Sự thật xua tan nỗi sợ hãi: Cảnh sát Đức tìm đến Pháp Luân Công sau khi biết chân tướng
Bài viết của Đức Tường, phóng viên báo Minh Huệ tại Đức
[MINH HUỆ 02-05-2026] Ông Diệp, học viên ở Đức, nhớ lại các cuộc thỉnh nguyện của Pháp Luân Công trong chuyến thăm Berlin của Giang Trạch Dân vào tháng 4 năm 2002. Khi ông Diệp lấy một chiếc khăn quàng màu vàng từ trong túi ra, ông cảm thấy như mình đang đối mặt với khảo nghiệm sinh tử. Ông kể: “Cảnh sát chống bạo động gần đó đã chĩa súng vào ngực tôi. Tôi nhìn thấy ánh mắt đầy đe dọa của họ.”
Giang Trạch Dân, kẻ phát động cuộc bức hại Pháp Luân Công, rất sợ học viên Pháp Luân Công. Bất kể đi đến đâu, ông ta đều không muốn nhìn thấy những người mặc áo vàng. Các quan chức cấp cao tại Đức đã bị những lời dối trá của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) lừa gạt và tin rằng học viên Pháp Luân Công là những kẻ bạo loạn. Họ ngăn cản học viên xuất hiện ở bất cứ nơi nào Giang Trạch Dân đến. Cảnh sát Đức đã thẩm vấn bất kỳ ai mặc áo vàng và lục soát túi xách của họ. Họ cũng triển khai trực thăng giám sát và thậm chí tháo cả những dải ruy băng màu vàng trên đoàn xe hộ tống.
Khi đoàn xe của Giang Trạch Dân đi ngang qua, ông Diệp đã lấy chiếc khăn quàng màu vàng có dòng chữ tiếng Trung “Chân-Thiện-Nhẫn” từ trong túi ra để phản đối. Khi cảnh sát chống bạo động chĩa súng vào ông, các phóng viên gần đó nhanh chóng chạy đến chụp hình. Khi cảnh sát thấy ông chỉ rút ra một chiếc khăn quàng, họ rõ ràng đã nới lỏng cảnh giác.
“Đó là một khoảnh khắc đáng sợ. Tôi nhìn thấy ánh mắt đầy đe dọa của họ. Súng của họ cách ngực tôi không xa.” Ông Diệp nói rằng, mặc dù lúc đó ông không đặc biệt sợ hãi, nhưng khi nghĩ lại ông mới thấy sợ. “Đó là một khảo nghiệm sinh tử.”
Cảnh sát Đức chặn những người mặc áo và quàng khăn màu vàng
Giang Trạch Dân yêu cầu phải hàn kín tất cả các nắp cống ở Goslar. Người dân nói rằng hẳn ông ta đã làm những điều tồi tệ ở Trung Quốc nên mới sợ hãi đến vậy.
Không nói rõ lý do, cảnh sát đã chặn bất kỳ ai trông giống người châu Á và bất kỳ ai mặc áo vàng. Bà Đô, học viên Pháp Luân Công, nhớ lại rằng cảnh sát đã chặn bà và một vài học viên khác mà không có lý do khi họ đang đi trên phố. Họ và túi xách của họ đã bị lục soát. Ban đầu, cảnh sát tỏ ra rất thù địch, nhưng sau khi học viên nói chuyện với họ, họ đã trở nên kiềm chế hơn.
Bà Đô mới đến Đức không lâu và chỉ nói được một chút tiếng Đức. Thông qua người phiên dịch, bà nói với viên cảnh sát: “Cảnh sát ở Bắc Kinh đã đối xử tệ bạc và vô lý với tôi. Tôi không ngờ cảnh sát Đức cũng làm như vậy! Các anh lục soát chúng tôi và túi xách của chúng tôi mà không đưa ra lý do.” Viên cảnh sát tỏ vẻ bối rối.
