Bài viết do đồng tu chỉnh lý từ lời kể của đệ tử Đại Pháp tỉnh Liêu Ninh

[MINH HUỆ 03-04-2026] Từ nhỏ, tôi là người thật thà, tính cách hướng nội, nhưng cũng rất hiếu thắng, và có một tật xấu đó là không thích bị người khác phê bình.

Năm 2000, khi đang làm việc tại cơ quan, tôi phát sinh mâu thuẫn với một đồng nghiệp. Sau đó, cô ấy đến chỗ lãnh đạo mách lẻo về tôi, muốn làm cho tôi bị mất việc (thất nghiệp). Tôi rất lo lắng, bức bối nên vừa hút thuốc vừa uống rượu, không biết phải làm sao, còn đi khắp nơi tìm những người bị phụ thể để xem bói, kết quả là trong nhà thờ cúng thờ một đống những thứ loạn bát nháo. Một hôm, vì trước đó, chúng tôi lại xảy ra mâu thuẫn, nữ đồng nghiệp ấy đã ra tay đánh tôi trước. Tôi giật lấy đồ trong tay cô ấy, rồi cầm một thanh sắt đánh một cái vào đầu cô ấy, đầu cô ấy liền chảy máu, khiến tôi sợ quá mà ngất đi. Cô ấy được đưa đến bệnh viện cấp cứu, nhưng do mất máu quá nhiều nên không qua khỏi và tử vong. Tôi bị bắt vào trại tạm giam.

Chính trong trại tạm giam, cuộc đời tôi đã có một bước ngoặt. Có một lần, trưởng trại tạm giam tìm tôi nói chuyện, bảo tôi hãy chuẩn bị tâm lý, ý là tôi có thể sẽ bị thi hành án tử hình, còn nói hôm đó sẽ bảo nhà bếp làm cho tôi một bát thịt để ăn.

Lúc đó, tà đảng đã vu khống và đàn áp Đại Pháp cùng các đệ tử Đại Pháp. Trong trại tạm giam đang giam giữ phi pháp rất nhiều đệ tử Đại Pháp ở địa phương và từ nơi khác đến. Tôi bị giam chung với hơn 20 đệ tử Đại Pháp.

Tôi rất hoang mang, đối mặt với hiện thực, có lẽ sắp phải đối mặt với việc bị xử bắn, không biết phải làm sao. Trưởng trại tạm giam bảo tôi canh chừng các đệ tử Đại Pháp, không cho họ luyện công. Rất nhiều người trong số họ đã giảng chân tướng Đại Pháp cho tôi. Tôi thấy họ ai nấy đều rất thiện lương, đều biết nghĩ cho người khác. Trước khi xảy ra chuyện, chồng tôi từng nói với tôi rằng, ở cơ quan anh ấy, có cặp vợ chồng nọ sau khi học Pháp Luân Công thì không còn đánh nhau nữa. Lúc đó, tôi bèn nói: “Tốt như vậy, hôm nào em cũng đi học.” Bởi vì Sư phụ từng đến nơi chúng tôi truyền Pháp, nên ở đây có rất nhiều người luyện công.

Lúc đó, không hiểu sao tôi lại nói với các đệ tử Đại Pháp một câu: “Đại Pháp có thể cứu tôi không?” Họ nói: “Nếu chị thật tâm tin tưởng Đại Pháp, có Sư phụ ở đây, chị có cái tâm này, Sư phụ có thể giúp chị.” Từ tận đáy lòng, tôi biết Đại Pháp là tốt, trong tâm thực sự rất tin tưởng Đại Pháp và Sư phụ.

Từ đó về sau, tôi âm thầm giúp đỡ các đệ tử Đại Pháp; có lúc họ luyện công, tôi ở bên cạnh trông chừng cảnh sát cho họ; những bài kinh văn của Sư phụ mà họ chép ra, tôi sẽ giúp cất kỹ, bởi vì trại tạm giam sẽ khám xét các đệ tử Đại Pháp nhưng lại không kiểm tra tôi, nên tôi sẽ giúp họ bảo quản cẩn thận. Các đệ tử Đại Pháp học thuộc Pháp, tôi cũng học thuộc cùng họ. Tôi bỗng chốc minh bạch ra rằng, thực sự là Phật đã đến rồi.

