Tác giả: La Quỳnh

[ChanhKien.org]

Tiếp theo các phần trước:

Cuộc thỉnh nguyện ôn hòa của Pháp Luân Công ngày 25/4 (Phần 1): Âm mưu bất thành của Đảng Cộng sản Trung Quốc

Cuộc thỉnh nguyện ôn hòa của Pháp Luân Công ngày 25/4 (Phần 2): Công an giăng bẫy

Cuộc thỉnh nguyện ôn hòa của Pháp Luân Công ngày 25/4 (Phần 3): Đàm phán tại Trung Nam Hải

Ngày 25/04/1999, các học viên Pháp Luân Công đã thỉnh nguyện bằng phương thức ôn hòa và cũng kết thúc trong ôn hòa. Một cuộc thảm sát vũ trang tương tự sự kiện “Lục Tứ” do Giang Trạch Dân cố ý dàn dựng đã không thể thực hiện được. Sau sự việc, người ta không khỏi đặt câu hỏi: Vì sao La Cán lại giăng ra cái bẫy “bao vây Trung Nam Hải” này? Vì sao Giang Trạch Dân lại muốn đàn áp các học viên Pháp Luân Công đi thỉnh nguyện?

Sau sự kiện 25/4, nhà văn kiêm doanh nhân người Mỹ Ethan Gutmann đã tiến hành một cuộc điều tra sâu rộng về vấn đề này. Ông cho biết, nếu không có sự kiện 25/4, “ĐCSTQ sẽ dùng một hình thức khác để khơi mào cuộc đàn áp”. Ông cũng nghe được từ một quan chức trong hệ thống của ĐCSTQ cho biết, “Quyết định đàn áp Pháp Luân Công đã có từ rất lâu trước khi cuộc đàn áp công khai diễn ra”. Do đó, ông cho rằng: “25/4 chỉ là cái cớ (để ĐCSTQ phát động cuộc đàn áp)”. [1]

Vậy nguyên nhân của việc tìm cách đàn áp là gì? Thực ra, từ những thông tin tiết lộ trên trang Minh Huệ Net, chúng ta đã có được câu trả lời. Một quan chức cấp cao của ĐCSTQ đã nói trúng bản chất của vấn đề: Việc định tính Pháp Luân Công hoàn toàn không dựa trên bất kỳ cuộc điều tra thực tế nào, mà bắt nguồn từ sự đố kỵ và độc đoán cá nhân của Giang Trạch Dân.

Trong tập này, chúng ta sẽ nói về sự đố kỵ của Giang Trạch Dân đối với Ngài Lý Hồng Chí và Pháp Luân Công. Đây cũng chính là nguyên nhân thực sự khiến ông ta nảy sinh sát tâm đối với các học viên Pháp Luân Công đi thỉnh nguyện ngày 25/4. Vậy lòng đố kỵ của Giang Trạch Dân bắt nguồn từ đâu?

Đại sư Lý Hồng Chí và Pháp Luân Công gây chấn động Bắc Kinh

Ngài Lý Hồng Chí sinh ngày 13/05/1951 tại thành phố Công Chủ Lĩnh, tỉnh Cát Lâm, là người sáng lập Pháp Luân Công. Năm 1992, Ngài bắt đầu công khai phổ truyền Pháp Luân Công, một Pháp môn tu luyện thượng thừa của Phật gia. Tu luyện Pháp Luân Công trực chỉ nhân tâm, yêu cầu người tu luyện chiểu theo tiêu chuẩn “Chân, Thiện, Nhẫn” để đề cao tâm tính. Năm bộ công pháp của Pháp Luân Công đơn giản, dễ học và có hiệu quả kỳ diệu trong việc chữa bệnh khỏe người. Từ năm 1992 đến năm 1994, theo lời mời chính thức của Hội Nghiên cứu Khoa học Khí công, Ngài Lý Hồng Chí đã tổ chức các lớp học Pháp Luân Công ở nhiều nơi. Năm 1995, theo lời mời của Đại sứ quán Trung Quốc tại Pháp, Ngài bắt đầu truyền công ra hải ngoại. Năm 1997, Ngài di cư sang Hoa Kỳ theo diện thị thực nhân tài kiệt xuất.

