Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 01-11-2025] Tôi đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được gần bốn năm. Trước khi đắc Pháp, tôi là một cư sĩ Phật giáo được 27 năm, luôn sống trong dày vò đau khổ, cả thân lẫn tâm, không thể diễn tả bằng lời. Tôi tụng và thuộc không ít kinh sách, nhưng vẫn không thoát khỏi đau khổ. Tôi thường buồn bã, nội tâm không có chỗ dựa, luôn cảm thấy vô vọng và bất lực trước cuộc sống.

Đến năm 1994, tôi ly hôn vì chồng chơi mạt chược và ham chơi. Sau khi ly hôn, tôi phải đối mặt với nhiều khó khăn trong cuộc sống, đau khổ về tình cảm, nỗi buồn nhớ con, tinh thần phải chịu sự dày vò từ những lời đàm tiếu. Đủ loại thống khổ đè nặng khiến tôi cảm thấy vô cùng đau khổ và bất lực.

Sau đó, tôi nhắm mắt đưa chân tin theo Phật, trở thành cư sĩ. Từ đó, tôi cùng hơn chục cư sỹ khác bước vào Phật giáo. Lúc đó, tôi một chút cũng không biết Phật là gì, Phật Pháp là gì, lơ mơ mù mờ, nhưng trong tâm nghĩ dù sao thì cũng tốt hơn là ăn chơi cờ bạc trác táng. Trong những năm đó, tôi đi khắp nơi tụng kinh cho người ta, còn đến các chùa tụng kinh và thực hiện các nghi lễ Phật giáo, cho rằng làm vậy có thể tiêu nghiệp, trị bệnh cho người ta. Kỳ thực, nghiệp lực của cư sĩ chúng tôi còn chưa tiêu được, có thể tiêu nghiệp cho người khác sao?

Sau khi ly hôn, chồng tôi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Sau khi đắc Pháp, anh ấy nói với tôi: “Tốt nhất em nên tìm hiểu Pháp Luân Đại Pháp, đó là Phật Pháp tối cao”. Do nghiệp lực ngăn trở, tôi đã không tin, không nghe lời khuyên của anh ấy, lại còn nói những lời làm tổn thương anh ấy.

Tôi tái hôn với chồng vào năm 2022, mang theo rất nhiều tâm bất hảo như tâm báo thù, tâm oán hận, ủy khuất, định bụng quay lại báo thù rồi bỏ đi, chứ không muốn tiếp tục sống với anh ấy. Đó là hành xử của một cư sĩ đã tu 27 năm trong Phật giáo: chưa bỏ được tâm nào, mang theo cái tâm xấu xa như vậy, chúng tôi có thể sống tốt sao? Sau khi tái hôn, tôi thường xuyên đánh chửi chồng, chế giễu và nhạo báng anh ấy. Tôi mạnh mẽ lấn át như vậy, tôi có hạnh phúc không? Tôi không hạnh phúc, mỗi ngày đều phải chịu đựng dày vò trong thống khổ tột cùng này.

Một hôm, chúng tôi đến một nơi nào đó, chồng tôi lái xe, còn tôi ngồi ghế phụ. Giữa đường, những ký ức trong quá khứ đột nhiên ùa về khiến tôi tức giận đến mức không thể kiềm chế được bản thân. Tôi giơ tay lên đánh anh ấy khiến anh phải dừng xe, nói: “Anh lái xe mà em đánh anh, lỡ xảy ra nguy hiểm thì làm thế nào? Thế mà em còn niệm Phật chứ? Em đừng niệm Phật nữa, bây giờ em hãy niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ đi, em cứ thử niệm xem. Trong lúc không thể tự kiềm chế được, tôi đã niệm, niệm được một lúc thì tâm tôi bình ổn lại, trở nên sáng tỏ hơn, ánh mắt cũng thay đổi.

Tôi bình tĩnh xin lỗi chồng: “Em không nên đánh anh, nhưng em không thể kiềm chế được bản thân. Về nhà, anh cho em đọc sách Pháp Luân Đại Pháp của anh được không?” Anh ấy nói: “Được chứ, vậy thì tốt quá”, cuối cùng tôi đã đắc Pháp.

