việc kiên trì luyện tập nhạc cụ
Bài viết của một thành viên thuộc Thiên Quốc Nhạc Đoàn tại Toronto, Canada
[MINH HUỆ 16-02-2026] Đã gần 20 năm rồi kể từ khi tôi gia nhập Thiên Quốc Nhạc Đoàn (Đoàn nhạc Tian Guo). Từ chỗ không đọc được một bản nhạc cơ bản đến chỗ có thể chơi nhạc cụ một cách thành thạo và tham gia vào hàng trăm cuộc diễu hành với đủ loại quy mô để cứu độ chúng sinh, tôi thực sự vô cùng biết ơn Sư phụ. Con xin cảm ơn Sư phụ đã ban cho con cơ hội quý giá như thế để cứu người, phối hợp với các đồng tu trong hạng mục này và tu luyện bản thân.
Hàng năm, tôi đều theo đoàn nhạc tham gia hàng chục cuộc diễu hành. Thế nhưng, vào đầu năm 2020, tất cả các buổi diễu hành đều bị hủy bỏ do dịch bệnh COVID-19. Ngay cả các buổi luyện công tập thể ngoài trời cũng bị hủy. Giống như nhiều học viên khác, tôi đã dành nhiều thời gian hơn vào việc giảng chân tướng trên mạng để cứu người. Tuy nhiên, tôi không giải đãi việc luyện tập chơi nhạc cụ, vì trước đây tôi đã có bài học về phương diện này rồi.
Còn nhớ lúc mới tham gia đoàn nhạc, tôi vô cùng nhiệt huyết. Sau một thời gian tập luyện, tôi đã chơi được hết tất cả các bản nhạc diễu hành và đã tham gia vào một vài cuộc diễu hành. Tuy nhiên, sau một thời gian, tôi lại chểnh mảng, đặc biệt là vào mùa đông, khi không có cuộc diễu hành nào được tổ chức. Rất lâu tôi cũng không động đến nhạc cụ. Vài tuần trước buổi diễu hành mùa xuân, tôi nhận ra các nút bấm trên nhạc cụ của mình đã bị kẹt. Sau một hồi nới lỏng các nút bấm, tôi đã có thể chơi được nhưng âm thanh nghe thật kinh khủng. Mặc dù đã cuống cuồng tập chơi hết các bản nhạc và tham gia buổi diễu hành, tôi nhận ra rằng cường độ, cao độ, và âm sắc của mình đều rất tệ trong buổi diễu hành. Sau cuộc diễu hành, tôi không thấy dễ chịu vì cảm thấy như một số chúng sinh đáng lẽ được cứu đã không thể được cứu vì sự thiếu nỗ lực của tôi. Tôi cảm thấy mình thực sự đã làm Sư phụ thất vọng.
Kể từ đó, tôi đã đốc thúc bản thân luyện tập thường xuyên. Khi có thời gian, tôi luyện tập hàng ngày. Nếu bận rộn, tôi duy trì ít nhất ba buổi luyện tập mỗi tuần. Ngoài luyện tập tốt các bản nhạc diễu hành, tôi cũng tìm một số bản nhạc thực hành chuyên nghiệp để luyện tập một cách có hệ thống. Sau một thời gian luyện tập, tôi phát hiện ra rằng chất lượng và cường độ âm thanh của mình đã cải thiện rõ rệt.