Sư phụ Lý Hồng Chí, nhà sáng lập Pháp Luân Công. (Ảnh: Minghui.org)

Ngày 13/05/1992, Ngài Lý Hồng Chí mở lớp học truyền công giảng Pháp Luân Công khóa đầu tiên tại Trường Xuân, Trung Quốc.

Cùng năm đó, từ ngày 25/06 đến ngày 09/12, Ngài Lý Hồng Chí đã tổ chức năm khóa học hướng dẫn Pháp Luân Công trực tiếp tại Bắc Kinh, số lượng người tham gia đã tăng từ 240 người ở khóa đầu tiên lên đến 1.500 người ở khóa thứ tư.

Để ủng hộ các hoạt động khí công của quốc gia, Ngài Lý Hồng Chí đã dẫn các đệ tử tham gia “Hội chợ Sức khỏe Đông Phương năm 1992” (diễn ra từ ngày 12 đến ngày 21/12/1992) và trực tiếp chữa bệnh cho người dân tại đó. Tin tức “Pháp Luân Công thật thần kỳ” nhanh chóng lan truyền rộng khắp, dòng người đổ về gian hàng Pháp Luân Công liên miên không ngớt. Công pháp này được vinh danh là “Minh tinh Công phái” tại hội chợ.

Giáo sư Khương Học Quý, Tổng cố vấn của hội chợ năm đó cho biết: “Có thể nói Ngài Lý Hồng Chí là một ngôi sao sáng của Hội chợ Sức khỏe Đông Phương năm 1992. Tôi đã chứng kiến Thầy Lý làm ra rất nhiều kỳ tích cho hội chợ lần này: tôi thấy những bệnh nhân phải chống gậy, ngồi xe lăn và gặp các vấn đề đi lại khó khăn, sau khi được Thầy Lý điều trị đã có thể đứng dậy và đi lại một cách kỳ diệu. Với tư cách là Tổng cố vấn hội chợ, tôi có trách nhiệm giới thiệu Pháp Luân Công đến mọi người. Tôi tin rằng công pháp này thực sự sẽ mang lại cho con người một thân thể khỏe mạnh và một diện mạo tinh thần mới.” [2]

Năm 1993, Ngài Lý Hồng Chí một lần nữa nhận lời mời của Hội chợ Sức khỏe Đông Phương tham gia các hoạt động chữa bệnh. Trong vòng 10 ngày, Ngài đã chữa bệnh cho hàng nghìn lượt người, tỷ lệ hiệu quả đạt trên 95% chỉ trong một thời gian ngắn.

Tại gian hàng Pháp Luân Công ở Hội chợ Sức khỏe Đông Phương Bắc Kinh năm 1993, dòng người luôn liên miên không ngớt; trong hình là Ngài Lý Hồng Chí. (Ảnh do Nhà Xuất bản Bác Đại cung cấp)

Trong lần hội chợ này, Ngài Lý đã tổ chức ba buổi báo cáo học thuật, buổi nào cũng chật kín khán giả. Mỗi khi kết thúc báo cáo, toàn thể hội trường lại vang lên những tràng pháo tay kéo dài không dứt. Ngài Lý đã quyên góp toàn bộ tiền vé thu được từ các buổi báo cáo cho “Quỹ Hành động Chính nghĩa và Dũng cảm Trung Hoa”.

Ngài Lý đã nhận được giải thưởng cao nhất của hội chợ lần ấy là “Giải thưởng Tiến bộ Khoa học”, cùng với “Giải Vàng Đặc biệt” của đại hội và danh hiệu “Khí công sư được yêu thích nhất” và nhiều danh hiệu khác. Ngài là khí công sư nhận được nhiều giải thưởng nhất tại hội chợ. Qua hai kỳ Hội chợ Sức khỏe Đông Phương, Pháp Luân Công đã gây chấn động khắp Bắc Kinh. (Xem [2])

Tại Hội chợ Sức khỏe Đông phương Bắc Kinh năm 1993, Đại sư Lý Hồng Chí đã nhận được giải thưởng cao nhất của Hội chợ là “Giải thưởng Tiến bộ Khoa học”, “Giải Vàng Đặc biệt” và danh hiệu “Khí công sư được yêu thích nhất”. (Ảnh: Minghui.org)

