Bài viết của Nham Chí, đệ tử Đại Pháp ở Sơn Đông, Đại lục

[MINH HUỆ 03-06-2026] Năm 1999, tôi đắc Pháp Luân Đại Pháp. Sư phụ dạy chúng tôi làm người tốt, vì vậy tôi luôn nỗ lực làm một người tốt, sống hòa thuận với những người hàng xóm, bất kể nhà ai có việc cần giúp đỡ, tôi đều cố gắng hết sức.

Con của Hồng Bình hàng xóm còn nhỏ, mẹ chồng không trông giúp, nên mỗi khi có việc cô ấy lại đưa con sang nhà tôi, nhờ tôi trông hộ. Chồng của Hồng Bình lái xe ở xa, có những công việc nặng nhọc cô ấy không làm nổi, vợ chồng tôi đều cố gắng giúp đỡ.

Sau khi Trung Cộng bức hại Pháp Luân Đại Pháp vào ngày 20 tháng 7 năm 1999, tivi và đài phát thanh ngày nào cũng vu khống Pháp Luân Công, nói rằng người luyện Pháp Luân Công không lo làm ăn, tự sát, v.v. Tôi giảng chân tướng cho những người đến làng chúng tôi buôn bán, nhưng họ lại tin vào những gì trên tivi tuyên truyền. Hồng Bình liền nói với họ: “Đừng tin những gì trên tivi nói. Mọi người xem chị Hai của tôi kìa, học Pháp Luân Công tốt biết bao, ngày nào cũng làm việc, hiếu kính người già, cũng đâu có giết con cái.” Cô ấy vừa nói vậy, những người buôn bán liền xin tài liệu chân tướng để đọc.

Khi tôi giảng chân tướng, khuyên tam thoái cho mọi người (thoái xuất khỏi các tổ chức đảng, đoàn, đội của Trung Cộng), chỉ cần Hồng Bình có mặt ở đó, cô ấy đều nói: “Cứ thoái đi, nghe lời chị Hai không sai đâu.”

Một ngày nọ, em trai tôi đến nhà, nhưng tôi không có nhà, cậu ấy liền hỏi Hồng Bình xem tôi đi đâu rồi. Hồng Bình không biết em trai tôi, tưởng là người của đảng ủy đến sách nhiễu tôi, liền lớn tiếng quát: “Anh đến tìm người ta làm gì?! Tôi không biết chị ấy đi đâu rồi, các người đúng là rảnh rỗi chẳng có việc gì làm.” Em trai tôi nghe xong thì sững sờ, vội vàng nói: “Đừng hiểu lầm, tôi là em trai của chị ấy.” Hồng Bình nghe vậy thì ngại ngùng nói: “Tôi tưởng anh là người của đảng ủy. Xin lỗi nhé, chị ấy đang ở ngoài vườn rau.” Khi gặp tôi, em trai tôi nói: “Em thật sự bái phục hàng xóm của chị đấy.”

Chồng của một người hàng xóm khác tên là Hỷ Yến bị đau lưng, không thể làm việc nặng, việc thô, nên mọi việc trong nhà đều do Hỷ Yến làm. Bố mẹ chồng đối xử không tốt với Hỷ Yến, chồng lại bênh vực bố mẹ, thường xuyên mắng chửi cô ấy, khiến cô ấy tủi thân và thường khóc lóc kể lể với tôi, muốn ly hôn. Tôi khuyên cô ấy: “Đừng ly hôn, đợi con cái lớn lên là ổn thôi, không thể để con cái không có một gia đình trọn vẹn.” Từ đó về sau, Hỷ Yến không bao giờ nhắc đến chuyện ly hôn nữa.

Vào mùa thu nọ, Hỷ Yến làm phẫu thuật vẫn chưa hồi phục hẳn thì bố chồng cô ấy lại phải nhập viện. Chồng của Hỷ Yến ở trong bệnh viện chăm sóc ông cụ, thu hoạch ngô về nhà không có ai lo, tôi cùng chồng liền gọi thêm những người hàng xóm khác, giúp nhà họ đưa ngô lên mái nhà phơi. Lại có một lần Hỷ Yến phải nhập viện, chồng cô ấy ở nhà một mình, không biết nấu ăn, bình thường còn phải ra nhà kính và trại lợn làm việc. Lúc đó tôi đang làm bánh ở nhà, liền nói chồng mang nửa túi bánh nướng sang cho anh ấy.

