Bài viết của một đệ tử Đại Pháp tại tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc

[MINH HUỆ 09-04-2026] Tôi và chồng đã bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp trước khi cuộc bức hại bắt đầu vào năm 1999. Hiện tại cả hai chúng tôi đều đã ngoài 70 tuổi. Được Sư phụ Lý từ bi và vĩ đại bảo hộ, chúng tôi đã bình an đi cho đến ngày hôm nay. Tôi muốn chia sẻ một vài câu chuyện về việc các con chúng tôi đã hiểu chân tướng về Đại Pháp như thế nào và đã được ban phúc khi thành tâm niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo.”

Sự thay đổi của con rể

Con rể tôi lớn lên trong một gia đình đầy mâu thuẫn và bất hòa, một gia đình đơn thân chỉ có cha cháu nuôi nấng. Cháu là chàng trai khôi ngô, được thiên phú cho năng khiếu ca hát. Năm cháu 13 tuổi, nhạc viện của tỉnh tổ chức kỳ thi tuyển sinh, và cháu đã được nhận vào với thành tích nằm trong top ba thí sinh xuất sắc nhất. Tuy nhiên, do cha mẹ cháu ly hôn nên không ai muốn chi trả khoản học phí 30.000 nhân dân tệ, khiến giấc mơ trở thành ca sỹ của cháu tan vỡ.

Con rể và con gái tôi là bạn học từ nhỏ. Khi hai đứa đính hôn, cả cha lẫn mẹ con rể đều không muốn trợ giúp lo liệu hôn lễ. Từ việc sửa sang nhà cửa cho đến phụ giúp chăm sóc cháu bé mới sinh, ông thông gia không hỗ trợ một xu nào. Bà thông gia có hỗ trợ ít tiền, nhưng cũng chỉ là mang tính hình thức.

Hơn chục năm nay, vợ chồng con gái tôi ở với chúng tôi. Sống chung dưới một mái nhà khó tránh khỏi va chạm và những lúc bất hòa. Trong thời gian đó, những tính cách mà con rể tôi thừa hưởng từ cha mẹ ngày càng bộc lộ rõ, cháu dễ nổi nóng, hễ chuyện gì không vừa ý là hờn dỗi, lạnh nhạt với mọi người, lúc nào cũng muốn là người quyết định cuối cùng.

Tôi và chồng luôn cố gắng ước thúc bản thân theo tiêu chuẩn của người tu luyện Đại Pháp, không ngừng tu bỏ tâm oán hận và tâm chấp trước vào lợi ích cá nhân. Chúng tôi đối đãi với con rể như con ruột, hết lòng quan tâm chăm sóc và không bao giờ ôm giữ tâm oán trách. Khi vợ chồng con mua xe và nhà, chúng tôi đã dốc toàn bộ tiền tiết kiệm để giúp đỡ chúng.

Con rể tôi thật sự cảm động và đã thay đổi trước sự thiện lương của chúng tôi. Không chỉ một lần, con rể đã nói trước mặt bạn bè, đồng nghiệp hay họ hàng: “Ngày nay, rất hiếm có người nào vô tư, tốt bụng như bố mẹ vợ tôi.” Tôi xúc động đến rơi nước mắt. Quả thật, nếu tôi không tu luyện Đại Pháp, liệu tôi có thể làm được vậy không? Chắc chắn là không. Suy cho cùng, người thường vốn đều bị trói buộc bởi tư lợi mà.

Con rể tôi làm việc tại phòng hành chính của một bệnh viện. Hàng năm, ngành y tế đều tổ chức chương trình biểu diễn văn nghệ để chào mừng Ngày Thầy thuốc, và bệnh viện của cháu được chọn là đơn vị tiêu biểu xuất sắc trong nhiều năm liền.

