Tác giả: La Quỳnh

[ChanhKien.org]

Ngày 25/4/1999, hơn một vạn học viên Pháp Luân Công đã thỉnh nguyện ôn hòa gần Trung Nam Hải. (Ảnh: Minghui.org)

Lời mở đầu

Tháng 2/2026, trang web Minghui.org (Minh Huệ Net) dẫn nguồn tin nội bộ từ một quan chức cấp cao của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ): Vào ngày 25/4/1999, lãnh đạo đảng lúc đó là Giang Trạch Dân đã cố ý lên kế hoạch cho một cuộc thảm sát vũ trang nhắm vào hơn một vạn học viên Pháp Luân Công đang thỉnh nguyện, đồng thời quy chụp phi pháp, khăng khăng tiến hành trấn áp Pháp Luân Công. Nhưng do biểu hiện ôn hòa, lý trí, tố chất cao của các học viên Pháp Luân Công, cùng với việc đại diện học viên đạt được đồng thuận trong cuộc đàm phán với các quan chức cấp cao của chính quyền, nên cuộc thảm sát đã được ngăn chặn. Dựa trên thông tin chấn động này, bài viết sẽ từ nhiều góc độ khác nhau vạch trần những nguyên nhân sâu xa khiến cuộc trấn áp năm đó không thành.

Ngày 7/2/2026 trang Minh Huệ Net đưa tin, có độc giả tiết lộ với trang nội tình do quan chức cấp cao ĐCSTQ cung cấp: Vào đúng ngày hơn một vạn học viên Pháp Luân Công đến Văn phòng Tiếp dân Quốc vụ viện thỉnh nguyện (25/4/1999), Giang Trạch Dân đã bí mật hạ lệnh điều động quân đội vào hiện trường chờ lệnh. Toàn bộ binh sĩ đều được cải trang sang cảnh phục, đạn đã lên nòng, chỉ chờ lệnh là sẽ nổ súng bắn toàn bộ những người bị cho là “bao vây Trung Nam Hải”, nhằm tái diễn cuộc thảm sát tương tự sự kiện “Lục Tứ” năm 1989 (sự kiện thảm sát tại Quảng trường Thiên An Môn ngày 4/6/1989). [1]

Nguồn tin cũng chỉ ra rằng, vào thời điểm đó, một số lãnh đạo trung ương đã hết sức can ngăn, đề nghị trước tiên đàm phán với đại diện học viên Pháp Luân Công; nếu người thỉnh nguyện đồng ý giải tán thì sẽ không nổ súng. Trong ngày hôm đó, một số quan chức cấp cao đã đàm phán và đạt được đồng thuận với đại diện học viên. Tối cùng ngày, các học viên thỉnh nguyện đã nhanh chóng giải tán trong ôn hòa, thậm chí còn nhặt sạch rác trên mặt đất, thể hiện tố chất cực kỳ cao. Nhờ vậy, một cuộc thảm sát vũ trang đã được chuẩn bị sẵn mới được ngăn chặn.

Thông tin tiết lộ thêm rằng: Việc Giang Trạch Dân quy chụp Pháp Luân Công không dựa trên bất kỳ cuộc điều tra thực tế nào, mà xuất phát từ sự đố kỵ và độc đoán cá nhân. Xét trên phương diện pháp lý, đây là một điều vô cùng phi lý.

Nội tình ít người biết đến, rúng động lòng người này sau 27 năm mới được phơi bày, khiến người ta kinh ngạc. Qua nhiều năm, từ những hồi ức và các bài phỏng vấn của đông đảo những nhân chứng trải qua sự kiện 25/4, công chúng đủ sức nhận thấy bầu không khí khủng bố, sát khí và tình thế nguy hiểm có thể bùng phát bất cứ lúc nào tại hiện trường năm ấy. Đồng thời cũng thấy được sự ôn hòa, lý trí và thiện lương từ đầu đến cuối của các học viên Pháp Luân Công.