Qua một thời gian, có một hôm, trưởng trại vui vẻ gọi tên tôi và báo cho tôi biết rằng tôi không phải chết nữa, phán quyết tử hình không đưa xuống, tôi bị tuyên án tử hình hoãn thi hành án.

Sau khi có phán quyết, tôi bị đưa vào nhà tù. Tôi mang theo bên mình một cuốn “Hồng Ngâm” chép tay do các đệ tử Đại Pháp tặng. Vì tôi có giấy giám định bệnh tâm thần nên bị giam ở bệnh viện nhà tù. Lúc đó, tôi chưa từng đọc các bài giảng Pháp của Sư phụ một cách có hệ thống, cũng chưa từng đọc trọn vẹn cuốn “Chuyển Pháp Luân”, vẫn chưa thể hoàn toàn hiểu được nội hàm của tu luyện, nhưng trong tâm vô cùng khao khát được nghe dù chỉ là một câu kinh văn của Sư phụ, tôi đều vô cùng trân quý.

Sau đó, tôi được bố trí trông coi các đệ tử Đại Pháp, đồng thời tôi còn phụ trách dọn dẹp vệ sinh trên dưới các tầng, như vậy tôi có nhiều cơ hội hơn để tiếp xúc với các đệ tử Đại Pháp. Có lúc, có phạm nhân mới đến, tôi sẽ cố nhìn kỹ xem có đệ tử Đại Pháp không, họ bị đưa đến phòng nào. Đợi lúc tôi đi dọn vệ sinh, liền nhân lúc người khác không chú ý, tôi lén trao đổi với họ vài câu, nhờ họ dạy tôi vài câu kinh văn mà họ nhớ được. Trong những năm ở nhà tù, tôi đã học thuộc được phần lớn các bài thơ trong “Hồng Ngâm” và các bài kinh văn trong “Tinh Tấn Yếu Chỉ”, còn “Chuyển Pháp Luân” thì tôi học thuộc được hơn 200 chữ đầu tiên. Có một lần, để trao đổi vài câu với một đệ tử Đại Pháp, hai chúng tôi đứng trước hai ô cửa sổ đang mở, thò đầu ra ngoài. Để tránh sự chú ý của người khác, chúng tôi ban đầu giả vờ thảo luận về thời tiết, sau đó cô ấy dạy tôi học thuộc Pháp. Được một lúc, chúng tôi bị người trực ban gọi vào.

Lúc đó, tôi thường lén lút tiếp xúc với các đệ tử Đại Pháp, mục đích chính là để có thể nhớ được nhiều Pháp hơn. Tôi ở tầng ba, sau đó tầng bốn có một đệ tử Đại Pháp mới đến. Nhân lúc dọn vệ sinh, tôi đã tiếp xúc với cô ấy, hỏi cô ấy phải tu như thế nào? Cô ấy nói những gì tôi nhớ được như vậy là đủ dùng rồi, chỉ cần nắm vững ba chữ “Chân-Thiện-Nhẫn” là được rồi.

Có một lần, một đệ tử Đại Pháp tuyệt thực để phản bức hại, bị bức thực dã man. Cháo bột ngô dùng để bức thực chưa chín, tôi liền mua sữa bột bỏ vào trong. Việc này bị phạm nhân khác nhìn thấy và tố cáo với cảnh sát, thế là tôi bị cấm mua đồ trong một thời gian dài. Lại có một lần, một tù nhân phụ trách giám sát giẫm lên chân đệ tử Đại Pháp, ra sức day đi day lại. Tôi từ giường tầng trên nhảy xuống, dùng trí huệ ngăn chặn hành vi ác độc của tù nhân giám sát đó. Còn có rất nhiều việc bảo vệ đồng tu khác nữa. Sau đó, cảnh sát cũng phát hiện ra tôi thích ở cùng với các đệ tử Đại Pháp, nên tôi tạm thời tránh đi vài ngày.

Sau đó, tôi được giảm án 5 năm và được về nhà trước thời hạn.

