Tất cả đều vì để chúng sinh được đắc cứu – Ghi lại quá trình tu luyện tâm tính phá trừ âm mưu bức hại của tà ác
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc đại lục
[MINH HUỆ 09-04-2026] Sau khi từ hang ổ hắc ám của tà ác trở về, qua hơn hai tháng điều chỉnh bằng cách học Pháp, phát chính niệm và hướng nội tìm, tôi đã lập một điểm sản xuất tài liệu nhỏ tại nhà, tự in tự phát, bình an vô sự trong suốt một năm. Nhưng từ tháng 11 năm ngoái, tà ác tung tin camera giám sát đã quay được tôi, họ đã có được “chứng cứ” rồi, chỉ xem có bắt hay không thôi. Con trai tạo quan cho tôi, nhưng tâm tôi không hề dao động. Tôi hướng nội tìm, phát hiện ra khi đôn đốc cháu nội nhỏ học Pháp, tôi có tâm nôn nóng rất mạnh mẽ, thường dùng những thứ của văn hóa đảng để cưỡng chế, thậm chí thường xuyên nổi cáu. Đây hẳn là chỗ bị tà ác dùi vào, tôi phải nỗ lực tu bỏ cái tâm này, đồng thời thông báo cho người nhà là đồng tu giúp tôi phát chính niệm phá trừ âm mưu bức hại của tà ác. Sứ mệnh của đệ tử Đại Pháp chính là trợ Sư cứu người, quyết không thừa nhận âm mưu của cựu thế lực nhằm bức hại đệ tử Đại Pháp và hủy hoại chúng sinh. Hơn nữa, Sư phụ đã điểm hóa cho tôi tháo biển số xe đạp điện ra, vì vậy tôi tiếp tục làm việc phát tài liệu cứu người, trong ba bốn tháng không bị can nhiễu.
Tuy nhiên, sang năm mới và trước kỳ họp Lưỡng hội của tà đảng, nhân viên Cục An ninh Nội địa đã hai lần đến nhà tôi, còn gọi điện cho chồng tôi nhiều lần, nói rằng tôi đã bị theo dõi trong một thời gian dài, biết tôi đến một số khu dân cư để phát tài liệu, và bảo chồng tôi phải trông chừng tôi cẩn thận. Điều này khiến người nhà tôi chịu áp lực rất lớn, sợ tôi lại bị bắt cóc và bức hại. Bởi vì mấy năm bị bức hại trong hang ổ hắc ám đã gây ra tổn thương rất lớn cho người nhà và gia đình, nghiêm trọng nhất là ảnh hưởng đến nhận thức chính diện của họ đối với Đại Pháp. Vốn dĩ người nhà tôi đều là những sinh mệnh rất có chính niệm, cũng từng phối hợp với tôi làm một số việc cứu người. Trong thâm tâm, tôi thực sự không muốn để những sinh mệnh này phải gánh chịu sự bức hại do cựu thế lực áp đặt thêm nữa, làm ảnh hưởng đến việc họ được đắc cứu. Hơn một năm qua, tôi luôn nỗ lực làm tốt mọi phương diện, âm thầm dùng Pháp lý của Đại Pháp để cảm hóa họ, và đã có sự chuyển biến rất tốt. Thế mà, dưới áp lực khủng bố đột ngột ập đến lúc này, chồng và con trai tôi cả ngày mặt mày ủ dột, không khí gia đình căng thẳng, ngột ngạt, bản thân tôi cũng cảm nhận được áp lực to lớn đang bủa vây. Người nhà bàn bạc rằng đợi sau kỳ họp Lưỡng hội của tà đảng sẽ mời một người của Cục An ninh Nội địa đi ăn để “dàn xếp” ổn thỏa chuyện này.
Tuy trong khoảng mười ngày đó, tôi thường xuyên học Pháp, phát chính niệm và tìm kiếm sơ hở. Nhưng đối với hành vi nhờ vả các mối quan hệ, mời khách tặng quà của chồng và mọi người, tôi đã không ngăn cản, thậm chí còn ngầm đồng tình mà không tự biết. Chồng tôi sau khi mời khách xong trở về, sắc mặt càng u ám hơn, lo càng thêm lo. Bởi vì người của Cục An ninh Nội địa nói rằng đã chuẩn bị xong hồ sơ và nộp lên trên rồi, họ không can thiệp được nữa, nếu nhà tôi có mối quan hệ ở cấp trên thì hãy nhờ đi. Nghe vậy, chồng và con trai tôi quyết định dù tốn bao nhiêu tiền cũng phải “dàn xếp” xong chuyện này.