Tháng 08/1993, Ban Tuyên giáo Trung ương và Bộ Công an đã phối hợp tổ chức Hội nghị biểu dương toàn quốc lần thứ ba dành cho những cá nhân tiên tiến tiêu biểu trong phong trào dám làm việc nghĩa. Ngài Lý Hồng Chí đã được đặc biệt mời đến để điều trị miễn phí cho những người được biểu dương tại hội nghị. Ngày 31/08, quỹ này đã gửi “Thư cảm ơn của Bộ Công an nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa gửi Hội Nghiên cứu Khoa học Khí công Trung Quốc”.

Trong thư có viết, ngày 24/08, Ngài Lý Hồng Chí đã nhận lời mời đến Bộ Công an để chữa bệnh cho Chủ tịch Vương Phương (nguyên Bộ trưởng Bộ Công an), và ngày 30/08 đã chữa bệnh cho gần 100 đại biểu tham dự hội nghị, “Hiệu quả chữa bệnh rõ rệt đã nhận được sự tán thưởng rộng khắp”.

Quỹ Hành động Chính nghĩa và Dũng cảm Trung Hoa đã gửi thư cảm ơn từ Bộ Công an Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa tới Hiệp hội Nghiên cứu Khoa học Khí công Trung Quốc. (Ảnh: Minghui.org)

Ngày 21/09/1993, tờ Nhân dân Công an báo – cơ quan do Bộ Công an Trung Quốc chủ quản – đã đăng một bài viết chuyên đề với thái độ tích cực về việc chữa bệnh của Ngài Lý, trong đó nói rằng những người “sau khi được điều trị đều thu được hiệu quả rất tốt”.

Ngày 27/12/1993, Quỹ Hành động Chính nghĩa và Dũng cảm Trung Hoa đã trao tặng Ngài Lý Hồng Chí giấy chứng nhận danh dự. [3]

Tháng 01/1996, tác phẩm chính của Ngài Lý Hồng Chí là cuốn Chuyển Pháp Luân được tờ Bắc Kinh Thanh Niên Báo bình chọn là một trong 10 cuốn sách bán chạy nhất tại thành phố Bắc Kinh.

Học viên Pháp Luân Công tại Bắc Kinh là bà Mễ Thụy Kinh (hiện sống tại Mỹ) đã tham gia Hội chợ triển lãm năm 1992 và lớp học Pháp Luân Công kỳ thứ năm tại Bắc Kinh. Bà cho biết khi Sư phụ Lý Hồng Chí giảng lớp tại Bắc Kinh, đã thu hút nhiều nhân tài nghiên cứu khoa học cấp cao đến nghe giảng. “Khi đó ở nhiều cơ quan và tòa nhà tại Bắc Kinh, phía trước đều có quảng trường rất lớn, nơi nào cũng có người luyện công. Ngồi trên xe buýt đi ngang qua cũng có thể nhìn thấy, trong công viên cũng vậy, có thể nói là biển người đông nghìn nghịt, động tác rất chỉnh tề, rất hoành tráng và đẹp mắt.” [4]

Hiệu quả kỳ diệu của Pháp Luân Công trong việc chữa bệnh khỏe người từng được truyền thông chính thống của ĐCSTQ đưa tin tích cực, chẳng hạn như:

Ngày 19/07/1998, Thời báo Kinh tế Trung Quốc đăng bài với tiêu đề “Tôi đã đứng dậy được rồi!”, đưa tin bà Tạ Tú Phân ở Hàm Đan, Hà Bắc, sau 16 năm bị liệt đã có thể đi lại nhờ luyện Pháp Luân Công.

Ngày 11/08/1998, Bắc Kinh Nhật báo đăng bài giới thiệu hoạt động tập thể dục buổi sáng tại Bắc Kinh, đặc biệt nhắc đến Pháp Luân Công và đăng kèm ảnh lớn học viên Pháp Luân Công luyện công trên trang chính.