Học viên không mang theo thẻ căn cước, vì vậy cảnh sát đã giam giữ họ cho đến khi các đồng tu mang thẻ căn cước của họ đến. Những người bị giam giữ liên tục giảng chân tướng cho cảnh sát và thái độ của họ bắt đầu thay đổi. Khi các học viên được thả, cảnh sát đã bắt tay họ và mỉm cười. Họ nói rằng họ từng nghĩ các học viên Pháp Luân Công là những kẻ khủng bố và người xấu, nhưng bây giờ họ nhận ra điều đó không đúng. Họ đã biết rằng các học viên đang bị ĐCSTQ bức hại. Cảnh sát nói rằng lệnh của họ đến từ cấp trên và họ chỉ làm theo những gì được yêu cầu.
Cảnh sát Goslar học Pháp Luân Công
Sau khi Giang Trạch Dân rời Đức, một cặp vợ chồng từ Goslar đã đến điểm luyện công ở Göttingen, cách Goslar khoảng 80 km (50 dặm) để học Pháp Luân Công. Người chồng, một cảnh sát ở Goslar, lúc đó không thể hiểu được những yêu cầu vô lý của Giang Trạch Dân. Nhưng ông đã nói chuyện với các học viên Pháp Luân Công và nhận thấy họ là những người tốt, ôn hòa và lý trí.
Ông đã tìm kiếm trên mạng và thấy điểm luyện công gần nhất là ở Đại học Göttingen. Ông đã học Pháp Luân Công ở đó khoảng một tuần và dẫn theo vài người bạn đến học cùng.
ĐCSTQ tẩy não các quan chức chính phủ Đức
Bà Trịnh, một học viên khác ở Đức, cho biết ĐCSTQ đã nói với chính phủ Đức rằng học viên Pháp Luân Công là những kẻ bạo loạn. Chính phủ Đức đã tin vào những lời dối trá của ĐCSTQ và ngăn cản học viên thỉnh nguyện ôn hòa, vi phạm các quyền cơ bản của họ.
Bà Trịnh nói: “Chúng tôi đã xin phép một địa điểm để đả tọa, nhưng cảnh sát lại cấp phép cho chúng tôi địa điểm cách xa Khách sạn Adlon nơi Giang Trạch Dân đang ở.”
Bà biết rằng Giang Trạch Dân sẽ đến thăm Văn phòng Tổng thống Đức và đã tìm một địa điểm để phản đối dọc theo tuyến đường. Bà nói: “Một cảnh sát đến kiểm tra túi của tôi xem tôi có mang theo biểu ngữ hay khăn quàng màu vàng nào không. Tôi không có, nhưng anh ta vẫn bắt tôi rời đi. Tôi chỉ có một mình và họ không cho tôi ở lại đó, mặc dù đó là nơi công cộng. Những gì họ làm là vi hiến.
“Vào một dịp khác, khi chúng tôi đang phát chính niệm, cảnh sát trông rất căng thẳng. Một viên cảnh sát đến nói chuyện với tôi và tôi có thể thấy anh ta đang lo lắng. Anh ta hỏi chúng tôi đang làm gì và tại sao. Tôi nói với anh ta rằng đây là một phần trong pháp môn tu luyện của chúng tôi, rằng chúng tôi không bạo lực và không hô khẩu hiệu. Tôi không có dao hay súng. Chúng tôi rất ôn hòa. Anh ta đã hiểu và trông có vẻ nhẹ nhõm.”
Bà Trịnh nhớ lại: “Ban đầu, viên cảnh sát tin rằng chúng tôi là những kẻ bạo loạn. Phản ứng đầu tiên của anh ấy là sợ hãi. Khi thấy chúng tôi cử động cánh tay, anh ấy lập tức cảm thấy căng thẳng. Tôi hỏi liệu chúng tôi trông có giống những kẻ bạo loạn không. Tôi đang ngồi đả tọa ở đó, thực hiện các thủ ấn của Phật gia. Tại sao họ lại liên kết các động tác của chúng tôi với những kẻ bạo loạn? Anh ấy thấy rằng chúng tôi rất ôn hòa. Tôi đã nói chuyện với anh ấy và anh ấy đã hiểu.”