Sau khi về nhà, người nhà giúp tôi tìm một công việc làm công nhân vệ sinh môi trường. Trong thời gian làm việc, tôi luôn mong tìm được đệ tử Đại Pháp, nhưng lại không dám hỏi trực tiếp. Tôi thường quan sát những người qua đường, thấy ai có vẻ thiện lương, tôi liền tiến đến hỏi xem có phải là người tu Phật không? Cuối cùng, có một hôm, một đồng nghiệp làm cùng tôi nhìn thấy một người đàn ông tóc bạc đi ngang qua, liền nói người này là đệ tử Đại Pháp, thường xuyên đưa tài liệu cho người khác. Nhưng trước mặt những người khác tôi không dám tiến lên hỏi thẳng, chỉ nghĩ đợi có cơ hội gặp lại ông ấy thì sẽ hỏi riêng, nhưng mãi vẫn không gặp lại. Sau này, cuối cùng tôi cũng gặp được một đệ tử Đại Pháp, nhờ cô ấy thỉnh giúp tôi trọn bộ sách Đại Pháp. Dưới sự an bài của Sư phụ, tôi đã đến làm bảo mẫu cho một gia đình, có thời gian dư dả để học Pháp. Tôi như người khát nước, khao khát được đọc hết một lượt tất cả các kinh văn của Sư phụ, mà xem cũng hiểu rõ. Tôi biết mình không còn là người thường nữa, tôi đã thực sự đắc Pháp rồi.

Khi làm công nhân vệ sinh, sau này, tôi được đề bạt làm tổ trưởng. Như vậy, tôi có thể biết được số điện thoại, họ tên của tất cả các tổ trưởng cũng như số điện thoại của lãnh đạo ngành vệ sinh. Tôi liền chép lại, chuyển cho đồng tu để đăng lên mạng, hy vọng các đệ tử Đại Pháp ở nước ngoài có thể gọi điện thoại cứu độ những người này. Lúc đó, sở vệ sinh môi trường bảo các công nhân vệ sinh nhặt các tấm thẻ phần mềm vượt tường lửa, thu hồi với giá một hào một tấm. Tôi liền thu mua lại với giá năm hào một tấm, như vậy họ đều giao hết cho tôi. Tôi cầm lấy và đem tặng cho các đệ tử Đại Pháp đang giảng chân tướng trên phố.

Tôi đi làm thuê ở đâu, người khác đều cảm thấy tôi rất tốt. Có một hiệu trưởng trường học, khi tôi rời khỏi nhà bà ấy, đã ôm tôi khóc, nói rằng tôi đã làm cho gia đình bà tốt lên. Tôi còn thỉnh cho bà ấy một cuốn “Chuyển Pháp Luân”. Thực ra tôi không cảm thấy mình làm tốt đến đâu, tôi biết đó là uy lực của Đại Pháp đã khiến nội tâm tôi phát sinh biến hóa, tiêu chuẩn đạo đức được đề cao lên, nên trong mắt người thường thì tôi đã vượt qua người thường rồi.

Sư phụ đã ban cho tôi sinh mệnh thứ hai, sự chân thành của các đệ tử Đại Pháp đã thức tỉnh tâm hồn lạc lối của tôi. Tôi sẽ truyền đạt sự mỹ hảo này đến cho nhiều người có duyên hơn nữa.

Cùng với nhận thức lý tính về Đại Pháp, tôi biết mình vẫn còn sứ mệnh phải hoàn thành, vẫn còn thệ ước phải thực hiện, tôi phải ra ngoài giảng chân tướng cứu người. Ban đầu, khi ra phố tôi không mở miệng được, mấy ngày liền ngồi trên vỉa hè, không dám giảng. Cứ tới rồi lại về, đến rồi lại đi, quả thực là không mở miệng được. Rồi cuối cùng, tôi cũng dám nói. Hiện tại, mỗi ngày đều có người minh bạch chân tướng và làm tam thoái.

Vận mệnh của tôi đã rẽ lối một cách kỳ diệu, bởi vì tôi có may mắn bắt kịp cơ duyên vạn cổ khó gặp vào lúc Sư phụ hồng truyền Đại Pháp. Sinh mệnh của tôi đích thực là do Sư phụ cứu về, đệ tử chỉ có nỗ lực làm tốt ba việc, để báo đáp Phật ân hạo đãng của Sư phụ.

Cảm tạ Sư phụ! Khấu bái Sư phụ!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/3/505016.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/8/233934.html