Tác giả: Trọng Sinh

[ChanhKien.org]

Tôi đắc Pháp và bắt đầu tu luyện vào năm 1998. Trong 27 năm qua, trên con đường tu luyện này, tôi cứ loạng choạng bước đi, nhưng tôi luôn có thể đi tiếp, và luôn cảm thấy mình vẫn có thể làm tốt ba việc mà Sư phụ yêu cầu. Tôi luôn nghiêm khắc yêu cầu bản thân mình trong việc học Pháp, luyện công và giảng chân tướng để cứu người, chưa bao giờ dám chểnh mảng. Vì vậy, trong hơn 20 năm, bất kể gặp phải khó khăn chướng ngại như thế nào trong phương diện đề cao tâm tính hay tình trạng thể chất, tôi vẫn có thể vượt qua bằng chính niệm. Nhưng trong hai năm trở lại đây, tôi cảm thấy mình đã đi đến điểm nghẽn trong quá trình tu luyện.

1. Điểm nghẽn trên nhục thân

Vào tháng 5 năm 2023, chồng tôi đột nhiên lâm bệnh và đến tháng 10 thì qua đời. Hoàn cảnh tu luyện của tôi vốn yên bình bỗng trở nên phức tạp. Sau khi chồng qua đời, tôi sống ở nhà con gái, người mà tôi đã không sống cùng trong nhiều năm. Việc vặt trong nhà và ngoài nhà, tôi đều phải lo liệu. Mỗi ngày, chỉ riêng việc đưa và đón bọn trẻ cũng phải mất hơn bốn tiếng đồng hồ, còn phải giặt quần áo cho mọi người trong nhà, phải làm vệ sinh nhà cửa, hàng tuần phải chuẩn bị rau và hoa quả cho cả nhà, lại còn mua những thứ cần mua vào ngày cuối tuần. Tất cả các việc ấy bản thân tôi đều phải làm. Như thế có nghĩa là thời gian dành cho việc tu luyện mỗi ngày của tôi rất hạn chế.

Tôi chỉ có thể tận dụng phần thời gian nghỉ ngơi, kiên trì luyện đủ năm bài công pháp mỗi ngày, kiên trì dành một tiếng mỗi ngày để học thuộc Pháp, học một bài giảng trong “Chuyển Pháp Luân”, và tranh thủ thời gian học các bài giảng khác. Tôi bảo đảm duy trì đủ bốn lần phát chính niệm đồng bộ toàn cầu. Đặc biệt từ khi Sư phụ bị phỉ báng, Thần Vận và các hạng mục cứu người của Đại Pháp bị phỉ báng, tôi đã tăng thêm một giờ phát chính niệm cường đại mỗi ngày, vì vậy thời gian nghỉ ngơi của tôi càng ít đi. Vốn dĩ tôi có chưa đầy năm giờ đồng hồ nghỉ ngơi mỗi ngày, nay tôi lại phải rút ngắn thời gian nghỉ ngơi hơn nữa và dùng khoảng thời gian đó để làm những việc mà một đệ tử Đại Pháp nên làm.

Tuy nhiên, trong hai năm trở lại đây, tôi luôn cảm thấy việc tu luyện của mình đi đến chỗ bế tắc. Vừa đến nhà con gái, tôi phải một mình chăm sóc người chồng ốm và vừa phải làm việc nhà. Nhất là giai đoạn cuối, trong đoạn thời gian chồng tôi nằm liệt giường, hàng ngày tôi phải phục vụ ông ấy từ ăn, uống, đại tiểu tiện. Cứ hai tiếng tôi lại phải giúp ông ấy lật trở người. Lại còn phải cọ rửa thân thể cho ông ấy. Thời gian cuối cùng, khi ông ấy đại tiện tôi buộc phải dùng tay móc từng chút phân ra. Nhưng tôi vẫn kiên trì luyện công, học Pháp và phát chính niệm mỗi ngày. Trong thời gian này, đôi khi vì không giữ vững tâm tính, nên tôi đã nổi nóng với người chồng đang bệnh nặng của mình và nảy sinh tâm oán trách đối với ông ấy, trách ông ấy khi khỏe mạnh thì không học Pháp và luyện công đầy đủ, vì thế đã bị cựu thế lực dùi vào sơ hở.