Đối mặt với những người thỉnh nguyện thiện lương, tay không tấc sắt, giới cầm quyền ĐCSTQ lại lăm le đao kiếm, sát ý bốn bề – đó là loại chính quyền gì đây? Đối diện với lực lượng quân cảnh vũ trang đầy mình, những người thỉnh nguyện lại tĩnh lặng chờ đợi ven đường, không kinh hãi, không khiếp sợ – đó là một tập thể như thế nào đây?

Tại sao cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân muốn lên kế hoạch nổ súng vào học viên Pháp Luân Công trong ngày 25/4? Tại sao sau đó vào tháng 7 cùng năm, ông ta lại khăng khăng làm theo ý mình ra lệnh cấm Pháp Luân Công?

Loạt bài này sẽ căn cứ vào nội dung tiết lộ từ Minh Huệ Net, từ góc nhìn thực tế đi sâu vào giai đoạn lịch sử thỉnh nguyện ôn hòa của vạn người ngày 25/4 vốn đã gây chấn động thế giới ấy để vạch trần sự thật. Nội dung gồm 5 phần: (1) Âm mưu bất thành của ĐCSTQ, (2) Công an giăng bẫy, (3) Đàm phán tại Trung Nam Hải, (4) Đằng sau kế hoạch trấn áp của ĐCSTQ, (5) Quy chụp phi lý.

Âm mưu bất thành của ĐCSTQ

Ngày 11/4/1999, Hà Tộ Hưu – viện sĩ Viện Khoa học Trung Quốc – đã đăng một bài viết phỉ báng Pháp Luân Công trên tạp chí “Triển lãm Khoa học Công nghệ Thanh thiếu niên” do Học viện Giáo dục Thiên Tân thành lập. Từ ngày 18/4, các học viên Pháp Luân Công tại Thiên Tân liên tục đến Học viện để làm rõ sự thật và yêu cầu đính chính. Đến tối ngày 23/4, một lượng lớn cảnh sát chống bạo động đã tiến vào Học viện, đánh đập và xua đuổi các học viên, bao gồm cả người già và trẻ em, đồng thời bắt giữ 45 người.

Chính quyền Thiên Tân nói với các học viên rằng Bộ Công an đã can thiệp vào việc này, muốn thả người phải có sự cho phép từ Bắc Kinh. Do đó, các học viên được khuyên rằng chỉ có đến Bắc Kinh mới giải quyết được vấn đề. Sau đó họ quyết định đến Văn phòng Tiếp dân Quốc vụ viện vào ngày 25/4. Tin tức này nhanh chóng lan truyền trong cộng đồng học viên, đây chính là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cuộc thỉnh nguyện của hơn 10.000 người.

Từ hơn 6h sáng: Học viên tập trung gần Văn phòng Tiếp dân Quốc vụ viện

Hơn 6h sáng ngày 25/4, các học viên Pháp Luân Công đã đứng chật kín hai bên vỉa hè đường Tây An Môn, Bắc Kinh. Nhiều người trong số họ đã lặn lội từ các tỉnh khác đến từ ngày hôm trước và ở lại qua đêm, nơi này không xa Văn phòng Tiếp dân Quốc vụ viện. Một lát sau, cảnh sát đến chỉ dẫn các học viên di chuyển sang phố Phủ Hữu ở phía tây Trung Nam Hải, các học viên đều rất tuân thủ đi theo.

Tới 7h rưỡi, có một cặp vợ chồng trẻ đang trên đường đến văn phòng Tiếp dân, khi đi qua hào nước phía Đông Tử Cấm Thành, họ nhìn thấy từng đội binh sĩ ngồi trên xe jeep, mặt hướng về phía phố Phủ Hữu. Súng trên tay họ đều đã gắn lưỡi lê. [2] Có vẻ như ngay từ sáng sớm hôm đó, các binh sĩ đã sẵn sàng chờ lệnh để thực hiện trấn áp vũ trang. Trong khi đó, các học viên đi thỉnh nguyện hoàn toàn không thể ngờ được điều gì đang chờ đợi họ.