Cháu dường như cũng trở thành “thần tượng” của không ít nữ nhân viên trong bệnh viện. Con rể từng tâm sự: “Trong môi trường bệnh viện, các mối quan hệ nam nữ không đứng đắn là chuyện khá phổ biến. Nhưng phải biết tự giữ mình và tuyệt đối không được vượt qua giới hạn đạo đức căn bản. Con luôn tự nhủ rằng mình không thể làm điều gì khiến bố mẹ vợ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp phải hổ thẹn, vì làm như vậy chắc chắn sẽ gặp báo ứng.”

Con rể treo một lá bùa hộ mệnh Đại Pháp trong xe hơi. Cháu nói với tôi: “Trước khi ngủ, trong lúc đi bộ hay bất cứ khi nào con có thời gian rảnh, con đều niệm: ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’. Điều này có lẽ đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của con.” Con rể thật sự đã thay đổi và trở thành một người chồng, người cha và người con rể mẫu mực. Tôi đã nói điều ấy trong một buổi họp mặt gia đình, và mọi người đều đồng tình. Con rể cũng buông bỏ được tâm oán hận với cha mẹ ruột. Vào dịp Tết Nguyên Đán và các ngày lễ, cháu mua quà tặng và mời cả nhà cùng ăn uống sum họp.

Ở bệnh viện, nhiều người thường tìm cách biếu tiền và quà để nhờ vả được ưu tiên khám chữa bệnh, nhưng con rể luôn từ chối tất cả. Chúng tôi thường nhắc cháu về Pháp lý “bất thất bất đắc” mà Sư phụ giảng. Có lần, con rể nhìn thấy một xấp tiền rơi ra từ túi của một người đàn ông. Cháu nhặt lên rồi trả lại ngay. Điều đáng quý hơn nữa là khi trò chuyện với bạn bè, họ hàng hay đồng nghiệp chưa hiểu về Đại Pháp, cháu giảng chân tướng còn hiệu quả hơn cả chúng tôi.

Trước đây, hễ có dịch cúm là con rể tôi lại mắc tới hơn chục ngày. Thế nhưng vài năm gần đây, cháu hầu như không còn bị cúm nữa. Ngay cả trong đại dịch COVID-19, dù có vài lần xét nghiệm dương tính, cháu cũng hồi phục rất nhanh.

Cháu vô cùng kính trọng chúng tôi, xem chúng tôi vừa là bậc trưởng bối vừa là bạn bè; chuyện gì cháu cũng tâm sự cùng chúng tôi. Như lời cháu nói: “Con cảm thấy rất hạnh phúc khi ở bên bố mẹ. Được làm con rể của bố mẹ là phúc lành lớn của con; đó là phúc lành mà Đại Pháp đã ban cho con!” Mỗi khi đến dịp lễ tết, cháu đều đặc biệt mua những loại trái cây ngon nhất để dâng lên Sư phụ. Sau đó, cháu chắp tay thành kính, quỳ xuống và cúi lạy trước ảnh của Sư phụ.

Con gái được phúc báo vì ủng hộ chúng tôi tu luyện

Tôi và chồng đã tu luyện Đại Pháp nhiều năm. Tuy nhiên, do cuộc bức hại Đại Pháp của ĐCSTQ, chúng tôi đã phải chịu sự quấy nhiễu từ cảnh sát và nhiều cơ quan chính quyền. Đặc biệt đáng sợ là những lúc cảnh sát đập cửa nhà chúng tôi ầm ầm như thể sắp phá cửa xông vào. Điều này khiến con gái vốn không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp bị hoảng sợ. Cháu sống trong nỗi lo lắng thường trực và phải chịu áp lực tinh thần rất lớn. Thế nhưng, dù phải trải qua những chuyện như vậy, cháu chưa từng phàn nàn hay yêu cầu chúng tôi từ bỏ tu luyện.

