Tu Đại Pháp giúp tôi thoát thai hoán cốt, người nhà thụ ích vô cùng to lớn
Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 16-04-2026]
Tôi đắc Pháp vào tháng 11 năm 1998. Trước khi tu luyện, tôi là người rất coi trọng danh, lợi, tình. Tôi rất hiếu thắng, thích tranh hơn thua, không biết bản thân đã tạo ra bao nhiêu tội nghiệp, toàn thân đầy rẫy bệnh tật, gồm bệnh viêm dạ dày mãn tính, viêm khớp, gan thiếu máu, lá lách to,… Điều khiến tôi khổ sở nhất là căn bệnh phụ khoa khó nói, có lúc cơn đau khủng khiếp đến mức cả đêm tôi không thể ngủ được.
Mãi cho đến khi đắc Pháp, sau chưa chưa đầy ba tháng tu luyện, mọi bệnh tật của tôi đều không cánh mà bay. Sự biến hóa của thân thể và sự đề cao về tâm tính đã giúp tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc của một thân thể nhẹ nhàng vô bệnh, và giác ngộ ra bản tính thật sự của mình, hiểu được ý nghĩa chân chính của sự tồn tại của một đời người.
Từ đó về sau, tôi luôn luôn yêu cầu bản thân chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn của Pháp Luân Đại Pháp. Tôi không còn là người ích kỷ tự lợi chỉ sợ mình bị thiệt nữa. Thay vào đó, tôi đã có thể suy nghĩ cho người khác ở mọi lúc mọi nơi. Khi tâm tính đề cao lên, tôi đã hiểu được mối quan hệ nhân duyên giữa người với người.
Trước đây, chỉ vì một chút chuyện nhỏ mà tôi đã cãi nhau đến mức không thèm nói chuyện với hàng xóm, vì chuyện nhà cửa mà mâu thuẫn đến mức quay lưng với cả các chị em dâu. Sau khi học Đại Pháp, tôi đều chủ động làm lành. Khi mẹ chồng ốm, các em dâu đều rất bận rộn chăm con nhỏ, nên tôi đã đón mẹ chồng về nhà mình, và chủ động gánh vác trách nhiệm chăm sóc bà.
Trước đây chồng tôi chưa tu luyện, tính tình rất nóng nảy, các con đều sợ ông ấy. Hễ ông ấy ở nhà là con trai không muốn về. Sau khi tôi và chồng cùng tu Đại Pháp, gia đình chúng tôi trở nên hòa thuận, trên khuôn mặt các con luôn rạng rỡ nụ cười. Người nhà đã nhìn thấy sự thay đổi của chúng tôi và vẻ đẹp của Pháp Luân Đại Pháp. Họ đều nói: “Pháp Luân Đại Pháp hảo.”
Sau khi tập đoàn tà đảng bức hại Pháp Luân Công vào tháng 7 năm 1999, tôi và chồng đã bước ra chứng thực Đại Pháp. Mặc dù chúng tôi bị cưỡng bức lao động phi pháp, bị giam giữ, áp lực lên người nhà rất lớn, nhưng họ vẫn luôn âm thầm chịu đựng, ủng hộ chúng tôi tu Đại Pháp và giảng chân tướng mà không một lời oán thán. Trong hơn 20 năm qua, họ đã nhận được sự bảo hộ của Đại Pháp. Tôi cũng thường bảo họ rằng, bất kể gặp phải chuyện gì, hãy luôn ghi nhớ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”. Họ đều tin tưởng điều đó và đã được thụ ích vô cùng to lớn.