8h: Bắt đầu tăng cường cảnh sát

Khoảng 8h sáng, cảnh sát và xe cảnh sát bắt đầu xuất hiện nhiều hơn. Các xe cảnh sát mang ký hiệu đặc chủng di chuyển chậm rãi qua lại trên phố, trên xe có người vác máy quay phim liên tục chĩa về phía các học viên ven đường để ghi hình, như thể không muốn bỏ sót bất kỳ ai. Ngoài cảnh sát, còn có nhiều binh sĩ cảnh sát vũ trang và rất nhiều “công an mặc thường phục”. [3]

Các học viên lặng lẽ đứng trên vỉa hè, họ đến từ các tầng lớp khác nhau trong xã hội, trong đó có cả người già tóc bạc, trẻ em và cả phụ nữ mang thai. Trong đám đông không có khẩu hiệu, không có biểu ngữ, không náo động, cũng không một lời phàn nàn. Một số học viên cầm cuốn sách chính của Pháp Luân Công là “Chuyển Pháp Luân” để đọc, một số khác đang ngồi đả tọa. Nguyện vọng chung của mọi người là: Để chính phủ hiểu rõ sự thật và thả các học viên bị bắt ở Thiên Tân.

Buổi chiều: Một lượng lớn quân cảnh bất ngờ ập đến, đứng đối diện với các học viên

Buổi chiều, đột nhiên từ cổng phía tây Trung Nam Hải xuất hiện một lượng lớn quân cảnh. Họ đều đội mũ sắt, tay cầm súng tiểu liên, dàn hàng dọc ở mặt đường ngay trước mặt các học viên, chỉ cách hàng đầu tiên của các học viên một bước chân. Lúc đó, các học viên vẫn giữ thái độ ôn hòa, không kinh động, không sợ hãi, không nói một lời nào mà chỉ lặng lẽ đứng đó. Khi ấy, những học viên đứng phía sau thậm chí còn không nhận thấy ở phía trước đang xảy ra chuyện gì. [4]

Các học viên tự giác giữ gìn vệ sinh đường phố, thậm chí còn nhặt cả những tàn thuốc lá do cảnh sát vứt xuống. Chứng kiến cảnh tượng này, sự đề phòng và căng thẳng của cảnh sát dần dần dịu xuống. Còn có cảnh sát đã chủ động bắt chuyện với học viên, hiện trường trở nên bình hòa. [5]

Khi đó, cứ cách vài mét lại có một cảnh sát đứng đối diện với các học viên, xe cảnh sát cũng đỗ sát lề đường. Dần dần, những cảnh sát bắt đầu thấy hơi nhàm chán cũng tụm lại thành nhóm hai nhóm ba để tán gẫu với nhau. Trong số các học viên đứng đối diện họ, có người đưa cuốn sách Chuyển Pháp Luân mình đang cầm cho cảnh sát, có người đem sách đưa cho cảnh sát ngồi trong xe. Cảnh sát nhận lấy sách rồi lật xem, thỉnh thoảng còn trò chuyện với các học viên. [6]

Ngày 25/4, có rất nhiều cảnh sát trên đường, họ đứng đối diện với các học viên, cứ cách vài mét lại có một người, nhưng rõ ràng là rất thư thái và không có việc gì làm. Có người thậm chí còn tụ tập lại tán gẫu với nhau. (Ảnh: Minghui.org)

