[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] Pháp Luân Đại Pháp mang lại hy vọng cho các tử tù
Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 01-06-2026]
Tháng 7 năm 1999, Trung Cộng bắt đầu cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp. Vì để nói cho thế nhân biết “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo” mà tôi đã bị Trung Cộng bắt cóc, giam giữ phi pháp, lao động cải tạo và kết án. Trong thời gian bị giam giữ phi pháp, tôi không ngừng giảng chân tướng cho những người hữu duyên, giúp nhiều người nhận rõ được sự tà ác của Trung Cộng, minh bạch chân tướng Pháp Luân Công, thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo” và đắc được phúc báo.
1. Tin tưởng Đại Pháp, tử tù được tái sinh
Năm 2005, tôi bị giam giữ phi pháp tại khu chuyển tiếp của trại tạm giam (những người mới đến đều phải vào khu chuyển tiếp này trước để học cái gọi là nội quy trại giam). Một hôm, một phạm nhân buôn lậu ma túy tên là Húc Đông (hóa danh) đeo cùm tử tù bước vào khu chuyển tiếp, vẻ mặt ảm đạm, không chút huyết sắc, tinh thần vô cùng suy sụp.
Trong dịp Tết, cảnh sát tổ chức hoạt động cho những người bị giam giữ ở một vài phòng giam, cứ hai phòng giam thành một nhóm, tôi và Húc Đông đã tham gia từ đầu đến cuối. Trong thời gian đó, tôi nói chuyện với Húc Đông và biết được anh ấy bị bắt vì buôn lậu 2kg ma túy, đây đã là lần thứ hai anh ấy bị bắt vì tội danh này. Lần trước anh ấy phải ngồi tù hơn 10 năm, lần này bị kết án tử hình, đang chờ phúc thẩm của Tòa án tối cao, anh ấy chỉ muốn sống được ngày nào hay ngày đó.
Tôi đã tận dụng cơ hội hiếm có này để giảng chân tướng Pháp Luân Đại Pháp cho Húc Đông. Tôi nói cho anh ấy biết sinh mệnh là từ đâu đến, tất cả sinh mệnh đến thế gian đều là vì Đại Pháp mà đến, chỉ sau khi đồng hóa với Đại Pháp mới có thể trở về ngôi nhà thực sự của mình trên thiên thượng. Anh ấy nói: “Tôi cũng tin Phật. Tôi hối hận vì mình đã làm việc xấu, hiện tại đã không còn hy vọng sống nữa rồi.” Tôi nói với anh ấy: “Đừng nản lòng, hiện tại chỉ có Sư phụ Đại Pháp mới có thể cứu anh. Sư phụ Đại Pháp không tính đến những lỗi lầm trong quá khứ của chúng sinh, chỉ xem thái độ của anh đối với Đại Pháp, chỉ cần từ bây giờ anh thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’, có lẽ kỳ tích sẽ xuất hiện, anh vẫn còn hy vọng sống.” Anh ấy nói: “Dù sao thì tôi cũng sắp chết rồi, có hy vọng hay không tôi cũng sẽ niệm.” Ngay sau đó, Húc Đông bắt đầu không ngừng niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”.
Sau này khi gặp nhau lúc ra ngoài hóng gió, Húc Đông đều nói với tôi: “Ngày nào tôi cũng niệm, cứ nhớ ra là niệm.” Một hôm, anh ấy nói với tôi: “Tối qua tôi nằm mơ thấy mình đánh nhau với ma!” Tôi hỏi: “Anh có đánh thắng không?” Anh ấy nói: “Tôi đã giết sạch bọn ma đó rồi.” Tôi nói: “Anh được cứu rồi.” Lúc đầu anh ấy không tin, nói rằng tôi chỉ đang an ủi anh ấy.
Chưa đầy hai ngày sau, kết quả phúc thẩm Tòa án Tối cao đã được đưa xuống, án tử hình của Húc Đông được chuyển thành tử hình hoãn thi hành án, cảnh sát đã tháo cùm tử tù cho anh. Khi quay lại, qua ô cửa sổ nhỏ trên cánh cửa sắt của phòng giam, anh ấy lớn tiếng nói với tôi: “Pháp Luân Công, tôi quá tin những gì anh nói rồi!” Tôi nói: “Anh phải cảm tạ ơn cứu mạng của Sư phụ Đại Pháp đối với anh! Từ nay về sau anh tuyệt đối không được làm những việc gây tổn hại đến Đại Pháp, nếu không bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng.” Anh ta liên tục nói: “Cảm tạ Sư phụ Đại Pháp! Tôi biết rồi! Tôi nhất định sẽ làm được!”