Từ khi tôi tu luyện đến nay, dù là lúc tôi trải qua tiêu nghiệp hay vượt quan, người nhà đều nhìn thấy sự thần kỳ của Đại Pháp triển hiện trên thân tôi. Suốt 26 năm qua, tôi chưa từng uống một viên thuốc nào. Có một lần, tôi bị đau răng dữ dội, đến nỗi không thể nằm xuống giường, cả đêm chỉ có thể ngồi và khó khăn lắm mới chợp mắt một lát. Không dừng lại ở đó, sau đó một nửa khuôn mặt tôi sưng vù lên, kéo theo cả nửa thân trên cũng đau đớn đến không thể chịu nổi. Trên người nổi rất nhiều mụn nước, giống như bị bỏng, vừa ngứa vừa rát. Con dâu thấy xót xa, khuyên tôi đến bệnh viện. Tôi bảo cháu rằng, cứ chăm chỉ học Pháp luyện công thì vài ngày là sẽ hết thôi. Tôi nén chịu cơn đau, việc gì cần làm thì tôi vẫn làm. Kết quả là, chỉ đúng vài ngày sau thì tôi khỏi hẳn. Con dâu thấy tôi khỏi rồi liền nói: “Đại Pháp thật siêu thường, đúng là không cần uống thuốc mà vẫn khỏi.”
Có một lần, tôi đạp xe đi giải quyết công chuyện, đột nhiên từ ngã rẽ bên phải có một chiếc ô tô lao ra đâm sầm vào tôi. Cả người lẫn xe tôi bị tông ngã ra đường. Lúc đó tôi không biết chuyện gì đã xảy ra, khi mở mắt ra thì thấy mình đang nằm dưới gầm xe ô tô. Những người xung quanh trông thấy liền vội vàng đỡ và kéo tôi từ dưới gầm xe ra, hỏi tôi có sao không. Người tài xế kia hoảng sợ tột độ, tưởng đã đâm chết tôi rồi, nhưng kết quả là tôi chẳng hề hấn gì, chỉ có chiếc xe đạp là bị hỏng.
Tài xế hỏi tôi có sao không, tôi bảo anh ấy rằng, tôi là người tu luyện Pháp Luân Công, là Sư phụ của chúng tôi đã bảo hộ tôi, và dặn anh ấy hãy nhớ kỹ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”. Trong tâm tôi biết rõ, chính là Sư phụ đã thay tôi trả món nợ đó.
Người nhà tôi đều không hề oán giận hay hối tiếc, luôn ủng hộ chúng tôi mà không một lời trách móc. Đôi khi chúng tôi ra ngoài giảng chân tướng cứu người, các con còn nói thêm vài câu, bảo họ hãy nhớ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Điều này đã đặt định nền tảng cho tương lai của chúng. Có một lần, khi con trai tôi đang làm việc, chiếc xe goòng bị trật bánh nên phải dùng xà beng để bẩy. Do dùng lực quá mạnh nên bị trượt và con trai tôi ngã xuống đường ray và chiếc xà beng đập mạnh vào xương gò má của cháu. Tình huống lúc đó vô cùng nguy hiểm. Thế nhưng con trai tôi hoàn toàn không bị sao cả, chỉ có vết bầm tím trên mặt, vài ngày sau là khỏi. Con trai nói với tôi: “Trước đây đồng nghiệp của con cũng gặp tai nạn như thế này, xương gò má bị đập gãy vụn, vậy mà con lại không hề hấn gì”. Con trai biết là Sư phụ Đại Pháp đã bảo hộ cháu. Vài ngày trước, con trai tôi lái xe đi tỉnh khác thì bị một chiếc xe tải từ phía sau tông trúng, cú va chạm mạnh tới mức cửa xe bị đâm lõm vào trong, nhưng kết quả là, người con trai tôi không bị xây xát gì, chỉ bị chấn động não nhẹ. Con trai nói: “Mẹ ơi, là Sư phụ Đại Pháp lại một lần nữa bảo hộ con đấy, con phải cảm tạ Sư phụ Đại Pháp.”