Âm nhạc thực sự kỳ diệu. Đó là một ngôn ngữ phổ quát mà Thần ban cho chúng sinh. Âm nhạc đặc biệt phù hợp để truyền tải thông điệp đằng sau các nốt nhạc, biến nó thành một hình thức giao lưu ở cấp độ tinh thần. Từ điều này, tôi hiểu rằng bất kể người nghe đến từ quốc gia nào — thậm chí cả động vật, thực vật hay vật chất khác — âm nhạc hay đều có thể tạo ra sự cộng hưởng và làm xúc động tâm can họ. Trong văn hóa truyền thống Trung Quốc, ngũ hành (Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ) là những yếu tố căn bản tạo nên vạn vật trên thế gian. Ngũ âm, ngũ sắc và ngũ vị đều tương ứng với ngũ hành. Trong đó, ngũ âm là Cung, Thương, Giác, Chủy, Vũ, giống như Đồ, Rê, Mi, Son, La trong âm nhạc phương Tây. Hoàng Đế Nội Kinh viết: “Trời có ngũ âm, người có ngũ tạng”. Ngũ âm tương ứng với năm cơ quan nội tạng của con người là tim, gan, lách, phổi và thận, và năm cảm xúc của con người là vui, giận, nghĩ, lo, và sợ. Tất cả đều mang những đặc điểm của ngũ hành và có liên quan với nhau.
Âm nhạc cổ điển, hoặc các bản nhạc được sáng tác dựa trên các quy tắc âm nhạc chính thống có thể tạo ra năng lượng tích cực, tạo ra các rung động có lợi cho thân thể người, cả về thể chất lẫn tinh thần. Điều này đặc biệt đúng với các bản nhạc diễu hành của chúng tôi, vì chúng được Sư phụ gia trì bằng các yếu tố cứu người. Khi chúng sinh nghe nhạc, họ không chỉ cảm thấy hạnh phúc, mà còn có thể trải nghiệm được trường từ bi, nhờ đó mà mặt minh bạch của họ có thể được cứu độ.
Mọi người đều biết rằng đoàn nhạc biểu diễn trong một cuộc diễu hành là có thể cứu người, nhưng luyện tập nhạc cụ cần có thời gian. Với những thành viên kỳ cựu đã biết chơi các bản nhạc diễu hành, liệu chúng ta có còn phải dành nhiều thời gian đến vậy để luyện tập nhạc cụ không? Mặt khác, còn rất nhiều hạng mục giảng chân tướng khác phải làm. Chúng ta cũng không thể trì hoãn việc học Pháp, luyện công và phát chính niệm.
Một hôm, tôi nhìn thấy một đoạn Pháp trong bài giảng của Sư phụ, khiến tôi được truyền động lực rất lớn. Sư phụ giảng:
“Mọi người đều biết về hội hoạ, về âm nhạc, điêu khắc, cũng như khoa học kỹ thuật hiện đại; đó đều là các loại kỹ năng khác nhau trong đời sống con người, dường như là do bản thân con người sáng tạo vì một xã hội nhân loại phồn vinh; thực ra, hoàn toàn không phải vậy. Tại sao? Tôi bảo mọi người rằng, đó chính là tu luyện; đó chính là đặc điểm cảnh giới sinh mệnh trong các thể hệ rất xa xôi. Bởi vì việc đề cao cảnh giới chủng loại ấy cũng là dung [hợp] giữa nhận thức về kỹ năng và Pháp, [là] đề cao trong [quá trình] nhận thức; cũng là vươn lên hướng thượng không có giới hạn về cảnh giới. Các lạp tử tổ [hợp] thành không gian cao tầng [là] nhỏ hơn; trường âm thanh cũng là cấu thành từ các lạp tử vật chất vi quan cấu thành; [nên] âm nhạc êm tai hơn, màu sắc mỹ lệ hơn; hết thảy vật chất [ở đó] đều là vật chất cấu thành từ các lạp tử vi quan của tầng cao, [mà] các sinh mệnh ở không gian tầng thấp không tìm thấy được; các tác phẩm và kỹ năng cũng cao siêu hơn nhiều, thần kỳ hơn nhiều; sự đề cao của sinh mệnh cũng là đề cao đồng thời cả cảnh giới và kỹ năng, là đề cao mà tự bản thân nhận thức được tại các cảnh giới khác nhau.” (Giảng Pháp tại Pháp hội San Francisco năm 2005)
Nội hàm đằng sau của đoạn Pháp này vô cùng sâu sắc, nhưng tôi chỉ mới ngộ được một chút thôi. Điều đầu tiên mà tôi ngộ là đề cao kỹ năng là không có giới hạn khi nỗ lực luyện tập với tâm thái của một người tu luyện và với nguyện vọng cứu độ chúng sinh. Đồng thời, nâng cao kỹ năng cũng giúp chúng ta đề cao trạng thái tu luyện. Cảnh giới và tầng thứ tu luyện đề cao thì năng lực cứu độ những sinh mệnh ở tầng thứ cao hơn cũng nâng cao. Kỳ thực, Sư phụ đã nhiều lần giảng về mối tương quan giữa kỹ thuật xuất chúng và năng lực độ nhân của các nghệ sỹ múa Shen Yun. Điều thứ hai mà tôi ngộ ra là nỗ lực để đề cao kỹ thuật cũng là quá trình tu luyện với tư cách là một thành viên của Thiên Quốc Nhạc Đoàn. Đó là một đặc điểm của cảnh giới sinh mệnh trong thể hệ xa xôi của chúng ta. Đề cao kỹ năng âm nhạc nơi thế giới con người không chỉ là để cứu độ nhiều chúng sinh hơn nữa, mà cũng là đang quy chính lại thể hệ của bản thân chúng ta (bao gồm chúng sinh trong các thể hệ đó).