Một hôm, em gái chồng của Hỷ Yến đến nhà cô ấy, tôi liền cầm tài liệu chân tướng sang giảng chân tướng. Chồng của Hỷ Yến nói: “Em gái à, em phải nhớ kỹ ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’. Chị Hai của chúng ta là người tốt đấy, lúc chị dâu em nằm viện không có nhà, mẹ không nấu cơm cho anh, chị Hai đã nói anh Hai mang bánh nướng sang cho anh. Năm đó bố chúng ta nằm viện, cũng nhờ có anh chị Hai giúp đỡ. Ai nói Đại Pháp không tốt, anh cũng phải nói [với họ] là Đại Pháp tốt.” Em gái cậu ấy mỉm cười gật đầu, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy biết ơn.

Tú Trân hàng xóm là một người thẳng thắn, cô ấy sinh ba cô con gái, nên mẹ chồng và chị em dâu đều coi thường cô ấy, mẹ chồng cũng không giúp cô ấy trông con. Chồng của Tú Trân là giáo viên, một mình cô ấy ở nhà lo liệu mọi việc trong ngoài. Con cái tan học không có chỗ đi, tôi liền dẫn bọn trẻ về nhà mình, đói thì cho các cháu ăn cơm. Nhà Tú Trân có việc gì không làm được, tôi đều giúp đỡ. Cô ấy đến nhà tôi làm bánh, tôi chỉ thu tiền điện.

Mấy gia đình hàng xóm này đều đã minh bạch chân tướng và làm tam thoái. Những người hàng xóm của tôi đều là người cởi mở, chúng tôi thường xuyên ở cùng nhau nói nói cười cười, thường là cười rất sảng khoái, tiếng cười của Hỷ Yến là to nhất, Tú Trân nói cả làng đều có thể nghe thấy tiếng cười của chúng tôi. Nhà ai làm món gì ngon, đều mang ra để mọi người cùng thưởng thức.

Sau khi Trung Cộng bức hại Pháp Luân Đại Pháp, những người hàng xóm đều từng bảo vệ tôi. Trước Tết Dương lịch năm 2000, người của đảng ủy và cảnh sát đồn công an đã bắt tay nhau đến nhà ép tôi từ bỏ tu luyện, còn bắt tôi ký tên, nhưng tôi không hợp tác với họ. Họ tức tối bỏ đi, đe dọa sẽ quay lại bắt cóc tôi, còn đòi dỡ nhà của tôi.

Tôi nói với chồng: “Em không thể để họ bắt đi được. Nếu họ dỡ nhà, chúng ta sẽ dắt con đi ăn xin, [chứ] tuyệt đối không thể từ bỏ tu luyện.” Chồng gật đầu. Ông ấy không tu luyện, nhưng rất ủng hộ tôi, tôi giẫm lên lớp tuyết dày rời đi. Những người hàng xóm nghe tin, sợ người của đảng ủy đến lục soát nhà tôi, liền giúp chồng tôi dùng xe đẩy đưa hạt lạc và dầu lạc (chất đầy trong nhà) sang nhà hàng xóm cất giấu.

Không lâu sau khi vừa qua Tết năm 2001, một người của đảng ủy tự xưng là phó chủ tịch thị trấn đến, yêu cầu tôi lên đảng ủy xem video “tự thiêu ở Thiên An Môn”. Tôi nói: “Tôi không đi xem, vụ tự thiêu là giả. Sư phụ của tôi không cho phép sát sinh, những người tự thiêu chắc chắn không phải là học viên Đại Pháp.” Người đó nói: “Tôi chỉ đến báo cho chị biết, nếu chị không đi, ngày kia đồn công an sẽ cử người đến bắt chị.” Sau khi ông ấy rời đi, tôi liền nghĩ: “Chẳng lẽ ông ấy đến để báo tin sao? Mình nhất định không thể để họ bắt đi được.”

Đến ngày hôm đó, chồng đi làm, con trai cũng đi học. Tôi vừa định đóng cửa thì anh trai tôi đạp xe đến, anh ấy cũng tu luyện, còn mang theo nửa túi tài liệu chân tướng. Tôi nói: “Sao anh lại đến đây? Hôm nay người của đồn công an đến bắt em đấy.” Anh ấy vừa vào nhà, người của đồn công an đã bắt đầu gõ cửa, họ đỗ xe trước cửa và nhất quyết không chịu đi.

Tôi và anh trai vác nửa túi tài liệu chân tướng nhảy sang nhà hàng xóm trốn. Mẹ chồng của Hỷ Yến đã giúp nhận lấy tài liệu chân tướng, tôi lại trèo sang nhà Hồng Bình. Hồng Bình nói: “Chị Hai, đừng sợ, chúng ta đâu có làm việc xấu, cứ ở nhà em đừng đi đâu cả.” Hồng Bình đi ra ngoài xem xét. Người của đồn công an đến trưa mới rời đi, tôi an toàn trở về nhà, anh trai tôi cũng về nhà an toàn.

