Dùng chính niệm ngăn chặn đòn tra tấn bắt đứng quay mặt vào tường
Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 25-2-2025] Đứng quay mặt vào tường trong thời gian lâu là một trong những hình thức tra tấn được sử dụng phổ biến để ép các học viên Pháp Luân Đại Pháp từ bỏ đức tin của mình. Nhiều học viên bị bắt đứng im không động đậy trong 10 tiếng hoặc hơn. Hình thức tra tấn này khiến chân họ sưng phồng, kiệt sức, và thậm chí ngất xỉu. không thể chịu đựng được sự ngược đãi kéo dài này, nhiều học viên đã bị cưỡng ép “chuyển hoá”, để lại sự hối hận thống khổ trêm con đường tu luyện.
Trải nghiệm của tôi với hình thức tra tấn này, mặc dù vậy, đã khác.
Năm 2017, tôi lại bị bắt giam lần thứ hai vì tu luyện Pháp Luân Công. Vừa vào nhà tù, tôi vị bắt đứng quay mặt vào tường. Tuy nhiên, tôi nhớ tới Pháp của Sư phụ.
Sư phụ giảng:
Vô luận trong hoàn cảnh nào cũng không hề theo yêu cầu, mệnh lệnh hay chỉ thị của tà ác“. (“Chính niệm của đệ tử Đại Pháp có uy lực”, Tinh tấn yếu chỉ II)
Tôi kiên quyết từ chối tuân thủ. Người tù nhân được giao nhiệm vụ giám sát và gây áp lực cho các học viên ngạc nhiên, nói: “Anh nói cái gì thế?”
Tôi trả lời bình thản và rõ ràng: “Tôi sẽ không đứng”.
Anh ta tức giận định đánh tôi, nhưng một tù nhân khác vốn ở cùng phòng với tôi trong lần bị giam trước đã chặn anh ta lại. Rồi tôi nói: “Tôi biết, anh phải làm vậy theo lệnh của quản giáo. Hãy nói với họ rằng tôi muốn nói chuyện trực tiếp với vị quản giáo trực hôm nay”.
Anh ta vừa chửi thề vừa đi ra ngoài, rồi quay lại nói: “Quản giáo kêu anh đến văn phòng”.
Khi tôi bước vào, tôi thấy lại chính là người người quản giáo lần trước. Ông ta lạnh lùng hỏi: “Tại sao anh không đứng?”
Tôi trả lời: “Hãy nói tại sao tôi phải đứng?”
Im lặng một lúc, ông ta nói: “Đây là cách chúng tôi quản lý học viên Pháp Luân Công”.
Tôi nói: “Điều 14 của Luật Nhà tù quy định rất rõ: cán bộ nhà tù không được phép trừng phạt thân thể đối với phạm nhân. Tôi vừa mới đến, chưa làm điều gì sai. Vậy tại sao lại bắt tôi phải đứng quay mặt vào tường và ‘kiểm điểm’? Hơn nữa, ngay từ đầu tôi đã vô tội—tôi bị bắt cóc đến đây. Ngay cả nếu như tôi thật sự phạm tội, như các ông nói, thì ở đây có rất nhiều người đang thụ án tử hình hoãn thi hành hoặc tù chung thân, nhưng không ai trong số họ bị buộc phải đứng phạt. Vậy tại sao các học viên Pháp Luân Công lại bị đối xử riêng biệt như vậy?”
Ông ta không trả lời, đi đi lại lại trong phòng rồi nói: “Chưa từng có ai dám nói chuyện với tôi thế này”. Tôi làm ngơ và tập trung phát chính niệm. Sau một hồi, ông ta nói: “Anh có thể về phòng.”
Khi tôi trở về phòng, người tù nhân giám sát tôi nói, quản giáo quyết định miễn áp dụng phạt đứng lâu với tôi bởi vì tôi đã có tuổi.