Một đêm nọ, khi tôi đang phát chính niệm lúc mười hai giờ, tôi bị một luồng lực đẩy rơi xuống giường. Đầu tôi đập vào tấm ván cường lực của đồ nội thất, máu chảy khắp sàn nhà. Tuy nhiên, tôi không hề sợ hãi và không cảm thấy đau đớn gì. Vì chồng tôi không thể giúp gì cho tôi, tôi phải tự xử lý chỗ đầu đau và lau sàn nhà, rồi nằm nghiêng và ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau, tôi đã làm những gì mình phải làm mà không để cho người trong gia đình nhìn thấy. Chiều hôm đó, vì máu trên đầu làm tóc tôi dính vào nhau nên tôi đi tắm và gội đầu. Sau một tuần, vết thương trên đầu đã cơ bản lành lại. Tôi vô cùng biết ơn sự chăm sóc của Sư phụ. Trong thâm tâm, tôi biết rằng hộp sọ của tôi lúc đó đã bị vỡ, vì một tháng sau khi tôi chạm vào chỗ đầu bị thương của mình, xương vẫn còn mềm.

Sau khi vượt qua quan này, từ ngày mùng 1 tháng 5 năm ngoái, bắp chân tôi bắt đầu đau nhức, và ảnh hưởng đến việc đi lại. Tuy nhiên, chính niệm của tôi rất mạnh mẽ, và tôi không coi đó là “bệnh”. Tôi không thừa nhận nó. Mặc dù đi lại rất đau, nhưng khi đi lại tôi cố ý dồn trọng lượng lên bàn chân và tăng cường lực độ phát chính niệm. Như thế chân tôi vẫn lúc đau lúc không, chứ nó không khỏi hoàn toàn. Đồng thời lúc này tôi lại xuất hiện trạng thái không đúng đắn là bị tiêu chảy. Trạng thái này kéo dài một năm rưỡi, mỗi ngày tôi đều phải đi ngoài mười mấy lần. Từ năm ngoái đến trước ngày 13 tháng 5 năm nay, tôi không hề đi ngoài được một lần nào mà phân thành khuôn. Tuy nhiên, tôi không hề sợ hãi, cũng không cảm thấy khó chịu gì. Tiêu chảy lẽ ra phải khiến tôi sụt cân, nhưng năm nay tôi lại tăng mười mấy cân.

Bắt đầu từ tháng giêng năm 2025, tôi bắt đầu bị phát tác trĩ nội và trĩ ngoại (tôi bị trĩ nội và trĩ ngoại trước khi tu luyện). Tôi bắt đầu đi ngoài ra máu, điều này trước giờ chưa từng xảy ra. Tôi đi ngoài hơn mười lần một ngày, và lần nào cũng có máu. Ban đầu thì rất nhẹ, nhưng tình trạng ngày càng nặng hơn. Dịp Tết Thanh minh, mỗi lần đi ngoài, máu tươi đều nhuộm đỏ cả nước bồn cầu. Có khi là máu tươi, đôi khi nó là một mớ hỗn độn đen sì sì. Tôi không hề cảm thấy khó chịu, nhưng ngày nào tôi cũng bị tiêu chảy, thứ đi ngoài ra đều như thế. Chỉ cần có chút hơi sền sệt, rất khó tống ra ngoài, cứ như hậu môn và ruột chỉ có thể thoát nước, tức là hậu môn và ruột chứa đầy thứ gì đó, khó tống ra ngoài, nên tôi cứ bị đi lỏng. Và bụng thì ngày nào cũng đầy hơi (Ở quê có câu: khí cổ nhất bách ngũ (bệnh ‘trống khí’ thường chỉ còn sống được 150 ngày). Bụng tôi bị chướng mỗi ngày và tôi phải tống rất nhiều khí ra ngoài trước khi có thể đi ngoài phân lỏng. Tình trạng không đúng đắn này kéo dài suốt một năm rưỡi.