Ngày 28/08/1998, Trung Quốc Thanh Niên Báo đăng bài với tiêu đề “Ngày lễ của sinh mệnh”, giới thiệu tích cực về đội hình 1.500 người Pháp Luân Công tại “Lễ hội Thể thao châu Á” tổ chức ở Thẩm Dương, Trung Quốc và hiệu quả rèn luyện sức khỏe của Pháp Luân Công, kèm theo hai bức ảnh học viên tham gia lễ khai mạc. [5]

Từ tháng 05/1992 đến tháng 12/1994, theo lời mời chính thức của các Hội Nghiên cứu Khoa học Khí công tại nhiều địa phương ở Trung Quốc, Ngài Lý Hồng Chí đã tổ chức tổng cộng 56 khóa học tại nhiều tỉnh, thành và khu vực ở Đại Lục, mỗi lớp kéo dài bảy đến mười ngày. Tổng cộng gần 70.000 người dân đã tham dự và nghe Ngài Lý Hồng Chí giảng Pháp. [6]

Tháng 09/1998, để phối hợp với cuộc điều tra của Ủy ban Thể dục Thể thao Quốc gia, một tổ điều tra gồm các chuyên gia như bác sĩ, giáo sư y học thuộc nhiều chuyên ngành khác nhau đã tiến hành khảo sát lấy mẫu về sức khỏe thể chất và tinh thần của 12.500 học viên Pháp Luân Công tại nhiều thành phố ở tỉnh Quảng Đông. Kết quả cho thấy tỷ lệ hiệu quả tổng thể trong việc chữa bệnh và tăng cường sức khỏe lên tới 97,9%. Có 7.170 học viên điền số liệu về chi phí y tế tiết kiệm được trong năm, tổng cộng tiết kiệm 12,65 triệu nhân dân tệ mỗi năm, bình quân mỗi người tiết kiệm hơn 1.700 nhân dân tệ tiền thuốc men mỗi năm. Loạt số liệu này do một giáo sư phòng nghiên cứu bệnh lý của một trường đại học quân y tại Đại Lục cung cấp. [7]

Minh Huệ Net đưa tin, trong vòng bảy năm từ tháng 05/1992 đến tháng 07/1999, theo điều tra nội bộ của công an, số người luyện Pháp Luân Công tại Trung Quốc đại lục đã đạt từ 70 triệu đến 100 triệu người. (Xem[5])

Giang Trạch Dân điên cuồng đố kỵ

Năm 1993, Ngài Lý Hồng Chí và Pháp Luân Công đã tạo ra ảnh hưởng tích cực cực lớn trong xã hội. Tên tuổi “Lý Đại sư” bắt đầu lan truyền tại Bắc Kinh, do hiệu quả chữa bệnh và tăng cường sức khỏe rõ rệt, số người học công càng ngày càng nhiều.

Theo nguồn tin, ban đầu Giang Trạch Dân cũng cho rằng Pháp Luân Công khá tốt và từng đọc sách, nhưng khi danh tiếng “Lý Đại sư” càng ngày càng lớn, thậm chí nhiều quan chức trong hệ thống và người thân của họ cũng luyện Pháp Luân Công, thì ông ta bắt đầu chịu không nổi.

Ông Chung Quế Xuân, hiện sống tại New Zealand, từng là trưởng khoa an ninh chính trị của Công an Bắc Kinh, cấp bậc cảnh đốc cấp hai, từ năm 1990 đã theo Ngài Lý Hồng Chí tu luyện Pháp Luân Công, đồng thời cũng là người trực tiếp trải qua sự kiện 25/4. Ông cho biết toàn bộ Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị đều biết về Pháp Luân Công và đã đọc Chuyển Pháp Luân. “Giang Trạch Dân cũng là người hiểu rõ nhất về Pháp Luân Công.” Khi đó, người thân của các Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị cũng đều tu luyện Pháp Luân Công.