Ảnh chụp từ trên một chiếc xe buýt đang chạy theo hướng từ Bắc xuống Nam qua phố Phủ Hữu vào ngày 25/4/1999 (góc nhìn qua cửa sổ sau của xe). Bên trái bức ảnh là các học viên Pháp Luân Công đang thỉnh nguyện, bên phải là bức tường đỏ của Trung Nam Hải. Giữa các học viên Pháp Luân Công và Trung Nam Hải là phố Phủ Hữu ngăn cách. Một lượng lớn cảnh sát đứng đối diện với các học viên, họ tụm hai tụm ba để tán gẫu với nhau. (Ảnh: Minghui.org)

Ngày 25/4, những cảnh sát đứng canh phía trước các học viên Pháp Luân Công thỉnh nguyện đang thư thái trò chuyện cùng nhau. (Ảnh: Minghui.org)

Ngày 25/4, những cảnh sát đứng đối diện với các học viên Pháp Luân Công đang nhàn rỗi giết thời gian. Nhiều học viên Pháp Luân Công đang lặng lẽ đọc cuốn “Chuyển Pháp Luân”. (Ảnh: Minghui.org)

Các sĩ quan mặc thường phục tại ga xe lửa Bắc Kinh lừa học viên lên xe cảnh sát đưa đi

Chiều hôm đó, có học viên còn phát hiện tại ga tàu hỏa Bắc Kinh xuất hiện những người mặc thường phục giả làm học viên. Thấy những nhóm người đi cùng nhau, họ liền tiến đến hỏi thăm; một khi xác định là học viên, họ tự xưng là người đến đón rồi lừa từng nhóm học viên mới xuống tàu lên xe cảnh sát. Một số học viên phát hiện bất thường và muốn rời đi đã bị cảnh sát mặc thường phục thẳng tay đánh đập. Không rõ những học viên này bị đưa đi đâu. Trực giác mách bảo bà Lưu Tĩnh Hàng – Phó nghiên cứu viên thuộc Viện Khoa học Trung Quốc, người có mặt thỉnh nguyện hôm đó: “ĐCSTQ đã bắt đầu ra tay bắt người rồi, bề ngoài yên ắng nhưng phía sau thực ra đã đầy rẫy hiểm nguy”. [7]

2h – 3h chiều: “Hai Văn phòng” thông báo “đừng để bị lợi dụng”

Khoảng 2h đến 3h chiều, những người mặc thường phục dọc theo tuyến đường phát tờ thông báo của “Hai Văn phòng” (Văn phòng Trung ương Đảng và Văn phòng Quốc vụ viện). Thông báo nói rằng chính phủ chưa bao giờ phản đối ai luyện khí công, mọi người đều có tự do luyện công, đồng thời khuyên mọi người đừng để kẻ xấu lợi dụng. Không ít học viên đã xem tờ truyền đơn này nhưng không ai rời đi. [8]

Đến nay nhìn lại, “tờ truyền đơn” này từ một góc độ khác đã minh chứng rằng một cuộc trấn áp bạo lực sắp sửa diễn ra. Theo tiết lộ từ Minh Huệ Net, nếu người thỉnh nguyện không giải tán, các binh lính sẽ nổ súng bắn tất cả họ. Cảnh tượng này đã từng diễn ra tàn khốc trong sự kiện “Lục Tứ”. Tuy nhiên, các học viên thỉnh nguyện hôm ấy không dễ dàng rời đi; họ mạo hiểm đến đây chính là để tận mắt chứng kiến các học viên bị bắt ở Thiên Tân được trả tự do.

