Trải nghiệm đắc Pháp thần kỳ của tôi
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 16-05-2026] Vào những năm 90 của thế kỷ trước, gia đình tôi đứng trước nguy cơ tan vỡ. Cả ngày tôi không thấy bóng dáng chồng mình đâu, anh ấy đã nhiễm phải nhiều thói hư tật xấu: ăn nhậu, cờ bạc, chơi bời. Tôi ở nhà thẫn thờ, nhất thời trong lòng cảm thấy bế tắc, nằm trên giường, ngước nhìn ra bầu trời. Đột nhiên, trên không trung xuất hiện bốn chữ: “phản bổn quy chân”, tôi liền bật dậy.
Tự tử không thành
Sau khi ly hôn, tôi cùng chị gái tới Thành phố Diên Cát cách nhà rất xa. Tôi nhớ con, nhớ cha mẹ, cả ngày chỉ biết khóc ròng. Một hôm, tôi ăn mặc chỉnh tề, đi thẳng đến đường ray xe lửa, muốn chết đi cho xong. Nhìn thấy một đoàn tàu từ xa chạy tới, chớp mắt đã đến ngay trước mặt.
Lúc này, tôi nghe thấy một giọng nói rất rõ ràng: “Con không thể chết, con còn có sứ mệnh.” Tôi vội ngoảnh đầu nhìn lại, đoàn tàu lao vút qua, tóc và váy bị gió cuốn đập vào tàu kêu “phành phạch”, tôi đã không chết.
Tôi vừa khóc vừa nghĩ: “Mình thật vô dụng, đến chết cũng không xong. Sao mình lại còn ‘có sứ mệnh’ gì nữa chứ?” Tôi nghĩ mãi không ra.
May mắn gặp được Đại Pháp
Tôi nghĩ mình đã không chết được, vậy thì đi buôn kiếm tiền. Tôi thuê một quầy hàng trong siêu thị để bán đồ lặt vặt. Một hôm, tôi nhìn thấy một bác gái tay cầm một cuốn sách có bông hoa màu đỏ rất đẹp. Hai ngày liền đều như vậy.
Ngày thứ ba, tôi quyết định: “Không bán hàng nữa, sang giúp bác gái bán hàng.” Bán xong hàng buổi sáng, bác gái hỏi tôi: “Cháu ưng loại len nào? Bác để lại giá gốc cho.” Tôi lắc đầu. Bác gái bảo: “Cháu giúp bác cả buổi sáng rồi, bác phải cảm ơn cháu chứ.” Tôi nói: “Cuốn sách này của bác mua ở hiệu sách nào, ở đâu vậy ạ?” Bác ấy nói: “Cháu muốn đọc sách à? Cháu đi rửa tay đi.” Sau khi tôi quay lại, bác gái hai tay nâng cuốn “Chuyển Pháp Luân” đưa cho tôi, tôi cũng dùng hai tay đón lấy.
Trở về quầy hàng của mình, tôi mở cuốn “Chuyển Pháp Luân”, nhìn thấy người trong ảnh đang mỉm cười, nhìn tôi giống như một người thân đã lâu không gặp. Sắp đến giờ nghỉ làm, tôi nói với bác gái: “Cháu muốn mang sách về nhà đọc.” Bác gái liền đồng ý.
Ăn cơm tối xong, tôi bắt đầu đọc “Chuyển Pháp Luân”, đọc đến nỗi lúc thì khóc, lúc lại cười, tôi bất giác thốt lên: “Hay quá, tốt quá rồi, giá như đọc sách sớm hơn thì mình đã không ly hôn.” Tôi đọc cả đêm, khóc cả đêm, quả thực là ân hận vì đã đọc sách quá muộn.
Ngày hôm sau tôi không đi làm. Chị gái đến và hỏi: “Sao em không đi làm?” Tôi nói: “Chị xem mắt em này, sưng húp như quả đào rồi.” Chị gái hỏi: “Ai bắt nạt em à?” Tôi nói: “Không có. Là cuốn sách này hay quá.” Chị gái cầm sách đọc một lúc, cũng nói là hay. Không lâu sau chị cũng đắc Pháp tu luyện.
Tịnh hóa thân thể
Đọc “Chuyển Pháp Luân” chưa được mấy ngày, chứng đau dây thần kinh sinh ba của tôi đã không còn đau nữa; khối u to bằng nắm tay ở dạ dày trước đây đã biến mất; lá gan cứng như tấm sắt cũng không còn đau nữa.
Trước đây đầu óc tôi cứ tê dại. Một hôm khi đang sắp xếp hàng hóa, tôi cảm thấy có một cây kim bạc dài nửa thước đâm nhanh từ đỉnh đầu vào trong não, sau đó lại mát lạnh rút ra, cảm thấy não bộ thoải mái vô cùng. Từ đó, tôi hết bệnh, thân thể nhẹ nhõm.
Cơ duyên vạn cổ
Một hôm dì Hàn đến, nói với tôi: “Tiểu Mai, dì thỉnh được Pháp tượng của Sư phụ rồi, cháu có muốn xem không?” Tôi nói: “Có ạ.” Tôi cùng dì Hàn đến nhà dì.
Khi lên lầu, tôi cảm thấy cơ thể “rần rần”, nổi da gà. Tôi hỏi dì Hàn: “Sao cháu lại cảm thấy lạnh thế nhỉ?” Dì Hàn cười, nói: “Đây là chuyện tốt.”
Sau khi vào nhà, nhìn thấy Pháp tượng của Sư phụ trên tường, tôi liền muốn quỳ xuống, nhưng không thể quỳ được, giống như có một bàn tay lớn đang nâng tôi lên. Tôi nghe thấy một giọng nói: “Cuối cùng con cũng đến rồi.”
Chính Sư phụ từ bi vĩ đại đã ban cho đệ tử sinh mệnh thứ hai, sứ mệnh của tôi chính là trợ Sư Chính Pháp, cứu độ chúng sinh.
Tôi tu luyện đến nay đã được gần 30 năm, mỗi thời mỗi khắc đều không thể rời xa sự bảo hộ từ bi của Sư phụ. Sư phụ đã phó xuất cho tôi quá nhiều rồi, đệ tử dùng hết ngôn ngữ nhân gian cũng không thể bày tỏ hết lòng cảm ân đối với Sư phụ. Tôi chỉ có thể học Pháp, duy hộ Pháp thật tốt, cứu nhiều người hơn nữa, mới không phụ sự kỳ vọng lớn lao của Sư tôn, không phụ sự mong mỏi của chúng sinh trong thế giới của mình.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/16/506774.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/5/234592.html