Ông Chung Quế Xuân, cựu Trưởng khoa Bảo vệ Chính trị Công an Bắc Kinh, Cảnh đốc cấp hai Trung Quốc, học viên Pháp Luân Công. (Ảnh tư liệu: The Epoch Times)

Ông tiết lộ rằng Giang Trạch Dân rất đố kỵ với Sư phụ Lý Hồng Chí: “Bởi vì những người làm việc bên cạnh nói với ông ta (Giang Trạch Dân) rằng, khi Đại sư Lý đứng đó giảng, chưa bao giờ cần dùng bản thảo, có thể diễn thuyết liền mạch hàng giờ mà không cần giấy tờ, nói xong có thể biên soạn thành sách ngay; hàng nghìn, hàng vạn học viên Pháp Luân Công đến học và làm theo, đó chính là sự ủng hộ và tôn kính. Lý Đại sư được hàng trăm triệu người kính trọng, sau khi nghe điều này, Giang không thể chịu nổi.”

Ông còn nói tư thế khi phát biểu của Giang Trạch Dân cũng bắt chước Lý Đại sư (động tác hai tay đặt chéo trước bụng). Giang từng hỏi những người làm việc bên cạnh: “Hiện nay cả nước ai là người nổi tiếng nhất?” Nhân viên trả lời: “Lý Đại sư của Pháp Luân Công nổi tiếng nhất, động tác của Lý Đại sư đẹp và tao nhã nhất”, rồi còn mô phỏng động tác của Lý Đại sư. Từ đó Giang cũng học theo. Ông Chung Quế Xuân nói: “Ông ta học trong sự đố kỵ.”

Hàng trăm triệu người tôn kính Sư phụ Lý Hồng Chí, trong khi với tư cách là lãnh đạo cao nhất quốc gia, Giang Trạch Dân cũng mong muốn có nhiều người đối xử với mình như vậy, nhưng ông ta không làm được. Ông Chung Quế Xuân cho biết thuyết “Tam đại diện” của Giang từng bị nhiều cán bộ Trung Cộng chế giễu, vì vậy ông ta sinh tâm tật đố với Lý Đại sư. [8]

Bà Vương Dã Bình năm 1994 từng học Pháp Luân Công. Một đêm, khi bà đang luyện công, cảm giác có người đứng cạnh bắt chước động tác của mình. Khi mở mắt ra, bà phát hiện Giang Trạch Dân đang lén lút bắt chước bên cạnh, hai tay cũng đặt chéo trước bụng. Khi bị phát hiện, Giang tức giận, xấu hổ và ra lệnh cho vợ mình từ nay không được luyện nữa, lý do ông ta đưa ra là: “Ngay cả vợ tôi cũng tin Lý Hồng Chí rồi, còn ai tin tôi Tổng Bí thư này nữa!” [9]

Lúc bấy giờ, số người tu luyện Pháp Luân Công nhiều hơn số đảng viên ĐCSTQ. Theo ước tính của chính quyền Trung Quốc trước năm 1999, số người luyện Pháp Luân Công khoảng 70 triệu, thậm chí vượt số lượng đảng viên (khi đó đảng viên ĐCSTQ khoảng 66 triệu người). [10]

Không chỉ vậy, Giang Trạch Dân còn phát hiện rằng đông đảo quần chúng ở mọi tầng lớp đều luyện Pháp Luân Công, trong đó có cả quan chức, sĩ quan quân đội, họ đều hết sức ủng hộ và bảo vệ Pháp Luân Công. Khi Pháp Luân Công bị công an sách nhiễu hoặc đối xử bất công, họ đã gửi thư phản ánh lên Giang Trạch Dân và các lãnh đạo trung ương.

Ví dụ: Cuối tháng 08/1998, 135 học viên Pháp Luân Công, trong đó có cán bộ cấp phó cục thuộc Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương như Cát Tú Lan, đã liên danh gửi thư cho Tổng Bí thư Giang Trạch Dân và Thủ tướng Chu Dung Cơ.

Giữa năm 1998, cán bộ cấp phó phòng của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương Vương Hữu Quần đã gửi thư cho Giang Trạch Dân cùng bảy Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, Bộ trưởng Tổng cục Thể thao Quốc gia Ngũ Thiệu Tổ, và Trưởng Ban Tuyên truyền Trung ương Đinh Quan Căn.