Bà Trương Diệc Khiết – từng là Trưởng phòng thuộc Văn phòng Bộ Ngoại thương và Hợp tác Kinh tế (hiện đang sống tại Hoa Kỳ) – vừa đi công tác từ Đức về đến Bắc Kinh lúc hơn 2h chiều hôm đó. Khi ấy, bà là phụ đạo viên Pháp Luân Công tại khu dân cư Đông Hoa Thị Bắc Lý. Sau khi nghỉ ngơi một lát, bà gọi điện cho các học viên trong khu phố nhưng không có ai nhấc máy. Đang lúc thấy kỳ lạ khó hiểu, thì điện thoại nhà vang lên; chồng bà (khi đó là Vụ trưởng Vụ Châu Âu thuộc Bộ Ngoại thương và Hợp tác Kinh tế) nhấc máy. Đầu dây bên kia là Bộ trưởng Thạch Quảng Sinh, ông nói: “Mau tìm các học viên Pháp Luân Công của Bộ đang đi thỉnh nguyện ở Trung Nam Hải kêu họ về ngay”. Chồng bà lập tức ra ngoài. Khi đó, bà Trương mới biết ở Trung Nam Hải xảy ra chuyện, mọi người chắc chắn đều ở đó. Bà liền đạp xe lao nhanh về hướng Trung Nam Hải.

Khi đến đại lộ Trường An (phía Nam Trung Nam Hải), bà thấy đại lộ vốn tấp nập xe cộ thường ngày nay lại vắng lặng, không bóng xe, cũng không người qua lại, chỉ có một vài người áo đen đi lại tản mạn trên vỉa hè, sau này mới biết đó là công an mặc thường phục. Trực giác mách bảo bà rằng đại lộ Trường An đã bị “giới nghiêm rồi”. [9] Có lẽ lúc đó Bộ trưởng Thạch Quảng Sinh đã nhận được thông tin về việc trấn áp vũ trang nên mới khẩn cấp phái người đi tìm các học viên của Bộ đang thỉnh nguyện, bảo họ nhanh chóng về nhà.

3h chiều: Binh lính trang bị vũ trang đầy đủ, tay cầm súng tiểu liên, đứng đối diện học viên

Khoảng 3h chiều, ông Lưu Chí Xuân – kỹ sư cao cấp tại một viện nghiên cứu ở Bắc Kinh (hiện cư trú tại Canada), người tham gia thỉnh nguyện hôm đó – đã nhìn thấy khoảng hơn 30 binh lính trang bị vũ trang đầy đủ bất ngờ vội vã lao ra từ cổng phía Tây của Trung Nam Hải. Tay họ cầm súng tiểu liên, đứng dọc theo hai bên đường nơi các học viên đang đứng. Tiếp đó, một chiếc xe hơi màu đen chạy ra từ cổng Tây, đi một vòng rồi lái về hướng Nam. Nghe nói đó là xe của Giang Trạch Dân.

Sau 3h chiều, khu vực gần Trung Nam Hải đã bị giới nghiêm, người bên ngoài không thể vào phố Phủ Hữu. Lúc đó ông Lưu Chí Xuân đang đi từ cửa phía Bắc phố Phủ Hữu ra thì thấy một chiếc xe quân sự bạt xanh cỡ lớn chạy vào Thư viện Bắc Kinh cũ (cạnh Bắc Hải). Sau đó, một học viên bên cạnh cho ông biết đã thấy có 5-6 chiếc xe như vậy chạy vào trong.

Trong sự kiện “Lục Tứ” năm 1989, ông Lưu Chí Xuân từng thấy loại xe quân sự phủ bạt lớn chở đầy binh lính đi thảm sát sinh viên. Một chiếc xe có thể chở 50-60 người, 5-6 chiếc tương đương khoảng 300 binh lính. Đầu óc ông bỗng chốc trống rỗng: Giang Trạch Dân muốn làm gì đây? [10]

4h – 5h chiều: Tờ rơi của Quốc vụ viện cảnh báo “mau rời đi, nếu không tự chịu hậu quả”

Khoảng 4h – 5h chiều, bầu không khí tràn ngập sự đè nén và điềm báo bất thường. Trong số các học viên bắt đầu truyền tai nhau câu nói “đả bất hoàn thủ, mạ bất hoàn khẩu” (đánh không đánh lại, mắng không mắng lại), đây vốn là chuẩn tắc mà người tu luyện dùng để yêu cầu bản thân trong cuộc sống hàng ngày. Sau đó, từ trong Quốc vụ viện truyền ra một số tờ truyền đơn với nội dung đại ý là: Các người mau rời đi, nếu không thì tự chịu hậu quả. Nhưng các học viên Pháp Luân Công không ai rời bước, trong lòng họ giữ vững tâm niệm “đả bất hoàn thủ, mạ bất hoàn khẩu”. [11]