Lúc đó, có một học viên khác, lớn tuổi hơn tôi, đã 6 tháng bị phạt đứng lâu. Bất chấp, ông ấy vẫn kiên định không từ bỏ đức tin của mình. Ông ấy tin rằng, chịu khổ là tiêu nghiệp. Tôi đọc Pháp của Sư phụ cho ông ấy nghe.
Sư phụ giảng:
“Tôi làm Sư phụ mà giảng, trong Chính Pháp tôi tuyệt đối không thừa nhận việc lợi dụng cuộc bức hại tà ác này để khảo nghiệm các đệ tử Đại Pháp, đệ tử Đại Pháp cũng không được mang theo cách nghĩ sai lầm rằng thừa nhận bức hại này mà nhờ đó tu lên cao. Đại Pháp và các đệ tử Đại Pháp là phản bức hại, đó cũng là trách nhiệm khi bản thân là đệ tử Đại Pháp. Tu không dựa trên Pháp, bản thân việc thừa nhận bức hại cũng là không cách nào tu lên cao hơn được đâu, càng không đạt được tiêu chuẩn đệ tử Đại Pháp”. (“Giảng Pháp tại Pháp hội miền Tây Mỹ quốc năm 2004”, Giảng Pháp tại các nơi V)
Pháp của Sư phụ đã khiến tinh thần vị đồng tu khởi lên. Sau đó, ông ấy nói thẳng với quản giáo, và 6 tháng bị bức hại đứng quay mặt vào tường của ông ấy đã kết thúc.
Sau đó, họ chuyển tôi sang khu vực nhà tù hắc ám với kỷ luật hà khắc. Bốn tù nhân giám sát tôi trong suốt 24 tiếng. Tôi ngộ được rằng hoàn cảnh thuận lợi chỉ đến khi mình có chính niệm, chính hành. Tôi gạt cảm xúc sang một bên, dùng thiện tâm đối xử với họ—quan tâm đến cuộc sống hàng ngày của họ, đặt mình vào vị trí của họ và xây dựng mối quan hệ chân thành.
Kết quả là, họ đã ngừng sách nhiễu tôi, lại còn bắt đầu quay sang giúp đỡ. Một ví dụ là, một trong số họ đã chuyển cho tôi một cuốn Chuyển Pháp Luân.
Một đêm, vào lúc 3h sáng, khi tôi đang chui trong chăn đọc sách, thì người quản giáo trực hôm đó đã vào phòng chúng tôi và cùm tay xích chân tôi. Trước khi đổi ca trực, một tù nhân nói thầm với tôi: “Anh gặp chuyện lớn rồi. Đội trưởng muốn anh đứng quay mặt vào tường”. Tôi trả lời: “Bảo ông ta tôi tuyệt nhiên phản đối”.
Người tù nhân đó chân thành khuyên tôi: “Đừng cứng đầu với ông ta. Ở đây có ai không sợ ông ta chứ. Ông ta thường dùng dây thừng trói những ai không nghe lời và treo họ lên và đánh đập rất tàn nhẫn”.
Tôi trả lời: “Tôi đến thế giới này vì Đại Pháp, và cũng sẽ rời đi vì Đại Pháp. Cứ để ông ấy làm gì ông ấy muốn đi”.
Có khoảng 30 tù nhân nhìn theo. Ánh mặt họ lộ vẻ vừa lo lắng vừa khâm phục. Thực sự, lúc ấy tim tôi đập thình thịch, như thể tôi đang đối mặt với thử thách sống còn.
Ngay sau đó, một tù nhân chạy về nói: “Anh may mắn rồi. Cán bộ cấp trên vừa đến. Ông ta nói anh đã lớn tuổi nên không bị đứng nữa.
Sự bức hại nguy hiểm đã được hoá giải nhờ tôi có chính niệm, chính hành.
Trong lòng tôi trào dâng lòng cảm ân với Sư phụ từ bi vĩ đại.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/18/503821.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/25/233096.html