Đầu năm 1998, cựu Viện trưởng Tổng Y viện Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc Lý Kỳ Hoa, giáo sư Vu Trường Tân của Học viện Chỉ huy Không quân, ca sĩ nam cao nổi tiếng Trung Quốc Quan Quý Mẫn cùng 21 học viên Pháp Luân Công khác đã liên danh gửi thư cho Giang Trạch Dân và các lãnh đạo trung ương. [11]

Theo nguồn tin, vào khoảng tháng 08, tháng 09/1998, hơn 160 chuyên gia, học giả và cán bộ lão thành có học hàm cao trong các lĩnh vực khoa học, giáo dục, văn hóa và pháp luật đã liên danh gửi thư lên Trung ương Đảng và Quốc Vụ viện, đồng thời sao gửi cho các ủy ban có liên quan, phản đối văn bản của Cục 1 Bộ Công an ban hành ngày 21/07/1998 về việc điều tra Pháp Luân Công. Bức thư do Giáo sư Vương của Khoa Luật Đại học Bắc Kinh chủ biên, các bên tham gia cùng thảo luận, chỉnh sửa và ký tên tại Viện Kiến trúc của Đại học Thanh Hoa. Khi đó, bà Lưu Tĩnh Hàng (chuyên gia của Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc) và chồng là Lý Bảo Khánh (giáo sư, nghiên cứu viên, hướng dẫn nghiên cứu sinh của Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc, sau năm 2003 hai người di cư sang Úc) cũng tham gia ký tên. [12]

Những điều này khiến Giang Trạch Dân đố kỵ không chịu nổi. Sau sự kiện 25/4, ngày 07/06/1999, ông ta phát biểu tại một cuộc họp Bộ Chính trị rằng: “Tôi nhiều lần nhấn mạnh phải phòng ngừa từ sớm, với các sự kiện lớn phải tăng cường xin chỉ thị và báo cáo. Từ năm 1992 đến nay, hoạt động Pháp Luân Công đã thu hút một lượng lớn đảng viên, cán bộ, trí thức, quân nhân, công nhân và nông dân, nhưng chúng ta chậm chạp chưa cảnh giác.”

“‘Pháp Luân Công’ xuất hiện và lan rộng là một cuộc đấu tranh chính trị giữa các thế lực thù địch trong và ngoài nước với Đảng ta nhằm tranh giành quần chúng, tranh giành trận địa.” [13]

Nửa cuối năm 1998, một số cán bộ lão thành nghỉ hưu tại Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc do ông Kiều Thạch dẫn đầu, căn cứ vào nhiều thư phản ánh của quần chúng về việc công an đối xử trái pháp luật với người luyện Pháp Luân Công, đã tiến hành điều tra nghiên cứu trong một thời gian và kết luận rằng “Pháp Luân Công đối với quốc gia và nhân dân có trăm điều lợi mà không một điều hại nào”, sau đó cuối năm đã gửi báo cáo điều tra lên Bộ Chính trị do Giang Trạch Dân đứng đầu. [14]

Năm 1998, ông Kiều Thạch không chỉ đưa ra kết luận “Pháp Luân Công có trăm điều lợi mà không một điều hại nào”, mà còn đặc biệt nhắc đến lời cổ huấn “được lòng dân thì được thiên hạ, mất lòng dân thì mất thiên hạ”, điều này khiến Giang Trạch Dân rất không hài lòng, lập tức phê chỉ đạo (ý đại khái): “Viết mơ mơ hồ hồ, tôi không hiểu”, rồi chuyển báo cáo cho La Cán. La Cán hiểu ý, lấy lý do “Pháp Luân Công có liên quan đến chính trị nước ngoài” để không ngừng tạo sự cố, vu khống Pháp Luân Công. [15]

La Cán giăng bẫy bức hại Pháp Luân Công

Cựu Bí thư Ủy ban Chính pháp Trung ương, “Đầu sỏ 610” La Cán (ảnh năm 2003). (Ảnh trên mạng)

Đầu năm 1997, Bí thư Ủy ban Chính pháp Trung ương ĐCSTQ lúc đó là La Cán đã lợi dụng quyền lực, chỉ đạo cơ quan công an tiến hành điều tra bí mật trên toàn quốc đối với Pháp Luân Công, nhằm mục đích quy kết Pháp Luân Công là “tà giáo” để dễ bề cấm đoán. Tuy nhiên, kết quả điều tra đều cho thấy “không có vấn đề” hoặc “chưa phát hiện bất kỳ vấn đề nào”, và nhất trí cho rằng Pháp Luân Công là một hoạt động “rèn luyện thân thể, tăng cường sức khỏe, chữa bệnh”, không có hoạt động phi pháp nào.