Trước khi trời sập tối, đoàn xe chỉ huy của lực lượng Cảnh sát vũ trang liên tục trinh sát trên phố Phủ Hữu. Trước đó, lực lượng này chỉ xuất hiện với những chiếc xe chuyên dùng để quay phim. [12]

Chập tối: Có tin nội bộ nói lực lượng cảnh vệ đã bố trí súng máy, chuẩn bị nổ súng

Tới lúc chập tối, một học viên Pháp Luân Công nhận được điện thoại khẩn từ người nhà. Người nhà làm việc trong lực lượng cảnh vệ, dặn bà nhất định phải về nhà ngay lập tức, nói rằng đơn vị đã dàn súng máy và chuẩn bị ra tay dùng bạo lực giết người, nếu không về sẽ nguy hiểm đến tính mạng! [13]

Trời dần tối hẳn, bỗng nhiên toàn bộ đèn trên đường phố đều tắt, mặt đường chìm trong bóng tối âm u. Các học viên trẻ cảm thấy kỳ quái, nhưng không nghĩ được rằng ĐCSTQ lại có thể làm những việc ác đến mức độ nào. Những học viên lớn tuổi hơn lập tức ý thức được rằng đảng cộng sản sắp ra tay.

Các học viên hàng đầu tiên đứng ngay dưới họng súng của cảnh sát. Trong bóng tối, họ lặng lẽ chờ đợi trên vỉa hè, không một ai di chuyển. Khoảng nửa giờ sau, đèn sáng trở lại, may mắn là không có chuyện gì xảy ra. [14]

Theo lời một học viên Pháp Luân Công có mặt tại hiện trường, một người hàng xóm của bà là bác sĩ tại một bệnh viện ở Bắc Kinh đã kể lại vào ngày hôm sau (26/4) rằng: Hôm qua bệnh viện của ông đã bị lực lượng cảnh sát vũ trang theo lệnh trưng dụng khẩn cấp tạm thời, yêu cầu trước giờ cơm tối phải dọn trống tất cả các phòng bệnh, đồng thời chuẩn bị một lượng lớn vật tư y tế ngoại khoa, nói là có nhiệm vụ khẩn cấp. Ngoài ra, mấy bệnh viện nơi bạn học của ông làm việc hôm qua cũng đều nhận được mệnh lệnh tương tự và đã chuẩn bị sẵn sàng. [15]

9h tối: Thiên Tân trả tự do cho toàn bộ học viên, mọi người ôn hòa rời đi

Đúng 9h tối hôm đó, đại diện học viên Pháp Luân Công và các quan chức Văn phòng Khiếu nại Quốc vụ viện đã đạt được đồng thuận qua đàm phán, chính quyền Thiên Tân đã thả toàn bộ học viên bị bắt giữ. Sau khi biết tin này, tất cả học viên thỉnh nguyện bắt đầu nhanh chóng và ôn hòa rời khỏi hiện trường.

Bà Chu Ngọc Linh (hiện đang ở Mỹ) là người trực tiếp trải qua cuộc thỉnh nguyện năm đó, lúc bấy giờ bà là Phó giáo sư (Phó biên tập) tại Thư viện Quốc gia Trung Quốc ở Bắc Kinh. Khoảng 10h tối ngày 25/4, bà về đến nhà, vừa tới cửa đã nghe tiếng điện thoại reo liên hồi. Bà vội lao vào phòng nhấc máy. Đầu dây bên kia hối thúc bà phải nhanh chóng thông báo cho các học viên tại phố Phủ Hữu giải tán ngay lập tức, bởi vì Bộ Tham mưu vừa họp xong và đã quyết định sẽ nổ súng trấn áp vào 12h đêm hôm đó. “Nếu đến 12h đêm mà học viên vẫn chưa rời đi, sẽ xảy ra sự kiện ‘Lục Tứ’ lần thứ hai”.