Dần dần, từ trong Pháp tôi hiểu ra rằng tất cả những đau khổ mà tôi phải trải qua ở đời này đều là do nghiệp lực tích lại từ đời đời kiếp kiếp. Tất cả khổ đau trong kiếp này và vô số kiếp trước đều là để đặt định cơ sở để tôi đắc được Đại Pháp. Đời này có thể làm đệ tử Đại Pháp, hơn nữa còn là đệ tử Đại Pháp thời kỳ Chính Pháp, chúng ta có chịu khổ đến mấy thì cũng đều đáng giá! Giờ đây, tôi đã đắc được Đại Pháp, Sư phụ đã quản tôi, ban cho tôi nhiều điều tốt đẹp như vậy, tôi đã có thể mỉm cười hạnh phúc sau 66 năm thiếu vắng nụ cười. Tôi thường thưa với Sư phụ: “Thưa Sư phụ, xin đừng bỏ rơi đệ tử ngốc nghếch như con, con sẽ nghe lời Sư phụ, con sai con sẽ sửa”.

Khi nghiệp tư tưởng nổi lên, tôi sẽ phân rõ chân ngã, giả ngã, để chân ngã làm chủ. Khi thấy chồng không thuận mắt hoặc anh nói mà tôi không muốn nghe, tôi liền nhẩm Pháp của Sư phụ để đề cao tâm tính. Chẳng hạn, Sư phụ giảng:

“Tu luyện nhân
Tự trảo quá
Các chủng nhân tâm khứ đích đa
Đại quan tiểu quan biệt tưởng lạc
Đối đích thị tha
Thác đích thị ngã
Tranh thậm ma”
(Thuỳ thị thuỳ phi, Hồng Ngâm III)

Tạm dịch:

“Người tu luyện
Tự tìm lỗi
Các loại nhân tâm phải bỏ nhiều
Quan ải lớn nhỏ chớ rớt lại
Cái đúng là họ
Cái sai là mình
Còn tranh gì nữa”
(Ai thị ai phi, Hồng Ngâm III)

Từ Pháp tôi ngội ra rằng, chồng nói lời khó nghe, tôi không muốn nghe, đó chẳng phải là để tôi vượt quan tâm tính sao? Chẳng phải là đang giúp tôi đề cao tâm tính sao? Đây chẳng phải là Sư tôn đang đặt bài thi cho tôi sao? Chẳng phải là đang kiểm tra xem dung lượng tâm tôi thời gian này mở rộng được bao nhiêu sao?

Sư phụ giảng:

“Làm một người tu luyện, đối với chư vị tất cả mọi an bài đều là để tốt cho chư vị” (Giảng Pháp tại Pháp hội miền Đông Mỹ quốc)

Từ trong Pháp tôi ngộ được rằng trong khoảng thời gian còn lại không nhiều của tiến trình Chính Pháp này, vì để cứu độ hết thảy Thần, nhân, vạn sự vạn vật trong thiên thể vũ trụ, vì để cứu độ các đệ tử chúng ta, Sư phụ đã phải gánh chịu cự đại, phó xuất tất cả. Chúng ta còn lý do gì để không quy chính bản thân trong Pháp đây? Tôi cũng có cùng cảm ngộ với một đồng tu viết trong bài chia sẻ rằng: “Lòng biết ơn của tôi đối với Sư phụ, dùng ngôn ngữ của nhân loại không cách nào diễn tả được”. Đúng vậy, là Sư phụ đã cứu độ tôi, cứu cả gia đình tôi, ban cho chúng tôi một mái ấm hạnh phúc, luôn coi sóc, điểm ngộ cho chúng tôi.

Tôi đã bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được gần bốn năm, và tôi vô cùng biết ơn Thánh ân của Sư phụ. Tôi thường nói với đồng tu chồng: “Chúng ta hãy tu luyện thật tốt, từng tư từng niệm đều phải quy chính bản thân trong Pháp, tu tâm đoạn dục vọng, trừ bỏ chấp trước. Chúng ta nếu không tu tốt thì thật có lỗi với sự từ bi khổ độ của Sư phụ.”

Từ nay về sau, tôi phải đi cho tốt con đường Chính Pháp mà Sư phụ an bài, học Pháp thật tốt, làm tốt ba việc, phát chính niệm cho nhiều, cứu nhiều người hơn nữa, không cô phụ ân cứu độ từ bi của Sư phụ. Tôi là học viên mới, nếu những chia sẻ ở trên có điều gì chưa phù hợp với Pháp, mong các đồng tu từ bi chỉ chính. Một lần nữa, con xin cảm tạ ân cứu độ từ bi của Sư phụ!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/1/501901.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/25/233094.html