Ngày 21/07/1998, La Cán lại thông qua Cục 1 Bộ Công an Trung Quốc (còn gọi là Cục Bảo vệ Chính trị, viết tắt là Cục Chính bảo) ban hành Công văn số [1998] 555 “Thông báo về việc tiến hành điều tra Pháp Luân Công”. Thông báo này trước tiên gán cho Pháp Luân Công tội danh “tà giáo”, yêu cầu các cơ quan công an địa phương tiến hành “điều tra bí mật” bằng cách cài người, thu thập chứng cứ “vi phạm pháp luật” của Pháp Luân Công, nhưng cuối cùng vẫn không tìm được chứng cứ.

Tuy nhiên, “Thông báo” này đã gây ra ảnh hưởng rất xấu. Công an tại các địa phương như Giang Tô, Liêu Ninh, Hắc Long Giang… tuyên bố việc luyện công tập thể Pháp Luân Công là “tụ tập trái phép”, tiến hành cưỡng chế giải tán, xông vào nhà dân trái phép, thậm chí bắt giữ người dân. [16]

Theo tiết lộ từ giới lãnh đạo cấp cao ĐCSTQ, La Cán nhằm giành sự ưu ái của Tổng Bí thư Giang Trạch Dân, vơ vét lợi ích chính trị, đã cấu kết với anh em bên vợ của mình là Hà Tộ Hưu cùng những người khác, dàn dựng hàng loạt sự kiện Pháp Luân Công gây chấn động trong và ngoài nước, biến Pháp Luân Công – vốn chỉ là đơn thuần chữa bệnh khỏe người, không tham gia chính trị – thành “tà giáo” bị bôi nhọ, bị xuyên tạc.

Trước tiên La Cán châm ngòi “Sự kiện Thiên Tân”, do Hà Tộ Hưu lợi dụng tạp chí Triển lãm Khoa học Công nghệ Thanh thiếu niên của Thiên Tân để công kích Pháp Luân Công. Dưới sự chỉ đạo của La Cán, công an Thiên Tân đã đánh đập học viên Pháp Luân Công (những người đến tòa soạn tạp chí để nói rõ sự thật). La Cán biết rõ sau đó các học viên ở nhiều nơi sẽ đến Bắc Kinh thỉnh nguyện nhưng cố tình che giấu, không báo cáo lên cấp trên, nhằm làm tình hình leo thang, đổ trách nhiệm gây mất ổn định xã hội cho Pháp Luân Công. [17]

Không lâu sau sự kiện 25/4, phóng viên Minh Báo của Hồng Kông từng hỏi Hà Tộ Hưu có cảm nghĩ gì, ông ta nói “tạm thời không bình luận”, vì không muốn “làm rối toàn bộ bố cục”. (xem [16])

Ông Chung Quế Xuân nói rằng lúc đó trong ngành công an có rất nhiều người cũng tu luyện Pháp Luân Công, họ đều biết Pháp Luân Công là tốt và Sư phụ Pháp Luân Công là người tốt. Tuy nhiên, hệ thống bảo vệ chính trị trong công an phục vụ cho chính trị của Đảng Cộng sản. Một số người vì lợi ích cá nhân, vì thăng tiến, đã muốn biến Pháp Luân Công thành vụ án chính trị để bôi nhọ rồi báo cáo lên trung ương. Họ nịnh bợ La Cán, và La Cán lại nịnh bợ Giang Trạch Dân. Hơn nữa, La Cán quả thực đã được thăng lên Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị vì “có công” trong việc đàn áp Pháp Luân Công. Hệ thống bảo vệ chính trị trong công an toàn quốc vốn dĩ đã bị cắt giảm, nhưng vì đàn áp Pháp Luân Công mà không những không bị giải thể, mà còn được tăng cường về trang bị, kinh phí và nhân sự; từ cấp phó phòng trở thành chính phòng, từ phó cục lên chính cục.