Người gọi điện cho bà là một học viên Pháp Luân Công làm việc tại Bộ Tổng tham mưu, có người thân công tác tại Cục 1 (Cục Tác chiến – Bộ Tổng tham mưu quân đội ĐCSTQ). [16]

Sau khi tất cả rời đi: Cảnh sát cảm thán “không còn lấy một mẩu rác trên mặt đất”

Hôm đó, ông Tu Dần – Phó giáo sư khoa Kỹ thuật Xây dựng Đại học Thanh Hoa – cũng có mặt trong dòng người thỉnh nguyện. Ông đã ở đó gần 13 tiếng đồng hồ và là một trong những người cuối cùng rời khỏi hiện trường. Mặc dù lượng người đông đảo như vậy đứng ở đó hơn 10 tiếng đồng hồ từ sáng đến tối, nhưng điều ông chứng kiến là: Đường phố, vỉa hè sạch sẽ, không có một mẩu rác nào, ngay cả những tàn thuốc lá do cảnh sát vứt xuống cũng được các học viên nhặt lên bỏ vào thùng rác. [17]

Khi đang đi về hướng nhà mình, phía trước có ba cảnh sát, ông tận tai nghe thấy họ nói: “Các anh xem Pháp Luân Công kìa, ở đây suốt cả ngày mà trên đất chẳng có lấy một mẩu rác nào.” [18]

Cựu Thư ký Quốc vụ viện Du Mai Tôn – từng công tác về lập pháp tại Trung tâm Nghiên cứu Quy định Kinh tế và Cục Pháp chế Quốc vụ viện trong thập niên 1980-1990, từng giữ chức Phó tổ trưởng, Tổ trưởng Tổ Thư ký tổng hợp – khi trả lời phỏng vấn Đài truyền hình Tân Đường Nhân ngày 22/4/2015 đã nói: Năm đó, một người bạn học của ông là Trưởng phòng thuộc Cục Công an Bắc Kinh, kiêm cán bộ cấp phòng của Ủy ban Chính pháp Bắc Kinh, đã rất xúc động kể với ông rằng: Hơn 10.000 học viên Pháp Luân Công đứng trên phố Phủ Hữu suốt cả ngày, khi rời đi trên đất không có lấy một mẩu thuốc lá. “Họ vô cùng văn minh, mọi người đều đánh giá họ rất cao”. [19]

(Còn tiếp)

Nguồn tư liệu:

[1]Minghui.org, “Tiết lộ nội tình sự kiện 4.25”: Giang Trạch Dân đã định tính và bố trí vụ thảm sát phi pháp ngay trong ngày, ngày 7/2/2026, https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/2/7/505799.html

[2]Ethan Gutmann: Sự kiện trên phố Phú Hữu (An Occurrence on Fuyou Street), đăng trên tạp chí National Review ngày 20/7/2009, https://www.david-kilgour.com/2009/Jul_05_2009_04.php,原始存档:https://web.archive.org/web/20130604114413/https://www.david-kilgour.com/2009/Jul_05_2009_04.php

[3]The Epoch Times, Lưu Tĩnh Hàng: Sự vu khống tinh vi của ĐCSTQ với Pháp Luân Công (Phần cuối), ngày 28/4/2005, https://www.epochtimes.com/gb/5/4/28/n919385.htm

[4]The Epoch Times, Khổng Duy Kinh: “Chu Dung Cơ từng hai lần mời học viên Pháp Luân Công vào Trung Nam Hải”, ngày 25/4/2024, https://www.epochtimes.com/gb/24/4/25/n14234012.htm