Tôi không ngừng hướng nội tìm, phát chính niệm. Tôi biết rằng dù thế nào đi nữa tôi cũng không thể thừa nhận sự bức hại của cựu thế lực. Tôi là đệ tử Đại Pháp thời kỳ Chính Pháp, trợ Sư cứu người vốn là sứ mệnh của tôi. Việc phát tài liệu ở không gian này là dấu chân cứu người của đệ tử Đại Pháp, ở không gian khác là sự triển hiện của việc cứu người, tuyệt đối không phải là cái cớ để tà ác bức hại. Tôi nhờ người nhà là đồng tu và các đồng tu ở điểm học Pháp giúp tôi phát chính niệm. Mẹ tôi (cũng là đồng tu) nhiều lần khuyên tôi nên ra ngoài lánh đi vài ngày cho yên tĩnh, nhưng tôi không động tâm. Bởi vì tôi nghĩ rằng mọi thứ trên thế gian con người tôi đều có thể buông bỏ được, và hoàn cảnh gia đình chính là môi trường tu luyện chứng thực Pháp của tôi, tôi không thể tách rời. Tôi phải nghĩ cho người nhà, không thể làm xáo trộn cuộc sống bình thường của họ (vì hai cháu nội đi học cần người đưa đón). Gia đình tôi rất êm ấm, tôi đã buông bỏ cái tâm theo đuổi cuộc sống tốt đẹp, nhưng gia đình tôi chính là chân tướng chứng thực mặt tốt đẹp của Đại Pháp tại thế gian, tuyệt đối không thể bị tà ác phá hoại. Hai cháu nội cũng là vì Pháp mà đến, đã học ba lần sách “Chuyển Pháp Luân”, là tiểu đệ tử của Sư phụ, tôi cũng phải dẫn dắt các cháu cho tốt, không thể bị tà ác phá hoại. Hơn nữa, những cảnh sát Cục An ninh Nội địa cũng là những sinh mệnh đang chờ được cứu, tuyệt đối không cho phép tà ác bức hại đệ tử Đại Pháp để hủy hoại chúng sinh.
Em gái tôi (cũng là đồng tu) một thời gian trước đã bước vào trạng thái tiệm ngộ. Dì ấy nói với tôi rằng đó là vì tôi có nhiều quan niệm đang cản trở, nếu trừ bỏ được những quan niệm này, tu xuất tâm đại từ bi đối với cảnh sát Cục An ninh Nội địa thì sẽ biến nguy thành an. Trong tâm tôi cũng biết rõ, tôi không oán hận những cảnh sát Cục An ninh Nội địa đó, nhưng để nói là hoàn toàn từ bi vị tha thì tôi vẫn chưa làm được. Vậy những quan niệm nào đang cản trở tôi đây? Tôi cầu xin Sư phụ điểm hóa cho tôi: Đệ tử có chỗ nào không đúng, tại sao tôi không thể tu xuất tâm đại từ bi, tại sao tôi luôn thiếu một chút như vậy. Thưa Sư phụ, con phải tu tốt bản thân, đệ tử đến là để cứu người, tuyệt đối không thể hại người, tuyệt đối không thể ảnh hưởng đến việc chúng sinh được đắc cứu.
Buổi tối, một người chị đồng tu từng làm công tác điều phối cùng tôi đến tìm tôi. Chị ấy rất điềm đạm và thiện ý chỉ ra sơ hở của tôi, đó chính là tâm ỷ lại vào người thường. Chị ấy nói: “Đây không chỉ là vấn đề ỷ lại vào người thường, mà là em đã không minh bạch Pháp lý trong vấn đề này từ rất lâu rồi.” Tôi như được thức tỉnh, lập tức hiểu ra, đây là Sư phụ đã phái đồng tu đến giúp tôi, đến để chỉ ra sơ hở cho tôi. Sau khi từ hang ổ hắc ám trở về, tôi vẫn luôn nỗ lực tìm kiếm những vấn đề tồn tại ở bản thân: tâm làm việc, tâm sắc dục, tâm lười biếng, tự cho mình là đúng, học Pháp không nhập tâm, v.v. Chỉ duy nhất cái tâm này là tôi chưa từng nhìn thẳng vào nó, đây quả thực là Pháp lý không thanh tỉnh. Mời khách tặng quà, đi cửa sau, đây là những hành vi và quan niệm đã bại hoại của xã hội người thường. Đệ tử Đại Pháp cần chứng thực Pháp, sao có thể chứng thực những thứ bại hoại này được. Khi quan nạn ập đến, tôi đã vượt qua như thế nào? Nếu do người nhà mời khách tặng quà mà qua được, thì cựu thế lực có thể phục không? Tôi đã đi đúng đường chưa? Đây là tham chiếu mà tôi để lại cho tương lai sao? Quan nạn đến liền dùng thủ đoạn của người thường, điều này có khác gì hễ tiêu nghiệp là uống thuốc tiêm thuốc đâu, căn bản là chưa vượt qua được, tích tụ lại thành một quan lớn thì căn bản là không thể vượt qua được nữa. Đây có lẽ cũng là một trong những nguyên nhân chính khiến tôi bị bức hại trong hang ổ hắc ám mấy năm trước, hôm nay tôi mới thực sự nhận thức được và nhìn rõ nó.
