Uy lực của phát chính niệm thực sự quá lớn
Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở Đại lục
[MINH HUỆ 28-04-2026] Tôi bước vào tu luyện Đại Pháp từ năm 1998, năm nay tôi 67 tuổi. Phát chính niệm là một trong ba việc mà Sư phụ yêu cầu đệ tử Đại Pháp thời kỳ Chính Pháp phải thực hiện, và cũng cần làm cho tốt. Tôi muốn dùng trải nghiệm của bản thân để chia sẻ với các đồng tu về tầm quan trọng của phát chính niệm. Nếu có chỗ nào không ở trong Pháp, mong đồng tu từ bi chỉ chính.
Năm 2008, tôi và đồng tu chồng bị bắt cóc cùng lúc, nghe nói cấp trên có chỉ tiêu, nhất định phải bắt đủ bao nhiêu người mới được, tôi bị đưa đến Trại cải tạo Lao động Nữ Hồ Bắc để bức hại. Lúc đó, vào lúc 12 giờ đêm, hai chiếc xe khách lớn đồng thời xuất phát từ Trạm điều phối Bắc Kinh, trên xe chở toàn là học viên nữ. Trong hai chiếc xe này, một chiếc đi đến Mã Tam Gia, một chiếc đi đến Thành phố Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc. Xe khách chạy suốt một ngày, đến tối mới tới Thành phố Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc. Vừa đến nơi, họ không cho ngủ, bắt học thuộc “Lão tam thiên”, “Lệnh số 23”, không thuộc thì không cho nghỉ ngơi. Những kẻ giám sát như ruồi nhặng vây quanh mỗi học viên, ép viết cái gọi là “tam thư”. Phương ngôn họ nói tôi nghe không hiểu một chữ nào, họ liền viết chữ lên giấy để tôi xem. Ai không chuyển hóa thì ngày nào cũng bị phạt đứng; viết “tam thư” rồi thì cho vào phân xưởng làm việc: làm chip hoặc kiểm tra chip.
Mỗi ngày chúng tôi phải thức dậy từ 5 giờ 30 sáng, 7 giờ 30 vào phân xưởng làm việc, làm mãi đến 9 giờ 30 tối, buổi trưa không được nghỉ ngơi, đi vệ sinh cũng phải chạy đi chạy về. Vì có định mức, không hoàn thành định mức sẽ bị phạt đi đều bước hoặc tăng ca. Đa số các đồng tu cao tuổi bị bức hại đến mức mắc bệnh cao huyết áp, bệnh tim, tôi cũng không ngoại lệ. Một buổi tối, sau khi trở về lúc 9 giờ 30, tôi đã hoàn thành định mức nên không bị phạt. Phạm nhân nghiện ma túy liền hô khẩu hiệu bắt mấy đồng tu cao tuổi chưa hoàn thành định mức phải đi đều bước. Tôi thấy đã hơn 10 giờ rồi mà vẫn chưa dừng lại, trong tâm rất phẫn nộ, liền đứng phía sau hai trưởng ban (là phạm nhân) nghiện ma túy, phát chính niệm ở cự ly gần nhắm vào họ. Tôi phát ra một niệm để họ phải chịu trừng phạt trong vòng ba ngày, phát khoảng một tiếng đồng hồ. Kết quả là lúc đi ngủ vào buổi tối, một trưởng ban bị đau bụng kêu la thảm thiết, phải đưa đến phòng y tế. Trưởng ban còn lại ban ngày bị đau răng không ăn được cơm, phải nhịn đói mấy ngày. Bọn họ đều ủ rũ mất sức sống, khí thế tà ác cũng tan biến. Trong tâm tôi cảm tạ sự bảo hộ của Sư phụ. Từ lúc đó trở đi, tôi không còn coi nhẹ bản thân nữa, bởi vì tôi đã thực sự trải nghiệm được uy lực của chính niệm.