Sau đó, một hiện tượng kỳ lạ xuất hiện trong cơ thể tôi. Thỉnh thoảng tôi đột nhiên cảm thấy đau nhói như kim châm ở đùi phải. Dĩ nhiên, chỉ cần phát chính niệm, cơn đau sẽ biến mất ngay lập tức. Đôi khi có hiện tượng đầy hơi và đau ở vùng bụng dưới, như thể có khí bên trong khiến tôi vừa đau lại khó chịu. Cũng chỉ cần phát chính niệm thì nó sẽ tiêu mất. Trạng thái này có thể xuất hiện ở bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể. Sau này, tôi luôn coi những trạng thái này là hảo sự và coi chúng như công của cơ thể mình xuất ra. Theo cách này, nhục thân của tôi đã phải chịu đựng trạng thái không đúng đắn này.

2. Điểm nghẽn về tinh thần

Vì tôi đã sống cách xa con gái hơn tám năm, nên khi sống chung lại với nhau có quá nhiều bất đồng. Tôi phải làm rất nhiều việc nhà mỗi ngày, đưa đón bọn trẻ đi học mất hơn bốn tiếng, dọn dẹp nhà cửa mỗi ngày, giặt giũ quần áo cho cả nhà, mua sắm và nấu nướng, v.v. Dù vậy, tôi chưa bao giờ được con gái thừa nhận. Cháu luôn bới lông tìm vết, không chê tôi mua đồ ăn quá nhiều, thì chê tôi không biết cách dạy dỗ con cái của cháu. Những lúc hai đứa con của cháu phạm lỗi gì đó, tôi chưa bao giờ có thể nói chúng, vì hễ tôi nói, con gái liền sẽ đứng về phía bọn trẻ phê bình tôi. Ví dụ: Bọn trẻ không rửa tay trước khi ăn cơm, tôi bảo bọn trẻ đi rửa tay, con gái tôi lại nói: không sao. Bọn trẻ không rửa mặt trước khi đi học, tôi bảo bọn trẻ đi rửa mặt, nhưng con gái nói: Không sao, thế tốt rồi. Tôi yêu cầu bọn trẻ làm bài tập toán nhẩm mỗi ngày, bọn trẻ rất vâng lời, kiên trì làm hàng ngày nhưng con gái tôi lại khăng khăng để bọn trẻ tự chủ việc học tập, không cho tôi ép bọn trẻ làm bài tập. Sau đó bọn trẻ không muốn làm bài nữa, con gái tôi nói: Không làm thì không làm, tại sao nhất định phải làm chứ? Cứ như vậy bọn trẻ không làm nữa.

Con gái tôi là người quyết định mọi việc lớn nhỏ trong nhà, thậm chí mỗi bữa ăn gì cũng phải hỏi ý kiến ​​cháu trước khi làm. Nhưng khi cần phải do cháu chi trả, cháu sẽ đem tôi là người mẹ này đặt ở ngoài chín tầng mây. Ví dụ: Tôi đến nhà con gái đã hơn hai năm rồi, tháng chạp hàng năm cháu dẫn cả gia đình đi tắm suối nước nóng. Năm đầu tiên, lúc đầu cháu hỏi tôi với tâm trạng không vui: Mẹ có đi không? Tôi nhìn sắc mặt của con gái rồi nói: Mẹ không đi. Cháu trả lời rất vui vẻ rằng không đi thì thôi vậy. Năm thứ hai, vài ngày trước đó, con gái hỏi tôi có muốn đi không. Tôi nói: Đi thì đi thôi. Nhưng đến ngày đi (ngày hai bảy tháng chạp), cháu lại hỏi với vẻ mặt gằm gằm: Mẹ đi không? Nhìn thấy sắc mặt của con gái, tôi nói: Vậy mẹ sẽ không đi nữa. Cháu nói: Không đi thì thôi, và thế là con gái dẫn cả nhà bốn người đi tắm suối nước nóng.