Tin tức về việc Húc Đông được miễn án tử hình khiến toàn bộ phạm nhân trong phòng giam và cảnh sát trại tạm giam đều không dám tin, tôi nói với họ: “Cho dù mọi người có tin hay không, đây chính là thần tích xuất hiện nhờ thành tâm niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’.” Từ đó về sau, ngày càng có nhiều người thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo” hơn.
2. Tỉnh lại từ cơn hôn mê sâu
Trong thời gian tôi bị giam giữ phi pháp trong nhà tù, một tù nhân chuyên giám sát các học viên Pháp Luân Công tên là Chử Vũ (hóa danh) nói với tôi: “Trước khi xảy ra cuộc bức hại Pháp Luân Công, sách Đại Pháp “Chuyển Pháp Luân” đã được các phạm nhân và lính canh truyền tay nhau đọc, trong số cảnh sát cũng có người tu luyện Đại Pháp.” Chử Vũ đã từng đọc cuốn sách, anh đã hiểu chút ít về Pháp Luân Công, tôi cũng không ngừng giảng chân tướng về cuộc bức hại cho anh, nói với anh rằng niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo” có thể bảo bình an, đắc phúc báo, anh ta cũng rất tin tưởng.
Chử Vũ đối xử với tôi khá tốt, không bao giờ can thiệp vào việc của tôi, còn tặng bốn vật quý thư phòng (bút, mực, giấy, nghiên) của anh cho tôi dùng. Anh ta còn tạo cho tôi một môi trường tu luyện tốt, mỗi ngày tôi có thể luyện chữ, chép lại những đoạn Pháp mà mình nhớ, giảng chân tướng cho các phạm nhân và cảnh sát qua lại.
Có một năm khi Phòng 610 đến nhà tù để tiến hành cái gọi là “chuyển hóa”, vì tôi không từ bỏ đức tin của mình, họ đã gọi Chử Vũ đến để gây áp lực cho tôi, còn nói khi cần thiết có thể dùng vũ lực với tôi, nhưng Chử Vũ đều từ chối. Anh ấy nói với người của Phòng 610: “Nhà tù có quy định của nhà tù, tôi chỉ có thể nghe theo cảnh sát nhà tù. Yêu cầu này của các vị, tôi không thể làm.”
Một ngày không lâu sau đó, Chử Vũ đột nhiên ngã gục xuống đất khi đang lao động, khi được đưa đến bệnh viện thì đã bất tỉnh nhân sự, hoàn toàn trong trạng thái hôn mê sâu, tính mạng trong tình trạng nguy hiểm. Qua kiểm tra, anh ta được chẩn đoán bị “xuất huyết não kèm theo phù não, thoát vị não, hôn mê sâu”, bệnh tình rất nguy kịch, nhà tù đã thông báo cho người nhà. Tình trạng này ngay cả ở những bệnh viện có điều kiện y tế tốt, tỷ lệ tử vong của bệnh nhân cũng rất cao, huống hồ là ở bệnh viện nhà tù.
Tôi rất quan tâm đến sự an nguy của Chử Vũ, nhân lúc người nhà của anh đến gửi đồ, tôi nói với người nhà anh: “Anh hãy ghé vào tai anh ấy niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’, anh ấy sẽ được cứu.” Trong tâm tôi nói với Chử Vũ: “Chử Vũ, anh có thể vượt qua quỷ môn quan hay không, đành xem số phận của anh vậy. Tôi tin rằng anh thiện đãi Pháp Luân Công, nhất định sẽ có phúc báo.”
Ngày hôm sau, kỳ tích đã xuất hiện, người nhà của Chử Vũ từ bệnh viện trở về, chạy đến nói với tôi: “Tối hôm qua, Chử Vũ đột nhiên tỉnh lại rồi, bác sỹ đều nói đó là kỳ tích. Tôi quá tin những gì anh nói rồi.” Sau đó Chử Vũ được làm thủ tục “bảo lãnh tại ngoại để chữa bệnh”, được người nhà đón về, sau khi về nhà thân thể hồi phục rất tốt.