Con dâu tôi càng được thụ ích nhiều hơn. Cháu biết rằng một người luyện công, cả gia đình thụ ích. Vậy nên mỗi khi hai cháu nhỏ gặp phải chuyện gì, con dâu tôi đều thành tâm thầm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, và chúng đều có thể bình an vượt qua. Có lần cháu trai lớn lăn từ bậc thang thứ mười xuống, va đập mạnh và bị rách một vệt dài chảy cả máu, nhưng cháu cũng không cần đến bệnh viện, chỉ băng bó đơn giản ở nhà, và vài ngày sau là khỏi. Cháu trai thứ hai có lần bị sốt cao co giật vào lúc 11 giờ đêm, không kịp đưa đến bệnh viện. Cả gia đình chúng tôi liền niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, cầu xin Sư phụ bảo hộ. Khoảng hơn mười phút sau, đứa trẻ không còn co giật nữa, và ngày hôm sau đã từ từ khỏi hẳn mà không cần đến bệnh viện. Vì vậy, bất kể đứa trẻ nào bị ốm, con dâu đều bảo các cháu đến chỗ tôi nghe tôi đọc Pháp của Sư phụ, vài ngày là khỏi. Tôi biết chính là bản tính lương thiện của các cháu đã ủng hộ Đại Pháp, nên đã nhận được sự bảo hộ của Sư phụ.
Chị chồng tôi hiện nay đã 71 tuổi. Hơn mười năm trước, chị ấy mắc bệnh bạch cầu, sức khỏe đột ngột suy giảm. Lúc đó bệnh viện không tìm được tủy phù hợp với chị ấy. Chị khóc lóc gọi điện cho chúng tôi. Chúng tôi đến bệnh viện thăm chị, bảo chị rằng chỉ có Đại Pháp mới cứu được chị, hãy nhớ thường xuyên niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, kỳ tích nhất định sẽ xuất hiện.
Quả nhiên, kỳ tích đã xuất hiện. Ngày hôm sau, bệnh viện đã có tủy phù hợp. Chị ấy quỳ trên giường bệnh nói: “Cảm tạ Sư phụ Đại Pháp đã giúp con vượt đại nạn này”. Qua một thời gian điều trị, đến nay, sức khỏe của chị ấy vẫn rất tốt. Tôi biết đây đều là phúc phần mà chị ấy có được nhờ ủng hộ Đại Pháp. Chị chồng ấy nói với con của mình: “Con phản đối gì cũng được, chứ tuyệt đối không được phản đối Đại Pháp, vì Đại Pháp đã cứu mạng mẹ con”.
Còn em trai của chồng tôi, mấy năm trước chú ấy bị liệt nửa người, rồi sau lại mắc bệnh tiểu đường. Năm ngoái, khi nhập viện, lượng đường huyết của cậu ấy cao đến mức máy đo không đo ra được. Vợ của chú ấy mất sớm, con trai thì đi làm thuê xa nhà. Khi nằm viện là do em gái của chồng tôi chăm sóc. Lúc 11 giờ đêm, bệnh viện thông báo yêu cầu chuyển viện. Em gái cuống cuồng nói: “Đã giờ này rồi, chúng tôi biết chuyển đi đâu”. Phía bệnh viện nói: “Chúng tôi cũng hết cách, không đo được đường huyết thì sẽ hôn mê, sẽ nguy hiểm đến tính mạng”.
Cô ấy và chồng không còn cách nào khác đành gọi điện cho chúng tôi (chúng tôi đang ở địa phương khác). Tôi bảo cô ấy: “Bây giờ chỉ có thành tâm niệm Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo thì chú ấy mới có thể vượt qua được. Em hãy bảo chú ấy, chúng ta cùng nhau niệm, nhất định tình hình sẽ chuyển biến tốt lên”. Đợi đến 12 giờ, bác sĩ kiểm tra lại đường huyết, thì lại đo được một cách kỳ diệu. Tôi biết là Sư phụ từ bi đã cứu chú ấy. Em gái chồng tôi vui mừng hô lớn qua điện thoại: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”. Vài ngày sau em chồng tôi được xuất viện. Con trai chú ấy sau khi về biết chuyện đã nói với chúng tôi: “Bác ơi, lần này cháu thực sự tin rồi, Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo, mọi người đều là người tốt“.
Hơn 20 năm qua, tôi và người nhà sống hạnh phúc, vui vẻ dưới sự bảo hộ của Đại Pháp. Họ biết rằng, chỉ có thiện đãi Đại Pháp thì mới có được bình an và khỏe mạnh.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/16/496656.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/28/234486.html