Hôm đó, sự kiên nhẫn của tôi đã đến giới hạn. Tôi vội vã lao ra khỏi nhà. Sau khi đi ra ngoài, tôi thực sự muốn khóc thật to. Nước mắt tuôn trào như thác lũ. Tôi không thể kiềm chế được nữa. Tôi nói: Chảy đi! Cứ chảy đi! Tôi bước ra khỏi cổng, đi bộ trên vỉa hè dài vài trăm mét, tôi để cho những giọt nước mắt trong lòng mình tự do tuôn chảy. Hơn mười phút sau, tôi nghĩ: Con bé này đúng là đến đòi nợ. Tôi nợ bao nhiêu cũng phải trả hết cho con bé chứ. Sao con gái có thể đối xử với tôi như vậy? Lúc này, tôi lại nghĩ: Tại sao mình lại khóc nhiều thế này? Tại sao trong tâm tôi có thể khó chịu như vậy? Sự khó chịu này, nó là tôi sao? Tôi là người tu luyện, làm sao có thể giống người thường được? Nước mắt tôi đã chảy suốt hơn nửa tiếng đồng hồ. Một niệm đầu chợt nảy ra trong não tôi: Cảm thấy khó chịu kia không phải là tôi! Đó là ai? Tôi kinh ngạc giật mình. Tôi là một người tu luyện, cảm thấy khó chịu đương nhiên không phải là tôi rồi. Đây là phản ứng của sinh mệnh khó chịu trong không gian của tôi, và tôi đã coi nó là tôi.

Khoảnh khắc tôi hiểu ra, nước mắt tôi lập tức ngừng chảy. Một cảm giác ấm áp dâng trào trong tim tôi. Tôi biết rằng niệm kia vừa rồi chính là sự điểm hóa của Sư phụ, và tôi lập tức nói trong lòng mình: Con xin cảm tạ Sư phụ! Đệ tử biết làm như thế nào rồi! Tôi lập tức trở về nhà. Khi về đến nhà, tôi cảm thấy rất bình tĩnh. Một cơn bão táp mưa sa đã được hóa giải theo cách như thế.

Sau đó, tôi bình tĩnh lại và hướng nội tìm, tôi nhớ lại lời dạy của Sư phụ:

“Chư vị lại không thể nghĩ xem vì sao sai sót của họ lại để chư vị nhìn thấy? Cái sai của họ, vì sao trong tâm chư vị lại khó chịu như vậy? Có phải trong đó cũng có cái sai của bản thân chư vị, vì sao lại coi việc này lớn quá như vậy? Khi gặp phải vấn đề gì về mọi phương diện đều cần phải tu chính mình, nhìn vào chính mình”. (Giảng Pháp tại Pháp hội miền Tây Mỹ quốc)

Học Pháp Sư phụ giảng, tôi đã thể hội được một cách sâu sắc: Trong hơn 20 năm tu luyện, tôi không biết cách tu. Tôi nhầm lẫn giữa giả ngã với chân ngã của mình. Đặc biệt là trong hoàn cảnh xã hội người thường, trong môi trường gia đình, mỗi khi thấy người khác làm những việc khác với cách nghĩ và quan niệm của mình, niệm đầu tiên không phải là tự tìm ở chính mình, không phải là đem những chỗ sai lầm mà mình thấy được ở người khác đối chiếu bản thân xem mình có cùng chấp trước về mặt này hay không. Mà thay vào đó, bắt đầu nói về việc người kia sai ở điểm nào, họ đã làm sai ở điểm nào, và thậm chí bản thân còn nảy sinh nhiều tâm chấp trước. Có lúc nhìn thấy đối phương không thể làm theo ý mình, lại sinh ra tâm oán hận. Cuối cùng dẫn đến việc làm cho trong tâm đặc biệt khó chịu. Thực ra, đó là do bản thân đã phóng đại vấn đề, bành trướng tự ngã. Cái tôi giả tạo lại tăng cường những nhân tâm chấp trước này, không phân rõ đây là khó chịu của chân ngã hay đây là cái sinh mệnh này đang khó chịu.

Sư phụ còn giảng:

“Tôi vừa giảng rồi, [Lý] của người tu luyện và Lý của người thường là phản [đảo] lại; con người nhìn nhận rằng thoải mái là chuyện tốt, đệ tử Đại Pháp nhìn nhận rằng con người thoải mái là việc xấu đối với [việc] đề cao; không thoải mái đối với đề cao mà giảng là việc tốt”. (Giảng Pháp tại Pháp hội San-Francisco năm 2005)

Đúng vậy, tôi nên coi sự khó chịu này là điều tốt. Nghĩ đến đây, tôi thực sự cảm thấy nhẹ nhõm. Nếu bản thân có thể nhận ra đây không phải là chân ngã, xuất ra một niệm: Thanh trừ giả ngã gây sự khó chịu, không theo sự dối trá của cựu thế lực, lúc đó sẽ xuất hiện một cảnh tượng khác.