3. Từ chỗ bị suy nhược thần kinh nghiêm trọng đã có thể ngủ ngon
Một hôm, một tù nhân là trưởng nhóm giám sát các học viên có tên Lâm Phong (hóa danh) khi trò chuyện với tôi đã nói: “Tôi bị kết án tử hình vì buôn lậu ma túy, sau đó mặc dù được chuyển thành tử hình hoãn thi hành án, nhưng trong hai năm chờ kháng cáo, do tinh thần căng thẳng, lúc nào cũng nghĩ không biết ngày nào sẽ ‘lên đường’, nên từ đó trở đi, ban đêm tôi ngủ không ngon giấc, thường xuyên gặp ác mộng, mỗi đêm chỉ ngủ được ba, bốn tiếng, khiến tinh thần sa sút, ăn uống cũng kém, người gầy rộc đi. Bác sỹ nói tôi bị suy nhược thần kinh, đến nay đã sáu, bảy năm rồi, uống biết bao nhiêu thuốc, lúc đầu uống thuốc ngủ còn có chút tác dụng, sau này uống bao nhiêu cũng vô ích, thân thể ngày một kém đi, không biết ngày nào sẽ ra đi. Anh xem có cách nào tốt hơn không?” Tôi nói với anh ta: “Anh đừng nghĩ gì cả, cứ niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’, nhất định sẽ có tác dụng.” Anh ta hỏi: “Có được không?” Tôi nói: “Chỉ cần anh thành tâm niệm, đảm bảo anh sẽ ngủ một giấc đến sáng mà vẫn chưa muốn dậy.”
Ngày hôm sau, khi tôi đang trò chuyện với một số phạm nhân và cảnh sát, Lâm Phong đi tới nói với tôi: “Pháp Luân Công, linh đan diệu dược mà anh nói với tôi hôm qua linh nghiệm quá, sáng nay tôi suýt thì không dậy nổi, thật quá thần kỳ!” Những người ngồi đó đều tò mò gặng hỏi tôi: “Thuốc gì? Thuốc gì vậy?” Tôi nói: “Bây giờ không thể truyền công khai được, chỉ có thể đơn truyền thôi, sau này tôi sẽ nói cho mọi người biết.” Sau đó, tôi đã giảng chân tướng cho từng người một, bao gồm cả cảnh sát.
4. Bệnh máu trắng biến mất
Có một năm, tôi lại bị giam giữ phi pháp trong trại tạm giam. Một buổi sáng ở khu chuyển tiếp, khi tôi đang giảng chân tướng Pháp Luân Công cho những người hóng gió ở sân và bảo mọi người rằng thành tâm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo” có thể bảo bình an, đắc phúc báo. Lời của tôi đã thu hút một phạm nhân tên là Văn Thanh (hóa danh) (phạm tội lừa đảo hợp đồng một triệu tệ) vừa mới bị giam. Anh ấy ngồi xổm một bên lặng lẽ lắng nghe, lúc đó tôi không chú ý đến anh ấy. Ăn sáng xong, Văn Thanh bị gọi ra ngoài, nói là đến bệnh viện kiểm tra.
Khoảng hơn một tháng sau, Văn Thanh quay lại phòng giam. Sau khi trở về, anh ta nói với tôi: “Lúc ở ngoài, bệnh viện đã chẩn đoán tôi mắc bệnh máu trắng, sau khi vào trại tạm giam thì họ đưa tôi đi nhập viện kiểm tra. Nhưng kiểm tra hơn một tháng, các loại kiểm tra đều đã làm, chụp CT, siêu âm, các loại xét nghiệm máu đều làm cả, kết quả đều bình thường. Sau đó vì đi ngoài ra máu, nghi ngờ trực tràng của tôi có vấn đề, lại làm nội soi trực tràng, kết quả đều không phát hiện ra vấn đề gì. Hiện tại tôi không còn bệnh gì nữa, người còn béo lên nữa.”
Văn Thanh hỏi tôi: “Liệu có liên quan đến việc niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp, Chân Thiện Nhẫn’ không? Hôm đó lúc tôi vừa mới vào, nghe thấy anh đang nói cho họ. Nhưng lúc đó tôi chỉ nghe thấy niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp, Chân-Thiện-Nhẫn’, không nghe thấy là niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’, nên tôi cũng chỉ niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp, Chân-Thiện-Nhẫn’, không biết có tác dụng không?” Tôi nói: “Chẳng phải đã triển hiện trên thân anh rồi sao? Bởi vì anh thành tâm, tin tưởng Pháp Luân Đại Pháp, Phật xét là xét nhân tâm, nên Phật đã quản anh rồi.”