Khi chúng tôi bị giam giữ phi pháp trong trại tạm giam, cảnh sát thông báo với con gái và con rể rằng chúng tôi có thể sẽ bị kết án tù. Lúc ấy, con rể đã nói một câu khiến cảnh sát sửng sốt: “Nếu bố mẹ vợ bị kết án tù, liệu vợ chồng tôi có thể ngồi tù thay cho bố mẹ được không?”

Ngày nay, ở Trung Quốc, sinh viên tốt nghiệp đại học rất khó tìm được việc làm. Thế nhưng, một may mắn bất ngờ đã đến với con gái tôi. Trong một lần trò chuyện với bạn bè, con rể biết được rằng một viện nghiên cứu đang tuyển dụng vài vị trí có chế độ phúc lợi đầy đủ. Những công việc như thế trong doanh nghiệp nhà nước là cơ hội đáng mơ ước và nằm ngoài tầm với của rất nhiều người.

Có người phải tìm mọi cách chạy chọt, nhờ cậy quan hệ, thậm chí bỏ ra tới 100.000 nhân dân tệ để hối lộ, mà vẫn không thể giành được một suất vào. Thế nhưng, con rể lại giúp con gái tôi được nhận vào làm. Chúng tôi hiểu rằng đây là phúc lành mà các cháu nhận được vì tin vào sự tốt đẹp của Đại Pháp và thường xuyên niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo.”

Khi con gái tôi đang đi xuống cầu thang ở đơn vị, gấu quần của cháu bị mắc vào đế giày cao gót. Cháu mất thăng bằng và ngã lăn từ tầng ba xuống chiếu nghỉ ở tầng hai. Có thể tưởng tượng được rằng cháu đáng lẽ đã bị thương nghiêm trọng. Thế nhưng, ngay lúc ngã xuống, cháu đã nghĩ: “Sư phụ cứu con! Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo.”

Lúc đó không có ai xung quanh, nên cháu từ từ tự đứng dậy và phát hiện rằng ngoài chỗ đau ở đùi cùng một vết trầy nhẹ ở bắp chân phải, cháu không hề bị chấn thương nào nghiêm trọng. Cháu kể với chúng tôi: “Nếu không có Sư phụ bảo hộ, chắc chắn con đã bị đứt gân và gãy xương rồi.”

Cháu trai tôi được ban phúc vì học Pháp

Cháu trai tôi lớn lên trong gia đình chúng tôi. Ngay từ khi mới học nói, tôi đã dạy cháu đọc thuộc các bài thơ trong Hồng Ngâm và niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo.” Cháu luôn mang theo bên mình một lá bùa hộ mệnh Đại Pháp. Thậm chí trước khi vào tiểu học, cháu đã có thể đọc Chuyển Pháp Luân từ đầu đến cuối.

Đôi khi cháu nói với tôi: “Bà ơi, cháu đã bay từ trên trời xuống bằng đôi cánh, nhưng khi đến đây rồi thì không bay được nữa… Những sinh vật ngoài hành tinh ấy, chúng đều chui ra từ đống rác.” Sư phụ đã giảng về những điều này trong Pháp, nhưng tôi chưa bao giờ đọc những đoạn ấy cho cháu nghe.

Tuy nhiên, khi lớn lên, cháu lại khó kiểm soát bản thân trước sức hấp dẫn của điện thoại di động. Dẫu vậy, cháu vẫn giữ đức tin kiên định vào Sư phụ và Đại Pháp. Mỗi khi gặp tình huống khó khăn, suy nghĩ đầu tiên của cháu luôn là niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo.”

Trong kỳ nghỉ hè hai năm trước, gia đình con gái tôi đã tham gia một chuyến du lịch bảy ngày theo đoàn đến tỉnh Vân Nam. Hai ngày đầu diễn ra rất suôn sẻ, nhưng đến sáng ngày thứ ba, khi cháu trai tôi đi tiểu, nước trong bồn cầu lại có máu. Con gái tôi vô cùng kinh hãi và lập tức gọi con rể. Con rể hoảng sợ đến mức không biết phải làm sao. Con rể hỏi cháu trai: “Con đau ở đâu? Con khó chịu ở đâu?” Nhưng cháu trai trả lời: “Con không thấy khó chịu, cũng không đau ở đâu.” Hơn nữa, tinh thần và thể trạng của cháu lúc đó hoàn toàn bình thường.

