Tác giả: Lý Khiết Tư
[ChanhKien.org]
Bà Hoắc Quế Lan, học viên Pháp Luân Công ngoài 70 tuổi ở thành phố Tây An, tỉnh Thiểm Tây, đã bị kết án oan 9 năm tù và phạt tiền 36.000 nhân dân tệ vào ngày 18/12/2025. Sau khi bà kháng cáo, tới ngày 9/3/2026, tòa án trung cấp thành phố Bảo Kê đã phi pháp giữ nguyên bản án oan sai này.
Người cao tuổi bị cảnh sát bắt cóc thô bạo
Theo báo cáo từ trang Minghui.org, ngày 11/4/2024, bà Hoắc Quế Lan bị cảnh sát thuộc Phân cục Công an Trần Thương xông vào nhà bắt cóc một cách thô bạo. Sau khi bị vu khống trước tòa, bà từng viết thư cho thẩm phán, trong đó mô tả lại trải nghiệm đau đớn khi bị bắt cóc:
“Nhà cửa bị lục soát đảo lộn, cảnh sát không cho tôi uống nước, thậm chí không cho thay quần áo, giày dép, chìa khóa cũng không được cầm theo. 4 cảnh sát trẻ tuổi chẳng nói chẳng rằng đã dúi đầu tôi xuống, rồi kéo lê từ tầng 4 xuống dưới lầu. Dép của tôi bị tuột ra, chân bị quẹt vào các bậc thang xi măng khiến bị thương; một bên mắt cá chân bị va đập nghiêm trọng, sưng vù lên, tôi bị kéo đến mức toàn thân không còn sức lực. 4 cảnh sát trẻ, mỗi người khiêng một tay một chân rồi quăng tôi lên xe. Tôi liên tục bị choáng váng, không ngẩng đầu lên được, mắt không mở ra nổi, đi lại khó khăn và đau đớn đến mức đi khập khiễng”.
Ngày hôm sau, bà bị giam tại Trại tạm giam số 2 Bảo Kê. Khi viên cảnh sát từng kéo bà xuống lầu tiến hành thẩm vấn, bà kể lại việc mình bị bạo hành lúc đó. Tuy nhiên, viên cảnh sát kia lại nói: “Chẳng phải Pháp Luân Công các người giảng ‘Chân-Thiện-Nhẫn’ sao? Vậy thì bà hãy nhẫn một chút đi”.
Đáp lại, bà Hoắc Quế Lan nói: “Một cảnh sát thực thi pháp luật lại bạo hành một cụ bà 74 tuổi gây hậu quả nghiêm trọng, mà còn nói ra được những lời như thế, tôi cảm thấy thật bi ai cho sự mất đi nhân tính của anh ta”.
Trong một lần thẩm phán Liễu Nghiên của Tòa án quận Kim Đài cùng những người khác thẩm vấn bất hợp pháp bà Hoắc Quế Lan, phía cảnh sát lại tuyên bố chuyện bạo hành bà lão chỉ là “một cảnh sát vô ý làm bà ngã”.
Trong trại tạm giam, bà Hoắc Quế Lan bị chóng mặt, đau lưng, xuất huyết phần dưới, khó chịu ở tim, khó thở, thị lực và thính lực đều suy giảm, một bên mắt cá chân sưng to. Gia đình bà đã nộp đơn xin bảo lãnh tại ngoại nhưng bị đội bảo vệ an ninh nội địa từ chối.
Bà Hoắc Quế Lan sinh tháng 6/1950, năm nay 76 tuổi, là công nhân nghỉ hưu của Nhà máy Cơ giới Nhựa Tây An. Bà từng mắc nhiều bệnh mãn tính như bệnh đốt sống cổ, tăng sinh xương, viêm khí quản, viêm phế quản, bệnh phụ khoa… Tháng 7/1999, bà bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công, các bệnh đều nhanh chóng khỏi mà không cần dùng thuốc, các vết nám đầy trên mặt bà cũng biến mất.
Pháp Luân Công bắt đầu truyền ra tại Trung Quốc đại lục từ tháng 5/1992, dạy con người tu luyện theo nguyên lý “Chân, Thiện, Nhẫn” và tập năm bài công pháp, giúp cả thân lẫn tâm được hưởng lợi ích, đến nay đã truyền rộng đến hơn 100 quốc gia và khu vực. Tháng 7/1999, chính quyền Trung Quốc bắt đầu đàn áp tàn khốc Pháp Luân Công, tính đến nay có ít nhất hơn 5.000 học viên đã bị bức hại đến chết.
Vì chứng kiến sự thần kỳ và tốt đẹp của Pháp Luân Công, bà Hoắc Quế Lan vẫn kiên định tu luyện trong suốt hơn 20 năm ĐCSTQ bức hại. Bà từng 2 lần bị đưa đi lao động cải tạo tổng cộng 2 năm, trước đó còn bị kết án tù phi pháp 5 năm, nhiều lần bị sách nhiễu và giam giữ.
Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) lợi dụng Điều 300 Bộ luật Hình sự để tuyên án phi pháp
Lý do bà Hoắc Quế Lan bị giam vào tháng 4/2024 là vì bị cho là vi phạm Điều 300 Bộ luật Hình sự với tội danh “lợi dụng tổ chức tà giáo phá hoại việc thực thi pháp luật”. Bà đã nhiều lần hỏi cán bộ thụ lý vụ án: “Tôi đã phá hoại điều luật nào?” nhưng họ đều lảng tránh và không trả lời.
Bà bị truy tố oan đến Viện Kiểm sát và Tòa án quận Kim Đài, bị xét xử phi pháp 2 lần, và ngày 18/12/2025 bị kết án oan 9 năm, bị cưỡng ép nộp phạt 36.000 nhân dân tệ.
Không chấp nhận bản án này, bà đã kháng cáo, nhưng ngày 19/03/2026, tòa án trung cấp thành phố Bảo Kê vẫn phi pháp giữ nguyên bản án oan sai này.
Trong bức thư gửi thẩm phán, bà viết: “Văn bản số 39 (2000) của Bộ Công an ban hành năm 2000 về việc ‘Thông báo về một số vấn đề liên quan đến việc xác định và cấm các tổ chức tà giáo’ đã liệt kê danh sách 14 tổ chức tà giáo, trong đó không có Pháp Luân Công. Lệnh số 50 do Tổng cục Xuất bản Quốc gia Trung Quốc ban hành năm 2011, tại điều 99 và 100 đã rõ ràng hủy bỏ lệnh cấm các sách của Pháp Luân Công. Do đó, việc chúng tôi sở hữu sách và tài liệu Pháp Luân Công là hoàn toàn hợp pháp”.
Bà viết thêm: “Tuy nhiên, khi tôi trao đổi với nhiều cán bộ thực thi pháp luật, nhiều người lại không biết điều này, đây là vấn đề cực kỳ nghiêm trọng. Là người thẩm phán, chỉ làm theo phong trào thì sẽ dẫn đến những vụ án oan sai, gây ra hậu quả khiến người dân phải chịu khổ”.
Ông Ngô Thiệu Bình, một cựu luật sư nhân quyền tại Trung Quốc đại lục hiện đang sống tại Mỹ, trong một cuộc phỏng vấn với tờ The Epoch Times từng phát biểu: “Điều 300 Bộ luật Hình sự Trung Quốc thực chất tương tự như một loại ‘tội danh bỏ túi’ (dùng khung định sẵn để chụp mũ); đối với các nhóm tín ngưỡng tôn giáo, ĐCSTQ sử dụng phương thức này để đàn áp, tước đoạt quyền con người cơ bản nhất là tự do tín ngưỡng”.
Ông cho rằng Pháp Luân Công không phải là tà giáo, các học viên là những người có tín ngưỡng, lý trí và ôn hòa. “Các học viên Pháp Luân Công chẳng qua là muốn nói rõ sự thật. Thực tế, điều họ (ĐCSTQ) lo sợ nhất chính là việc các học viên nói lên sự thật. Đối với họ, nói ra sự thật về ĐCSTQ chính là có tội”.
Luật sư nổi tiếng tại Đại Lục, giáo sư Trương Tán Ninh thuộc Học viện Pháp luật Đại học Đông Nam từng nói với phóng viên The Epoch Times rằng, trong các bản cáo trạng của ĐCSTQ đối với các học viên Pháp Luân Công đều không chỉ ra được là họ đã phá hoại điều luật cụ thể nào. “Như vậy cáo trạng này nghĩa là họ đã phá hoại một bộ luật trừu tượng, nó không đứng vững được, và cũng là điều mà những người học luật chúng tôi đều không biết đến; đây là một sai lầm vô cùng sơ đẳng”.
Ông cũng nói thêm rằng: “Việc đàn áp Pháp Luân Công hoàn toàn là một quyết định tùy tiện của Giang Trạch Dân. Trước khi quyết định này được đưa ra, Pháp Luân Công đã tồn tại được 8 năm; trong suốt thời gian đó, không có bất kỳ công dân hay đơn vị nào tố cáo hay báo cáo rằng Pháp Luân Công gây ra bất kể tác hại gì cho xã hội hay cho bản thân họ. Điều này cho thấy Pháp Luân Công không hề có tính nguy hại”.
Đúng như bà Hoắc Quế Lan đã đề cập trong thư, Pháp Luân Công không nằm trong danh sách 14 tổ chức bị xác định là tà giáo, và lệnh cấm các sách Pháp Luân Công cũng đã được bãi bỏ. Việc bà sở hữu sách và tài liệu Pháp Luân Công là hoàn toàn hợp pháp.