Văn Thanh xúc động nói: “Cảm tạ Pháp Luân Công! Cảm tạ Sư phụ Pháp Luân Công! Sau khi trở về, tôi nhất định sẽ bảo cả gia đình đều niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’.” Vài ngày sau, Văn Thanh đã làm thủ tục “bảo lãnh chờ xét xử”, cuối cùng nghe nói anh ấy chỉ bị kết án treo.
5. Bệnh nhân tiểu đường yên tâm ăn bánh trung thu
Ở trại tạm giam, tôi thường giảng chân tướng cho mọi người. Họ đều vô cùng căm hận Trung Cộng, ngay cả những người trong giới xã hội đen bị bắt vào cũng nói: “Chúng tôi cũng còn nói đạo nghĩa, Trung Cộng ngay cả xã hội đen cũng không bằng, chẳng màng gì đến đạo nghĩa cả.” Mọi người đều thích nghe tôi giảng chân tướng, đặc biệt là khuyên tam thoái (thoái xuất khỏi các tổ chức Đảng, Đoàn, Đội của Trung Cộng), vừa nói là họ thoái ngay.
Ông chủ mỏ Ngọc Đường (hóa danh) bị giam giữ vì liên quan đến lừa đảo hợp đồng, mắc bệnh tiểu đường nghiêm trọng, mỗi ngày trước khi ăn đều phải tiêm insulin mới dám ăn, cứ như vậy mà lượng đường trong máu vẫn không ổn định. Ông ấy thích trò chuyện với tôi, khi có thời gian tôi liền giới thiệu cuốn Chuyển Pháp Luân cho ông ấy, nói với ông đạo lý phải làm người tốt, không được tranh đấu với người khác, bảo ông thường xuyên niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”.
Bình thường ông Ngọc Đường thích tranh đấu với người khác, mọi người đều không giao du với ông ấy, cảnh sát cũng phiền phức vì ông ấy. Kể từ khi nghe tôi giới thiệu cuốn Chuyển Pháp Luân, ông ấy như biến thành một người khác, không bao giờ cãi vã với người khác nữa, khi gặp mâu thuẫn biết tìm vấn đề ở bản thân, gặp chuyện cũng có thể Nhẫn được, có thể chung sống hòa thuận với những người cùng phòng giam.
Vì mắc bệnh tiểu đường nghiêm trọng, nên trước đây ông không những không được ăn đường, mà trong một thời gian dài trước khi ăn đều phải tiêm insulin. Sau này ông ấy dần dần không tiêm insulin nữa, cũng dám ăn cả cơm. Tết Trung thu năm đó, trại tạm giam phát cho mỗi người một chiếc bánh trung thu. Ông ấy muốn ăn bánh trung thu, liền hỏi tôi: “Tôi có ăn được không?” Tôi nói: “Ông tự xem xem. Tự ông cảm thấy ăn được thì ăn, không ăn được thì không ăn. Tất cả phụ thuộc vào tâm của ông.” Cuối cùng ông ấy vẫn ăn và kết quả không sao cả. Từ đó về sau, ông ấy cái gì cũng dám ăn, kể cả “kẹo sữa thỏ trắng” (loại kẹo phổ biến, bình dân và đặc trưng ở Trung Quốc). Khi tôi rời khỏi trại tạm giam, lượng đường trong máu của ông ấy vẫn luôn rất ổn định.
6. Nghe Đại Pháp, hối hận về tội ác của bản thân
Hiểu Ba (hóa danh) là một thanh niên hơn 30 tuổi, bị kết án tử hình vì tội trộm cắp, cố ý giết người, đang chờ phúc thẩm của Tòa án tối cao. Trong thời gian chờ phúc thẩm, Hiểu Ba luôn có ý đồ dùng bạo lực làm hại cảnh sát, anh ta thường nói với mọi người: “Tôi sẽ đánh chết hắn, giết một người là chết, giết thêm một người nữa cũng là chết.” Nghe nói Hiểu Ba còn chuẩn bị hung khí, lén lấy một chiếc tuốc nơ vít từ người thợ sửa chữa đến làm rồi giấu đi, sau đó được phát hiện kịp thời nên chưa gây ra tai họa lớn, vì vậy lính canh luôn đề phòng anh ta, không dám đến gần anh ta.