Tuy nhiên, tôi đã tu luyện được 27 năm, nhưng trong phương diện này tôi tu quá kém. Cho đến hôm nay, trong môi trường gia đình, khi thấy người nhà làm không được tốt, tôi vẫn không thể dùng Pháp lý của Đại Pháp để yêu cầu bản thân. Tôi vẫn chưa làm được khi nhìn thấy thiếu sót của người khác thì tìm ở bản thân mình. Vì vậy, tôi thường cảm thấy khó chịu. Bởi vì mỗi nhà đều có vấn đề riêng, nhất là khi đối mặt với những người thường không tu luyện trong nhà, xác thực rằng ngày ngày đều sẽ xuất hiện những việc khiến bản thân không hợp mắt. Nếu không chiểu theo Pháp lý của Đại Pháp yêu cầu bản thân, không làm được tu bản thân từng “nhất tư nhất niệm”, không coi những điều này là để cho bản thân mình đề cao tâm tính, vậy thì sẽ tu rất khổ và rất mệt, và cũng sẽ không đề cao tầng thứ được.

Kỳ thực, làm một người tu luyện, nên coi bất kỳ hoàn cảnh phức tạp nào cũng là môi trường tốt nhất có thể “nhất cử tứ đắc” để tu tốt bản thân và đề cao tầng thứ. Đúng như lời Sư phụ đã giảng trong Pháp:

“Luyện công một cách quá ư thoải mái chăng? Lẽ nào có chuyện ấy? Đó [chỉ] là chư vị đứng tại góc độ người thường mà [mong] tưởng vậy thôi”. (Chuyển Pháp Luân)

Nếu đã như thế, tôi còn không nên cảm ơn người nhà sao? Tôi thực sự nên biết ơn người nhà của mình rất nhiều mới đúng, họ giống như tấm gương, phản chiếu ra rất nhiều nhân tâm chấp trước của bản thân tôi, tôi mới có thể nhanh chóng tu bỏ những nhân tâm chấp trước này, tôi mới có thể đề cao tầng thứ và tăng công. Đây chẳng phải là hảo sự cực lớn sao? Tôi thực sự phải cảm ơn họ. Tôi nên cảm ơn con gái tôi vì đã “làm phiền” tôi, vì cháu đã giúp tôi tìm ra rất nhiều nhân tâm.

Tâm tính của tôi đã được đề cao và những điều kỳ diệu đã xảy ra. Tất cả trạng thái không đúng đắn của thân thể tôi, xảy ra chỉ một ngày trước ngày 13 tháng 5, sau khi tôi tìm ra những chấp trước căn bản trong tu luyện của mình, bệnh tiêu chảy kéo dài gần một năm rưỡi của tôi đã đột nhiên khỏi hẳn. Bây giờ tôi có thể đi đại tiện ra phân thành khuôn rồi, trong phân cũng không có máu, trĩ nội và trĩ ngoại cũng khỏi cả. Điều thậm chí còn đáng kinh ngạc hơn nữa là, bụng tôi không còn chướng nữa. Các trạng thái không đúng đắn khác cũng đã tiêu mất. Càng kỳ quái hơn nữa là: hiện tượng luôn rò rỉ nước trong nhà vệ sinh cũng không thấy nữa. Điều này quá thần kỳ rồi. Bầu không khí trong gia đình cũng bắt đầu tốt lên. Con gái tôi hiện tại giống như đã biến thành một người khác, không đối xử với tôi giống như trước đây nữa, nói chuyện cũng lễ phép rồi. Băng cứng hơn hai mươi năm cuối cùng cũng đã tan chảy rồi. Tất cả những điều này đều là sự chăm sóc từ bi của Sư phụ. Đây cũng là kết quả của việc tôi kiên trì học thuộc Pháp trong nhiều năm.

Một lần nữa con xin cảm tạ Sư phụ, cuối cùng tôi cũng đã vượt qua điểm nghẽn của một người tu luyện.

Một chút thể hội của cá nhân trong thời gian gần đây, có chỗ nào không ở trong Pháp, thỉnh các đồng tu góp ý.

Dịch từ: https://big5.zhengjian.org/node/298740