Ngoài ra:
– Điều 36 Hiến pháp Trung Quốc quy định: Công dân có quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo.
– Điều 35 Hiến pháp Trung Quốc quy định: Công dân có quyền tự do ngôn luận, xuất bản, hội họp, lập hội, diễu hành và biểu tình.
Có thể thấy rằng trong hơn 20 năm đàn áp Pháp Luân Công, việc tòa án lấy lý do “lợi dụng tổ chức tà giáo phá hoại việc thực thi pháp luật” để kết tội các học viên Pháp Luân Công là hoàn toàn vi phạm pháp luật. Thế nhưng chính quyền lại đang lợi dụng điều khoản này để tuyên án oan sai cho hàng loạt học viên Pháp Luân Công.
Trong “Báo cáo Nhân quyền và Pháp trị Trung Quốc năm 2022” công bố ngày 16/11/2022, Ủy ban Quốc hội và Hành pháp Hoa Kỳ về Trung Quốc (CECC) đã cáo buộc chính quyền ĐCSTQ từ lâu đã dán nhãn Pháp Luân Công và các nhóm tôn giáo khác là “tà giáo” để đàn áp. Báo cáo cũng chỉ trích việc lợi dụng Điều 300 Bộ luật Hình sự như một công cụ để trấn áp các nhóm tín ngưỡng, từ đó kêu gọi bãi bỏ Điều 300 trong Bộ luật Hình sự Trung Quốc.
Đàn áp người cao tuổi một cách vô nhân tính
Việc cảnh sát bắt cóc cụ bà Hoắc Quế Lan ngoài 70 tuổi một cách cực kỳ dã man chỉ vì bà tu luyện Pháp Luân Công và tin vào “Chân-Thiện-Nhẫn” đã trở thành hành vi thường thấy của cảnh sát đối với các học viên Pháp Luân Công.
Ví dụ, ngày 1/9/2021, tại chợ thị trấn Tùng Ô, thành phố Miên Dương, tỉnh Tứ Xuyên, bà Mã Phượng Quỳnh, 77 tuổi, đã bị bắt cóc chỉ vì tặng một tấm thẻ có dòng chữ “Chân Thiện Nhẫn hảo” cho một người đàn ông.
Khi bà từ chối đến đồn công an, một cảnh sát đã vòng ra phía sau, tát mạnh khiến bà ngã xuống đất, sau đó ấn mặt bà xuống đất và cưỡng chế còng tay. Tiếp đó, người này dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể quỳ đè lên người bà Mã, một tay bóp chặt cổ, tay kia dùng ngón tay cạy miệng bà.
Do bà không hợp tác, các cảnh sát khác mang một thanh sắt đến cưỡng ép cạy miệng bà, khiến răng cửa của bà bị lung lay như sắp rụng, khoang miệng và lưỡi của bà đều bị thương dẫn đến thâm đen. Sau đó họ kéo bà từ dưới đất lên, mỗi người giữ một bên rồi quăng bà vào xe cảnh sát, đưa về đồn công an thị trấn Tùng Ô.
Số trường hợp học viên Pháp Luân Công bị cảnh sát bắt cóc trắng trợn, bị tra tấn, bị đánh đập trên trang web Minghui.org nhiều không kể xiết.
Ngoài ra, bà Hoắc Quế Lan, người tin theo “Chân-Thiện-Nhẫn”, không chỉ bị kết án oan một cách vô căn cứ mà còn bị tuyên án nặng tới 9 năm tù. Trường hợp của bà không phải là cá biệt.
Theo Minghui.org, ngày 17/11/2021, Tòa án quận Nhượng Hồ Lộ, thành phố Đại Khánh đã kết án phi pháp 7 học viên Pháp Luân Công chỉ vì họ nói với người khác cách lánh nạn dịch là thành tâm niệm “Chân ngôn 9 chữ” — “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”. Trong số đó, bà Đường Trúc Nhân ngoài 70 tuổi bị kết án oan 9 năm 4 tháng và bị phạt tiền 50.000 nhân dân tệ.
Luật sư Ngô Thiệu Bình chỉ ra rằng việc ĐCSTQ đàn áp vô căn cứ các học viên Pháp Luân Công có thể ví như câu: “Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội”. Điển cố này xuất phát từ cuốn Xuân Thu Tả Truyện, có nghĩa là: Người dân vốn không có tội, nhưng vì mang trong mình viên ngọc quý mà bị khép tội.
Ông nói rằng các học viên chỉ nói một câu “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo” cũng bị coi là có tội. “Thực trạng này tại Trung Quốc khiến người ta cảm thấy đau lòng”. “Thể chế ĐCSTQ đã hoàn toàn đến mức vô pháp vô thiên”. (Các vụ án dựa trên báo cáo từ Minghui.org)
(Theo The Epoch Times)