Anh ta ở trong phòng giam cũng rất hống hách, phàm là người mới vào, ai có tiền đều phải mua cho anh ta một gói “kẹo sữa thỏ trắng” giá 20 tệ. Anh ta chiếm hết chăn đệm thừa, trời lạnh ai muốn dùng thì phải bỏ tiền ra mua của anh ta, một chiếc từ 50 đến 100 tệ. Hơn nữa động một chút là đánh người, ai cũng sợ anh ta, cảnh sát cũng không dám quản anh ta, anh ta là “thái thượng hoàng” trong trại giam.
Cảnh sát quản anh ta đã cố ý điều tôi đến phòng giam của anh ta, bảo tôi quản cho tốt Hiểu Ba, đừng để xảy ra chuyện gì. Tôi vừa bước vào phòng giam, trưởng phòng giam đã dặn tôi: “Khi mua đồ, phải mua một gói ‘kẹo sữa thỏ trắng’ cho Hiểu Ba, đây là lệ rồi.” Tôi nói: “Mua gì cũng được, nhưng phải để anh ấy nói với tôi.” Có lẽ là duyên phận, Hiểu Ba vội nói: “Ông ấy là ngoại lệ, không cần mua gì cả.”
Sau này, tôi và Hiểu Ba nói chuyện rất hợp, tôi thường giảng cho anh ta đạo lý làm người tốt theo Chân-Thiện-Nhẫn, giảng về Pháp lý “thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo”, kể về những câu chuyện đắc phúc báo nhờ niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo” và những câu chuyện về Phật, Đạo, Thần, anh ta đều rất tin và rất thích nghe.
Hiểu Ba nói với tôi: “Tôi là người Đông Bắc, là con một, điều kiện gia đình rất tốt. Ở trường lúc đầu thành tích học tập cũng không tồi, còn là ‘học sinh xuất sắc’. Dần dần, bị ảnh hưởng lối sống ăn chơi ngoài xã hội, tâm danh lợi đã đẩy tôi bước vào xã hội quá sớm. Ban đầu tôi làm việc tại một trạm đăng kiểm xe, thu nhập cũng không nhỏ. Nhưng vì không thể thỏa mãn mức tiêu xài quá cao của bản thân, tôi đã bắt đầu con đường trộm cắp, còn nảy sinh ý định trả thù xã hội: Không làm được người tốt, thì làm người xấu nổi danh (sau khi gây án đều phải lưu lại ký hiệu)”.
“Lần này tôi đến vùng này, chủ yếu là muốn mua một khẩu súng lục, làm một chuyện thật oanh liệt. Ở đây tôi đã gây ra án mạng, lại bị Bộ Công an truy nã. Tôi đã chủ động đầu thú, nếu không cảnh sát căn bản không thể bắt được tôi. Tôi cũng biết, lần này mình chắc chắn phải chết rồi. Bởi vì tôi đã nhiều lần phạm án, có thể bị xử bắn mấy lần rồi, nhưng đều được người chú có chức quyền ở Tòa án tối cao bảo lãnh. Sự việc lần này gây ra quá lớn, Bộ Công an còn phát lệnh truy nã.”
Một hôm, Hiểu Ba nói với tôi: “Kể từ khi nghe anh nói về Pháp Luân Công, tâm tôi rất bình tĩnh. Pháp Luân Công giảng rất có đạo lý, nhưng bây giờ mọi thứ đã muộn rồi, không thể quay lại được nữa.” Tôi nói: “Đừng nản lòng, không muộn đâu. Anh đã nghe được Phật Pháp, đã biết được đặc tính vũ trụ Chân-Thiện-Nhẫn, lại niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’, thoái xuất khỏi các tổ chức Đoàn, Đội của tà đảng Trung Cộng mà anh từng gia nhập, Thần nhất định sẽ quản anh. Nhục thân này chết đi không phải là cái chết thực sự. Vô luận kết cục của anh ra sao, thì linh hồn anh đã được cứu độ rồi, sinh mệnh tương lai của anh nhất định sẽ rất tốt.”
Từ đó trở đi, mỗi ngày ba lần sáng, trưa, tối Hiểu Ba bắt đầu lớn tiếng hô trong phòng giam: “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Chân Thiện Nhẫn hảo! Đả đảo Đảng Cộng sản!”
Nghe tin tôi sắp bị đưa ra xét xử phi pháp, Hiểu Ba nhờ tôi chuyển cho thẩm phán một bức thư. Trong thư anh ta viết: “Tôi đã làm việc xấu, bị pháp luật trừng trị là đáng tội. Nhưng người này (tên tôi) tu luyện Pháp Luân Công, làm người tốt theo Chân-Thiện-Nhẫn, sao có thể có tội chứ? Nếu tôi có thể gặp được Pháp Luân Công sớm hơn một chút, tôi đã không bước vào con đường phạm tội như ngày hôm nay.”