Vào mùa đông năm 2009, tôi cùng đồng tu ra ngoài giảng chân tướng, bị người không minh bạch chân tướng tố cáo, và bị bắt cóc đến đồn công an. Chồng thấy tôi mãi không về nhà, liền đi ra ngoài tìm tôi. Người của phòng “610” thành phố và đồn công an đến nhà tôi lục soát phi pháp, thấy nhà tôi đóng cửa, họ liền từ mái nhà của Tú Trân men theo cầu thang mái nhà nhà tôi để đột nhập vào nhà tôi.

Tú Trân nhìn thấy sáu, bảy người đàn ông to khỏe từ mái nhà của nhà cô ấy đột nhập vào nhà tôi, liền trèo lên mái nhà lớn tiếng hét: “Các người làm gì vậy?! Nhà người ta không có ai, các người vào đó làm gì?!” Họ nói: “Đừng lên tiếng, chúng tôi là người của đồn công an.” Tú Trân nói: “Đồn công an gì? Tôi thấy các người là thổ phỉ thì có. Kẻ xấu thì các người không bắt, chỉ chuyên đi bắt người tốt. Các người ra ngoài cho tôi!” Người của đồn công an rụt rè nói: “Đừng lên tiếng.” Tú Trân nói: “Sao tôi không được lên tiếng? Người đâu! Nhà Tiểu Bân có người đột nhập rồi!” Những người hàng xóm nghe tiếng đều chạy ra, có người nói: “Lấy xẻng bổ chết chúng đi, đừng ai cản.” Người của đồn công an nghe thấy vậy, đều lếch thếch bỏ đi.

Họ lại đến nhà trưởng thôn, bảo trưởng thôn dẫn đến nhà tôi để lục soát. Lúc này chồng tôi trở về, ông ấy đóng sầm cửa lại và nói: “Đúng lúc tôi không tìm thấy các người, thì các người đều đến đây rồi. Hôm nay nếu không thả vợ tôi về nhà, các người không một ai được ra khỏi đây!” Người của đồn công an đã nhiều lần chạm trán với chồng tôi, vừa nhìn thấy khí thế này, đều sợ hãi chạy tót lên mái nhà.

Người của phòng “610” thành phố không biết chồng tôi, liền ngang ngược nói: “Chúng tôi là người của cơ quan công an thành phố, vợ anh phát tài liệu là phạm pháp rồi.” Chồng tôi nói: “Vợ tôi phát tài liệu không phạm pháp, người phạm pháp chính là các người! Giang Trạch Dân đã bị kiện ra tòa án quốc tế rồi, các người vẫn còn ở đây bức hại người tốt. Khi Đại Pháp chính lại mọi thứ, các người không một ai chạy thoát đâu. Ai không sợ chết thì bước tới đây, hôm nay tôi liều mạng với các người!” Với chính khí lẫm liệt của chồng tôi, họ đã phải lùi bước.

Cuối cùng họ đã viết bản cam kết, nói rằng chỉ cần chồng tôi để họ đi, khi về họ sẽ thả tôi. Tối hôm đó, nhờ sự bảo hộ của Sư phụ, tôi đã được chồng đón về nhà an toàn. Họ cũng đưa đồng tu về nhà. Quả thực là một cuộc đọ sức chính-tà.

Ngày hôm sau, những người hàng xóm thấy tôi trở về đều rất vui mừng, liền kể lại chuyện tối qua cho tôi nghe. Hỷ Yến vừa diễn tả vừa nói: “Chị Hai này, anh hai thật cừ khôi, giọng của anh Hai chắc cả làng đều nghe thấy, anh Hai nói: ‘Vợ tôi là người tốt, các người không thả cô ấy, hôm nay không một ai được đi khỏi đây!’.” Hỷ Yến nói xong liền cười ha ha.

Vào đầu tháng 5 năm 2023, chồng của Tú Trân hàng xóm gọi điện cho chồng tôi, nói: “Người của đồn công an đến trước cửa nhà anh rồi, thấy trong nhà không có ai nên đã bỏ đi. Tôi đang làm việc trong nhà kính, sợ họ đến nhà kính nên đã đóng cửa lại. Họ đến nhà kính thấy cửa đóng, cũng bỏ đi rồi.” Nhờ sự bảo hộ của Sư phụ, tôi lại tránh được một lần bị bức hại.

Những người hàng xóm của tôi đã minh bạch chân tướng, đặt định đúng vị trí của bản thân, nhất định sẽ nhận được sự cứu độ của Pháp Luân Đại Pháp. Tôi cũng hy vọng sẽ có thêm nhiều người dân có thể minh bạch chân tướng, nhận được sự bảo hộ của Pháp Luân Đại Pháp.

(Bài viết mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2026 được chọn đăng trên Minh Huệ Net)

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/6/3/510422.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/9/234649.html