Ông còn nói rằng có người trong hệ thống bảo vệ chính trị nói với Giang Trạch Dân rằng có hơn 100 triệu người luyện Pháp Luân Công; nếu không đàn áp Pháp Luân Công thì Giang sẽ mất quyền lực, mà đây là điều Giang sợ nhất, vì vậy họ đã dàn dựng cái gọi là “bao vây Trung Nam Hải” ngày 25/4. [18]

Do đó có thể thấy: La Cán vì con đường chính trị của bản thân đã dày công sắp đặt cái bẫy “Pháp Luân Công bao vây Trung Nam Hải”, còn Giang Trạch Dân do tâm đố kỵ của mình mà cố ý lên kế hoạch đàn áp vũ trang cuộc thỉnh nguyện 25/4 của học viên Pháp Luân Công.

(Còn tiếp)

Nguồn tài liệu:

[1] Nhà văn Mỹ Ethan Gutmann nói về sự thật sự kiện 25/4, ngày 17/4/2009, [1]

[2] Cửa sổ Minh Huệ, hồi ức về việc Sư phụ Lý Hồng Chí truyền Pháp tại Bắc Kinh (3): Hai lần Triển lãm Sức khỏe Đông Phương – Pháp Luân Công gây chấn động thủ đô, ngày 5/4/2023, [2]

[3] Hồi cố lịch sử: Thư cảm ơn của Bộ Công an gửi ông Lý Hồng Chí, ngày 15/9/2012, [3]

[4] The Epoch Times, Pháp Luân Đại Pháp truyền rộng 30 năm: đệ tử hồi tưởng Sư phụ giảng Pháp tại đại lục, ngày 15/5/2022, [4]

[5] Các báo cáo tích cực của truyền thông Đại lục về Pháp Luân Công trước khi cuộc đàn áp toàn diện năm 1999 diễn ra, ngày 25/8/2004, [5]

[6] Minh Huệ Net, một số sự kiện quan trọng trong giai đoạn Sư phụ Lý Hồng Chí truyền Pháp truyền công (có hình), 5/2009, [6]

[7] Minh Huệ Net, Tổng cục Thể thao Nhà nước: tỷ lệ hiệu quả chữa bệnh và tăng cường sức khỏe của Pháp Luân Công đạt 97,9%, ngày 18/7/1999, [7]

[8] Tế Ngữ Nhân Sinh: những ngày tháng bên cạnh Sư phụ (phần 2), ngày 27/5/2010, [8]

[9] Giang Trạch Dân kỳ nhân (12): Pháp Luân thường chuyển – cuộc thỉnh nguyện ôn hòa, ngày 11/06/2005, [9]

[10] New York Times, “Notoriety Now for Movement’s Leader” (Tai tiếng hiện nay dành cho lãnh đạo của phong trào), 27/4/1999 [10]

Lưu trữ gốc: [11]

[11] Vương Hữu Quần: “Cuộc thỉnh nguyện ôn hòa 25/4 rốt cuộc là chuyện gì”, ngày 20/4/2021, [12]

[12] Bà Lưu Tĩnh Hàng: Trung Cộng đối với Pháp Luân Công là sự vu khống có chủ ý (phần 1), ngày 27/4/2005, [13]

[13] Bắc Kinh Chi Xuân, tài liệu trung ương về Pháp Luân Công, ngày 27/7/2003, [14]

[14] Giang Trạch Dân kỳ nhân: Kiều Thạch gửi báo cáo điều tra lên Bộ Chính trị, [15]

[15] Giang Trạch Dân kỳ nhân: Chu Dung Cơ phản đối Giang tại hội nghị Thường vụ, [16]

[16] Tổ chức Truy tìm Quốc tế, báo cáo điều tra về việc La Cán tham gia đàn áp Pháp Luân Công, công bố lần đầu 14/02/2004, cập nhật 7/2013, [17]

[17] Trung Ương Nhật Báo: La Cán giăng bẫy đàn áp Pháp Luân Công?, [18]

[18] The Epoch Times phỏng vấn: cựu cảnh sát Bắc Kinh nói về sự thật 25/4, ngày 25/4/2006, [19]

(Theo The Epoch Times)

Dịch từ: https://www.zhengjian.org/node/302370