Chị đồng tu này cũng từng trải qua mấy lần bị bức hại, và đều dựa vào chính niệm chính hành của bản thân và dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ mà vượt qua, như vậy Thần mới khâm phục. Ngay cả người chồng không tu luyện của tôi cũng từng vài lần chất vấn tôi rằng, tại sao chị ấy bao năm nay không có chuyện gì, mà tôi lại luôn xảy ra chuyện. Giờ đây tôi mới hiểu ra, Sư phụ đã mượn miệng của chồng để điểm hóa cho tôi, vậy mà tôi luôn không ngộ. Tôi cũng hiểu ra đây chính là sơ hở lớn nhất được hình thành trong thời gian dài tà ác bức hại hơn 20 năm qua. Tôi liền thưa với Sư phụ: Lần này đệ tử nhất định phải đạt tiêu chuẩn và thuần tịnh một cách thiết thực, tu bỏ những quan niệm biến dị đã bại hoại này.
Tôi hiểu ra rằng, đệ tử buông bỏ những quan niệm bại hoại của con người thì chính là Thần đã đắc Pháp, con người sao có thể bức hại Thần? Tâm tôi mở rộng, tâm đại từ bi đã xuất lai. Những cảnh sát Cục An ninh Nội địa kia cũng vì tôi có sơ hở nên mới bị tà ác thao túng hòng bức hại tôi, bản thân phải mau chóng tu cho tốt, không thể hủy hoại những chúng sinh này. Tôi bèn nhẹ nhàng chia sẻ với chồng về quyết tâm của mình, không để anh dùng phương cách của người thường nữa, mong anh nhất định phải giúp tôi vượt qua quan này. Chồng tôi đã đồng ý, bởi vì anh ấy là một sinh mệnh rất xuất sắc, chỉ vì tôi có nhân tâm chưa nhận thức được và chưa tống khứ đi, nên mới liên lụy đến những chúng sinh này cùng phải chịu bức hại.
Hai ngày sau, tôi có một giấc mơ. Tôi mơ thấy người chị đồng tu cùng tôi bước vào một căn phòng, đường ống trên tường căn phòng bị rò rỉ, nước chảy ào ào ra ngoài. Tôi hỏi chị có van để khóa lại không, chị nói có, rồi vặn mấy cái trên một đường ống, nước liền không chảy nhiều nữa. Tôi lại nói: “Chị đừng vặn chặt quá, để lại một chút cho em tắm.” Sau khi tỉnh dậy, tôi liền nghĩ, đây là Sư phụ điểm hóa cho tôi rằng sơ hở lớn đã được vá lại rồi, nhưng sao tôi vẫn muốn để lại một chút, chẳng phải Sư phụ đã giảng “Phật tính vô lậu” sao? Tiếp đó, tôi học kinh văn “Phật tính vô lậu” trong cuốn “Tinh Tấn Yếu Chỉ” của Sư phụ, tôi ngộ ra là Sư phụ muốn đệ tử đi trên con đường chân chính.
Cách đây mấy hôm, tôi đọc một bài viết trên Minh Huệ Net về việc tu bỏ tâm công đức, mang lại cho tôi cảm ngộ rất lớn. Tôi phát hiện ra khi phát tài liệu, giảng chân tướng trực diện, tôi có tồn tại tâm công đức. Thường hay lóe lên ý nghĩ đã phát được bao nhiêu tài liệu, giảng được cho bao nhiêu người; ít thì tiêu cực, nhiều thì nổi tâm hoan hỉ, tâm hiển thị, không thể hoàn toàn vì người khác, mà vẫn còn tâm vị tư vì bản thân trong đó. “Tôi muốn cứu người, tôi muốn hoàn thành sứ mệnh, tôi nhất định phải hoàn thành sứ mệnh”, ở một tầng thứ nhất định thì đây là chính niệm, cũng là động lực để tinh tấn, nhưng sau khi thăng hoa lên thì phát hiện đó cũng là biểu hiện của vị tư. Nhận thức được điều này, tôi liền hỏi Sư phụ: Đệ tử cần đạt đến cảnh giới nào đây? Trong lúc học Pháp, một ý niệm lóe lên: Tất cả đều vì để chúng sinh được đắc cứu! Chúng ta phải hoàn toàn buông bỏ tự ngã, tất cả đều vì để chúng sinh được đắc cứu!
Trên đây là quá trình tu luyện tâm tính phá trừ âm mưu bức hại của tà ác thời gian gần đây của tôi, viết ra để các đồng tu tham khảo. Vì để chúng sinh được đắc cứu, chúng ta thực sự phải tu tốt bản thân. Cảm ân sự bảo hộ và điểm hóa của Sư tôn từ bi, cảm ơn sự giúp đỡ chân thành của các đồng tu.
Trên đây là thể ngộ cá nhân, có điều gì thiếu sót mong các đồng tu từ bi chỉ chính.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/9/508595.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/7/234622.html