[5]The Epoch Times, Diêm Hiểu Hoa: Cựu nghiên cứu sinh tiến sĩ Viện Khoa học Trung Quốc chứng kiến cuộc thỉnh nguyện ôn hòa 25/4 của Pháp Luân Công, ngày 24/4/2023, https://www.epochtimes.com/gb/23/4/24/n13980076.htm

[6]The Epoch Times, Nhân chứng cuộc thỉnh nguyện hòa bình “25/4”: Ký ức vĩnh hằng, ngày 23/4/2021, https://hk.epochtimes.com/news/2021-04-23/27817783

[7]Xem mục [3]

[8]Minh Huệ Net, Phó giáo sư Đại học Thanh Hoa kể lại trải nghiệm cuộc đại thỉnh nguyện “25/4” năm 1999, ngày 24/4/2011, https://big5.minghui.org/mh/articles/2011/4/24/清华副教授亲历九九年“四–8226-二五”大上访-239491.html

[9]Minh Huệ Net, Lời kể trực tiếp của một cựu quan chức Bộ Kinh tế và Thương mại về “Sự kiện 25/4”, ngày 25/4/2013, https://big5.minghui.org/mh/articles/2013/4/25/%E4%B8%80%E4%BD%8D%E5%89%8D%E7%B6%93%E8%B2%BF%E9%83%A8%E5%AE%98%E5%93%A1%E6%89%80%E8%A6%AA%E6%AD%B7%E7%9A%84%E3%80%8C%E5%9B%9B%E4%BA%8C%E4%BA%94%E3%80%8D-272481.html

[10]The Epoch Times, Ngày 25/4, một kỹ sư cấp cao đã trải qua một ngày khó quên tại Bắc Kinh, ngày 26/4/2018, https://www.epochtimes.com/gb/18/4/26/n10337638.htm

[11]The Epoch Times, Cựu sinh viên Thanh Hoa ôn lại cuộc thỉnh nguyện 25/4: Rất lý tính và ôn hòa, ngày 24/4/2021, https://hk.epochtimes.com/news/2021-04-24/46573211

[12]Minh Huệ Net, Cuộc thi viết luận: “Ghi lại những sự kiện lịch sử tôi đã chứng kiến”: Trải nghiệm cá nhân của tôi vào ngày 25/4, ngày 27/10/2003, https://big5.minghui.org/mh/articles/2003/10/27/59566.html

[13]Xem mục [3]

[14]The Epoch Times, Cựu sinh viên Thanh Hoa ôn lại cuộc thỉnh nguyện 4.25: Rất lý tính và ôn hòa, ngày 24/4/2021, https://hk.epochtimes.com/news/2021-04-24/46573211

[15]Xem mục [12]

[16]Nhân chứng 25/4: Cuộc gọi khẩn cấp và cuộc trấn áp quân sự không thành, https://www.epochtimes.com/gb/26/4/21/n14746341.htm

[17]The Epoch Times, Tu Dần: Nhân chứng sự kiện “25/4”, ngày 27/4/2009, https://www.epochtimes.com/gb/9/4/27/n2508236.htm

[18]Đài Á Châu Tự Do (RFA), Các học viên Pháp Luân Công kỷ niệm sự kiện “25/4” tại New York, ngày 26/4/2012, https://www.rfa.org/mandarin/yataibaodao/ml-04262012152446.html,原始存档:https://web.archive.org/web/20260322123932/https://www.rfa.org/mandarin/yataibaodao/ml-04262012152446.html

[19][Tin cấm] Loạt phóng sự “Sự kiện 25/4 trong lòng người nổi tiếng” (Phần 1), ngày 24/4/2015, https://www.ntdtv.com/b5/2015/04/25/a1192773.html

(Theo The Epoch Times)

Dịch từ: https://www.zhengjian.org/node/302314