Các học viên kiện Bộ An ninh Nội địa Liên bang và Cảnh sát Điều tra Liên bang Đức
Sau khi Giang Trạch Dân rời Đức, học viên đã kiện Bộ Nội vụ Liên bang Đức và Văn phòng Cảnh sát Hình sự Liên bang. Bà Trịnh nhớ lại: “Tôi đã đọc qua ba tập tài liệu dày mà tòa án đưa cho chúng tôi. Sau đó tôi mới hiểu tại sao cảnh sát lại căng thẳng như vậy khi nhìn thấy chúng tôi.
“Những tài liệu này là những gì ĐCSTQ đã cung cấp cho chính phủ Đức. Phần lớn nội dung là vu khống Pháp Luân Công và bôi nhọ các học viên. ĐCSTQ đã lan truyền những lời dối trá trên diện rộng và nói rằng có thể nhận diện các học viên Pháp Luân Công qua quần áo và khăn quàng màu vàng của họ. Ngoài ra còn có các hình minh họa về các tư thế đả tọa và phát chính niệm.
Bà Trịnh nói: “Chính phủ Đức đã tin vào những lời dối trá của ĐCSTQ và chỉ thị cho cảnh sát thực hiện các biện pháp kiểm soát bạo loạn. ĐCSTQ đã gây ảnh hưởng và thao túng chính phủ Đức bằng các tuyên truyền của mình.
“Khi cảnh sát thấy chúng tôi phát chính niệm, họ trở nên rất căng thẳng và tôi tự hỏi tại sao. Họ đã bị ĐCSTQ tẩy não—họ tin rằng các học viên Pháp Luân Công là những kẻ bạo loạn!
“Trước khi Giang Trạch Dân đến Đức, chúng tôi đã tiếp cận sở cảnh sát vài lần và họ đã hiểu chúng tôi. Nhưng các quan chức cấp cao đã bị ĐCSTQ tẩy não và ra lệnh cho cảnh sát địa phương đối xử với chúng tôi như vậy.”
Các báo cáo trên truyền thông Đức
Kênh truyền hình công cộng chính của Đức ARD đã thực hiện một bản tin chuyên đề vào ngày 12 tháng 4 năm 2002, về các biện pháp an ninh nghiêm ngặt được sử dụng để kiểm soát các hoạt động công cộng thông thường và bảo vệ Giang Trạch Dân khỏi những người biểu tình. Lời bình luận cho rằng tình hình có vẻ bất thường và chỉ ra rằng Giang Trạch Dân nổi giận mỗi khi nhìn thấy màu vàng vì đây là màu quần áo mà các học viên Pháp Luân Công mặc.
Quan chức Đức: Pháp Luân Công đã thỉnh nguyện ôn hòa
Theo báo cáo của Minghui có tựa đề “Vụ kiện Bộ Nội vụ Liên bang Đức vì vi phạm các quyền cơ bản của học viên đã được giải quyết ổn thỏa,” vào trưa ngày 26 tháng 4 năm 2004, một thẩm phán Tòa án Hành chính Berlin, các đại diện của Bộ Nội vụ Liên bang Đức và các đại diện của Hiệp hội Pháp Luân Đại Pháp Đức đã chính thức đạt được thỏa thuận sau khi thảo luận và vụ kiện của Hiệp hội Pháp Luân Đại Pháp Đức chống lại Bộ Nội vụ Liên bang vì vi phạm quyền của các học viên đã được giải quyết.