Thời gian chúng ta dành cho việc luyện tập thông thường dường như rất nhiều, nhưng thực ra đều là sự chuẩn bị để cứu độ chúng sinh. Có câu nói “Mài rìu không làm chậm việc đốn củi” và “Một phút trên sân khấu là kết quả của mười năm khổ luyện sau cánh gà”. Thực ra, khi nghĩ về quỹ thời gian mà tôi sử dụng trong một ngày, có những lúc, tôi quả thực đã không tận dụng tốt, để lãng phí thời gian. Nếu tôi có thể tận dụng tối đa quỹ thời gian rảnh này để làm ba việc và luyện tập nhạc cụ cho tốt, như vậy tôi sẽ có lợi biết nhường nào?
Hơn một năm trước, người điều phối đoàn nhạc đề xuất tôi hãy cân nhắc làm người thổi kèn chính của nhóm trumpet. Suy nghĩ đầu tiên của tôi là chuyện này sẽ rất phiền phức. Tôi thường chỉ cần quản mình cho tốt là được. Tuy nhiên, sau khi suy xét thêm, tôi nhận ra đây là tâm vị tư. Tu luyện chính là trừ bỏ tâm vị tư vị ngã.
Nhóm chúng tôi gồm các thành viên cũ đã gia nhập từ khi đoàn nhạc mới thành lập, cũng như các thành viên mới gia nhập cách đây không lâu. Có những người đã duy trì tốt khả năng biểu diễn, cũng có người không thể duy trì ổn định. Khi suy nghĩ về việc làm thế nào để cải thiện trình độ của cả nhóm, tôi thấy có hai vấn đề. Một là chúng tôi chưa nắm được phương pháp chuẩn, đặc biệt là khi chơi những nốt cao. Một số thành viên cứ lấy hơi rất mạnh để thổi các nốt cao, dẫn đến âm sắc kém và bị vỡ. Điều này còn ảnh hưởng đến sức khỏe của họ, khiến họ không thể thổi lâu được.
Hai là họ chỉ tập chơi các bản nhạc diễu hành và không chú trọng luyện tập kỹ thuật căn bản, nên sau nhiều năm mà kỹ năng vẫn giậm chân tại chỗ. Dù họ có thể chơi các bản nhạc diễu hành với phong thái tương đối thành thạo, âm sắc lại không tốt lắm, cao độ có lỗi, âm thanh không mượt, và cả nhóm thổi không đồng thanh khiến khán giả hai bên đường nghe thấy tiếng nhạc không đồng đều, ảnh hưởng đến năng lực cứu độ chúng sinh.