Một đêm, tôi có một giấc mơ rất rõ ràng, mơ thấy Hiểu Ba đã ra đi, mặc một bộ cà sa màu vàng, vui vẻ ra đi, bay về phía một thế giới tỏa ra ánh sáng màu đỏ rực rỡ!
Sáng sớm hôm sau, thông báo thi hành án “lên đường” đã đến, giám đốc trại tạm giam, rất nhiều cảnh sát đều đến tiễn anh ta. Hiểu Ba mặc chiếc áo phông, đi đôi giày do gia đình gửi vào, tinh thần phấn chấn nói lời tạm biệt với tôi và từng người trong phòng giam, sau đó rất thản nhiên đi theo cảnh sát. Tôi cảm thấy vui mừng từ tận đáy lòng vì một sinh mệnh đã thực sự được đắc cứu!
7. Cảnh sát, bác sỹ trại tạm giam cảm thán sự thần kỳ của Đại Pháp
Khi tôi bị giam giữ phi pháp trong trại tạm giam, tôi đã từng giảng chân tướng cho cảnh sát phụ trách phòng giam, anh ấy rất thông cảm với hoàn cảnh của tôi nên đã đáp ứng yêu cầu của tôi là có thể luyện công trong phòng giam, có thể giảng đạo lý làm người cho những người bị giam giữ.
Không lâu sau, khu chuyển tiếp nơi tôi ở có một lưu manh tên là Vĩ Khang (hóa danh) chuyên đánh nhau thuê cho ông chủ được chuyển đến từ phòng giam khác. Ở trong trại tạm giam, anh ta thường xuyên đánh nhau với người khác, chửi bới cảnh sát, gây khó dễ cho bác sỹ trại tạm giam, hầu như ngày nào cũng vậy, ngày hay đêm đều làm loạn. Vì vậy, anh ta đã nhiều lần bị cùm chân, biệt giam, hầu như phòng giam nào cũng từng ở qua, còn bị cảnh sát đánh. Cảnh sát, bác sỹ đều rất đau đầu vì anh ta. Đây là lần thứ ba anh ta đến khu chuyển tiếp để học nội quy trại giam.
Tối hôm Vĩ Khang vào khu chuyển tiếp, anh ta còn làm loạn một trận. Ngày hôm sau, cảnh sát quản lý phòng giam gọi tôi đến, nói: “Pháp Luân Công (mọi người đều gọi tôi như vậy), ông có cách nào làm cho hắn ta không làm loạn nữa không, cho dù là luyện Pháp Luân Công cũng được.” Tôi nói: “Có câu nói này của anh là được rồi!” Cảnh sát đặc biệt dặn dò trưởng phòng giam: “Khi Pháp Luân Công dạy hắn luyện công, nếu cảnh sát tuần tra can thiệp, cứ nói là tôi đồng ý.”
Tôi quay lại phòng giam hỏi Vĩ Khang: “Cảnh sát đồng ý cho tôi dạy anh luyện Pháp Luân Công, anh có luyện không?” Anh ta nói: “Luyện!” Tôi đã chép lại bài thơ “Uy Đức” trong tập thơ “Hồng Ngâm” của Sư phụ:
“Đại Pháp bất ly thân
Tâm tồn Chân Thiện Nhẫn
Thế gian Đại La Hán
Thần quỷ cụ thập phân”
Tôi đưa cho anh ta, dạy anh ta học thuộc, anh ta đã mất một ngày để học thuộc. Tôi lại chép cho anh những kinh văn và bài thơ khác của Sư phụ, sau đó dạy anh đả tọa luyện công.
Bắt đầu từ ngày hôm đó, Vĩ Khang không bao giờ làm loạn nữa, còn nói: “Phải làm người tốt theo Chân-Thiện-Nhẫn.” Ở trong phòng giam anh còn thường xuyên làm việc tốt, chủ động dọn dẹp vệ sinh, giặt quần áo, lấy nước cho những người lớn tuổi, v.v. Sự thay đổi của anh đã làm chấn động cả trại tạm giam, cảnh sát, bác sỹ, tất cả đều cảm thán sự thần kỳ của Pháp Luân Đại Pháp!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/1/510445.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/7/234624.html