Tháng 4 năm 2003, Hiệp hội Pháp Luân Đại Pháp Đức và một số học viên thuộc các quốc tịch khác nhau sống tại Đức đã đệ trình bốn đơn khiếu nại lên Tòa án Hành chính Berlin và tòa án hành chính ở các khu vực khác liên quan đến hành động của Cảnh sát Liên bang. Đơn khiếu nại nhằm vào Bộ Nội vụ Liên bang Đức và chính quyền các bang Brandenburg, Niedersachsen và Sachsen. Các vụ kiện bắt nguồn từ những sự kiện diễn ra trong chuyến thăm cấp nhà nước của Giang Trạch Dân tới Đức vào năm 2002, khi quyền cơ bản của các học viên Pháp Luân Công bị Cảnh sát Liên bang Đức và Cảnh sát Berlin xâm phạm. Giang Trạch Dân đã gây ảnh hưởng của ĐCSTQ ở tất cả các thành phố nơi các bị cáo sinh sống.
Thẩm phán đề xuất giải quyết tranh chấp thông qua một thỏa thuận liên quan đến vụ kiện của Hiệp hội Pháp Luân Đại Pháp Đức chống lại Bộ Nội vụ Liên bang vì vi phạm nhân quyền. Thẩm phán nói với hai bên rằng ông tin hành vi của cảnh sát Đức đã vi phạm Luật Cơ bản, đặc biệt là việc ép các học viên Pháp Luân Công ra khỏi phòng khách sạn của họ, đây là một sự xâm phạm các quyền cơ bản của họ được luật pháp Đức bảo vệ. Thẩm phán cũng chỉ ra rằng Pháp Luân Công đã thỉnh nguyện một cách ôn hòa. Theo hiểu biết của ông, các học viên Pháp Luân Công chưa bao giờ sử dụng bạo lực với bất kỳ ai.
Theo một báo cáo khác của Minghui có tựa đề “Bộ Nội vụ Liên bang Đức thừa nhận vi phạm các quyền cơ bản của học viên Đại Pháp trong chuyến thăm chính thức của Giang,” vào trưa ngày 26 tháng 4 năm 2004, một phát ngôn viên của Bộ Nội vụ Liên bang Đức (GFDDA) đã chính thức thừa nhận rằng các biện pháp hạn chế mà họ áp dụng đối với học viên Pháp Luân Công lưu trú tại Khách sạn Adlon ở Berlin khi cựu chủ tịch Trung Quốc Giang Trạch Dân đến thăm Đức vào tháng 4 năm 2002 đã vi phạm luật pháp Đức. Hiệp hội Pháp Luân Đại Pháp Đức đã chấp nhận phản hồi này. Sau một cuộc thảo luận, các đại diện từ GFDDA và một đại diện của học viên Pháp Luân Công đã đạt được thỏa thuận chính thức.
Theo các tài liệu mà GFDDA nộp cho tòa án, trước khi Giang Trạch Dân đến Đức, ĐCSTQ đã nói với chính phủ Đức: “Theo một nguồn tin đáng tin cậy, Pháp Luân Công có kế hoạch can nhiễu chuyến thăm Đức của chủ tịch Trung Quốc Giang Trạch Dân;” “[Pháp Luân Công ở Trung Quốc] đã gửi lệnh cho các chi nhánh ở các quốc gia xung quanh Đức yêu cầu các thành viên tập trung tại Đức và can nhiễu chuyến thăm;” và “Chúng tôi không thể loại trừ khả năng Pháp Luân Công sẽ dùng đến hành vi bạo lực.” Điều này đã lừa các quan chức và cảnh sát Đức, khiến họ trở nên căng thẳng. Giang cũng yêu cầu Cảnh sát Liên bang đuổi tất cả các học viên Pháp Luân Công ra khỏi Khách sạn Adlon, đe dọa sẽ kết thúc chuyến thăm trừ khi khách sạn tuân thủ chỉ thị của ông ta.
Một báo cáo của chính phủ Đức thừa nhận rằng các học viên chưa bao giờ thực hiện bất kỳ biện pháp bạo lực nào trong các cuộc thỉnh nguyện phản đối cuộc bức hại của ĐCSTQ.
Bài chia sẻ lý tính giữa những người tu luyện thường chỉ phản ánh nhận thức của cá nhân trong trạng thái tu luyện tại thời điểm viết bài, thiện ý giao lưu trên tinh thần cùng nhau đề cao.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/2/509365.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/30/234521.html