Để giải quyết hai vấn đề ấy, tôi đã giao cho mọi người một số bài tập thể lực và các kỹ thuật căn bản. Giao bài như vậy cũng phản ánh một số vấn đề trong tu luyện của tôi. Vì thiếu sự cân nhắc thấu đáo, một số bài luyện tập có độ khó cao hơn những bài khác. Mặc dù nguyện vọng của tôi là giúp mọi người nhanh chóng đề cao, nhưng thực ra lại làm suy giảm sự nhiệt huyết của cả đội trong việc hoàn thành bài tập, cuối cùng dẫn đến kết quả tiêu cực. Tôi nhận ra mình cần phải suy xét đến trạng thái của mỗi người, bao gồm cả năng lực trình diễn, thời gian rảnh, và những thể ngộ khác nhau của họ về hạng mục Thiên Quốc Nhạc Đoàn. Khi cân nhắc như vậy, tôi đã điều chỉnh lượng bài tập để không còn tình trạng “đánh đồng”. Thay vào đó, các bài tập cho phép có nhiều lựa chọn để mọi người có thể chọn một trong số đó để luyện, sau khi họ đã cùng nhau luyện xong các kỹ thuật căn bản.
Với nỗ lực của cả nhóm, các nốt nhạc của mọi người dần trở nên đồng thanh hơn, và cả nhóm bắt đầu chơi nhạc như thể âm thanh phát ra từ một chiếc kèn trumpet vậy. Mặc dù kết quả tốt như vậy diễn ra nhiều lần, nhưng lần khó quên nhất là vào một trong những buổi diễu hành dịp Giáng sinh năm ngoái. Cho dù nhiệt độ bên ngoài xuống đến âm độ, nhưng hai bên đường vẫn đông nghịt người xem. Một vài phụ huynh còn dẫn theo con. Những đứa trẻ ấy giương những tấm biển có yêu cầu đoàn nhạc dừng lại và trình diễn trước mặt chúng.
Khi đoàn nhạc chúng tôi chầm chậm diễu hành về phía trước, tôi nghe các nốt nhạc của chúng tôi cất lên như thể phát ra từ một chiếc kèn trumpet. Tôi hầu như không nghe được âm thanh từ chiếc kèn của mình. Cảm giác đó thật tuyệt diệu, như thể tôi đang hoàn toàn hòa vào tiếng nhạc vậy, như thể bản thân tôi đã hoàn toàn hòa tan vào trong đó. Kết thúc buổi diễu hành, một học viên ở nhóm đằng trước chúng tôi đã nói với tôi: “Cả nhóm các bạn hôm nay thổi trumpet rất hay.”
Tôi muốn gửi lời cảm ơn đặc biệt đến học viên này vì đã có lời khích lệ. Tôi biết rằng để làm tốt hơn, chúng tôi phải có thể hoà tiếng nhạc của mình với những nhóm khác. Ngoài sự phối hợp về kỹ thuật, người tu luyện phải suy nghĩ đến cảm nhận của người khác, đặc biệt là những học viên đi ngay đằng trước. Tôi cố gắng tránh thổi ra âm thanh vỡ hoặc sai cao độ, làm ảnh hưởng đến người khác. Chúng tôi cần phải chơi nhạc một cách hòa ái và từ bi để khởi được tác dụng cứu người tốt hơn nữa.
Tôi vô cùng biết ơn khi được tham gia Thiên Quốc Nhạc Đoàn, một hạng mục mà Sư phụ đã lập ra và dùng âm nhạc để trợ Sư chính Pháp. Khi tiến trình Chính Pháp không ngừng tiến tới, còn lại được bao nhiêu cơ hội như thế? Vì vậy, tôi muốn nhân cơ hội này để nhắn nhủ tới toàn thể thành viên của đoàn nhạc, dù là người mới hay cũ, rằng đừng giải đãi việc tập luyện. Chúng ta phải tinh tấn và nghiêm túc trong việc tập luyện của mình để có thể đề cao kỹ thuật và tâm tính, từ đó cứu được nhiều người hơn nữa.
Con xin cảm tạ Sư phụ! Cảm ơn các đồng tu!
(Bài chia sẻ được chọn đọc tại Pháp hội Thiên Quốc Nhạc Đoàn lần thứ 20)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/16/506370.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/3/233172.html