Lời của Sư phụ là Pháp, tôi vâng lời Sư phụ, kiên định tín Sư tín Pháp. Về sau, vài lần gặp nguy hiểm khi giảng chân tướng, tôi cũng dựa vào chính niệm để vượt quan. Một lần, tôi đang giúp bán hàng ở cửa hàng của một người bạn, hôm đó, có một ông chú đã nghỉ hưu đến mua đồ, tôi biết ông ấy từng là chủ tịch công đoàn. Tôi liền chủ động giảng chân tướng cho ông ấy, vừa nghe xong, ông ấy liền nắm chặt cổ tay tôi và nói một cách hung hăng: “Cô là người luyện Pháp Luân Công, đi, tôi đưa cô đến đồn công an.” Tôi liền phát ra chính niệm, tiêu diệt tà ác phía sau ông ấy. Đồng thời tôi cười nói: “Chú xem, cháu nói với chú là chuyện tốt, là vì muốn tốt cho chú, chú không thể làm như vậy được.” Ông chú lập tức buông cổ tay tôi ra và nói: “Cô với bà ấy (chủ cửa hàng) là bạn, tôi với bà ấy cũng là bạn.”
Còn có lần khác, khi đang giảng chân tướng trong công viên nhỏ, tôi gặp một người nhà quân nhân, chị ấy lớn hơn tôi vài tuổi. Sau khi tôi giảng xong, chị ấy nói: “Chị nói Đảng Cộng sản không tốt, chẳng phải chính nó đã giành được thiên hạ sao, cuộc Vạn lý Trường chinh đã chết bao nhiêu người cơ chứ, không có Đảng Cộng sản thì làm sao có ngày hôm nay…” Chị ấy càng nói càng lớn tiếng. Tôi thấy chị ấy đã không thể nghe lọt chân tướng nữa rồi, liền phát ra một niệm bảo chị ấy ngậm miệng lại. Kết quả là chị ấy quay sang nói với cái cây bên cạnh, còn tôi đạp xe rời đi.
Lại có lần, tôi giảng chân tướng cho một người mẹ có con nhỏ ở bến xe, người mẹ này không nghe chân tướng, một người phụ nữ bên cạnh cũng liên tục chỉ trích tôi, tôi không bị họ làm cho sợ hãi, vừa phát chính niệm thanh trừ tà ác phía sau họ, vừa tràn đầy chính niệm nói: “Im lặng, tôi hoàn toàn muốn tốt cho chị, sao chị lại không biết tốt xấu vậy. Pháp Luân Công đụng chạm gì đến chị, Pháp Luân Công khuyên người ta làm người tốt thì có gì sai? Chị hãy tìm hiểu trước rồi hẵng nói.” Họ lập tức bị chấn nhiếp, không nói được lời nào.
Sư phụ đã giảng cho chúng ta rằng, các đệ tử Đại Pháp trước 1999 đã sớm được Sư phụ đẩy đến vị trí rồi, uy lực của phát chính niệm thực sự quá lớn. Các đồng tu, chúng ta phải tự tin, chúng ta nên Thần lên chứ.
Ba việc, mỗi một việc đều vô cùng quan trọng. Trong khi học Pháp cho tốt, giảng chân tướng cho tốt, chúng ta cũng nhất định phải coi trọng phát chính niệm cho tốt. Các đồng tu có thể căn cứ vào tình huống thực tế của bản thân mà cố gắng tăng thêm số lần phát chính niệm, kéo dài thời gian phát chính niệm, phát ra chính niệm thuần tịnh, cường đại. Hãy để chúng ta hình thành một chỉnh thể kiên cố bất phá, chính niệm không ngừng, cho đến ngày tà ác bị trừ tận gốc. Đệ tử Đại Pháp chỉ có thực hiện sứ mệnh của mình, mới không hổ thẹn với kỳ vọng của chúng sinh đối với chúng ta; không hổ thẹn với sự từ bi khổ độ của Sư phụ; không hổ thẹn với danh hiệu thần thánh đệ tử Đại Pháp.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/4/28/發正念的威力實在是太大-509143.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/28/234484.html