Con gái tôi rất bình tĩnh, chưa bao giờ hoảng loạn trước nghịch cảnh; trước đây cháu đã nhiều lần trải nghiệm việc niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo” có thể chuyển nguy thành an. Năm 2022, trong thời điểm đại dịch bùng phát nghiêm trọng, cũng là lúc con rể đang chờ được điều động đến khu vực dịch bệnh, cháu trai tôi xét nghiệm dương tính với virus và sốt cao tới 39°C.

Đợt đó, việc xét nghiệm chẩn đoán hằng ngày là bắt buộc, ai có kết quả dương tính sẽ lập tức bị đưa đi cách ly. Con gái tôi đã cầu xin Sư phụ gia trì, rồi cùng cháu trai thành tâm niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”, và nghe các băng ghi âm giảng Pháp của Sư phụ. Khi cơn sốt của cháu trai bắt đầu giảm, cháu đã tự học một bài giảng trong Chuyển Pháp Luân. Ba ngày sau, cháu hoàn toàn hết sốt.

Gặp nghịch cảnh lần này, điều duy nhất cả nhà cháu có thể làm là hướng về Sư phụ. Con gái nói với con rể: “Con trai chúng ta sẽ không sao đâu. Cả ba chúng ta hãy thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’ mọi lúc mọi nơi nhé!” Con rể tôi tin rằng Sư phụ sẽ bảo hộ con trai cháu và sẽ không có biến chứng nghiêm trọng nào xảy ra.

Tuy nhiên, mỗi khi cháu trai đi tiểu và nước tiểu có lẫn máu, lúc thì sẫm màu, lúc thì nhạt màu, con rể tôi vô cùng lo lắng. Cháu đã gọi hỏi em rể đang làm việc tại bệnh viện. Cậu ấy cho rằng tình trạng chảy máu có thể là do niệu đạo bị rách, và khuyên con rể theo dõi xem cháu trai có bị sốt không và đảm bảo cháu trai uống nhiều nước. Cháu trai và con gái tôi vẫn giữ bình tĩnh. Đặc biệt, cháu trai hoàn toàn không tỏ ra sợ hãi, cháu vẫn sinh hoạt bình thường, ăn uống và vui chơi như thường lệ.

Sau khi trở về từ chuyến đi chơi bảy ngày, ngay ngày hôm sau, con rể tôi đã đưa cháu trai đến bệnh viện để gặp bác sỹ chuyên khoa. Kết quả cho thấy có một viên sỏi thận đã tự vỡ ra và làm trầy xước niệu đạo, đó chính là nguyên nhân gây chảy máu. Bác sỹ trấn an chúng tôi rằng tình trạng này không nghiêm trọng, chỉ cần uống nhiều nước thì vài ngày sau sẽ tự lành. Thật sự rất kỳ diệu khi viên sỏi đã tự phân rã mà không cần bất kỳ sự can thiệp y tế nào. Khi ngồi trong xe, cháu trai đã nói với bố cháu: “Bố ơi, chính Sư phụ đã làm vỡ viên sỏi đó!” Cháu trai quả thật có ngộ tính rất tốt!

Sau bữa tối, con rể tôi lấy cuốn Chuyển Pháp Luân, mở đến trang có ảnh Sư phụ và đặt lên bàn. Cả nhà ba người quỳ xuống sàn, chắp tay trước ngực, cúi lạy Sư phụ với lòng tôn kính, và bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc trước sự bảo hộ từ bi của Sư phụ.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/9/505276.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/23/234416.html